Mẹ vợ quay lại vào khoảng trưa ngày hôm sau, cùng với những người mặc quần áo màu đen. Vừa mở của phòng Ogi, bà nhìn xuống đất đầu tiên. Sau khi ném cho anh một cái nhìn nghi ngờ, bà đặt điện thoại trở về vị trí cũ.
Vì thùng đựng nước tiểu của Ogi đã đầy nên mẹ vợ phải dọn dẹp sạch sẽ trước khi những người kia bước vào. Họ lên tiếng khen ngợi mẹ vợ, nói rằng chỉ những người có tình yêu thương bao la như bà, thậm chí có người còn tâng bốc phải cỡ như Chúa, mới làm được việc đó.
Mục sư nắm lấy tay Ogi và cầu nguyện. Những người khác nắm tay nhau và hát đến lời thứ tư của bài thánh ca. Mặc dù nội dung lần này hơi khác một chút nhưng phần cuối hiển nhiên vẫn là những lời khuyên răn. Mục sư an ủi anh rằng Chúa rất linh thiêng, Ngài có thể chữa lành cho người bị phong và làm cho người bại liệt đứng dậy được. Sau khi lời cầu nguyện cuối cùng kết thúc, mẹ vợ đưa cho mục sư một phong bì dày màu trắng. Ogi ước sao ông ta sẽ chần chừ một chút khi nhận, nhưng làm gì có chuyện như vậy. Xong xuôi, đám người lại hối hả đi ra, lên đường cầu nguyện cho người tiếp theo.
Tiễn họ xong, mẹ vợ quay lại phòng Ogi và nhấc điện thoại lên. Ogi nghe thấy tiếng tút tút. Có vẻ điện thoại vẫn chưa bị hỏng. Vừa cầm ống nghe, mẹ vợ vừa nhìn anh nghi hoặc, rồi ấn một nút trên bàn phím.
Bà chỉ ấn một lần, đó là nút gì nhỉ? Chắc hẳn là nút gọi lại. Mẹ vợ liếc nhanh Ogi một cái, rồi lấy tay chặn ống nghe, hình như đã có người nhấc máy. Giống như đêm qua, người ấy thở dài và hỏi có phải anh không. Có thể người ấy tưởng vẫn là Ogi và đang nói gì đó. Mẹ vợ lặng lẽ lắng nghe.
Một lát sau, bà khẽ khàng đặt ống nghe xuống và nhìn Ogi chằm chằm. Anh nhắm mắt, vờ như mình buồn ngủ. Mẹ vợ rút dây cắm và mang điện thoại ra ngoài.
Ngày hôm đó, bà không vào phòng Ogi nữa. Anh nhìn thấy vệt nước tiểu tràn ra khỏi thùng, đọng trên sàn. Nhưng anh không thể nhịn được. Sau tai nạn, Ogi không còn khả năng điều khiển hệ thống bài tiết của mình. Bác sĩ nói, vì dây thần kinh vận động bị tổn thương nên anh không còn quyền kiểm soát đường tiết niệu nữa, sức chứa của bàng quang cũng bị giảm. Khi áp lực bên trong khoang bụng tăng lên anh sẽ tiểu tiện nhiều hơn. Nước tiểu vàng sẫm chảy nhỏ giọt thông qua một ống nối. Có lẽ là vì tác dụng của thuốc, nên nước tiểu của anh bây giờ vàng và khai hơn trước.
Ngày hôm sau, mẹ vợ mới quay lại cùng một chiếc túi to. Bà tuyên bố mình sẽ chăm sóc cho anh trong thời gian trước mắt và sẽ ở lại trong phòng đọc sách của con gái.
Anh nhớ rõ căn phòng đó. Nếu không ở ngoài vườn, vợ anh sẽ luôn ngồi trong phòng đọc sách và đôi khi còn ngủ lại qua đêm. Ogi thường xuyên phải vào phòng đó, mỗi khi tới giờ mà vợ chưa nấu cơm, mỗi khi cô không mở cửa cho người giao hàng đang ấn chuông ngoài cổng hoặc mỗi khi anh về nhưng chẳng thấy vợ đâu.
Vợ anh luôn ngồi ở bàn làm việc. Trước mặt cô là một kệ lớn chứa đầy sách. Nếu cần phải cất lên giá một cuốn mới, cô sẽ rút một cuốn sách trên giá xuống. Khi bản dịch của tác giả yêu thích được xuất bản, cô sẽ bỏ bớt một cuốn sách địa lý có độ dày tương tự. Ogi mang toàn bộ số sách của mình tới phòng nghiên cứu, xa rời tầm tay vợ. Nếu bắt buộc phải mang sách về, anh sẽ cất chúng trong phòng làm việc của mình. Thế nhưng chắc chắn trong số sách của anh sẽ có vài cuốn may mắn được ai đó cứu nhặt khỏi bãi rác tái chế và cũng sẽ có những cuốn bất hạnh vĩnh viễn bị thải đi.
“Nhiều quá thì đương nhiên cần phải vứt bớt rồi.”
Đó là câu trả lời của vợ Ogi mỗi khi anh mỉa mai hỏi từ bao giờ hai vợ chồng lại sống hoang phí như vậy. Khi ấy, vợ Ogi chỉ có một mục đích duy nhất: làm anh tức giận.
Giữa phòng đọc sách của vợ anh có một bàn gỗ tếch lớn. Cô đã phải đợi đến ba tháng để có được chiếc bàn ấy. Sau một tuần ròng rã ghé thăm tới lui một cửa hàng bán đồ nội thất cổ ở Seongbuk, khó khăn lắm cô mới chọn được chiếc bàn ưng ý. Đó là món đồ đắt thứ hai sau bộ sô-pha trong phòng khách, và đắt hơn tất cả những vật dụng thuộc sở hữu của Ogi. Khi anh hỏi có nhất định phải mua nó không, cô đáp, đó sẽ là chiếc bàn mình sử dụng cả đời. Và đúng như lời cô nói, chiếc bàn đó đã đồng hành cùng cô đến tận ngày cuối cùng.
Bên cạnh bàn kê một chiếc tủ mua ở cùng cửa hàng. Bên trên tủ bày những món đồ lưu niệm có mua khi đi du lịch và những khung ảnh đặc biệt đắt tiền. Trong số chúng chỉ một ảnh duy nhất của vợ chồng Ogi. Đó là bức ảnh hai người đang ngồi đạp xe đạp đôi trong chuyến du lịch Gyeongju hồi mới yêu nhau. Vợ anh giữ bức ảnh chỉ vì nó gợi cô nhớ lại một thời mình còn xinh đẹp, không phải vì kỷ niệm gì đặc biệt.
Còn lại đều là ảnh của những người phụ nữ nổi tiếng: ảnh Susan Sontag do Annie Leibovitz chụp, ảnh Virginia Woolf với kiểu tóc búi, ảnh Sylvia Plath mặc bikini trắng mỉm cười rạng rỡ bên bờ biển, ảnh Tasha Tudor ngồi trong vườn, ảnh bà lão Louise Bourgeois đang hút thuốc, ảnh Georgia O’Keeffe tóc xõa mặc một chiếc áo không cài hết khuy, ảnh Cindy Sherman nằm trên giường trong bộ đồ lót. Có người còn sống, có người đã qua đời. Có người tự sát, cũng có người ra đi vì bệnh tật. Mặc dù họ khác nhau, nhưng Ogi biết tất cả đều có một điểm chung: họ đều là những người phụ nữ thành công. Vợ anh để ảnh họ trong phòng cũng vì cùng một lý do như hồi cô mang theo ảnh của Oriana Fallaci trong ví.
Mặc dù không thể biết vợ mình thực sự muốn làm gì, nhưng Ogi có thể đoán được phần nào hình mẫu cô mong được trở thành. Vợ anh chẳng khao khát trở thành họa sĩ, nhà văn hay tác giả. Cô chỉ muốn trở thành một ai đó thành công, được nhiều người biết đến.
Nếu không chăm sóc khu vườn, vợ anh sẽ tự nhốt mình trong phòng cùng những người phụ nữ kia. Mỗi lần bước vào, Ogi đều thấy cô đang ngồi ở bàn làm việc và viết. Cô luôn luôn viết, mỗi ngày đều viết. Cô viết trên máy tính và viết trong một cuốn sổ to. Đôi khi cô viết cả vào giấy nhớ, và nếu không dán lên tường cô sẽ cất chúng vào trong một chiếc hộp thiếc. Sau lần hủy hợp đồng viết sách phi hư cấu lần trước, cô không kể với anh và cũng chẳng cho anh xem những gì mình viết, nhưng cô vẫn viết không ngừng.
Trước khi đi du lịch không bao lâu, có duy nhất một lần cô nhắc tới chuyện viết lách của mình. Bấy giờ, Ogi đã đoán đó là một cuốn sách viết về việc làm vườn.
“Anh đoán sai rồi.”
Vợ anh đáp lại ngắn gọn.
“Nó giống một đơn tố cáo.”
“Đơn tố cáo?”
Chủ đề ấy thật thú vị. Nó hơi khác so với những gì cô vẫn viết. À không, cũng không hẳn như vậy. Vợ anh đã nhận ra sức mạnh của những con chữ khi viết đơn tố cáo lãnh đạo công ty quấy rối nhân viên. Đơn của cô đã khiến cho giám đốc công ty bị đuổi khỏi Hiệp hội Nhà xuất bản và buộc công ty phải cải thiện vấn đề phúc lợi cho nhân viên của mình. Trải nghiệm ấy chứng minh cho cô thấy, chữ viết có ý nghĩa.
“Giờ em đang tố cáo.”
Vợ anh lẩm bẩm.
“Thì anh đang hỏi em tố cáo cái gì mà!”
“ Sự thật đang tiến bước, và không gì có thể ngăn cản nó… ”
Mắt vợ xoáy sâu vào Ogi khi cô trích dẫn một câu của Émile Zola.
Lúc ấy, nếu anh hỏi lại sự thật nào đang tiến bước, nếu anh lắng nghe vợ mình, có lẽ cô sẽ nói gì đó, dù đó có thể là sự thật hoặc không. Tuy nhiên cái nhìn chằm chằm và kiểu nói lẩm bẩm của vợ làm anh không vui. Anh chỉ thở dài bảo rằng đó chẳng phải cách để trích dẫn Émile, rồi bỏ đi.
Phải đến khi ngồi trên xe đi du lịch, anh mới nghĩ mình phải lắng nghe vợ nhiều hơn. Anh muộn màng nhận ra, mối quan hệ của hai vợ chồng đã xa cách đến mức vợ anh chỉ có thể nói chuyện với anh theo cách đó. Lúc nào cũng vậy, lúc nào anh cũng chỉ nhận ra khi mọi chuyện đã quá trễ.
Mẹ vợ hầu như không ra khỏi phòng đọc sách. Có lẽ ban đầu bà chỉ quanh quẩn dọn dẹp, nhưng chẳng bao lâu sau, bà hẳn sẽ đọc được những ghi chép trên bàn, trong ngăn kéo, hay dán trên tường. Vợ anh luôn ám ảnh với việc ghi chép. Cô ghi lại nhan đề và số trang của cuốn sách đã đọc trong ngày, tóm tắt lại nội dung cơ bản của nó. Nếu gọi điện cho ai, cô cũng ghi lại tên và nội dung của cuộc trò chuyện ấy.
Không chỉ thế, cô còn viết rất nhiều về Ogi. Hai người cãi nhau về chuyện gì, lúc làm hòa anh đã hứa hẹn điều gì. Một thời gian sau, cô lôi tờ giấy ghi chép ra, tỏ vẻ thất vọng vì anh luôn lặp đi lặp lại cùng một sai lầm trong quá khứ. Cô nổi giận, buộc tội anh chỉ biết hứa suông. Ogi tiếp tục xin lỗi và chân thành hứa lại một câu tương tự. Một thời gian sau, anh lại bị trách móc như lần trước. Chẳng mấy chốc, anh thấy ngán ngẩm và mệt mỏi.
Vợ cũng ghi lại thời gian anh trở về nhà lên cuốn lịch đặt trên bàn. Vì ngày càng bận rộn hơn nên những lần Ogi lỡ hẹn cũng tăng theo. Nhiều lần hẹn ăn tối với vợ nhưng đến quá nửa đêm Ogi mới về tới nhà. Anh đã gọi điện thoại hoặc nhắn tin để mong vợ thông cảm, nhưng lần nào cô cũng nổi giận. Nếu Ogi lỗi hẹn liên tục vài lần, vợ anh sẽ mang lịch ra và chỉ cho anh thấy đây là lần thứ mấy anh không giữ lời. Tất nhiên, Ogi không thể nào phản bác.
Có một khoảng thời gian, vợ chồng Ogi nỗ lực có con. Cô chờ đến ngày rụng trứng, gặp bác sĩ và tiêm thuốc. Anh vào một căn phòng nhỏ, lấy được tinh trùng với sự giúp đỡ của một vài bộ phim. Họ đã thất bại nhiều lần với thụ tinh nhân tạo và những phương pháp có tỷ lệ cao hơn cũng không đem lại kết quả. Vợ anh ủ rũ, nhưng chẳng bao lâu sau đã vực dậy tinh thần. Cô luôn như vậy, luôn nhanh chóng từ bỏ những gì mình không thể đạt được.
Dù thế, Ogi vẫn thấy mình có trách nhiệm an ủi vợ. Tuy nhiên, hình như cô không muốn để lộ nỗi buồn và bất hạnh của mình. Thay vì nói ra cô lựa chọn cách chế giễu, và Ogi không thể chấp nhận được chuyện ấy.
Vợ anh bắt đầu chế giễu và cười nhạo mọi việc. Cô gọi anh là kẻ thực dụng hợm hĩnh, là kẻ chỉ biết đến mình. Hở ra một chút cô lại đổ lỗi cho anh. Ogi cảm thấy oan ức. Anh đã nỗ lực đến vậy, đã cố gắng tích lũy kinh nghiệm để có được nhiều công việc hơn, vậy mà hiếm khi nào cô thấu hiểu. Anh rất buồn. Đúng là anh đang cố gắng xây dựng cuộc sống cho bản thân, nhưng anh chưa bao giờ nghĩ rằng vợ mình không phải là một phần của cuộc sống ấy. Đáng ra vợ anh cũng phải như vậy, phải tự mà biết chăm lo cho cuộc sống của riêng mình chứ! Tất nhiên, ý anh không phải là bảo cô hãy chỉ nghĩ đến bản thân và không cần quan tâm đến anh.
Mẹ vợ sẽ tìm ra và đọc được toàn bộ những ghi chép của con gái mình. Bà sẽ biết tất cả những chuyện mà từ trước đến giờ cô chưa hề nói ra. Bà sẽ tìm thấy chúng bên trong cuốn sổ, trong những tờ ghi chú được sắp xếp ngay ngắn, và cả trong những mẩu giấy nhớ được dán lộn xộn trên tường. Rồi bà cũng sẽ nghĩ về Ogi giống cách con gái bà đã nghĩ. Cũng hiểu lầm và căm ghét anh theo một cách tương tự. Đó chính là điều làm anh cảm thấy sợ hãi.
Ngày hôm sau, mẹ vợ sang phòng Ogi từ sớm. Có lẽ vì thức cả đêm nên khuôn mặt bà hơi tiều tụy. Mặc dù cố gắng tỉ mỉ quan sát, nhưng anh chịu, không thể đoán được những ý nghĩ ẩn đằng sau vẻ mặt kia. Bà ngồi trên một chiếc ghế nhỏ nhìn Ogi nhưng tuyệt nhiên không nói bất cứ một lời nào. Nỗi bất an từ từ dâng lên trong lòng anh. Rốt cuộc, sau đêm hôm qua, bà đã biết thêm được những gì rồi?
Sau một tiếng thở dài, bà mới điềm tĩnh lên tiếng:
“Giờ đã đến lúc phải tính toán rồi.”
Có phải mẹ vợ đã biết rồi không? Rằng sau chuyến du lịch, có thể anh và bà sẽ không còn là một gia đình nữa? Trời ơi, tại sao bà lại phát hiện ra khi người hộ lý đã bị đuổi cơ chứ? Ogi vội vã lục lọi trong trí nhớ để tìm xem ngoài mẹ vợ ra, còn ai khác có thể giúp mình nữa không. Nhưng thật đáng tiếc, anh chẳng nghĩ ra một ai cả.
“Con nhìn vườn đi, có giống một khu vườn được chăm sóc không?”
Mẹ vợ cuối cùng cũng đưa ra một chủ đề. Mặc dù bà nói về khu vườn, nhưng Ogi vẫn chưa yên lòng. Khu vườn chính là không gian riêng của vợ anh. Nói về khu vườn, chính là nói về cô ấy.
“Nhưng bây giờ khu vườn chẳng phải là vấn đề. Ừ, đó không phải vấn đề bây giờ…”
Tất nhiên khu vườn đâu phải là vấn đề, điều quan trọng luôn luôn là Ogi, và sự hồi phục của anh.
“Mẹ muốn nói đến chuyện tiền ấy mà…”
Ogi nghi hoặc. Tại sao anh chưa bao giờ suy nghĩ sâu hơn về vấn đề này nhỉ? À, anh đã từng nghĩ, chỉ là không nghĩ quá lâu. Ngay cả việc lấy một chiếc nhẫn, khó khăn lắm mẹ vợ cũng mới nói ra được. Nếu vậy, dù có quyên tiền vào một nơi vô dụng, hẳn bà vẫn là người ngay thẳng và biết cách chi tiêu.
“Mẹ đã thử tính toán. Mẹ đã cộng tổng tất cả, từ giá tiền ngôi nhà này, tiền tiết kiệm, tiền đầu tư chứng khoán, đến tiền bảo hiểm của vợ chồng con…”
Mẹ vợ anh bấm những con số trên máy tính.
“Khoản nợ khá lớn. Nếu trừ đi căn nhà này…”
Mẹ vợ lại thở dài. Anh vẫn trả đều đặn tiền lãi hằng tháng và cũng trả được gần hết số tiền đã vay mượn. Số nợ không thể nào quá lớn được. Khi người khác than thở khó sống anh hùa theo bằng cách huênh hoang về khoản nợ ngân hàng, nhưng đó là số tiền hoàn toàn có thể trả được, chỉ là không phải ngay lập tức.
“Đây là toàn bộ những gì chúng ta có. Con có nhìn được không?”
Mẹ vợ gõ một con số lên máy tính rồi đưa ra trước mắt Ogi. Anh nhìn không rõ vì bà đã nhanh chóng thu lại máy tính và tiếp tục thở dài.
Thay vì nghĩ xem “toàn bộ” là bao nhiêu, Ogi chú ý đến cách bà gọi “chúng ta” hơn. Rõ ràng mẹ vợ cho rằng đây là số tiền của cả anh và bà. Nhưng anh mới là người đã kiếm ra số tiền đó, anh mới là người đã trả phí bảo hiểm hằng tháng, để họ nhận được tiền cho cái chết của vợ anh.
“Giờ mẹ sẽ tính số tiền hằng tháng chúng ta cần chi. Phí thuê hộ lý, tiền trả cho bác sĩ vật lý trị liệu, tiền biếu mục sư, tiền điều trị ngoại trú, tiền thuê thiết bị y tế, phí điều trị, tiền thuốc, ôi… Mỗi tháng con tiêu hết bao nhiêu tiền chứ? Nhưng đâu chỉ có thế. Tiền đi vay, tiền quản lý nhà, hóa đơn điện nước, chi phí sinh hoạt cơ bản… Không thể bỏ được khoản nào. Cộng hết lại thì…”
Bà lại tiếp tục giơ máy tính ra trước mắt Ogi.
“Chúng ta cần tới từng này cơ, con có ngạc nhiên không? Ngay cả hai người lành lặn sống cùng nhau cũng không tốn nhiều thế này.”
Nhưng Ogi không thể nhìn được con số mẹ vợ đưa ra. Anh thậm chí còn chẳng buồn ra hiệu để bà cho xem lại lần nữa. Vả lại, mẹ vợ cũng không định cho anh biết con số chính xác, bà chỉ muốn nói với anh rằng, một người tàn tật nằm liệt giường sẽ tiêu tốn rất nhiều tiền trong một tháng.
Kể cả vậy cũng không sao. Kể cả khi mẹ vợ tiêu xài hoang phí số tiền mà bà nghĩ là của “chúng ta”. Kể cả khi bà dùng hết toàn bộ số tiền và phải đi vay nợ để chữa trị cho Ogi. Dù đã mất tất cả mọi thứ, nhưng Ogi vẫn sống. Chỉ cần được chữa trị và luyện tập phục hồi chức năng, anh sẽ khỏe mạnh trở lại. Rồi anh sẽ quay lại trường đại học. Anh phải khỏi thật nhanh để tiếp tục làm việc. Hiệu trưởng cũng đã nói vậy khi đến thăm anh.
Ogi nghĩ rằng chỉ cần tự đẩy được xe lăn, anh sẽ lập tức tiếp tục với công việc giảng dạy. Mặc dù sau khi phẫu thuật hàm của anh sẽ cần thời gian để tái tạo lại, nhưng anh có thể đẩy xe lăn chỉ bằng tay trái. Giữa lúc những người tay chân lành lặn đang chơi dài vì không kiếm được việc thì Ogi vẫn còn một công việc để quay về, dù bây giờ anh chưa thể di chuyển và chỉ có thể nằm một chỗ. Nhà trường sẽ bảo đảm cho cuộc đời về hưu của anh. Ogi sẽ hoàn thành việc phục hồi chức năng, quay trở lại trường và đi làm tới tận năm nghỉ hưu.
Chỉ cần hai tay cử động lại được, Ogi sẽ lập tức viết cuốn sách về bản đồ cổ của Hàn Quốc mà anh đã trì hoãn bấy lâu nay vì chưa có thời gian. Giờ anh đã thu thập được khá nhiều tài liệu về chủ đề đó rồi. Mỗi lần đi công tác đến Nhật Bản hay các nước ở châu Âu, anh đều vào thư viện để thu thập tài liệu. Nếu anh dành thời gian để viết, hẳn cuốn sách đó đã được xuất bản. Nhưng anh cứ trì hoãn mãi vì vướng bận những công việc khác.
Giá như anh vẫn có thể đi giảng như trước đây. Chưa biết chừng bài giảng của Ogi sẽ gây cảm động sâu sắc theo một cách hoàn toàn mới. Anh sẽ kể cho mọi người nghe vì sao chân tay lành lặn của anh lại thành ra thế này và anh đã hồi phục bằng phương pháp nào. Những tưởng tượng ấy làm cho Ogi vui vẻ, nó giúp anh chịu đựng được tứ chi đang bất động của mình.
“Chẳng còn cách nào khác, giờ chắc phải giảm chi phí thuê hộ lý thôi.”
Ogi muốn hét lên chuyện đó là không thể. Anh thấy ghê tởm khi phó thác thân thể mình cho mẹ vợ. Anh chớp mắt liên tục.
“Ừ, mẹ biết, mẹ hiểu mà. Con sợ mẹ vất vả phải không? Giờ mẹ đã bao nhiêu tuổi rồi chứ? Rồi mẹ sẽ đổ bệnh khi chăm sóc cho con mất thôi.”
Ogi không có ý như vậy. Bây giờ, mẹ vợ vẫn còn khỏe mạnh lắm. Người đau ốm và ngày càng yếu đi là anh, chứ không phải bà.
“Giờ phải tiết kiệm từng đồng một. Dù là một đồng thôi cũng phải tiết kiệm, con à.”
Mẹ vợ đi ra không ngoảnh đầu lại. Dù Ogi chóp mắt rất nhiều lần nhưng anh không nhận được một lời hồi đáp. Dù anh liên tục thổi còi nhưng cửa phòng cũng không mở ra lần nữa.
Ogi cảm thấy ngạt thở và bức bối, hệt như cái đêm chiếc xe lao xuống vực. À không, khi ấy có lẽ lại tốt hơn, vì lúc đó anh vẫn còn có thể nghĩ rằng biết đâu mọi chuyện sẽ kết thúc. Dù sợ hãi, nhưng lại nhẹ lòng. Tuy nhiên, hiện tại vẫn chưa hề kết thúc. Sẽ có chuyện gì đó tiếp tục xảy ra. Anh những tưởng mình đã khổ đủ rồi, nhưng có lẽ tương lai sẽ còn nhiều bất hạnh hơn nữa. Không sao, hẳn chúng cũng chẳng sá gì so với nỗi thống khổ anh vẫn hằng chịu đựng bấy lâu nay.