Hố Đen Sâu Thẳm

Dần dần mẹ vợ tới thăm Ogi nhiều hơn. Chẳng bao lâu sau, bà ra vào nhà anh như nhà mình. Đương nhiên, bà đã đến nhiều lần mà không báo trước. Ngày hôm đó cũng vậy. Sau tiếng mẹ vợ đóng cửa ra vào là tiếng hộ lý đóng cửa phòng mình và bước ra phòng khách.

Từ trước đến giờ, Ogi không nói gì với mẹ vợ về người hộ lý. Nếu cố gắng, anh có thể dùng tay trái viết vài chữ, nhưng chỉ trích thái độ của hộ lý như vậy thì thật hèn hạ.

Thực ra, tất cả đều ổn. Đương nhiên là ngoại trừ chuyện cậu con trai của người hộ lý mới đến nhà Ogi cách đây ít lâu. Ban đầu, cậu ta vào lén lút để anh không biết. Cậu ta đến xin tiền và sau khi ăn xong lại lặng lẽ ra về. Mặc dù đôi khi cậu ta hay lôi thôi không về ngay nhưng ít nhất cũng cố che giấu sự hiện diện của mình.

Song đó là một đứa trẻ bồng bột, nông nổi và vô lễ, như thể lòng tự trọng mong manh của cậu ta sẽ bị tổn thương nếu cậu ta thử cư xử ngoan ngoãn hơn. Không biết từ lúc nào, cậu ta còn to tiếng để cho Ogi phải nghe thấy và thậm chí vào cả phòng anh nữa.

Cách đây ít lâu, vừa tỉnh dậy khỏi giấc ngủ chập chờn, Ogi chợt giật mình thảng thốt. Một thằng bé đầu cắt ngắn, nước da đen sạm, đang đứng sừng sững vô cảm nhìn xuống anh. Cậu ta mặc áo cộc tay màu đen in dòng chữ I am your father , cùng quần jeans cạp trễ xuống tận mông.

Khi thấy Ogi ngạc nhiên, cậu ta liền cười nhạt. Đặt một ngón tay lên môi như thể bảo anh hãy giữ bí mật, rồi cậu ta cứ thế đi ra ngoài. Anh nghe thấy tiếng người hộ lý trách móc tại sao cậu ta dám vào phòng anh. Sau câu đáp trả: “Nhưng ông ta có nói được đâu” của thằng con trai là tiếng thấp giọng cằn nhằn của bà mẹ.

Ogi giận dữ thổi còi. Nếu anh thổi hai lần, hộ lý sẽ phải đi vào. Vẫn như mọi khi, cô ta không vào ngay. Ogi lại thổi tiếp. Anh thổi nhiều lần. Thổi liên tục. Anh không muốn kìm nén cơn giận này. Anh muốn cho cô ta biết mình đang tức giận thế nào.

Thay vì người hộ lý, lại là thằng bé kia mở toang cửa. Cậu ta không có một nét nào giống mẹ mình. Vóc người gầy còm đến mức ốm yếu, nhưng trông không hề yếu đuối mà có vẻ chai lì. Có lẽ cậu ta gầy rộc đi vì quá vất vả. Tóc ngắn và khuôn mặt sạm đen như vậy, hẳn là vừa mới xuất ngũ.

“Chết tiệt, ông chú kia! Đây có phải trên thao trường đâu mà lại gọi người khác bằng còi hả?”

Thằng bé đá vào giường Ogi đang nằm. Khi anh hằn học nhìn lại, cậu ta liền hất cái chăn lên, đá vào đôi chân đã không còn cảm giác của anh. Cậu ta cầm chân Ogi lên vung vẩy như vung gậy. Người hộ lý chỉ đúng nhìn với vẻ mặt bất lực, nhưng hình như trên khuôn mặt đó còn thoáng qua cả nét thích thú. Dẫu sao, cô ta cũng không hề có ý định ngăn cản con trai mình.

“Này chú, tôi thổi cái này bắt chú đứng lên nhé? Như thế thì chú có thích không?”

Thằng bé lấy cái còi của Ogi và bắt đầu thổi. Lúc đầu, cậu ta đứng tại chỗ thổi, rồi ghé sát vào tai anh thôi. Cậu ta thổi không ngừng. Nếu người hộ lý không ép cậu ta ra ngoài khéo Ogi đã mất luôn cả thính giác rồi.

“Hãy dùng lời để nói chuyện. Chú có hiểu không? Hãy nói một cách đàng hoàng tử tế.”

Cậu ta hét vọng lại khi bị lôi ra ngoài.

Chưa bao giờ Ogi cảm thấy sợ hãi một đứa trẻ đến vậy. Tất cả những đứa trẻ anh gặp trên lớp đều được lớn lên dưới sự dạy dỗ tử tế của bố mẹ. Vì được nuôi dưỡng đầy đủ nên thân thể của chúng cũng phát triển cân đối. Vào cuối kỳ, đôi khi chúng cũng lớn tiếng đòi được nâng điểm, nhưng nhìn chung, đó là những đứa trẻ luôn tuân theo quy định, hơi bảo thủ, nhưng hướng tới sự yên ổn. Ít nhất trong khoa Ogi dạy, chẳng có đứa trẻ nào vô lễ và thô lỗ như con trai người hộ lý.

Lần đầu tiên sau khi về nhà, Ogi tha thiết mong ngóng được gặp lại mẹ vợ. Anh không hề ngờ rằng mình lại có thể sợ hãi và cảm thấy bị uy hiếp bởi người mình trả tiền để sai khiến, ngay tại chính căn nhà của mình. Bây giờ, anh mới thực sự nhận ra rằng, người thân duy nhất anh còn lại chính là mẹ vợ. Anh bất an, lo sợ rằng bà cũng sẽ bỏ anh mà đi.

Anh muốn mẹ vợ đến, nhưng không phải vào lúc chỉ có mình người hộ lý. Người bà cần đuổi đi là con trai của cô ta, chứ không phải cô ta.

Khi mẹ vợ đến, dường như bà cảm nhận được điều gì đó bất thường bởi sự luống cuống của hộ lý. Bà đi thẳng vào phòng của cô ta, mặc cô ta theo sau cố gắng ngăn cản. Có tiếng ồn ào gì đó. Anh nghe thấy một giọng nói kích động và dữ dằn mà anh không thể tin được là của mẹ vợ, cùng tiếng người hộ lý như thể đang kêu khóc.

Hai người nhanh chóng chấm dứt cuộc cãi vã trong căn phòng nhỏ và đi ra phòng khách. Lúc này, Ogi nghe rõ toàn bộ nội dung. Mẹ vợ điên tiết buộc tội hộ lý ăn trộm. Giọng người hộ lý van nài, cố phủ nhận rằng đó chỉ là hiểu nhầm.

“Tôi không ăn cắp nó. Ông chủ đưa nó cho tôi mà! Đó là sự thật. Ông ấy bảo tôi hãy giữ nó.”

Nghe vậy, mẹ vợ lại càng giận dữ hơn. Bà vặn hỏi xem cô ta làm gì mà được nhận nó.

“Cô có biết cái này đáng giá bao nhiêu không? Loại như cô không thể nào có được nó đâu!”

Khi ấy, hộ lý liền thay đổi thái độ, hung hăng quát lại: “Làm sao tôi biết nó đáng giá bao nhiêu? Chúng ta hãy vào trong và hỏi gã tàn tật kia xem cái này đáng giá bao nhiêu.”

Ogi choáng váng. Mặc dù anh biết mình là người “tàn tật” khó có thể chữa khỏi, nhưng đó là lần đầu tiên anh bị gọi như vậy. Nhưng điều làm anh đau đớn hơn cả lại chính là lời đáp trả của mẹ vợ.

“Vì cô mất nết và lỗ mãng như vậy nên cả đời mới phải đối diện với loại tàn tật như thế đấy!”

Ogi nhắm mắt. Anh ước sao tất cả những chuyện này chẳng liên quan đến mình. Những tiếng chửi bới kích động, những câu biện minh, những lời nói dối, việc trộm cắp, tất cả đều không phù hợp với cuộc sống hiện tại của anh. Ogi không cần phải vướng vào những chuyện này. Anh cố gắng nghĩ vậy nhưng mọi chuyện vẫn không hề xảy ra theo ý anh muốn.

Mẹ vợ mở toang cửa, hùng hổ bước vào, giơ ra trước mắt Ogi một chiếc nhẫn nhỏ:

“Nhìn đi! Nhìn cho kỹ!”

Khi Ogi nhắm mắt lại, mẹ vợ tóm lấy khung hàm giập nát của anh. Bà muốn anh phải mở mắt. Phần hàm giả lung lay, làm anh đau đớn. Nhưng mẹ vợ không buông tay. Ogi thấy bà thật quá đáng, dù có tức giận thế nào đi chăng nữa bà cũng không thể làm vậy với một người đang bị thương chứ!

“Có phải anh đưa nó cho cô ta không? Hả? Nhìn cho kỹ đi.”

Ogi nhìn thấy chiếc nhẫn có gắn một viên đá màu xanh nước biển. Hàm của anh rất đau, đau đến chảy nước mắt. Có lẽ nhìn thấy, nên mẹ vợ vội buông tay. Anh vẫn đau điếng.

Trước khi để người hộ lý vào nhà, mẹ vợ đã sắp xếp lại căn nhà một cách đại khái. Bà nhặt nhạnh những món trang sức quý giá mà vợ anh lơ đễnh để khắp nơi. Bà đã cho Ogi xem một hộp chứa những món đồ đó, đổ những thứ bên trong ra lòng bàn tay. Có khá nhiều đồ trang sức. Đó là những món quà vợ anh được tặng hoặc do cô tự mua. Cũng có cả những món mà anh đã mua cho cô nữa. Nhưng anh chẳng thể nào phân biệt được chúng. Mẹ vợ nói trong số đó có thứ gì đó khá đắt. Bà đã đặc biệt đưa cho anh xem, nhưng anh không nhớ nổi đó là thứ gì.

Ogi hướng về phía mẹ vợ và chớp mắt. Anh chóp mắt liên tục. Mặc dù bây giờ đã có thể hơi lắc đầu, và cử động được tay trái một chút, nhưng anh vẫn nằm im không động đậy, chỉ chớp mắt, giống như khi anh vừa tỉnh dậy sau con hôn mê. Thật may mắn, giờ mẹ vợ có chì chiết thế nào đi chăng nữa, anh cũng chẳng cần phải đáp lại.

“Tôi biết ngay mọi chuyện sẽ thế này mà. Cô biến ngay đi cho tôi!”

Mẹ vợ anh hét lớn. Ogi sợ hãi, anh tưởng rằng mẹ vợ bảo cả anh cũng phải biến đi.

“Đâu ra cái loại đã trộm cắp còn dám uống rượu giữa ban ngày ban mặt!”

Mẹ vợ anh chỉ vào mặt người hộ lý và mắng nhiếc.

“Cái thằng tàn tật này dám đổ cho ai là ăn trộm chứ?!”

Hộ lý chạy lại chỗ Ogi, nắm lấy đôi chân tê liệt của anh mà lắc.

Nếu có cảm giác, hẳn đôi chân đang nằm trong bàn tay thô bạo kia sẽ cảm thấy đau lắm. Thế nhưng, anh lại không đau một chút nào. Anh không nhúc nhích, cũng chẳng cảm thấy chân mình đang bị lắc. Anh đang phải giương mình chịu đựng những lời nói dối, những lời biện minh và cả những hiểu nhầm. Cơ thể của anh không sao, nhưng tâm trạng anh thì chẳng tốt chút nào. Ogi đã gặp một tai nạn thảm khốc, anh những tưởng nỗi đau khổ của mình đã chấm dứt. Thế nhưng, thật lạ lùng, cuộc sống của anh vẫn tiếp tục với những lời nói dối, với những hiểu nhầm và những lời biện minh, giống y như cuộc sống của một người bình thường.

Người uống rượu không phải là hộ lý, mà là con trai của cô ta. Lúc đầu, cậu ta cẩn trọng uống trong phòng mẹ mình, về sau cậu ta dám ra cả phòng khách uống. Khi say, cậu ta sẽ hát to và bắt đầu phàn nàn về người hộ lý. Sau đó, cậu ta sẽ gọi điện thoại và bắt đầu nguyền rủa cấp trên trong quân đội và khóc nức nở. Sau khi khóc lóc một hồi, cậu ta tới chỗ Ogi, hơi thở nồng nặc mùi rượu, chào anh với đôi mắt lấp lánh trên khuôn mặt đen đúa.

“Chú à, tôi xin lỗi.”

Cậu ta cúi gập người một cách lịch sự.

“Xin lỗi chú vì tôi đã uống hết mất rồi.”

Cậu ta lại cúi người lần nữa.

“Chết tiệt, tại vì rượu ngon quá.”

Đôi khi, thằng bé ấy đổ rượu vào khăn tay rồi đưa lên môi Ogi. Lúc đầu, anh ngậm chặt miệng. Anh không muốn tiếp tay cho trò bỡn cợt của cậu ta. Nhưng cậu ta không bỏ cuộc, liên tục gí khăn vào miệng Ogi. Anh không thể kiềm chế trước mùi than bùn của rượu whisky mạch nha đam. Đã bao lâu rồi anh không được nếm qua nó? Ogi ngây ngất trong men rượu. Cậu ta cho anh thêm một chút nữa, anh liền thè lưỡi ra đón lấy. Lát sau, cậu ta xúc rượu bằng thìa, rồi còn lấy cả ống hút cho anh hút trực tiếp từ cốc. Đó là một loại rượu tốt, nhưng chưa đến mức hảo hạng. Vẫn còn nhiều chai ngon hơn, nhưng có thể cậu ta không biết, hoặc đã uống hết mất rồi.

Mẹ vợ bước vào phòng của người hộ lý và ném đồ đạc của cô ta ra phòng khách. Số đồ đạc vừa đủ để xách được bằng hai tay. Bà mở cửa và ném hết đồ của cô ta ra vườn. Qua cửa sổ, Ogi nhìn thấy người hộ lý nhét đồ vào một chiếc túi lớn.

Người hộ lý đã đi mất rồi. Bây giờ, sẽ chẳng còn ai cho Ogi ngửi mùi da thịt, sẽ chẳng còn ai thấm rượu lên môi anh nữa. Lòng anh trào lên một thứ cảm giác lạ lùng, không rõ là khó chịu hay buồn khổ. Tìm cách quên đi muộn phiền, Ogi thử nghĩ về chỗ rượu mà con trai người hộ lý đã uống hết, những chai rượu được mua trong nhiều chuyến đi dự hội nghị, hội thảo hay du lịch các nước trên thế giới. Anh cố nghĩ rằng mình đang tiếc chúng và tức giận.

Cả buổi chiều, mẹ vợ dọn dẹp lại phòng của người hộ lý, vứt đi toàn bộ những gì cô ta không thể mang theo. Bà gọi điện khắp nơi để tìm hộ lý mới. Anh phải nghe bà lặp đi lặp lại rằng, tìm hộ lý tại gia không dễ dàng như tìm hộ lý bán thời gian.

“Thuê rồi mới biết là loại người thế nào, biết phải làm sao đây?”

Mẹ vợ nhìn Ogi than thở.

Đến tối, mẹ vợ ra về, chỉ còn một mình Ogi trong nhà. Cuối cùng, anh cũng được ở một mình như mơ ước hồi mới trở về nhà. Sau khi tỉnh dậy khỏi con hôn mê, đây là lần đầu tiên Ogi được thực sự ở một mình. Anh những tưởng sẽ thấy thư thái, nhưng hóa ra lại không phải vậy. Anh thấy cô đơn, lo lắng và cả sợ hãi nữa. Ogi thổi còi một cách vô ích. Ai sẽ nghe thấy tiếng còi của anh chứ? Giờ đã chẳng còn ai giễu cợt hay chọc ghẹo, cũng chẳng còn ai la hét và tức giận với anh nữa rồi.

Khắp ngôi nhà tối om om. Mẹ vợ thật bất cẩn, bà đã quên bật đèn. Tiết kiệm như vậy thì quá bủn xỉn, giờ anh đâu cần phải tiết kiệm chứ. Nhưng cũng có thể hôm nay là lần đầu để anh lại một mình nên bà chẳng thể nghĩ tới cả việc ấy. Ngoài vườn cũng không có bóng đèn nào được bật. Đáng lẽ nên hạ rèm, nhưng mẹ vợ lại không làm. Thế là, anh buộc phải chứng kiến màn đêm đang dần buông, cùng những cành cây rung rinh trong gió như bàn tay ai đang vẫy.

Ánh sáng đỏ thẫm nhấp nháy trên chiếc tủ kê đầu giường, thông báo có cuộc gọi đến. Nếu căn phòng không đủ tối, thứ ánh sáng ấy sẽ quá mờ nhạt để có thể nhìn ra. Chẳng một tiếng chuông đổ. Ogi bất chợt nhận ra, mình chưa một lần được nghe chuông điện thoại reo kể từ khi nằm ở đây. Có vẻ như mẹ vợ và người hộ lý đã cố tình tắt chuông vì lo lắng tiếng chuông sẽ quấy rầy sự yên tĩnh của anh. Mà cũng có lẽ họ làm thế vì đằng nào thì anh cũng chẳng thể trả lời.

Quan sát chiếc điện thoại, trong đầu Ogi chợt nảy lên một ý định táo bạo. Anh dò dẫm tay trái tìm kiếm cây gậy gãi lưng người hộ lý để sẵn, bảo anh dùng phòng khi cảm thấy ngứa chân. Nhưng anh chưa bao giờ dùng tới nó cả. Nếu muốn gãi, anh chỉ cần thổi còi gọi hộ lý là được.

Bây giờ, anh muốn dùng cây gậy ấy để kéo điện thoại về phía mình, nhưng anh không thành công. Chẳng mấy chốc, tay trái anh tê cứng và ánh đèn báo cũng tắt ngúm. Anh chờ thêm một lát nhưng không thấy nó sáng lại nữa.

Nhưng Ogi không bỏ cuộc. Anh tiếp tục vườn cây gậy về phía điện thoại. Dây điện thoại đã bị kéo căng hết cỡ. Dù cố hết sức để vươn tay, anh vẫn không tài nào chạm được vào ống nghe.

Sau nhiều lần nỗ lực, cuối cùng Ogi cũng nhấn được nút loa ngoài bằng phần đuôi gậy. Khi âm thanh tút tút vang lên thì căn phòng cũng vơi bớt cô đơn. Nhưng bất chợt, Ogi lại hơi do dự, dù có gọi được, anh cũng đâu thể nói gì. Cùng lắm, anh chỉ có thể phát ra một tiếng thở dài. Dẫu vậy, anh vẫn quyết định thử. Bây giờ, làm chuyện gì cũng tốt hơn là không làm gì cả.

Có một số điện thoại Ogi luôn khắc ghi trong tâm trí. Mặc dù nếu lưu vào danh bạ trên điện thoại di động thì chẳng cần học thuộc nữa, và anh cũng đã nhiều lần cố xóa nó khỏi đầu, nhưng Ogi chưa bao giờ quên được dãy số ấy. Nhiều khi, Ogi nỗ lực chống lại thôi thúc muốn gọi điện, nhưng quá trình ấy không kéo dài quá lâu. Những con số hiện lên rõ ràng làm cho ý chí của anh dao động. Chẳng mấy chốc, Ogi nhấn nút gọi và nghe được một lời đáp ngắn ngủi. Dù chưa bao giờ chủ động liên lạc, nhưng nếu anh gọi, lần nào người ấy cũng nhấc máy.

Ogi chậm rãi dùng cây gậy để nhấn số. Muốn nhấn chính xác mười một con số đơn giản thực sự tốn không ít thời gian. Cuối cùng thì tín hiệu kết nối cũng vang lên. Chuông reo khá lâu, rồi đối phương nhấc máy. Trái tim Ogi run rẩy. Dù thân thể đã vĩnh viễn thương tật nhưng trái tim anh vẫn còn nguyên vẹn.

Hai tiếng “a lô” vang lên. Chỉ một thanh âm giản dị cũng làm Ogi muốn khóc. Anh mừng quá. Giống như lần đầu được nghe tiếng yêu, anh vừa nhẹ lòng, vừa rung động sâu sắc. “A lô?”, giọng nói ấy lại một lần nữa vang lên. Ogi muốn đáp lại. Nhưng khi anh định lên tiếng, chỉ thấy phát ra thứ âm thanh khô khốc như tiếng máy móc,

Lúc này, đầu dây bên kia hỏi “Ai đang gọi đó”. Ogi đau đớn như thể trái tim bị cháy rụi. Anh thấp thỏm thử nói tên mình một vài lần, nhưng âm thanh duy nhất vang lên là tiếng rên vụn vỡ. Đầu dây bên kia yên lặng một lát, rồi hỏi “Ai đó” lần nữa bằng giọng nghi hoặc. Ogi ngậm chặt miệng, quyết định từ bỏ. Không thử nữa. Anh mệt rồi. Tất cả chỉ là vô ích! Đối phương chưa vội ngắt máy ngay, vẫn kiên nhẫn chờ. Nhưng sự im lặng kéo dài quá lâu, dường như lòng nhẫn nại ấy cuối cùng cũng cạn kiệt… và đối phương gác máy.

Tiếng tút… tút… tút… vang lên, thật đều đặn.

Hình như cả thế giới đang gạt Ogi sang một bên để sống tiếp. Nỗi cô đơn dai dẳng bám riết lấy anh, còn kinh khủng hơn cả lúc trước.

Một lát sau, có cuộc gọi đến. Không có tiếng chuông, chỉ có ánh đèn đỏ nhấp nháy lờ mờ bên dưới ống nghe. May mà mẹ vợ không bật đèn, nếu bật, Ogi đâu thể nhìn thấy tín hiệu đó.

Ogi bỏ lỡ cuộc gọi đầu tiên, như thể anh vừa để vuột mất tín hiệu cấp cứu SOS. Hành động của anh chậm chạp và không theo ý muốn. Ánh đèn nhấp nháy lần nữa. Ogi hy vọng rằng đối phương sẽ nhẫn nại hơn một chút. Sau một hồi vật lộn, cuối cùng anh cũng nhận được cuộc gọi.

Đối phương không nói gì hết. Ogi cố gắng phát ra âm thanh lớn nhất có thể. Anh thở hổn hển. Bác sĩ nói sau lần phẫu thuật tiếp theo, tình trạng sẽ khá hơn một chút, anh sẽ phát ra được những âm thanh đứt quãng. Dù phát âm còn vấp, nhưng anh sẽ nhanh chóng nói lại được bình thường. Ogi sẽ tích cực phối hợp điều trị. Nếu là để hồi phục, anh sẵn sàng chịu đựng bất cứ nỗi thống khổ nào.

“Anh Ogi phải không?”

Đầu dây bên kia gọi tên Ogi.

“Phải, là tôi đây.”

Ogi đáp lại một cách khó khăn. Hình như anh nói được tiếng “phải”. Mong sao đối phương nghe ra.

“Anh Ogi?”

Có lẽ dù không nghe rõ, nhưng đối phương đã nhận ra Ogi. Từ đầu dây bên kia, tiếng thở khẽ vang lên như một lời than khóc. Trái tim anh chùng xuống. Đang có người khóc vì anh, anh muốn nghe tiếng khóc ấy thật gần. Ogi dùng gây kéo điện thoại sát hơn nữa, nhưng thất bại. Sau vài lần nỗ lực của Ogi, cuối cùng nó đã rơi xuống sàn.

Từ chỗ mình nằm, Ogi không trông thấy chiếc điện thoại bị rơi. Nhưng hình như nó vẫn còn nguyên vẹn, vì tiếng “a lô” tiếp tục vang lên từ ống nghe. Mãi không nghe thấy anh đáp lời, đối phương cuối cùng cũng gác máy. Tiếng tút tút báo hiệu cuộc gọi đã bị ngắt. Một lát sau, ngay cả âm thanh đó cũng tan vào thinh lặng. Trong phòng, chỉ còn lại bóng tối đen đặc và sự tĩnh mịch không thể phá vỡ.