Kẻ Sát Nhân Mộng Du (Những Vụ Án Mạng Kỳ Bí Ở Xứ Phù Tang)

Image

Tsuyuko biết về chuyện thuốc ngủ và cô ấy giữ im lặng cho đến giờ. Việc tôi định giết cô ấy đã thất bại trong gang tấc. Thật may mắn vì cách làm hoàn hảo của tôi đã không hề khiến cô ấy nghi ngờ và không hề nhận ra tôi đã định giết cô ấy.

Thế nhưng tôi đã nuốt trọn một vố. Nghĩ vậy, tôi lại càng căm ghét Tsuyuko - cô nàng chẳng biết gì này, nhiều hơn nữa. Tôi còn nghĩ rằng cô ấy có khi đã biết được ý đồ của tôi và cố tình tỏ thái độ như vậy. Lúc này tôi cảm thấy việc nhìn cô ấy thêm giây lát thôi cũng khiến tôi không chịu nổi.

Bỏ mặc sự ngạc nhiên của Tsuyuko, tôi thay đồ ngủ ra, ném thuốc lá Tsuyuko đã mua tối qua vào tay áo và lao ra khỏi nhà trong cơn bực tức.

Ruột gan tôi như bốc lửa. Tôi đã giết vợ không thành. Nhưng trong lòng tôi thay vì thấy thật may cô ấy không nhận ra thì lại ngập tràn cảm giác tức tối, bực bội.

Tôi không nhớ mình đã đi đâu, đi như thế nào nhưng tôi đã tạt vào hai, ba quán và uống rất nhiều rượu mạnh. Cuối cùng thì tôi đã đi đến nhà của Sueko xinh đẹp đáng yêu. Lúc tôi đến trước cửa nhà Sueko thì đã là hơn bảy giờ tối rồi. Vì uống quá nhiều nên tôi đã đi trong trạng thái say mèm, loạng choạng.

Khi tôi đến nhà Sueko, tôi thấy tình hình có chút kỳ lạ. Một nơi luôn đìu hiu yên tĩnh bỗng có rất nhiều ô tô đậu ở đó. Rồi cũng có rất nhiều người kéo đến. Lúc đầu tôi không nhận ra rằng mọi người đang tụ tập lại chỗ nhà của Sueko. Nhưng cuối cùng khi đến nhà cô ấy tôi thấy rất nhiều người vây quanh đó.

Tôi sững sờ. Cảm giác như cái gì đó đập mạnh vào lồng ngực. Dường như có chuyện xảy ra. Tôi cố chen qua đám người đang tụ tập trước cửa chắn bảo vệ của căn nhà để len vào bên trong. Ngay khi tôi đến trước cửa chắn bảo vệ của căn nhà thì một người đàn ông trong bộ com lê và một người đàn ông trong bộ cảnh phục vừa nói chuyện vừa bước ra. Tôi vẫn còn nhớ như in những lời người đàn ông mặc com lê nói.

“Thật vô lý. Tôi biết việc của anh là phải điều tra xem đây là một sự cố hay là một vụ tự sát thế nhưng uống cả một lọ thuốc ngủ liều mạnh như vậy thì thật là vô lý. Chỉ cần uống một thìa là được mà, nhưng đúng là uống đến mức như vậy thật bất hợp lý.” Tim đã ngừng đập rồi. Tôi ngay lập tức hiểu được chuyện gì đã xảy ra với Sueko. Gạt hết những người đang ngạc nhiên qua một bên, tôi nhảy vào trong căn phòng khách quen thuộc.

Tsuchida, anh chắc chắn đoán được tôi nhìn thấy gì lúc đó phải không? Trên tấm nệm màu đỏ rực lửa, Sueko như một bức tượng trắng xinh đẹp đang say ngủ. Cô ấy nằm ngửa, tay phải đặt trên tấm chiếu tatami.

Khi tôi tỉnh lại thì bị một người đàn ông đứng ngay cạnh bên túm lấy và hỏi: “Anh là ai?”

“Tôi biết người phụ nữ này.” Ngay cả khi đang trả lời, tôi vẫn nhìn chằm chằm vào xác chết của Sueko.

Tôi nhìn thấy được kết quả của kế hoạch giết người mà tôi đã tỉ mỉ suy nghĩ ở ngay trước mắt.

Lạ thay, tôi không hề cảm nhận được nỗi buồn của việc mất đi người mình yêu thương. Tôi chỉ thấy trước mắt là một khối thịt kỳ lạ khiến tôi vui sướng. Hơn thế, đây chính là kết quả của kế hoạch mà tôi đã nghĩ ra. Nghĩ vậy lòng tôi trào lên một cảm giác khó chịu, lồng ngực tôi như bị bóp nghẹt.

Rồi tôi vô thức hét lớn: “Sai rồi. Cô ấy bị giết. Cô ấy bị ép uống thuốc. À, hay là bị uống nhầm?”

Bỏ lại những người đang hết sức kinh ngạc, tôi lặp đi lặp lại những lời ấy rồi lao ra khỏi nhà Sueko.