Hố Đen Sâu Thẳm

Trước đây, khi nhắc đến hai chữ “khuyết tật”, Ogi chỉ nghĩ đến những cựu chiến binh bị mất tay chân trở về từ những cuộc chiến tranh. Hoặc không thì là bi kịch xảy ra do sự kết hợp dị biệt của các nhiễm sắc thể trong quá trình mang thai, hoặc do lỗi trong gen di truyền của gia đình. Tất nhiên, cả hai trường hợp đó đều không phù hợp với anh. Những người ấy tồn tại trong một thế giới hoàn toàn khác biệt với Ogi.

Khi anh nằm trên giường bệnh để được chuyển từ phòng mình sang phòng kiểm tra, những người xung quanh hoặc sẽ lộ liễu ngó chằm chằm vào anh, hoặc sẽ cố gắng tránh không nhìn. Những người lớn tuổi không cố tình quan sát. Họ chỉ len lén liếc một cái, rồi tỏ vẻ như mình chẳng quan tâm. Nhưng đám trẻ con thì hoàn toàn ngược lại. Chúng cứ dán mắt vào Ogi, thậm chí còn kéo tay mẹ, để bảo mẹ chúng nhìn cùng. Hay cũng có thể, chúng sẽ cau mày tỏ ý kinh hãi, hoặc nói thẳng ra là mình sợ. Đôi khi chúng còn chạy theo Ogi, rồi hỏi mẹ: “Chú kia tại sao lại bị thương vậy?” hoặc “Sao mặt chú ấy lại như thế?”

Tuy vậy, thứ anh còn ghét hơn cả sự hồn nhiên của bọn trẻ chính là sự đồng cảm của người lớn. Nghe con mình hỏi, họ liền kéo tay chúng lôi đi, bảo chúng làm vậy là vô lễ. Khi nghe họ thì thầm: “Chú ấy bị tai nạn, thật là tội nghiệp!”, anh liền thấy máu nóng trào lên trong đầu.

Một số người còn sợ hãi Ogi. Những cặp yêu nhau đang nắm tay trò chuyện vội vàng ngừng lại chờ cho đến khi giường của anh đi qua hẳn. Hình như họ tin rằng chỉ cần tránh Ogi, họ sẽ được bảo vệ khỏi tai nạn và thảm họa. Nhưng cũng có thể họ im lặng vì một lý do khác: khuôn mặt của anh trong quá khó coi.

Mặc dù đã nằm viện vài tháng nhưng Ogi vẫn không thể nào chấp nhận được tình trạng thân thể của mình. Thật khó mà chấp nhận chuyện từ giờ anh không còn khả năng kiểm soát cơ thể của chính mình nữa. Anh chẳng tìm ra nổi phương pháp nào để dung hòa những mâu thuẫn giữa bản thân của hiện tại và bản thân trong quá khứ, chẳng thể tin nổi hai cá thể khác biệt ấy thực ra chính là cùng một con người.

Anh chỉ có thể đoán rằng, tất cả sẽ không còn như trước. Thế nhưng, anh không biết mọi chuyện sẽ thay đổi nhiều đến mức nào và chúng sẽ ảnh hưởng tới anh ra sao.

Anh sẽ phải tập làm quen với một cuộc sống mới hoàn toàn khác trước đây. Tới bữa, Ogi sẽ không còn ngồi trong nhà hàng, chậm rãi nhai những món ăn làm từ nguyên liệu hữu cơ, ngâm tẩm chút ít gia vị. Anh sẽ không còn được tận hưởng chất dinh dưỡng, hương vị của món ăn, bầu không khí khi dùng bữa, và sự danh giá mà những món sơn hào hải vị ấy đem lại. Thay vào đó, anh sẽ ăn thức ăn dạng lỏng thông qua một ống cao su. Rằng anh chẳng cần hoạt động, hàm anh không cần mở ra, và lưỡi anh cũng chẳng việc gì phải di chuyển. Cảm giác khi nhét ống cao su vào thân thể rất khó chịu, những gì anh có thể cảm nhận được chỉ là sự trơn trượt và nhạt thếch của thứ chất lỏng vừa chảy vào. Trước đây, nhờ thường xuyên uống men vi sinh nên đường ruột của anh hoạt động rất tốt, anh không bao giờ bị táo bón cả. Nhưng lúc này, tất cả đều chẳng ích lợi gì. Vì đã mất khả năng kiểm soát đại tràng và hậu môn, nên giờ Ogi luôn phải đau khổ để cho hộ lý thấy dáng vẻ khó coi của mình.

Đến bao giờ anh mới có thể mặc lại hai bộ âu phục đã mua trong chuyến đi Ý cùng vợ, nhân dịp kỷ niệm lên chức giáo sư? Bây giờ, lựa chọn của anh chỉ hạn chế trong đống quần áo bệnh nhân dễ dàng cởi ra mặc vào với tên bệnh viện ở trên, những bộ không quá nồng mùi chất khử trùng đã được coi là tốt lắm rồi. Cả ngày, Ogi chỉ nằm yên một chỗ. Hộ lý kê gối ở dưới chân anh, để gót chân của anh không phải chạm xuống giường. Nhằm ngăn ngừa những vết loét do nằm bất động quá lâu, hộ lý sẽ xoay người anh nằm nghiêng một ngày hai lần. Sáng một lần, chiều một lần, một lần bên trái, một lần bên phải. Mỗi lần xoay người giúp Ogi, người hộ lý đều than vãn.

Phải mất một thời gian dài sau khi tỉnh lại Ogi mới dám nhìn khuôn mặt của mình. Lâu lắm rồi anh mới quan sát mặt mình trong gương tỉ mỉ đến vậy. Đôi khi, anh cũng trông thấy hình ảnh phản chiếu của mình trên mặt kính. Khi nằm trên giường di chuyển sang phòng kiểm tra, thi thoảng anh cũng nhìn thấy bóng mình trên tường hay trần của thang máy. Một vài lúc, khuôn mặt anh cũng được phản chiếu trên mặt chiếc đồng hồ lớn của người hộ lý.

Trong suốt bốn mươi bảy năm sống trên đời, anh chưa bao giờ thắc mắc hay đặt ra câu hỏi gì về khuôn mặt của mình. Sau khi khung xương và hình dạng hoàn toàn định hình, mặt anh chỉ thay đổi chút ít mỗi khi anh tăng hay giảm cân. Khi Ogi bắt đầu có tuổi, độ đàn hồi và sức sống của tuổi trẻ không còn, vùng cằm trên mặt anh cũng dần nặng nề hơn. Da mặt anh bắt đầu xuất hiện thêm nhiều mụn trứng cá và những chấm trắng li ti, đến cả sắc mặt cũng u tối dần theo năm tháng.

Dù vậy, từ trước đến giờ, khuôn mặt Ogi vẫn ít nhiều bất biến. Chiếc mũi tuy không cao nhưng cũng khá dễ nhìn. Lông mày rậm rạp, cần được tỉa tót mỗi lần đến hiệu cắt tóc. Đôi mắt một mí với đuôi mắt khá dài. Nhưng tất cả đặc điểm đó bây giờ đều đã biến mất. Anh nhìn thấy khuôn tạo hình được gắn vào hàm để giữ ổn định lớp da và cơ được đắp chằng chịt lên để bảo vệ phần thịt bị tổn thương trên mặt mình.

Ogi trong gương là một người hoàn toàn xa lạ. Thứ duy nhất có thể khẳng định anh là anh chỉ là bảng tên gắn dưới chân giường. Nhìn mặt mình, Ogi còn choáng váng hơn cả khi xác nhận những khuyết tật trên thân thể. Anh lại chìm vào câu hỏi mình đặt ra khi mới tỉnh lại: liệu sống sót có thực sự là một điều tốt hay không?

Ogi lại muốn từ bỏ mọi thứ. Trị liệu tâm lý của bác sĩ chẳng giúp anh có hy vọng hơn vào cuộc sống. Nếu không tỉnh lại vào phút cuối thì anh đã có thể được chết nhân đạo. Nhưng bây giờ, ngay cả cơ hội đó cũng biến mất, khiến anh không khỏi giận dữ.

Vào cái đêm hôm ấy, anh đột nhiên tỉnh dậy, hoàn toàn là vì hình ảnh người vợ từ trên trần nhà nhìn xuống mình.

Mỗi đêm trước khi đi ngủ, Ogi đều cầu nguyện. Anh ước rằng thế giới bị hủy diệt, hoặc anh đột nhiên bị sốc thuốc, hoặc bệnh tình chuyển biến xấu khiến anh ngừng thở. Nhưng ngay cả khi cầu nguyện như vậy, anh cũng biết rõ chuyện gì sẽ xảy ra vào ngày hôm sau. Mặt trời vẫn mọc, và anh sẽ lại thức dậy. Thế giới vẫn thản nhiên bắt đầu mà chẳng cần có Ogi. Anh sẽ phả ra mùi hôi thối đọng lại trong miệng sau cả đêm dài, rồi bắt đầu một ngày nữa trên giường bệnh.

Mỗi ngày, mẹ vợ đều ghé qua bệnh viện thăm Ogi một lần. Bà nhìn anh với vẻ ái ngại, rồi lặng lẽ hỏi hộ lý về tình trạng của anh hôm đó. Ngay cả khi biết rõ Ogi không ổn lắm, đôi khi bà vẫn hỏi thăm xem anh cảm thấy ra sao, bởi bà chẳng còn gì để nói nữa. Sau khi lo lắng nhìn Ogi, bà bắt đầu làm một vài việc mình không nhất thiết phải làm: đắp chăn lại cho anh, hoặc dọn dẹp những thứ xung quanh giường. Rồi bà lặng lẽ nói thêm vài câu với hộ lý và ra về.

Ngày hôm ấy, mẹ vợ không đi về ngay. Sau khi đã nói chuyện với hộ lý và trải lại ga giường cho Ogi, bà vẫn ngồi thẫn thờ trên chiếc ghế dành cho người chăm sóc. Anh đưa mắt nhìn về phía bà. Mẹ vợ anh là một người khó tính, không thích hợp để bầu bạn, nhưng lịch sự và tử tế. Khi nhìn mẹ vợ, anh băn khoăn liệu đến tuổi bà, vợ anh có trở nên như vậy không? Khi tưởng tượng khuôn mặt vợ mình lúc về già, anh liền trông thấy khuôn mặt của mẹ vợ.

Trong lúc viên hộ lý ra ngoài một lát, mẹ vợ tiến lại gần giường Ogi. Nhìn bà có vẻ gì đó đặc biệt ngại ngùng. Sau khi ngập ngừng một lát, bà lấy ra một gói nhỏ bằng nhung trong túi xách. Bà im lặng, giữ chặt cái gói đó trong tay. Nếu nghe thấy tiếng ồn ào bên ngoài hành lang, bà sẽ giật mình, nhét vội cái gói trở vào. Đến khi yên ắng trở lại, bà mới lấy nó ra lần nữa.

“Con biết đây là gì không?”

Đó là một chiếc nhẫn, bên trên có gắn một viên kim cương đường kính cỡ khoảng năm mi li mét.

Ogi không chớp mắt. Anh biết đó là chiếc nhẫn, nhưng anh không nghĩ đó là điều bà muốn hỏi.

“Đó là chiếc nhẫn con gái mẹ đã đeo.”

Là nhẫn của vợ anh? Ogi chẳng có ký ức gì về chuyện đó.

“Cảnh sát đã đưa lại cho mẹ.”

Mẹ vợ ôm lấy mặt, trong khi vẫn nắm chặt chiếc nhẫn trong tay. Có lẽ bà đang khóc. Ogi giữ yên lặng. Mẹ vợ anh có thể làm bất cứ điều gì bà muốn. Bà có thể tưởng nhớ con gái mình, có thể nói những chuyện liên quan đến cô ấy, cũng có thể chạm vào những di vật có để lại và kể về chúng. Không giống như anh.

Hộ lý mở cửa trông thấy mẹ vợ anh đang khóc liền lặng lẽ đóng cửa lại. Đã không ít lần bà bật khóc như vậy. Dù nước mắt chẳng mang lại lợi ích gì, bà vẫn dễ dàng rơi lệ.

Có điều, hình như lần này không phải vậy.

“Thứ này, mẹ có thể giữ được không?”

Mẹ vợ mếu máo hỏi.

“Đó là tất cả những gì con gái mẹ để lại.”

Ogi vội vàng chớp mắt. Nếu anh có thể lên tiếng, thì hẳn bà sẽ vui hơn. “Vâng, đương nhiên rồi. Mẹ có quyền giữ nó mà. Chiếc nhẫn ấy đương nhiên là của mẹ rồi.” Anh sẽ nói đi nói lại với mẹ vợ rằng, bà có quyền lợi chính đáng giữ nó, để bà không cảm thấy ngại ngần khi muốn giữ một chiếc nhẫn đắt tiền như vậy.

“Xin lỗi con. Đây đâu phải thứ mà mẹ có thể giữ chứ.”

“Không sao đâu, đương nhiên là mẹ có thể giữ chiếc nhẫn này mà.”

Ogi muốn nói như vậy, nhưng vì không thể nói, anh chỉ có thể chớp mắt một lần.

“Mẹ có thể giữ được không?” Mẹ vợ rụt rè hỏi lại.

Bà không rời mắt khỏi Ogi, như thể nhất định phải nhận được sự cho phép của anh.

“Vâng, tất nhiên rồi, nó vốn là của mẹ mà!”

Ogi chớp mắt. Anh cố gắng nặn ra một nụ cười bằng những khối cơ run rẩy.

“Cảm ơn con. Dù là di vật, mẹ cũng chẳng thể tùy tiện lấy được. Làm thế tuyệt đối không được. Hơn nữa, đây lại còn là một thứ quý giá thế này. Nhưng chiếc nhẫn… Ôi, mẹ thật sự vẫn chưa thể tin được, chuyện như vậy lại xảy ra với nó…”

Mẹ vợ nắm lấy tay Ogi và lại bật khóc. Ogi muốn nắm lại bàn tay ấy, để người mẹ vợ ngay thẳng biết phân biệt đúng sai sẽ không cảm thấy ngại ngùng khi lấy chiếc nhẫn, để bà biết rằng bà là người duy nhất có quyền được giữ di vật của con gái mình.

Mẹ vợ đang lặng lẽ khóc đột nhiên giật nẩy mình. Bà tròn mắt, chằm chằm nhìn Ogi. Anh nhanh chóng nhận ra tại sao mẹ vợ lại như vậy. Bà vội vã gọi y tá. Y tá theo dõi Ogi một lát rồi gọi bác sĩ. Sau khi thực hiện vài kiểm tra, bác sĩ nói rằng cánh tay trái Ogi đang dần hồi phục chức năng vận động.

Ogi cảm thấy mình đang sống. Anh thực sự cảm thấy sự sống đã quay về với thân thể vô dụng bất lực của mình. Trong quãng thời gian gần đây, ấy là lần đầu tiên anh cảm nhận được thử sức sống như vậy - thứ sức sống đầy ma lực, khiến anh ngỡ rằng, dường như mình có thể làm được tất cả mọi việc. Não anh đã tỉnh dậy. Mặc dù sau cú sốc nó không còn hoạt động bình thường nữa, nhưng ngày ngày nó vẫn đang dần dần hồi phục. Trước đây, ngoài mắt ra, Ogi không còn cách nào khác để thể hiện ý chí, suy nghĩ của mình, nhưng bây giờ thì không phải vậy. Tay trái của anh đang từ từ có lại được chức năng vận động, và rồi một ngày nào đó, anh sẽ có thể di chuyển nó. Có lẽ sau khi bước tới ngưỡng cửa tử thần, Ogi đang chậm rãi quay lại với sự sống từng chút, từng chút một.

Trước đây, Ogi không thể tìm thấy cảm giác an toàn ngay cả trong những buổi tham vấn tâm lý với bác sĩ. Nhưng dần dần, anh bắt đầu cảm thấy có nghị lực hơn. Nhờ cánh tay trái, anh nhận ra mình vẫn còn sở hữu rất nhiều thứ, và những thứ ấy khiến anh quyến luyến cuộc sống này. Anh vẫn còn rất nhiều, rất nhiều, và dường như anh có thể nắm bắt được tất cả - chỉ với cánh tay trái này.

Không khí trong phòng bệnh bắt đầu có sức sống trở lại. Hộ lý nói chuyện với Ogi thường xuyên hơn. Mặc dù hơi ngần ngại, nhưng mẹ vợ vẫn cổ vũ anh: “Cố lên con. Phải tự đi về nhà bằng đôi chân của mình chứ.”

Ogi chính thức bước vào quá trình hồi phục chức năng. Thời gian đã được lên lịch sẵn. Một ngày, anh sẽ tập hồi phục chức năng trong nhiều giờ. Có lẽ do luyện tập hơi quá sức nên mạch máu ở đùi Ogi bị vỡ. Sau đó, anh phải ngừng trị liệu trong vòng mười lăm ngày.

Sau khi nỗ lực hết mình mà chẳng đạt được kết quả nào khả dĩ, anh lại rơi vào trạng thái hỗn loạn và chán nản. Anh từ chối thực hiện thêm bất cứ hoạt động điều trị nào.

“Thường mọi người đều như vậy.”

Bác sĩ nói với một giọng điềm đạm.

“Khi cơ thể bị tổn thương, chắc chắn ai cũng sẽ rơi vào trạng thái hỗn loạn. Quá trình tư duy chậm lại và người ta không còn cảm nhận được bất kỳ điều gì nữa. Đương nhiên, khi đó ta sẽ nghĩ, tại sao mình lại trở nên thế này, mọi chuyện đã xảy ra như thế nào? Có ai lại không nghĩ như vậy cơ chứ? Nhưng dù thế nào, ta cũng sẽ sớm tìm được sức mạnh, sẽ kiên cường trở lại, bởi vì chúng ta là con người mà. Dần dần ta sẽ thấy an tâm, và chuyên tâm vào việc phục hồi chức năng. Thế nhưng, tâm trạng lạc quan đó không kéo dài được lâu. Bởi vì càng cố gắng thì thân thể lại càng đau nhức, mà quá trình phục hồi vẫn diễn ra rất chậm chạp. Khi nhận ra mình sẽ không thể hồi phục trong một thời gian ngắn, một lần nữa, ta sẽ rơi trở lại trạng thái lo lắng và trầm cảm. Nhưng dù vậy, cũng không sao hết, vì giờ ta vẫn còn sống. Chỉ cần còn sống, thì ta có thể làm được bất cứ điều gì.”

Bác sĩ dịu dàng giải thích với Ogi rằng, đó là một quá trình bình thường mà tất cả mọi người đều sẽ phải trải qua, chứ không chỉ riêng một mình anh.

Ogi cảm thấy nhẹ nhõm hơn. Anh thấy dễ chịu khi nghĩ rằng mình đang trải qua những trình tự bình thường. Nhưng anh vẫn không thể chịu được sự đặc biệt trên thân thể mình lúc này, vì nó bắt nguồn từ những khuyết tật.