Hố Đen Sâu Thẳm

Làm thế nào mà cuộc sống lại bị đảo ngược chỉ trong một khoảnh khắc? Làm sao mà nó lại sụp đổ hoàn toàn, biến mất như chưa từng tồn tại? Có phải chính anh bằng cách nào đó đã tiếp tay, khiến cho cuộc sống đưa ra quyết định nghiệt ngã này?

Sau khi vất vả mở mắt ra, Ogi thường tự hỏi bản thân mình một câu, và đôi khi cũng được nghe câu hỏi đó từ những người khác nữa: Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra? Bạn bè hỏi, nhân viên của công ty bảo hiểm hỏi, những viên cảnh sát muốn kết thúc nhanh vụ việc hỏi, và đương nhiên, những người tới thăm bệnh cũng lên tiếng hỏi. Dù mẹ vợ của anh vẫn chưa hỏi han gì, nhưng hẳn đó sẽ là cuộc trò chuyện hết sức khó khăn.

Vài ngày sau khi Ogi tỉnh dậy, một người đàn ông đến thăm anh. Anh ta là điều tra viên của công ty bảo hiểm. Khi Ogi vẫn còn bất tỉnh, người này đã từng ghé qua bệnh viện một lần. Lúc biết tình trạng của anh có tiến triển tốt hơn, anh ta lại ghé thăm lần nữa.

Điều tra viên biết rằng Ogi không có khả năng thể hiện ý mình một cách chính xác. Khớp hàm và dây thần kinh của Ogi bị tổn thương nên anh không nói được, dù anh có nỗ lực mở miệng thì âm thanh phát ra giữa đôi môi khô nứt cũng chỉ là tiếng rên rỉ yếu ớt. Ogi chỉ có thể đáp “có” hoặc “không”, bằng cách chớp mắt.

Ogi chẳng thể trả lời những câu hỏi mở, kiểu như: “Khi đó, hai người đang đi đâu?” Anh chỉ có thể trả lời những câu hỏi lựa chọn dưới dạng: “Có phải hai người đang đi đến Gangwondo không?”

Hôm ấy, anh và vợ định đi nghỉ ngắn ngày. Vợ anh mệt mỏi vì đã quanh quẩn trong nhà quá lâu, còn Ogi cũng kiệt sức chẳng kém vì không có nổi một ngày nghỉ nhà. Đó là chuyến đi yên bình lặng lẽ, không giống như hồi họ còn yêu nhau. Họ chẳng cần lích kích chuẩn bị đồ ăn, cũng không phải tốn thời gian tìm sẵn một chỗ nghỉ giá rẻ và sạch sẽ. Vợ anh là người quyết định lịch trình, điểm đến và cả việc đặt phòng. Vì Ogi quá bận nên suýt chút nữa họ đã không thể đi được. Mãi đến tối muộn cả hai mới xuất phát.

Nếu người ta có hỏi: “Thời tiết hôm đó thế nào?” thì anh cũng chẳng trả lời được. Anh chỉ có thể chớp mắt để trả lời câu hỏi: “Hôm đó trời có mưa không?”

“Hôm đó, anh Ogi là người lái xe phải không?”

Trước câu hỏi này, Ogi chớp mắt một lần, và do dự xem có nên chớp thêm lần nữa hay không, nhưng anh quyết định dừng lại. Hình như điều tra viên đang ghi vào sổ tay rằng Ogi là người lái xe. Đó không phải nói dối, nhưng cũng không hoàn toàn là sự thật. Lúc xuất phát ở Seoul, vợ anh là người lái, nhưng sau khi nghỉ ngơi tại trạm dừng, đến lượt Ogi cầm vô lăng.

Ogi ước rằng mình nói ra được điều đó, nhưng anh chỉ có thể giữ im lặng. Đối với Ogi, đó là một chuyện vô cùng quan trọng, vì đến giờ anh vẫn không thể thôi tự trách và hối hận. Nếu vợ anh vẫn tiếp tục lái xe, nếu anh không ngồi ở ghế lái, thì người đang nằm đây trả lời, người đang bị liệt cột sống và mang ơn bệnh viện sẽ không phải anh, mà là vợ. Ogi chẳng biết thế nào mới là tốt, nhưng dẫu sao thì anh cũng là người sống sót. Ogi biết chắc chắn rằng, để tiếp tục tồn tại, anh đã bẻ ngoặt tay lái về phía mình trong giây phút quyết định. Anh làm vậy một cách vô thức, như bất kỳ người lái xe bình thường nào khác, để bảo vệ chính bản thân.

“Có dấu hiệu của việc đột ngột tăng tốc. Anh có biết tốc độ lúc xảy ra tai nạn là bao nhiêu không?”

Điều tra viên hỏi. Ogi chỉ có thể giương mắt nhìn. Cũng có lẽ mắt anh đã đảo một chút. Đây không phải là cách nêu câu hỏi mà Ogi trả lời được, nếu muốn biết thông tin thì điều tra viên sẽ phải thay đổi phương pháp đặt vấn đề. Nhưng anh ta đã quyết định bỏ qua câu hỏi ấy.

“Anh có nhìn thấy xe phía trước không?”

Ogi chớp mắt một lần, ý anh là mình nhìn thấy. Nếu có thể, anh muốn trả lời rằng, dù nhìn thấy nhưng đã muộn, anh không thể dừng xe lại. Trời đổ mưa sớm hơn và cũng nặng hạt hơn dự báo. Mặt đường lầy lội, khoảng cách để phanh cũng rất ngắn. Mặc dù anh đã cố hết sức để nhấn chân phanh, nhưng xe vẫn trôi đi không thể kiểm soát. Chuyện như vậy cũng thường xảy ra, và lần này nó đã xảy đến với chính Ogi.

Thực tế, Ogi không cần phải trả lời những câu hỏi của điều tra viên. Anh chỉ cần đồng ý với nội dung hồ sơ liên quan đến việc thanh toán tiền bảo hiểm mà anh ta đang viết. Vào những đêm mưa, tỷ lệ xảy ra tai nạn trên đường cao tốc thường cao. Trong trường hợp bị lật xe sau khi đâm vào dải phân cách, tỷ lệ tử vong còn cao hơn nữa. Cả Ogi và vợ đều là nạn nhân của một vụ tai nạn thông thường, chẳng có điểm nào đáng ngờ cả.

Điều tra viên nêu tên một khách sạn, và hỏi xem đó có phải là nơi họ định nghỉ lại hay không. Ogi cố gắng không chớp mắt. Chớp mắt một lần là đồng ý, chớp mắt hai lần là phủ nhận, anh chỉ được giao ước như vậy. Ogi chẳng rõ phải thể hiện điều mình không biết như thế nào, nên chỉ có thể đảo mắt.

“Có đúng không vậy?”

Điều tra viên hỏi lại lần nữa, lần này Ogi cũng không nhắm mắt.

“Ý anh là anh không nhớ?”

Ogi từ từ chớp mắt một lần. Mặc dù anh đương nhiên biết khách sạn đó - vì ba năm trước, anh đã từng đến đó để dự hội thảo khoa học, sau đó còn ghé qua thêm hai lần - nhưng anh không ngờ đó lại là nơi vợ chồng anh sẽ nghỉ chân. Cô chẳng hề nói cho anh biết tên khách sạn, cũng có thể là bởi anh đã không hỏi.

Nếu có thể nói năng rõ ràng, liệu Ogi sẽ giải thích được đầy đủ chăng? Có cảnh tượng anh nhớ rất chính xác, nhưng những chuyện anh không nhớ nổi còn nhiều hơn gấp bội. Bác sĩ cũng giải thích rằng, tình trạng mất trí nhớ tạm thời hay xáo trộn trí nhớ thường xuất hiện rất phổ biến khi não bộ bị tổn thương quá nghiêm trọng.

Ogi nhớ rõ khoảnh khắc chiếc xe đâm vào dải phân cách và trượt xuống dốc đen ngòm. Anh khó mà quên nổi nỗi sợ hãi và tốc độ khủng khiếp khi đó. Ấy là lần đầu tiên kể từ khi sinh ra, anh phải trải qua cảm giác đáng sợ đến thế. Sau này, có lẽ khi đứng trước bất cứ nguy hiểm nào, cảnh tượng ấy cũng sẽ quay trở lại trong tâm trí anh. Mặc dù sợ hãi, nhưng Ogi không thể làm gì và cũng chẳng có ai giúp đỡ anh hết, nên anh không hề hét lên. Một thứ không khí đặc quánh và nhớp nháp bao phủ lấy Ogi. Anh cứ tưởng đó là cảm giác sợ hãi thực sự, nhưng không phải. Đó là túi khí chắn ngang tầm nhìn của anh và đẩy mạnh người anh sang một góc. Dưới áp lực lạ lẫm ấy, ngay cả khi cảm thấy sợ hãi cái chết đang đến gần, Ogi vẫn ước rằng mọi chuyện hãy kết thúc càng sớm càng tốt.

Khi tỉnh táo lại, Ogi những tưởng thân thể mình đang trôi lơ lửng. Thông thường, trong trạng thái cận kề cái chết, anh đáng ra sẽ phải ở trên không trung và nhìn xuống bản thân đang bị mắc kẹt sau túi khí mới đúng. Nhưng anh chẳng trông thấy gì hết. Mọi thứ trước mắt tối sầm. Anh chỉ ngửi thấy mùi khen khét và nghe thấy tiếng rên rỉ khe khẽ.

Tiếng rên của chính anh.

Vợ anh đang ở đâu? Ogi cố gắng đưa tay dò dẫm xung quanh để tìm kiếm, nhưng anh không thể nhúc nhích, thân thể dường như bị kẹt lại trong một chiếc hộp chật hẹp. Anh cảm thấy tuyệt vọng vì cảm giác bế tắc khó chịu, vì nỗi bất an do bị chia cắt với vợ mình. Có lẽ người lúc này đang lơ lửng trên không và nhìn xuống chính là vợ anh. Bị bóp nghẹt trong nỗi thống khổ và khiếp sợ, Ogi lại một lần nữa bất tỉnh.

Dần dần, mọi thứ xảy ra ngày hôm đó hiện lại trong tâm trí anh, từng chuyện từng chuyện một. Những ký ức lộn xộn trở lại không theo trình tự thời gian, buộc anh phải cố gắng sắp xếp chúng theo một thứ tự dễ hiểu hơn. Tuy nhiên, đây chỉ là một cú sốc tạm thời. Năm tháng qua đi, trí nhớ sẽ tự nhiên quay về với anh mà thôi. Rồi một ngày nào đó, anh sẽ nhớ lại tất cả.

Và rồi khi đó, khi mà trí nhớ ngày càng rõ ràng và hoàn cảnh của anh ngày càng chân thực, Ogi sẽ càng buồn bã và đau khổ hơn. Lúc ấy, anh sẽ ước sao mình không thể nhớ nổi bất cứ chuyện gì, bởi mỗi lần nhớ lại, anh sẽ phải chấp nhận sự thật rằng vợ mình đã mất, rằng anh sẽ không thể nào gặp lại cô ấy, dù chỉ một lần.

Trong suốt khoảng thời gian anh trả lời những câu hỏi chẳng có tác dụng gì của nhân viên công ty bảo hiểm, mẹ vợ anh không hỏi một câu nào. Bà chỉ lặng lẽ đứng bên điều tra viên đang đặt câu hỏi. Khi thấy Ogi có vẻ mệt mỏi, bà sẽ yêu cầu họ tạm ngừng và quay lại sau. Khi chỉ còn hai người, bà nắm lấy bàn tay mềm oặt của anh và lặng lẽ rơi nước mắt. Đôi lúc, bà khóc rất lâu, dù chưa bao giờ thành tiếng. Khi bác sĩ hay y tá đi vào, bà sẽ gạt nước mắt và đứng sang một bên.

Khi thấy mẹ vợ lẳng lặng chịu đựng nỗi đau buồn, Ogi cũng muốn bật khóc cùng bà. Nếu anh có thể cử động quai hàm, nếu anh có thể phát ra âm thanh, anh sẽ cùng bà rơi lệ. Anh đau lòng vì không thể thổ lộ cảm xúc của mình, muốn xin lỗi vì anh còn sống mà con gái bà lại qua đời, thấy tiếc nuối vì không thể cùng bà nói chuyện về cô ấy. Nỗi đau đớn giằng xé con tim anh. Cổ họng anh nghẹn lại như thể thứ dịch nóng bỏng bên trong đang muốn trào ngược lên. Ogi nghĩ rằng mình đã khóc. Anh tưởng nước mắt mình đã rơi, nhưng hóa ra không phải. Đó chỉ là nước miếng. Ogi di chuyển hàm một chút, khẽ hé đôi môi khô nứt. Và thay thế cho những giọt nước mắt đau buồn, nước miếng anh tuôn ra. Không ngừng.

Bởi, anh không thể tự cử động hàm theo ý mình.

Mẹ vợ vừa khóc vừa vỗ về bàn tay đã mất đi cảm giác của Ogi. Anh không thể biết được bàn tay của bà đang khô hay đã ướt đẫm vì nước mắt. Thỉnh thoảng, nếu bà nắm tay anh, Ogi cũng mơ hồ cảm nhận được thứ gì đó như một dòng điện chạy qua. Mỗi lần như vậy, anh đều nhìn thẳng vào bà, nhưng vì còn chìm đắm trong nỗi buồn của riêng mình nên bà chẳng hề nhận ra. Anh không biết, đó là dấu hiệu cho thấy tay mình bắt đầu có cảm giác trở lại, hay chỉ là ma sát từ những dây cáp nối liền với quá nhiều thiết bị y tế khác nhau.