Kẻ Sát Nhân Mộng Du (Những Vụ Án Mạng Kỳ Bí Ở Xứ Phù Tang)

Image

Sueko đã chết. Người con gái tôi yêu đã ra đi, mãi mãi. Tôi như một kẻ mất hồn khi trở về nhà ngay đêm đó. Thế nhưng tại sao tôi phải ở lại chỗ của vợ tôi cơ chứ. Sao tôi phải ở lại cái nơi đầy phiền não, rắc rối ấy chứ. Tôi đã quyết tâm phải thoát khỏi thế giới đáng nguyền rủa này càng sớm càng tốt. Đêm đó, một mình tôi, lên chuyến tàu điện từ ga Iidamachi. Như một lời tạm biệt cuối cùng với thế giới này, tôi đến ngôi làng hẻo lánh ở Kiso, nơi mà trước đây tôi đã cùng anh đi du lịch trong kỳ nghỉ hè.

Đó là đêm ngày 27 tháng Ba. Một mình leo lên chuyến tàu đêm, tôi bình tinh dần và cuối cùng cũng định thần lại. Và rồi tôi nghĩ xem vì sao mọi chuyện lại thành ra như vậy.

Một suy luận đơn giản. Sueko không biết gì về loại thuốc ngủ tôi đang dùng, cô ấy cũng hay nhìn thấy tôi uống thuốc ngủ. Có lẽ vì không ngủ được đêm ấy nên Sueko đã bắt chước tôi và uống nhầm liều thuốc ngủ cực mạnh ấy. Đến chiều, khi người giúp việc không thấy cô ấy dậy thì đã hết sức sửng sốt và chạy đi tìm bác sĩ. Thế rồi mọi chuyện trở nên ầm ĩ như vậy.

Trong suốt mười tiếng trên con tàu rung lắc ấy, tôi đã suy nghĩ rất nhiều điều. Đến lúc bấy giờ, trong lòng tôi mới thấy đau xót vì mãi mãi mất đi Sueko.

Tuy nhiên tôi cũng nhớ lại cảm giác hấp dẫn kỳ lạ mà xác chết Sueko đem lại cho tôi. Khi ngồi trên tàu, tôi đã tưởng tượng ra nhiều dáng vẻ phụ nữ khác nhau.

Lúc tôi đến trước nhà ga X ở Kiso thì đã là trước buổi trưa. Tôi đi vào căn nhà trọ nhỏ mà chúng tôi đã cùng đến trước kia. Rồi tôi nghĩ về tương lai của chính mình. Thật là một điều trùng hợp đến kỳ lạ. Người vợ đáng ghét và người con gái tôi hằng yêu! Từ nay về sau đến khi nào tôi mới có thể thật sự ngủ được đây.

Thực sự tôi không thể chịu đựng được những đau đớn này. Hoặc là tôi chết đi, hoặc tôi sẽ phát điên lên. Tôi quyết định ngày 28 tháng Ba sẽ rời bỏ thế giới này, nếu không thì tôi cũng sẽ hóa điên.

Lúc này, một liều thuốc ngủ thật mạnh sẽ là lựa chọn hoàn hảo. Tôi định sẽ uống hết một lọ thuốc. Hoặc tôi sẽ chết hoặc nếu có thất bại thì cũng sẽ không thể nào tỉnh táo trong thân xác ấy nữa. Tôi đã nghĩ như vậy.

Tôi đã quyết định viết ra những tội lỗi của bản thân trước khi ra đi. Thế là tôi đã dành cả ngày hôm ấy để viết ra kế hoạch mà tôi định giết Tsuyuko. Mười giờ đêm, cuối cùng tôi cũng viết xong. Khi vừa định uống thuốc ngủ thì tôi suy nghĩ lại. Tôi không cần để lại di thư gì cả. Tôi muốn những tội các ấy sẽ không bao giờ được biết đến. Nghĩ vậy, tôi đã đốt hết đi những bức di thư đã viết.

Không, tôi nghĩ là đã đốt hết chúng nhưng thực tế thì không. Có một sự trùng hợp đến kỳ lạ.

Vào lúc thiếu bình tĩnh nhất, tôi đã không nhận ra rằng có một mẩu giấy của bức thư vẫn chưa cháy hết. Hơn nữa đó lại đúng là phần kể từ khi tôi quyết định giết Tsuyuko đến khi tôi bắt đầu thực hiện nó.

Mẩu thư sót lại bắt đầu từ “Tôi quyết định phải thoát khỏi cô ấy bằng mọi giá”,... “Có lẽ cô ấy không biết gì về thuốc thang cả nên sẽ uống nếu tôi đưa cho cô không nghĩ ngợi gì”... và kết thúc đúng ở chỗ “Tôi đã uống cho cô ấy xem. Cô ấy lặng im nhìn tôi. Tôi lấy đúng lượng thuốc bằng với lượng mà tôi vẫn dùng và đưa cho cô ấy”.

Nếu như trong thư tôi viết là “vợ tôi” hay “Tsuyuko” thay cho từ “cô ấy” thì mảnh giấy đó sẽ không thể trở thành chứng cứ để người ta nghi ngờ tôi có liên quan đến cái chết bất thường của Sueko. Vì tôi đã không ghi một cái tên cụ thể nào nên đã dẫn đến một kết quả ngoài ý muốn.

Lúc xong, tôi đã dốc hết lọ thuốc ngủ mang theo và uống hết nó. Tôi tạm biệt thế giới đáng ghét này và ngồi lắng nghe dòng chảy của sông Kiso như một khúc tang ca.

Anh Tsuchida, nếu như tôi cứ như vậy mà chết đi thì thật là hạnh phúc biết bao. Thế nhưng có vẻ như tội lỗi của tôi không được kết thúc ở đó.