Hố Đen Sâu Thẳm

Phụ nữ thường là những bước ngoặt trong cuộc đời của Ogi.

Mẹ anh là một bước ngoặt quan trọng. Năm Ogi lên mười tuổi, mẹ anh qua đời. Ban đầu, anh nghĩ mẹ mất do bị bệnh, vì bà hay nằm trên giường và luôn uống thuốc vào mỗi bữa ăn.

Phải đến khi nghe họ hàng đến thăm mẹ thì thầm bên ngoài hành lang, Ogi mới biết đó không phải sự thật. Mẹ anh uống quá nhiều thuốc trong một lần, nên nội tạng của bà đã bị tổn thương, không thể hồi phục.

Ogi chỉ được đi thăm mẹ nằm viện duy nhất một lần. Anh không nhớ rõ là do bố không cho đến thăm hay vì thời gian mẹ nằm viện quá ngắn ngủi. Mẹ anh nằm trên giường với đủ thứ dây cáp gắn liền với nhiều thiết bị y tế. Có vẻ như để duy trì sự sống, bà cần tới một sự hỗ trợ không hề nhỏ.

Mẹ ngoắc ngón tay như muốn bảo Ogi tiến lại gần. Anh không đủ dũng cảm để nắm lấy tay mẹ. Đó là lần đầu tiên Ogi nhìn thấy cảnh tượng ống thở được nối với phổi thông qua một chiếc lỗ dưới thanh quản của bà. Thay vì cầm tay mẹ, có lẽ anh đã òa khóc hay đông cứng người vì sợ. Năm ấy anh mười tuổi, dù không hiểu nổi chuyện tự kết liễu mạng sống là gì, nhưng anh cũng đoán biết được ít nhiều. Nhìn mẹ trong bộ dạng khủng khiếp như vậy, Ogi vừa thấy đáng thương vừa thấy sợ hãi.

Sau cái chết của mẹ, Ogi hoàn toàn giã từ tuổi thơ. Ông bố vô tâm và kém nhạy cảm, hoặc chẳng nhận ra sự biến đổi của anh hoặc cố tình giả vờ không biết. Ogi không đòi hỏi bất cứ điều gì. Anh không càu nhàu vì không thích một món ăn, hay vòi vĩnh xin tiền mua quà sinh nhật cho bạn. Ngay cả khi muốn mua thứ gì, anh cũng không đặt nửa bước chân tới siêu thị. Anh cũng chẳng hề khăng khăng đòi đọc truyện tranh hay thức đêm chơi điện tử. Đôi khi, bố cũng thử nói chuyện với Ogi. Nhưng anh chỉ có thể trông thấy ở bố hình ảnh mẹ anh với ống thở được nối với phổi thông qua một cái lỗ dưới thanh quản. Vì thế, anh chẳng thể thốt ra được bất cứ lời nào.

Ở trường cũng xảy ra những việc mà Ogi không thể nào xử lý. Tin đồn mẹ anh tự tử lan khắp trường, bạn học ngày càng xa lánh Ogi. Ngày ấy, anh không tài nào hiểu nổi vì sao cái chết của mẹ lại khiến anh bị tẩy chay. Mãi sau này, Ogi mới cho rằng, có lẽ những đứa trẻ ấy làm vậy vì sợ.

Ban đầu, các bạn học không lộ liễu tránh né Ogi. Nhưng do ngày càng ít nói và cố gắng tránh xa những đám đông ồn ào, anh đã vô tình tiếp tay cho đám trẻ muốn bắt nạt mình.

Một ngày nọ, Ogi bị một hội tấn công, và để tự vệ, anh đã cắn thật mạnh vào chân một đứa. Răng của Ogi gãy, còn chân của đối phương mất một miếng thịt. Răng anh chỉ là răng sữa, nhưng chân đứa trẻ kia đã mang một vết sẹo lõm suốt đời.

Từ đó trở đi, không còn một ai dám trêu chọc hay bắt nạt Ogi nữa. Tất cả đều thì thầm sau lưng anh rằng, Ogi cũng đã “phát điên” giống mẹ mình. Anh chứng minh chúng không sai bằng cách cười khẩy vào mặt chúng rồi thoắt một cái chuyển sang vẻ mặt lạnh lùng dữ tợn.

Nếu mẹ đã đưa Ogi ra khỏi thời thơ ấu, thì vợ chính là người dẫn anh bước vào thế giới của người trưởng thành.

Sau khi tốt nghiệp đại học, Ogi bắt đầu chuẩn bị đi làm. Đó là thời gian trước khi cuộc khủng hoảng tài chính diễn ra, quảng cáo tuyển dụng của các công ty ngập tràn khắp nơi. Ogi muốn nhanh chóng tổ chức hôn lễ, nhưng vợ anh nói vẫn còn quá sớm để lập gia đình. Cô muốn học lên cao và hy vọng Ogi cũng vậy. Dù biết chắc bản thân sẽ phải đi làm thêm để trang trải tiền học và phí sinh hoạt nhưng anh vẫn đồng ý tiếp tục học lên cao học. Thực lòng mà nói, bản thân Ogi cũng đã muốn có một cái cớ để trì hoãn việc bước chân vào giới làm công ăn lương. Tuy phải bỏ hết đống hồ sơ xin việc, nhưng anh chẳng hề cảm thấy tiếc nuối. Nếu chuyện học hành không đem lại kết quả, anh vẫn có thể tiếp tục đi tìm công việc mới.

Vợ anh muốn làm phóng viên. Cô nói muốn trở thành một phóng viên như Oriana Fallaci, và sẽ phỏng vấn những người nổi tiếng theo một cách mới lạ vô tiền khoáng hậu. Cô luôn mang theo ảnh của người mình ngưỡng mộ trong ví. Tuy nhiên, đó không phải là bức ảnh Oriana Fallaci làm phóng viên mặt trận trên chiến trường hay đang phỏng vấn Phó thủ tướng Trung Quốc Đặng Tiểu Bình và Tổng thống Mỹ Kennedy. Bức ảnh vợ Ogi mang theo có lẽ là một bức ảnh trong tạp chí Vogue hoặc Elle , chụp Oriana Fallaci trong bộ âu phục Chanel, cổ đeo vòng ngọc trai, ngồi trước một máy đánh chữ và nhìn vào khoảng không phía trước, trong dáng vẻ không được thoải mái lắm. Tóm lại, chỉ có thể nói đó là một bức ảnh khá đẹp. Mặc dù không biết rõ bức ảnh ấy chứa “tinh thần phóng viên” ở chỗ nào, nhưng Ogi dám chắc, ấy chính là hình tượng mà vợ anh muốn trở thành

Ngày ấy, Ogi yêu thích cả sự phù phiếm nông cạn của vợ mình. Mặc dù vợ anh biết rõ bản thân muốn làm gì và cũng tin chắc rằng đó là những gì mình thực sự muốn làm, nhưng cô không mấy khi thành công. Tuy vậy, cô cũng chẳng hề bị tổn thương sâu sắc bởi những thất bại ấy, mà ngược lại, có thể dễ dàng rũ sạch tất cả, rồi sau đó, lại nhanh chóng tìm ra và tiếp tục ngưỡng mộ một hình mẫu khác. Nhưng cũng có lẽ nhờ vậy, dần dần cô học được cách phân biệt giữa ước mơ xa vời và tham vọng đủ khả năng thực hiện. Bất cứ lúc nào cô cũng sẵn sàng thay đổi thái độ, sở thích hay ý chí của mình, cũng như hiểu được đâu là những gì mình có thể giữ và đâu là những gì mình phải từ bỏ. Người ngoài nhìn vào sẽ cho rằng cô tính khí thất thường và không có chủ kiến cá nhân, nhưng Ogi lại bị thu hút bởi những nét tính cách ấy.

Ogi kinh sợ kiểu người chỉ sống theo một con đường duy nhất, kiên trì theo đuổi một điều gì đó tới cùng, không nhìn thấy gì khác ngoài mục tiêu, và kết quả là đạt được thứ mình mong muốn. Vì ý chí của họ mạnh mẽ vượt trội, nên họ dễ dàng cười nhạo những người yếu đuối. Họ phê phán cả thái độ sống dựa vào may rủi. Họ không thừa nhận những trùng hợp tầm thường. Họ cố chấp và tự cao tự đại, luôn tỏ vẻ bề trên, chỉ dạy người khác trong khi nói chuyện, nhưng lại không nhận ra rằng sự tự phụ của mình đang chèn ép đối phương. Họ chẳng thèm che giấu sự vượt trội của bản thân và sẵn sàng cười nhạo nếu người khác không chấp nhận thái độ tự mãn ấy. Đôi khi họ cũng ban phát của cải cho thiên hạ, nhưng không phải xuất phát từ tình yêu thương dành cho đồng loại, mà bắt nguồn từ nguyên nhân rằng, cuộc sống của họ đã quá dư dả về mọi mặt.

Ogi biết rõ kiểu người đó, vì bố anh là một trong số họ.

Ông bố cả đời làm việc trong xưởng đóng tàu và lập nghiệp từ hai bàn tay trắng đã cười nhạo anh, khi Ogi thông báo mình sẽ học cao học chuyên ngành Địa lý học. Ông mỉa mai, giờ cuối cùng thằng con ông lại muốn đi dạy học hay sao? Ogi cố gắng kìm nén để không phản bác lại rằng anh có thể hoàn thành việc học mà không cần đến sự giúp đỡ của ông bố bủn xỉn. Dù Ogi làm gì, bố anh cũng luôn lo sợ anh đang có ý đồ bòn rút tiền của ông.

Thông thường, đàn ông vẫn hay tìm kiếm hình ảnh người mẹ ở những người phụ nữ của mình, nhưng Ogi thì không. Trong đầu anh vẫn luôn lưu lại ấn tượng rằng, dù mẹ anh thường u sầu và có nhiều suy nghĩ bi quan nhưng bà cũng là người dũng cảm thẳng thắn, chẳng hề e ngại và sẵn sàng mỉa mai chồng mình. Thú thực, mẹ anh trông tuyệt vời nhất vào những lúc như vậy. Bà thường hay giễu cợt chồng, đến khi ông nổi giận thì bà lại bảo mình chỉ đùa thôi, sao phải nghiêm túc quá như vậy, biến ông thành một kẻ hẹp hòi và xấu xa. Trước ông chồng giận run người, bà lại bật cười sảng khoái.

Ogi không nghĩ rằng vợ anh giống hay khác hoàn toàn so với mẹ mình. Ngẫm lại, Ogi thấy cô mang trong mình tính cách của cả bố mẹ anh. Ngay cả khi bất an, trông cô vẫn có vẻ tự tin nhất định. Vợ anh là một người tự cao tự đại nhưng lại cũng khá dễ gần. Ogi cảm thấy điều đó thật kỳ diệu. Trong cô luôn tồn tại những nét tính cách đối lập, dường như không bao giờ có thể dung hòa nhưng cuối cùng lại cộng sinh hoàn hảo. Thật là lạ, khi trong ký ức của Ogi về bố mẹ, họ luôn mỗi người ngồi một nơi, dáng vẻ đau buồn, rõ ràng là những cá thể hoàn toàn độc lập, sống tách biệt với nhau - ấy vậy mà trong con người vợ anh, họ lại cùng tồn tại thật hòa hợp.

Ogi học cao học là vì vợ, nhưng chính cô lại bỏ dở giữa chừng. Vợ anh không hoàn tất bằng thạc sĩ, lấy lý do muốn tích lũy kinh nghiệm thực tế cô đã xin vào làm một trang báo mạng mới được thành lập. Thế nhưng, chỉ sau vỏn vẹn sáu tháng, cô đã thôi việc. Sau đó, cô vừa chuẩn bị xin việc ở các cơ quan ngôn luận chính thống vừa liên tục đi tìm việc, nhưng lần nào cũng thất bại. Không còn cách nào khác, cuối cùng, cô làm việc cho một tòa soạn báo mà bản thân không mấy tha thiết, một tháng viết mười hai bản thảo, sau một năm cô cũng xin nghỉ. Tiếp theo, cô vừa tìm việc vừa đi du lịch với số tiền tích cóp được. Nghỉ ngơi một thời gian, cô quay về làm việc cho một tòa soạn còn nhỏ hơn nữa, viết các bản thảo với số lượng và nội dung tương tự.

Trong suốt khoảng thời gian đó, Ogi tốt nghiệp thạc sĩ và hoàn thành khóa học tiến sĩ.

Ba năm trước khi anh kết hôn, bố Ogi qua đời. Những cơn đau xuất hiện lần đầu tiên vào sáu tháng trước thời điểm đó. Tối hôm ấy, bố anh có hẹn với đối tác làm ăn, những người từng là cấp dưới của ông ở công ty cũ. Sau khi nghỉ hưu, ông mở một công ty sản xuất phụ tùng và giao hàng cho công ty trước đây mình từng làm việc. Cách đây không lâu, nghe theo lời khuyên của họ, bố anh đã mở rộng dây chuyền sản xuất, nhưng vì một chuỗi những suy thoái bắt nguồn từ cuộc khủng hoảng kinh tế, công việc kinh doanh của ông không tránh khỏi bị thiệt hại.

Bố Ogi hẹn đi ăn sushi với những nhân viên cũ, và họ đã đưa ra cái nhìn bi quan về triển vọng hợp tác sau này. Gần sáng, ông bắt đầu đau bụng, đau đến mức nếu duỗi thẳng người thì ruột gan nhói lên như thể bị một dây kim loại sắc nhọn đâm xuyên qua và kéo giật thật mạnh. Đến tận lúc đó, bố anh vẫn nghĩ nguyên nhân là do bữa sushi tối hôm trước, bữa ăn đắt đỏ một cách vô lý đã làm ông tức đến quặn cả bụng lúc nhận hóa đơn.

Rạng sáng, cô giúp việc tới nhà mới phát hiện ra bố anh bị ngất, liền vội vã gọi xe cấp cứu. Đến bệnh viện, bác sĩ yêu cầu phải làm phẫu thuật ngay cho bố anh, vì nghi ngờ ông bị sỏi đường tiết niệu. Họ khẩn trương xếp lịch phẫu thuật, nhưng đến lúc mổ họ mới phát hiện ra, nguyên nhân không phải do sỏi thận.

Sau khi kết thúc bài giảng tại một trường đại học Pyeongtaek, Ogi vội vã lao đến bệnh viện ở Ulsan. Đang giữa đêm muộn, nhưng bố anh vẫn khăng khăng đòi được chuyển tới một bệnh viện ở Seoul. Sau khi đi khám ở một vài bệnh viện khác, ông cũng chỉ được chẩn đoán mắc những căn bệnh thông thường, không phải sỏi đường tiết niệu thì cũng là hội chứng ruột kích thích, hay táo bón.

Một thời gian sau, bố Ogi lại bị đau bụng. Lần này, ông đến thẳng bệnh viện Đại học Seoul. Ông được chẩn đoán bị tắc ruột và được tiến hành phẫu thuật. Lúc đó, Ogi đang đứng lớp nên chỉ biết tên bệnh thông qua tin nhắn. Ogi cười thầm nhiều lần trong suốt bài giảng khi nghĩ rằng thành ruột của bố có thể bị vỡ vì ông không đi đại tiện được.

Thế nhưng, hóa ra thứ đông cứng trong đại tràng của ông không phải phân mà là một khối u to cỡ quả bóng đánh gôn. Bố anh thở phào nhẹ nhõm khi biết khối u đã được cắt bỏ, thậm chí còn đùa về nó. Ông cười khà khà bảo rằng, đến tuổi này không bị ung thư thì cũng bị mất trí nhớ, giờ dính ung thư rồi, khỏi lo bị mất trí nhớ nữa.

Khi trao đổi với bác sĩ, Ogi được nghe một lời giải thích vô cùng phức tạp. Mặc dù đã được loại bỏ, nhưng khối u có thể tái phát ở vị trí nó đã từng lan rộng. Trong trường hợp ấy, tế bào ung thư sẽ bám sâu hơn vào các cơ và phát triển đến cả chỗ các mô mỡ. Trước một Ogi chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì, bác sĩ nói đơn giản rằng, giờ đã đến giai đoạn không thể can thiệp nhiều nữa rồi. Chẳng bao lâu sau, lời tiên đoán của bác sĩ trở thành sự thật.

Ông bố cả đời chỉ sờ vào sắt thép của Ogi cuối cùng đã được an táng trong một cỗ quan tài bằng gỗ cứng cáp. Sau lễ tang ông, Ogi nhận được một vài tài liệu, trông không hề giống di chúc. Đúng như những gì bố anh đã cảnh báo từ trước, một số trong những tài liệu này sẽ mang lại tiền bạc, một số sẽ lấy đi tài sản của anh. Sau khi tính toán, anh nhận ra mình sẽ phải trả một khoản nợ nho nhỏ, bởi bố anh đã tốn rất nhiều tiền để mở công ty. Nhưng đó không phải là một con số quá lớn khiến Ogi cảm thấy oán hận bố mình. Anh băn khoăn chẳng biết có phải bố đã tính toán từ trước hay không, vì số nợ đó có giá trị gần tương đương với số tiền ông vẫn thường nói đã phải bỏ ra để nuôi anh và hăm dọa bắt anh phải trả.

Vào năm Ogi kết hôn, vợ anh đang làm việc ở một nhà xuất bản lớn, và cô đã cực kỳ phẫn nộ trước những phát ngôn quấy rối tình dục của lãnh đạo. Cô thu thập tất cả những trường hợp bị quấy rối trong công ty, đăng một bài viết vạch trần hành vi thiếu đứng đắn của vị lãnh đạo đó trong mạng thông tin nội bộ. Tám tháng sau, cô được cho nghỉ việc mà không cần tới đơn xin thôi việc.

Trong khoảng thời gian ấy, sau khi thảo luận với giáo sư hướng dẫn mới, Ogi chỉnh sửa lại đề tài viết luận án tiến sĩ và giảm thời gian giảng dạy xuống.

Cuộc sống của vợ chồng Ogi gặp ít nhiều khó khăn. Họ thậm chí không dám nghĩ tới chuyện mua bảo hiểm hay gửi tiền tiết kiệm. Tương lai là một thứ xa vời không hứa hẹn, còn thực tại thì đơn điệu và lặp đi lặp lại những việc giống nhau. Thế nhưng, cuộc sống của họ khá bình yên. Ogi và vợ chuyền tay nhau đọc một cuốn sách, sau khi đọc xong, cả hai sẽ cùng trò chuyện về nội dung của nó. Cô đã ký hợp đồng xuất bản một cuốn sách phi hư cấu với một nhà xuất bản hàng đầu. Hằng ngày, cô tới thư viện ở Yeouido tìm tài liệu và viết. Vào buổi tối, khi Ogi trở về sau những giờ giảng, vợ anh sẽ làm thử một món mới. Bất kể món đó ngon hay không anh vẫn sẽ ăn hết sạch. Sau khi cùng nhau rửa bát, họ đi ra ngoài, no nê và uể oải, thư thả dạo bước trong khu phố nhàm chán chẳng có gì đặc sắc. Sau giờ tản bộ, vợ chồng Ogi quay về nhà đánh một giấc ngon lành.

Nhưng cuối cùng, vợ anh không xuất bản được một cuốn sách nào. Thậm chí cô còn không thể hoàn thành bản thảo. Ogi đã đọc qua bản thảo vợ mình viết ít nhất sáu lần. Lần nào anh cũng thấy phần mở đầu được thay đổi. Thú vị nhất là bản thảo thứ ba, nhưng dường như vợ Ogi lại quá coi trọng nhận xét anh đưa ra: quá hư cấu cho một cuốn sách phi hư cấu. Mặc dù vừa nghe anh nói xong cô liền bác bỏ ngay, bảo rằng đó là ý đồ của mình, nhưng cô chẳng thể kiên quyết quá lâu. Như để rút kinh nghiệm từ những nhận xét của anh, toàn bộ bản thảo thứ tư chỉ là bản tường thuật các sự kiện có thật. Lần này Ogi nhận xét rằng đọc nó không thú vị hơn đọc tin tức là bao. Bản thảo thứ năm kết hợp cả hai điều trên, cùng với phần mở đầu quen thuộc và sáo rỗng của dòng tiểu thuyết trinh thám điều tra. Bản thảo thứ sáu hoàn toàn khác biệt, viết theo hình thức phỏng vấn. Nhìn những bản thảo của vợ, Ogi không thể không rầy la cô làm việc thiếu hiệu quả.

Kể từ đó, vợ Ogi thôi không đưa cho anh xem thêm bất kỳ bản thảo nào khác nữa. Cô lại tiếp tục lỡ hẹn với nhà xuất bản, và cuối cùng bỏ hẳn việc viết lách. Mặc dù nhà xuất bản đề nghị ký hợp đồng một cuốn truyện khác, nhưng vợ anh đã chuyển lại tiền đặt cọc và phí bồi thường, rồi hủy hợp đồng.

Cũng vào khoảng thời gian đó, Ogi hoàn thành xong luận án tiến sĩ và vừa hay nhận được một vị trí giảng dạy chính thức tại trường cũ của mình.

Sau đó ít lâu, họ chuyển nhà. Họ chọn một căn thuộc khu liền kề, không quá đắt đỏ so với giá trung bình trên thị trường bất động sản, nhưng với một người mới có việc làm như Ogi thì cũng hơi quá sức.

So với các căn khác cùng khu, nhà Ogi có một khoảnh sân đặc biệt rộng, có lẽ điều này cũng đã ảnh hưởng đôi chút đến giá nhà.

Khoảnh sân đó vốn là một mảnh vườn lớn. Nếu như được bỏ công chăm sóc, hẳn nó đã cho một vụ mùa tương đối, thay vì bị đống lá vàng khô phủ đầy. Từ lúc vợ của chủ nhà cũ mắc chứng Alzheimer thì khu vườn dần trở nên um tùm rậm rạp, đám rau cỏ cũng chẳng được thu hoạch. Không rõ có phải vì khu vườn đang chết dần hay không mà Ogi cảm thấy căn nhà thật ảm đạm u ám. Ánh mắt của ông lão chủ nhà trong bộ đồ xộc xệch và bà vợ mắc chứng Alzheimer đang thẫn thờ nhìn vợ chồng anh quả nhiên cũng không tươi sáng hơn là bao.

Ogi không hứng thú với căn nhà, nhưng vợ anh không muốn bỏ lỡ một căn nhà có giá rẻ hơn giá thị trường. Ông lão thì muốn bán nhà bằng mọi giá, vì sau khi gửi vợ vào viện dưỡng lão, căn nhà này quá lớn để ông có thể một mình coi sóc. Vợ Ogi cố gắng thuyết phục, nhưng anh không dễ gì nghe theo ngay.

Ogi đã lén vợ đi xem vài chỗ nữa với người môi giới và ưng ý một ngôi nhà khác. Nhưng giá của nó là con số anh không kham nổi. Sau khi đi xem một căn nhà như vậy, anh liền có cảm tình hơn với ngôi nhà vợ anh nằng nặc đòi mua. Lần này, Ogi đành quyết định tin theo sự quyết đoán của vợ mình.

Vào ngày chuyển đến nhà mới, Ogi và vợ bật tất cả số đèn nhiều như sao sa được lắp đặt trong nhà và ngoài vườn (dù chỉ tính riêng ngoài vườn đã có tận mười bốn bóng đèn vừa lớn vừa nhỏ). Sau khi bật sáng toàn bộ đèn, họ còn để cho đèn cảm biến ở cửa ra vào sáng liên tục. Vợ chồng Ogi định sẽ để đèn rực rỡ cả đêm, vì muốn chúc mừng thật long trọng cho tương lai của họ.

Ánh sáng đêm hôm ấy cũng chói lòa như ánh đèn trong căn phòng bệnh mà Ogi đang nằm lúc này. Hôm ấy, mặc dù đã quyết định dẫu có phải trằn trọc thao thức vì ánh sáng thì cũng sẽ bật đèn phòng ngủ cả đêm, nhưng đến khi tỉnh dậy lúc gần sáng, anh thấy tất cả đèn đều đã tắt ngấm.

Rốt cuộc, những ánh sáng ấy đã nhạt nhòa dần từ khi nào?