Hố Đen Sâu Thẳm

Ogi tỉnh dậy khi nghe thấy có tiếng từ phòng khách vẳng lại. Đó là tiếng hát khe khẽ nghe như tiếng nhiều người đang lầm bầm. Anh thổi hai tiếng còi dài gọi người hộ lý vì muốn biết đang có chuyện gì xảy ra.

“Con dậy rồi à?”

Người bước vào phòng là mẹ vợ. Bà lớn giọng ra chiều vui vẻ, dáng vẻ hoàn toàn khác với lúc thì thầm nho nhỏ không thể nghe rõ khi một mình ở cùng Ogi.

Mẹ vợ đang lầm bầm nói gì đó. Anh tưởng bà nói với mình nên hướng mắt nhìn về phía bà. Ogi liên tục nhìn vào mắt bà như muốn hỏi bà đang nói gì. Nhưng bà không đáp lại một lần, cũng chẳng hề tỏ vẻ ngại ngùng vì đang tự nói một mình. Dẫu vậy, thật tốt vì hôm nay me vợ có vẻ hoạt bát và vui vẻ hơn.

Lần đầu tiên Ogi thấy mẹ vợ phấn khởi đến thế. Tới lúc đó, anh mới nhận ra rằng mình sẽ còn được nhìn thấy nhiều khía cạnh khác nữa của mẹ vợ, những mặt mà anh chưa từng biết.

“Nhìn này, con biết hôm nay có ai đến không?”

Ogi chỉ im lặng.

“Đừng ngạc nhiên nhé!”

Ngoài chuyện người vợ đã mất sống lại, anh sẽ chẳng cảm thấy ngạc nhiên vì bất cứ điều gì khác cả.

Mẹ vợ vừa mở cửa, thì một toán người tràn vào vây xung quanh giường Ogi. Vừa mới sáng ngày ra mà họ đã mặc quần áo đen sì như thể đi dự tang lễ, trên tay cầm cuốn Kinh thánh bọc bìa da. Tất cả đều mỉm cười chào anh. Sắc mặt họ tươi sáng, mắt họ trong trẻo. Người bình thường khi nhìn anh sẽ nhăn mặt hoặc tỏ ra thương cảm, nhưng những người này lại mỉm cười rạng rỡ.

Ogi nhìn mẹ vợ, cầu cứu.

“Hôm nay mục sư đến đây để cầu nguyện cho con đấy. Nếu con biết ông ấy đến từ đâu thì con hẳn sẽ phải ngạc nhiên cho xem!”

Nghe mẹ vợ suồng sã tuôn một tràng, tất cả những người mặc đồ đen đều cười lớn như vừa được nghe một câu đùa thú vị.

“Anh không nên trở dậy vì ngạc nhiên, mà nên trở dậy vì được ban phước.”

Một người đàn ông thấp bé, từ đầu đến cuối luôn nở nụ cười gượng gạo, đã nói như vậy. Mẹ vợ anh giới thiệu đó là mục sư.

Ông ta nắm lấy bàn tay phải vẫn chưa cử động được của anh. Lúc đầu, vị mục sư này nắm lấy tay trái, nhưng bị mẹ vợ nhắc, ông ta liền chuyển sang tay phải. Nhìn mục sư nắm tay Ogi, như nhận được tín hiệu, những người khác cũng bắt đầu nắm tay nhau đứng vây quanh giường đại như một bức bình phong. Mẹ vợ cũng tham gia vào vòng tròn ấy.

Mục sư nhắm mắt và bắt đầu cầu nguyện. Thật kỳ lạ. Rõ ràng mới gặp lần đầu nhưng ông ta lại cầu nguyện lâu như thể đã quen biết Ogi từ rất lâu rồi. Mục sư nói rằng suốt thời gian qua, anh đã toàn tâm toàn ý, chân thành và nghiêm túc trong quá trình nghiên cứu và học tập. Rằng không có đứa con nào của Chúa có thể quan tâm đến gia đình, giàu tình yêu thương và gương mẫu được như anh. Rằng bất hạnh xảy đến với anh chính là thử thách lớn nhất. Ông cầu cho anh sớm vượt qua khổ ải này, để có thể quay lại trường dạy dỗ những học trò xuất sắc, tiến hành nhiều nghiên cứu nhằm phục vụ sự phát triển của đất nước, để Chúa có thể tận dụng mọi nguồn lực từ đất nước nhỏ bé nhưng quý giá này.

Ogi không thể chịu đựng thêm nữa, liền mở choàng mắt ra. Mọi người cùng nhau vừa gật gù lẩm bẩm vừa cầu nguyện cho sự phát triển của đất nước. Trong lúc cầu nguyện, thỉnh thoảng những tín đồ ấy lại thốt lên tiếng “Cha”, và dù biết họ không phải nhắc đến cha mình Ogi vẫn cảm thấy khó chịu. Nhắc đến cha, anh chỉ nghĩ đến ông bố suốt ngày chế giễu con trai mình là kẻ chuyên tỏ vẻ ta đây. Mục sư vẫn tiếp tục cầu nguyện, còn Ogi, để yêu cầu họ dừng lại, đã cố tình rên lên. Nhưng vị mục sư vẫn một mực bỏ ngoài tai tiếng phản đối của anh, tiếp tục cầu nguyện theo ý mình.

Khi mục sư kết thúc màn cầu nguyện bằng tiếng “Amen”, tất cả những người đang đứng thành vòng tròn quanh Ogi đồng thanh hộ “Amen” và mở mắt. Ogi cũng mấp máy miệng nói “Amen”. Tất nhiên, anh có cầu nguyện, anh cầu cho họ sớm ra ngoài. Nhưng mong ước giản đơn đó của Ogi chẳng thể nào thành hiện thực. Họ lại nắm lấy tay nhau, vừa vung vẩy vừa cất cao giọng hát. Đó là một bài thánh ca lần đầu tiên anh nghe thấy trong đời.

Mẹ vợ cùng hát với họ. Ogi cảm thấy hoang mang. Anh không biết bà mới nảy sinh hứng thú với tôn giáo hay từ trước đã như vậy rồi. Có lẽ bà đã bắt đầu sinh hoạt tôn giáo khi chồng qua đời cách đây vài năm. Sau cái chết của ông, bà ngày càng luyến tiếc quá khứ hơn. Đôi khi vợ anh đau khổ vì mẹ, đôi khi cô lại ngoảnh mặt làm ngơ. Lúc nói chuyện điện thoại với mẹ, vợ anh hoặc cố gắng ngăn bà đừng như thế nữa hoặc thẳng thừng nói cô không muốn nghe thêm. Vì bà gọi điện quá nhiều, nên có lúc cô thậm chí còn cố tình chẳng thèm nhấc máy. Tại sao hồi ấy cô không kể nhiều hơn về mẹ mình với anh nhỉ?

Khi bài thánh ca tiếp tục đến lời thứ tư, Ogi nhắm mắt lại. Anh thấy nhớ vợ mình, nhớ da diết khôn nguôi. Chỉ cô mới có thể chấm dứt tất cả những gì đang diễn ra lúc này. Thế nhưng, làm sao có chuyện cô xuất hiện nữa chứ!

Phải đến khi kết bài thánh ca, họ mới buông tay nhau ra. Chắc hẳn vì đều mặc đồ màu đen, nên trông họ như những người đang làm lễ tưởng niệm. Thực ra, đây có lẽ cũng là một lễ tưởng niệm thật. Họ tụ tập tại đây từ sớm có lẽ không phải vì Ogi, mà vì người vợ đã khuất của anh. Khi anh tỉnh dậy, bài thánh ca anh được nghe chính là bài ca để tôn vinh cô ấy.

Mục sư mở Kinh thánh , cất tiếng đọc to một cách thành kính. Mọi người cúi đầu, nhắm mắt lắng nghe. Sau đó, họ lại vừa nắm tay vung vẩy vừa hát thánh ca. Khi tất cả cuối cùng cũng kết thúc, mục sư nắm lấy tay Ogi và cầu nguyện ngắn gọn thêm lần nữa. Nghe tiếng “Amen” kết thúc lời cầu nguyện của mục sư, anh cảm thấy vô cùng biết ơn. Đến lúc này, quá trình khủng khiếp đó mới thực sự kết thúc.

Khi họ lần lượt bước ra khỏi cửa, mẹ vợ đưa cho mục sư một phong bì màu trắng. Hẳn đó là tiền quyên tặng. Ogi chú ý tới hành động ấy. Từ trước đến giờ, anh chưa bao giờ nghĩ xem mẹ vợ lấy tiền ở đâu để trả viện phí và mua những thiết bị y tế hỗ trợ, nhưng bây giờ anh bắt đầu cảm thấy tò mò. Làm thế nào mẹ vợ tiếp cận được tài khoản của vợ chồng anh, nếu không thì bà trang trải các chi phí ra sao? Tiền bảo hiểm do tử vong và thương tật vĩnh viễn vì tai nạn của vợ chồng anh hẳn đã được chi trả. Nhưng làm thế nào mà mẹ vợ lĩnh được tiền bảo hiểm của anh chứ?

Sau khi mẹ vợ ra ngoài để tiễn những người mặc áo đen, người hộ lý bước vào, vừa dọn dẹp vừa nói:

“Ôi, chỗ đó không biết bao nhiêu tiền nhỉ?”

Cô ta kéo thùng nước tiểu đã đầy sau cả đêm của anh ra.

“Trong cái phong bì đó toàn là tiền mà, đúng không? Tiếc thật đấy, nhưng mà vẫn đỡ hơn tới chỗ thầy cúng. Nhà lần trước tôi chăm mỗi tháng còn đi thầy một lần cơ. Mỗi lần như vậy đúng là phiền phức, phải chuẩn bị bao nhiêu thứ, nào là bánh gạo, hoa quả, rồi cả thủ lợn… Đâu chỉ có thế, còn phải dán bùa chú khắp phòng như dán giấy dán tường nữa chứ! Bùa thì cũng là tiền mà… Tôi còn được xem thầy cúng làm phép, rắc gạo, rồi khấn vái như thể ma quỷ cũng nghe thấy được ấy. Tôi nghe nói làm phép cũng chẳng khó gì, chỉ cần luyện tập là làm được ngay. Chứng kiến mấy trò đó xong, tôi thấy nhà thờ hay nhà chùa vẫn tốt hơn nhiều. Mục sư và nhà sư dù sao cũng sạch sẽ mà. Không phải chuẩn bị thức ăn, không có người xem, cũng chẳng ồn ào.”

Hộ lý còn đang liến thoắng, vừa trông thấy mẹ vợ mở cửa liền im bặt. Lúc này, khuôn mặt bà vẫn còn đang đỏ bừng bừng vì sung sướng.

“Con rể đã làm rất nhiều việc tốt nên sẽ được ban phước thôi. Vị mục sư khó gặp như thế mà lại đích thân đến tận đây để cầu nguyện cho con, thật đúng không còn gì bằng!”

“Ông ấy chắc là nổi tiếng lắm ạ?”

Hộ lý vừa rửa thùng đựng nước tiểu, vừa lớn tiếng hỏi.

“Tôi có nói thì cô cũng chẳng biết! Ông này thiêng không vừa đâu. Tôi đã phải cố lắm mới mời về được đấy. Ông ấy đã chữa khỏi hoàn toàn đâu phải chỉ cho một hai bệnh nhân ung thư!”

Mẹ vợ cũng lớn tiếng đáp lại.

Ogi đã đoán đúng. Chắc chắn đó là mục sư của một nhà cầu nguyện hay một tu viện nào đó, không phải mục sư chính thống.

“Sau này, ông ấy sẽ đến đây thường xuyên hơn. Ông ấy sẽ cầu nguyện cho con và vợ con.”

Ogi chớp mắt về phía mẹ vợ.

Làm ơn đừng để ông ta đến nữa. Hôm nay đã là quá đủ rồi.

“Ừ, mẹ biết rồi, biết rồi. Mẹ biết là con đang cảm ơn mà. Ít nhất mẹ cũng phải làm được cho con đến mức này chứ.”

Ogi mở mắt trừng trừng. Anh muốn bà biết mình đang tức giận. Anh muốn bà chấm dứt ngay những việc làm vô nghĩa kia. Thứ anh cần không phải là cầu nguyện mà là liên tục luyện tập phục hồi chức năng, hoặc nhanh chóng từ bỏ hy vọng.

“Ông ấy là người ở đâu vậy?”

Nghe người hộ lý hỏi, mẹ vợ lớn tiếng đáp lại, như thể rất sung sướng vì có cơ hội kể về vị mục sư. Bà nói ông ta không thuộc về một giáo phái riêng biệt nào cả, mà là thành viên của một nhóm những người đọc Kinh thánh có chung tư tưởng. Ogi cố gắng kiềm chế mong muốn hỏi xem tư tưởng mà mấy người đó cùng chia sẻ là gì. Mẹ vợ chẳng thể hiểu được ý anh, và ngay cả khi có thể truyền tải câu hỏi của mình, anh cũng không đủ tự tin bản thân sẽ chịu đựng được lời giải thích dài dòng của mẹ vợ.

Anh rất tiếc vì trả số tiền lớn như vậy chỉ để nghe lời cầu nguyện và bài thánh ca của một nhóm tôn giáo không rõ gốc gác. Mặc dù mẹ vợ không nói cụ thể, nhưng anh dám chắc đó là tiền của mình. Khi nghĩ tới chuyện thông qua mẹ vợ, toàn bộ số tiền mình tích góp từ trước đến giờ đang dần dần rơi vào tay một nhóm tôn giáo mờ ám, Ogi chỉ muốn nổi điên lên.

Từ trước, Ogi vẫn thường xuyên quyên góp tiền cho trẻ em các nước Thế giới thứ ba, thông qua các tổ chức như Save the Children hay UNICEF . Đôi khi, nghe được tin tức không hay về những lãnh đạo tham ô hay biển thủ công quỹ, anh cũng có hoài nghi về cách ủng hộ gián tiếp này, nhưng vẫn tiếp tục quyên góp. Anh không bao giờ quyên tiền cho các tổ chức tôn giáo hay chính trị. Anh chưa bao giờ có ý muốn quyên góp cho các vị chức sắc tôn giáo và các chính trị gia, vì họ không hề nghèo khó, cũng chẳng thiếu cái ăn, và đương nhiên là chẳng mù chữ.

Người duy nhất có thể trò chuyện cùng anh lúc này là vợ. Cô là người duy nhất thấu hiểu những nỗi khổ sở do mẹ vợ mang lại. Nhưng tất nhiên giờ cô không còn nữa, và anh chỉ có thể nhớ về hình bóng của một người đã khuất. Vợ anh luôn suy tư, luôn tưởng tượng về những điều tồi tệ nhất có thể xảy đến với mình. Ogi cho rằng, vì bị dằn vặt trong những tưởng tượng ấy nên cô thường phóng đại khả năng có thể xảy ra của mọi chuyện. Sau khi liên tục thất bại trên con đường sự nghiệp, bị buộc phải gắn liền đời mình với khu vườn, cô đã đánh mất hoàn toàn tính cách ung dung và điềm tĩnh. Nhưng ngay cả người vợ bi quan của anh hẳn cũng chẳng thể nào lường trước một tương lai như thế này sẽ xảy đến với hai người.

Mẹ vợ chỉ đến thăm Ogi vào buổi sáng, thời gian còn lại trong ngày chỉ có anh và người hộ lý. Bà đã dọn dẹp lại phòng đa năng bên cạnh nhà bếp để làm phòng cho cô ta. Có lẽ vì khoảng cách hơi xa, nên dù Ogi có gọi thế nào hộ lý cũng không nghe rõ. Nhưng cũng có thể là cô ta giả vờ không nghe thấy. Cô ta luôn làm mọi việc chậm rãi và không quan tâm xem anh cảm thấy ra sao. Hình như người hộ lý cũng không được học hành đào tạo chính thức. Dù mẹ vợ nói bà đã phải phỏng vấn nhiều mới thuê được người này, nhưng anh vẫn thấy chẳng đáng tin chút nào. Cô ta không thành thục trong việc chăm sóc bệnh nhân mà chỉ giống như một người giúp việc bình thường.

Người hộ lý nói rất nhiều, vừa nói một mình vừa nói với Ogi. Dẫu biết rõ anh không thể trả lời, cô ta vẫn trắng trợn chế giễu: “Ông chủ hẳn là chẳng có gì để nói nhỉ?” hoặc “Ông chủ quả thật là người ít nói.”

Sau khi trêu chán và đã mệt vì nói một mình quá nhiều, cô ta bắt đầu gọi điện cho người khác, bằng điện thoại bàn ở phòng khách, hoặc bằng điện thoại di động của cô ta. Tiếng cô ta vang vọng vào tận phòng Ogi. Chỉ cần lắng nghe, Ogi đã biết được thêm rất nhiều điều: mỗi tháng người hộ lý sẽ phải đóng bao nhiêu tiền cho nhóm hụi vừa tham gia cách đây ít lâu, quan hệ của cô ta với chủ hụi như thế nào, hay cô ta sẽ mua quà gì cho con người họ hàng sắp được một tuổi.

Không chỉ thế, anh còn biết cô ta có một đứa con đã trưởng thành. Hồi bé, cậu ta là một đứa trẻ lanh lợi tháo vát, nhưng không biết từ khi nào đã làm đường lạc lối, trở thành một thằng chơi bời lêu lổng, chỉ biết lãng phí thời gian, đêm ngày vùi đầu vào trò chơi điện tử. Khi nói chuyện với con trai, giọng của hộ lý hoàn toàn thay đổi. Thường thường cô ta van nài con trai đừng ăn chơi nữa. Đôi khi cô ta đổi sang giọng nũng nịu đòi con đến thăm. Tuy nhiên cũng có khi, cô ta lạnh lùng bảo dù cậu ta sống hay chết cũng đừng hòng lấy thêm được một xu từ mình nữa.

Khi hộ lý gọi điện thoại quá lâu, Ogi sẽ thổi còi. Mẹ vợ là người quyết định cách thức liên lạc này. Bà cho anh một chiếc còi, khi anh thổi hai lần, hộ lý nhất định phải xuất hiện.

Chưa bao giờ hộ lý xuất hiện ngay lập tức. Ogi phải gọi đi gọi lại nhiều lần cô ta mới chịu đến. Mỗi khi buồn đi tiểu, cảm thấy ngứa lưng ngứa đầu, hoặc cảm thấy đau chân hay đổ quá nhiều mồ hôi không chịu được, anh đều thổi còi. Nhưng đôi khi, anh cũng thổi vì những lý do khác, như khi hộ lý gọi điện thoại quá lâu, hoặc là khi cô ta chửi rủa, van nài đứa con chẳng hạn. Hay như khi anh không biết cô ta làm gì trong phòng mà chẳng thấy tăm hơi, hoặc là khi anh nghe thấy tiếng cô ta đang ăn một mình. Tại sao hở ra là anh lại thổi còi như vậy ư? Vì đó là công dụng của cái còi, và vì cô ta là hộ lý tại gia.

Rồi luôn lặp đi lặp lại một cảnh này. Hộ lý lề mề bước vào. Ngay khi tới giường Ogi, cô ta liền cười hề hề và hỏi: “Sao ông chủ gọi tôi nhiều thế?”, rồi cởi dây rút quần buộc hờ của anh. Không cần biết anh gọi vì lý do gì, trước hết, cô ta sẽ lấy khăn ướt lau háng cho anh. Cái khăn ướt lúc nào cũng âm ấm. Anh luôn chau mày không vừa ý, có thể là vì nhiệt độ của nước, nhưng cũng có thể là vì cô ta luôn mang theo cái khăn như cái giẻ, tiện đầu lau chỗ đó.

Hộ lý đặt một cái bộ dẹt xuống dưới mông Ogi, và khi anh đại tiện đúng ý cô ta thì cô ta sẽ khen “đúng rồi, tốt lắm”. Sau khi anh ăn xong phần thức ăn của mình, cô ta cũng hay xoa đầu anh. Ogi cực kỳ ghét việc đó. Anh tức giận vì người hộ lý tầm thường dám coi anh như trẻ con.

Mỗi ngày, cô ta xoay người Ogi hai lần và lau lưng cho anh. Để tránh các vết loét, cô ta thoa dầu bôi trơn và dùng hai tay chà xát thân thể anh rất lâu. Bắt đầu từ gáy di chuyển xuống lưng, qua mông và kết thúc ở chân. Mỗi khi xoa khắp thân thể Ogi, hộ lý đều cười gian xảo. Đôi khi, cô ta cố tình đánh nhẹ vào mông hoặc vỗ vỗ lên dương vật đen thui, teo tóp của anh. Anh phản đối bằng một tiếng rên dài khó nghe.

Sau khi mát xa xong, hộ lý vươn người, đè thân hình mập mạp của mình lên cơ thể Ogi để kéo lại chăn. Cô ta chỉ cần đi sang bên kia giường thì mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn rất nhiều, nhưng lúc nào cũng phải làm như vậy. Cô ta thường cúi người rất sâu, để bộ ngực đung đưa chạm vào da thịt anh. Đôi khi cô ta còn không thèm mặc áo ngực, núm vú hiện rõ mồn một đằng sau lớp áo ba lỗ mỏng tang. Mỗi lúc như vậy, anh thậm chí còn nhìn thấy hết đám lông nách rậm rạp, tỏa mùi hôi hám và ẩm ướt của cô ta. Nhưng cô ta không quan tâm tới mùi mồ hôi của mình hay mùi thân thể của anh.

Ban đầu, Ogi cố gắng nén giận. Về sau, anh không cần phải làm vậy nữa. Lâu lắm rồi thân thể anh mới được tiếp xúc với da thịt của người khác. Ogi đã hoàn toàn chiến thắng được nỗi khó chịu ban đầu. Anh thích những thứ như vậy, thứ mềm mại đôi khi khẽ vượt qua thân thể anh, thứ khiến anh cảm nhận được sự ấm áp của huyết quản, thứ sẽ động đậy và phản ứng nếu anh chạm vào. Ogi chưa bao giờ hứng thú với thân hình mập mạp, nhưng anh thích cảm giác da thịt đè lên cơ thể mình. Anh thích, chỉ vì đó là thân thể của một người đang sống, chứ không phải vì cơ thể ấy quyến rũ.

Nhưng anh chỉ thích mà thôi. Anh không chạm vào hay vuốt ve người hộ lý. Đương nhiên là anh cũng chẳng thể làm như thế. Tất cả những gì Ogi có thể làm chỉ là ngửi mùi. Mùi của một người đang sống, mùi tóc thấm đẫm mồ hôi, mùi dầu gội đầu thoang thoảng vương lại, mùi chua chua tỏa ra từ nách, mùi bột giặt thoang thoảng trên áo quần. Đó là những mùi hoàn toàn khác biệt so với mùi mồ hôi và nước tiểu của chính anh.

Đôi khi, Ogi bị kích thích. Vì đầu vú nhô lên. Vì thân thể đang đè lên mình. Vì hõm gáy trắng nõn. Và vì những giọt mồ hôi lấm tấm trên cổ dưới mái tóc xoăn mỏng.

Trước đây, đó không phải là những thứ thu hút Ogi. Tất cả những cô gái Ogi từng ôm trong vòng tay đều có thân thể nhỏ nhắn và mong manh. Trong những bộ phận cấu tạo nên cơ thể con người, Ogi đặc biệt thích các khớp xương mảnh mai, hơi nhô ra. Khi chạm tới và cảm nhận được khung xương phía bên kia lớp da thịt mỏng manh, Ogi cảm thấy mình đang ôm trọn vẹn thân hình người phụ nữ.

Thật đáng buồn khi giờ anh lại bị thu hút bởi một thứ hoàn toàn khác biệt. Thật đáng buồn, khi mà anh không còn hứng thú với hương thơm, mà lại ưa thích mùi quen thuộc của cuộc sống. Thay vì làn da tươi trẻ tràn đầy sức sống, giờ đây anh lại bị mê hoặc bởi thân thể căng tròn, mập mạp của người đàn bà lớn tuổi. Đây là lần đầu tiên anh bị kiểu thân hình này hấp dẫn.