Kẻ Sát Nhân Mộng Du (Những Vụ Án Mạng Kỳ Bí Ở Xứ Phù Tang)

Image

Sau đó, tôi đã ngay lập tức chìm vào giấc ngủ sâu. Tôi không biết mình đã ngủ bao nhiêu giờ đồng hồ hay đã ngủ bao nhiều ngày. Khi tỉnh dậy, tôi thấy buồn nôn, đầu thì đau muốn chết, rồi khi nhìn quanh thì tôi phát hiện ra mình đang ở đồn cảnh sát gần ga Kiso.

Chắc hẳn cảnh sát đã đuổi theo tôi vì tôi đã thốt lên những lời kì quái đáng ngờ khi ở chỗ của Sueko. Chủ nhà trọ ở Kiso hẳn đã thấy giấc ngủ dài của tôi bất thường và báo lên đồn cảnh sát sở tại.

Tôi thức dậy ở một nơi xa lạ sau một giấc ngủ dài đau đớn, vật vã. Sau khi tỉnh, tôi cảm thấy vô cùng khổ sở. Anh hiểu cảm giác khó chịu sau khi uống quá nhiều thuốc ngủ rồi đấy. Hơn nữa tôi đã uống phần thuốc ngủ của hơn hai mươi ngày một lúc,

thật kỳ lạ là tôi vẫn còn sống. Vậy nên cũng chẳng có gì kỳ lạ khi thời điểm ấy tôi nói rằng tôi không nhớ gì và không hề có một chút năng lực nhận thức.

Lúc ấy tôi được đưa lên tàu trong trạng thái kỳ lạ, tôi vô hồn và cũng chẳng ý thức điều gì.

Bây giờ nhớ lại, thì ra lúc đó tôi đã được gửi trở lại Tokyo.

Cho đến thời điểm ấy, dù được hỏi gì tôi cũng không đưa ra câu trả lời rõ ràng được. Không. Đúng hơn là tôi đã không thể trả lời được. Tôi cảm thấy mình như lạc trong màn sương mù dày đặc và thậm chí tôi còn không nhớ ra nổi mình là ai.

Sau khi quay trở lại đây, bác sĩ đã tiếp tục theo dõi tôi một thời gian, khi tính mạng của tôi không còn điều gì bất thường và những điều tôi nói cũng có vẻ bình thường trở lại, tôi đã bị đưa đến trước mặt thanh tra.

Thứ đầu tiên tôi phải đối mặt là mẩu giấy còn sót lại của bức di thư tôi đã viết ở Kiso.

“Anh còn nhớ thứ này chứ? Chính anh đã viết nó phải không?”

Tôi im lặng và nhìn chằm chằm vào nó một lúc. Nó thật sự là nét chữ viết tay của tôi. Cuối cùng tôi cũng nhớ ra đúng là tôi đã viết bức di thư ấy. Nhưng tôi lại không thể nhớ ra thêm được bất kì ký ức nào khác nữa.

Tôi không biết đã bị viên cảnh sát điều tra nói bao nhiêu lần “Này, dừng đờ người ra nữa”. Tuy nhiên tôi không hề thất thần. Lúc ấy, à không, cho đến tận hôm qua thì tôi đã không thể nhớ ra bất cứ điều gì một cách rõ ràng. Liều thuốc ngủ cực mạnh ấy đã lấy đi toàn bộ những ký ức và khả năng tư duy của tôi. Sau khi tôi được xem bức di thư của chính mình, tôi đã ngồi một mình suy nghĩ rất nhiều trong căn phòng giam ấy. Rồi đột nhiên hình ảnh cái chết của Sueko hiện lên trong tâm trí tôi. Cánh tay phải duỗi ra và bộ dạng nằm ngửa như đang ngủ quên trên sàn của cô ấy.

Ồ... người phụ nữ này đã chết rồi. Tôi đã cố giết cô ấy. Đúng rồi! Tôi đã định ép cô ấy uống thuốc ngủ. Thế rồi... bộ não tội nghiệp của tôi trở nên quay cuồng. Cuối cùng khi bình tĩnh lại thì tôi đã nghĩ có lẽ mình đã giết cô ấy cũng nên.

Tôi mơ hồ chạy ngược dòng ký ức rồi kể lại những cảm xúc của bản thân. Tuy nhiên, tôi không thể trả lời những câu hỏi phức tạp như tôi quen Sueko như thế nào, từ khi nào, tại sao tôi lại giết hại cô ấy...

Việc hôm đó tôi đến nhà Sueko cũng được chứng minh rõ ràng. Thế rồi trong lúc không hay biết, tôi đã bị giao cho thẩm phản điều tra tiếp. Nhưng dù có bị giao cho thẩm phán, tôi cũng không thể đưa ra bất kì câu trả lời nào cụ thể hơn, cho đến ngày hôm nay. Tôi chỉ có thể trả lời có hoặc không cho những câu hỏi của thẩm phán. Tôi không biết liệu mình có thực sự giết cô ấy hay không. Nếu tôi được ở bên ngoài, chắc chắn sự kích thích từ môi trường xung quanh có thể khiến tôi nhớ ra mọi chuyện sớm hơn. Tuy nhiên tôi lại bị giam trong phòng giam cả ngày. Thậm chí tôi còn không được tạo cơ hội để nhớ ra mọi chuyện.

Hôm qua một việc kỳ lạ đã xảy ra. Tsuyuko cuối cùng cũng được vào thăm tôi. Không biết anh có tin hay không, cho đến tận lúc đó tôi chưa từng nghĩ đến vợ. Tôi thậm chí còn không thể nhớ ra. Đối mặt với Tsuyuko trầm lặng, có một cảm giác mơ hồ gì đó bủa vây lấy tôi. Đột nhiên tôi nhìn xuống obi của cô ấy. Cô ấy cài mảnh giấy vào giữa obi. Bây giờ nghĩ lại, có lẽ lúc ấy cô ấy đi đến gặp bác sĩ, giấy gói bọc thuốc được cô ấy cài ở thắt lưng đã bị lòi ra một nửa.

Có gì đó như vụt lóe lên trong đầu tôi. Là cái đó, cái đó, chính là cái obi. Đúng là tờ giấy đó. Tôi đã nhìn thấy nó ở đâu đó trước đây rồi.

Khi nào nhỉ?

Ở đâu nhỉ?

Tôi như hóa đá và nhìn chằm chằm vào tờ giấy.

Tôi cố vắt kiệt chất xám trong bộ não. Đúng rồi. Tôi đã cố giết người phụ nữ này. Chính là người phụ nữ này, Tsuyuko. Đây mới chính là nạn nhân của tôi.

Trong đầu tôi như nổi dông bão, sấm sét.

Không nói một lời nào với Tsuyuko, tôi chạy thẳng về phòng. Không được quên những điều vừa rồi, phải nhớ lại ngay! Và cả ngày hôm qua tôi đã cố ngồi cả đêm để nhớ lại tất cả.

Anh Tsuchida, sau khi dành cả đêm để nhớ lại, tôi đã lội ngược dòng suy nghĩ thì tất cả những sự thật kinh hoàng mà tôi vừa viết ra là sự thật không thể phủ nhận. Tuy nhiên tôi đã cố giết vợ mình. Tôi không hề có ý định giết Ishihara Sueko và tôi cũng không giết hại cô ấy.

Theo tôi, Sueko đã chết do uống thuốc nhầm. Khi tôi lấy lại được toàn bộ trí nhớ, tôi đã nhớ ra mình có một người bạn cũ làm ở văn phòng công tố của tòa án này, người đó chính là anh. Có lẽ anh là người duy nhất tin tưởng những điều tôi nói. Anh sẽ tin tất cả những gì tôi vừa nói và không có một câu nào là dối trá cả. Sự thật chính là sự thật, cho dù nó có khó tin đến mức nào. Nhưng tôi không thể làm gì được cả!

Như tôi đã nói, tôi định sẽ gặp thẩm phán sớm nhất có thể để giải thích tất cả mọi chuyện. Khi đó có lẽ tội danh giết người mà tôi bị gán cho cũng sẽ được làm sáng tỏ. Chắc chắn sẽ như vậy phải không?

Tuy nhiên, tôi không có ý định trốn tránh trách nhiệm pháp lý của mình đối với Tsuyuko, tôi không hề có ý định đó.

Cảm ơn anh đã không thấy phiền khi đọc hết bức thư dài lê thê này của tôi. Anh Tsuchida, nhân danh tình bạn, tôi xin được gọi anh như vậy một lần nữa. Xin anh hãy tin tưởng tôi. Xin anh hãy tin những điều tôi đã nói.