Kẻ Sát Nhân Mộng Du (Những Vụ Án Mạng Kỳ Bí Ở Xứ Phù Tang)

Image

Sự hưng phấn bất thường bởi suy nghĩ ngày mai tôi sẽ giết vợ, đêm ngày 25, gần như tôi không hề chợp mắt một chút nào. Sang ngày hôm sau, ngày 26, buổi sáng tôi vội vã đi đến chỗ của Sueko. Vì ban đêm tôi không thể đến chỗ Sueko nên tôi muốn ít nhất mình cũng có thể trông thấy gương mặt thân thuộc ấy vào ban ngày. Lúc tôi định ra về thì Sueko chợt lên tiếng: “Ơ, hôm nay anh về nhà à? Anh không ở lại đêm nay sao? Dạo này em không ngủ được.”

Tôi sững sờ. Tôi vô cùng ngạc nhiên trước sự giống nhau đến kỳ lạ này. Tuy nhiên, tôi đã từ chối cô ấy và nói rằng hôm nay có việc bận. Bây giờ nghĩ lại tôi mới biết lời nói khi ấy chính là lần cuối trước khi chúng tôi vĩnh viễn rời xa nhau.

Quá trưa hôm đó, tôi quay về nhà, Tsuyuko vốn nghĩ tôi sẽ không quay lại trong một thời gian dài, đã tỏ ra vui mừng khôn xiết. Tôi cũng nghĩ rằng đây là lần tạm biệt với Tsuyuko nên đã cố gắng đối xử dịu dàng, tử tế nhất có thể với cô ấy.

Cuối cùng thì đêm ngày 26 tháng Ba, cái đêm đáng nguyền rủa đó cũng đến. Tôi đã cố gắng chuẩn bị mọi thứ chu đáo nhất có thể. Tôi không phải là bác sĩ nên không quá hiểu rõ, nhưng tôi biết rằng thuốc ngủ sẽ hoạt động nhanh hơn nếu uống nó khi bụng rỗng. Bữa tối hôm ấy tôi đã nói với Tsuyuko rằng: “Cô ăn nhiều như vậy thì tối càng khó ngủ hơn đó.” Dường như Tsuyuko thấy rằng đó là một lời quan tâm từ tôi nên đã chỉ ăn đúng một bát cơm.

Cuối cùng thì màn đêm cũng xuống. Đã đến lúc để thực hiện kế hoạch rồi.

Lúc ấy tôi không biết phải cho Tsuyuko uống bao nhiêu mới là chắc chắn. Không có kiến thức về y dược nên tôi đã quyết định cho Tsuyuko uống một liều giống như tôi, tức là uống một lần hết lượng thuốc cho mười ngày.

Lúc đó khoảng mười rưỡi đêm, tôi cố tình nói với Tsuyuko bằng giọng điệu tự nhiên nhất có thể: “Nếu không ngủ được thì cô có thể uống thuốc ngủ như tôi. Bây giờ tôi cũng uống nên cô cũng thử uống xem sao.”

“Vâng” Tsuyuko ngoan ngoãn trả lời.

“Đây, như thế này là được.”

Tsuyuko bước xuống sàn và dõi theo tôi. Tôi mở thuốc ngủ, đổ ra năm thìa thuốc và uống trước sự quan sát của Tsuyuko. Tuy nhiên, tôi không chắc là với một đêm hưng phấn như hôm nay tôi lại có thể ngủ được nên đã uống thêm một thìa thuốc ngủ nữa. Rồi tôi đưa tờ giấy cho Tsuyuko và đổ cho cô ấy năm thìa thuốc. Tsuyuko im lặng và nhìn vào chỗ thuốc. Đột nhiên trong đầu tôi nảy ra một ý tưởng.

Bây giờ nghĩ lại tôi thấy ý tưởng đó chính là nguyên nhân làm kế hoạch của tôi sụp đổ, nhưng ngay lúc đó tôi lại thấy nó thật tuyệt vời.

Cần phải cho ai đó biết việc sau khi tôi uống thuốc rồi mà vợ tôi vẫn còn tỉnh, để nếu trong trường hợp có ai nghi ngờ tôi đã cho Tsuyuko uống thuốc thì tôi có được chứng cứ lợi thế. Thế là đột nhiên tôi nói với Tsuyuko: “Đi đến tiệm Omiya và mua ba hộp Airship [5] về đây.”

Omiya là cửa tiệm bán thuốc lá nằm cách nhà tôi hai con phố. Cửa tiệm đó thì lúc nào ông chủ cũng có mặt. Ông chủ đó chính là đối thủ cờ vây của tôi, hễ rảnh rang là ông ta lại túm lấy tôi để đấu cờ. Và hầu hết là tôi sẽ tự đi mua thuốc lá nên nếu bây giờ Tsuyuko đi mua thì chắc chắn ông chủ sẽ hỏi: “Chồng cô hôm nay bận gì à?” Và Tsuyuko sẽ trả lời ngay rằng: “Anh ấy đi ngủ rồi.”

Như vậy, nếu sau này có điều tra thì ông chủ cửa hàng Omiya sẽ làm chứng rằng vợ tôi đi ngủ sau tôi. Từ đó, người ta sẽ đặt ra nghi vấn rằng cái chết của Tsuyuko có thể là do cô ấy đã uống nhầm quá nhiều thuốc ngủ.

Thật là một ý tưởng tuyệt vời.

Khi nghe tôi yêu cầu, Tsuyuko nhận lấy gói thuốc nhét vào trong obi [6] và ngoan ngoãn tuân theo sự sai khiến của tôi. Mắt tôi không ngừng nhìn theo gói thuốc. Chỉ một lát nữa thôi, gói thuốc sẽ nằm trong dạ dày của Tsuyuko và mọi chuyện sẽ kết thúc. Con người vốn là một loài động vật yếu ớt, vừa nghĩ vậy, mắt tôi vừa đuổi theo gói thuốc đáng sợ đang nhô ra một nửa từ chiếc obi.

Tsuyuko đứng dậy đi ra khỏi bếp để đi mua thuốc lá cho tôi. Tôi thì tiến vào phòng ngủ và leo lên giường. Tôi đã nghĩ rằng trên chiếc giường này ngày mai sẽ có một cái xác chết. Tôi nằm trong chăn và đợi Tsuyuko về. Nhưng tôi cảm thấy thuốc đã phát huy công dụng hơn bao giờ hết và tôi thấy buồn ngủ không chịu được. Hôm nay tôi đã uống thuốc nhiều hơn mọi khi. Và cũng không có cảm giác thèm ăn gì cả nên tôi cũng gần như để bụng rỗng. Tôi chìm sâu vào trong giấc ngủ, loáng thoáng nghe được tiếng vợ tôi đóng sầm cửa bếp khi cô ấy quay lại.

Tôi không biết mình đã ngủ bao lâu, đột nhiên tôi bừng tỉnh. Đầu tiên tôi thấy một cảm giác nặng nề và tôi chỉ nhìn lên trần nhà. Tôi thấy như phía sau đầu đang bị mắc kẹt trong một thứ gì đó. Đây là hiện tượng thường xảy ra khi tôi uống một lượng thuốc ngủ hơi nhiều. Chợt tôi nhìn vào đồng hồ đeo tay và thấy đã là bốn rưỡi. Khi ngẩng đầu, tôi thấy cửa chớp đang mở hết lên. Tôi mơ hồ một lúc, nhìn ánh sáng mặt trời chiếu vào qua cửa sổ, tôi đã nghĩ liệu rằng có phải là buổi chiều rồi không.

Vừa nghĩ vậy, trong đầu tôi chợt bừng lên chuyện tối hôm qua.

Tôi đã chuẩn bị sẵn thuốc, chắc hẳn cô ấy đã uống thuốc rồi.

Đúng vậy. Tôi đã cố gắng giết Tsuyuko.

Vậy vợ tôi đâu? Tsuyuko đâu?

Tôi nhìn xung quanh, chắc hẳn vợ tôi đã ngủ cùng phòng với tôi, chắc chắn cô ấy đã nằm cạnh tôi. Tuy nhiên tôi chẳng thấy bóng dáng Tsuyuko đâu cả, cũng không thấy tấm đệm nào được trải ra.

Thất bại rồi sao?

Tôi bật dậy, kéo cánh cửa trượt của phòng khách ra. Tôi thấy rõ vợ tôi - Tsuyuko người vợ chịu thương chịu khó của tôi như vừa mới bước ra từ bếp.

Vẫn khuôn mặt phảng phất nét u buồn nhưng lại vô cùng bình yên, cô ấy nhìn tôi và đột ngột nói: “Mình đã dậy rồi à? Thấy mình ngủ say quá nên em không gọi. Gần năm giờ rồi đấy.

Tôi định nói gì đó nhưng miệng khô lưỡi đắng, trong một khoảnh khắc, tôi đã không mở miệng ra được.

“Cô... cô hôm qua ngủ được chứ?”

“Không, hôm qua em vẫn ngủ không được”

“Thế không phải tối qua đã uống thuốc rồi à?”

“Vâng, uống thì đúng là có uống rồi ạ

“Vậy là sao... thế... cô uống thuốc tôi đưa cô... đúng chứ?”

“Ôi, nếu mà uống hết chỗ đó thì sẽ chết người đó.”

Tsuyuko nở nụ cười dễ thương và nói như có phần thương hại cho sự thiếu hiểu biết của tôi: “Mình đó, hình như mình không biết rồi, mình uống thuốc như vậy là quá liều đó. Hồi mình không có ở nhà, em đã không ngủ được, rồi em đã đến tiệm thuốc XX mà mọi khi mình vẫn đến lấy thuốc ấy. Em sợ nếu động vào thuốc của mình thì mình sẽ tức giận nên lúc ấy em đã đi hỏi người của các tiệm thuốc khác nhau. Họ nghe lượng thuốc mình uống xong đã giật mình. Họ đã dặn em phải làm cách nào đó để bảo mình giảm bớt lượng thuốc đang dùng đi. Nhưng nếu em nói những điều này thì mình sẽ lại mắng em thôi, nhỉ? Vậy nên em đã im lặng và không nói gì với mình. Thuốc mình đưa ngày hôm qua em đã chia ra làm mười phần và chỉ uống có một phần thôi. Nếu mà uống hết thì sẽ chết người đó. Nhưng đêm qua em cứ trằn trọc và cũng chẳng ngủ được. Mình đã ngủ ngay lúc ấy rồi nhỉ... À đúng rồi, thuốc lá hôm qua em mua về đã để trên mặt bàn của mình rồi đó.”

Tôi cảm thấy như mình bị đập một cái “choang” vào đầu. Ôi Tsuyuko tội nghiệp không hề nhận ra việc tôi - người chồng đáng sợ đang đứng trước mặt cô ấy, đã có ý định giết cô ấy.

Chợt tôi nhìn vào đồng hồ đeo tay và thấy đã là bốn rươi. Khi ngẩng đầu, tôi thấy cửa chớp đang mở hết lên. Tôi mơ hổ một lúc, nhìn ánh sáng mặt trời chiếu vào qua cửa sổ, tôi đã nghĩ liệu rằng có phải là buổi chiều rồi không.

Vừa nghĩ vậy, trong đầu tôi chợt bừng lên chuyện tối hôm qua.

Tôi đã chuẩn bị sản thuốc, chắc hẳn cô ấy đã uống thuốc rồi. Đúng vậy. Tôi đã cố gắng giết Tsuyuko.

Vậy vợ tôi đâu? Tsuyuko đâu?

Tôi nhìn xung quanh, chắc hẳn vợ tôi đã ngủ cùng phòng với tôi, chắc chắn cô ấy đã nằm cạnh tôi. Tuy nhiên tôi chẳng thấy bóng dáng Tsuyuko đâu cả, cũng không thấy tấm đệm nào được trải ra.

Thất bại rồi sao?

Tôi bật dậy, kéo cánh cửa trượt của phòng khách ra. Tôi thấy rõ vợ tối - Tsuyuko người vợ chịu thương chịu khó của tôi như vừa mới bước ra từ bếp.

Vẫn khuôn mặt phảng phất nét u buồn nhưng lại vô cùng bình yên, cô ấy nhìn tôi và đột ngột nói: “Mình đã dậy rồi à? Thấy mình ngủ say quá nên em không gọi. Gần năm giờ rồi đấy.

Tôi định nói gì đó nhưng miệng kho lưỡi đắng, trong một khoảnh khắc, tôi đã không mở miệng ra được.

“Cô... cô hôm qua ngủ được chứ?”

“Không, hôm qua em vẫn ngủ không được”

“Thế không phải tối qua đã uống thuốc rồi à?”

“Vâng, uống thì đúng là có uống rồi ạ.

“Vậy là sao... thế... cô uống thuốc tôi đưa cô... đúng chứ?”

“Ôi, nếu mà uống hết chỗ đó thì sẽ chết người đó.”

Tsuyuko nở nụ cười dễ thương và nói như có phần thương hại cho sự thiếu hiểu biết của tôi: “Mình đó, hình như mình không biết rồi, mình uống thuốc như vậy là quá liều đó. Hồi mình không có ở nhà, em đã không ngủ được, rồi em đã đến tiệm thuốc XX mà mọi khi mình vẫn đến lấy thuốc ấy. Em sợ nếu động vào thuốc của mình thì mình sẽ tức giận nên lúc ấy em đã đi hỏi người của các tiệm thuốc khác nhau. Họ nghe lượng thuốc mình uống xong đã giật mình. Họ đã dặn em phải làm cách nào đó để bảo mình giảm bớt lượng thuốc đang dùng đi. Nhưng nếu em nói những điều này thì mình sẽ lại mắng em thôi, nhỉ? Vậy nên em đã im lặng và không nói gì với mình. Thuốc mình đưa ngày hôm qua em đã chia ra làm mười phần và chỉ uống có một phần thôi. Nếu mà uống hết thì sẽ chết người đó. Nhưng đêm qua em cứ trần trọc và cũng chẳng ngủ được. Mình đã ngủ ngay lúc ấy rồi nhỉ... À đúng rồi, thuốc lá hôm qua em mua về đã để trên mặt bàn của mình rồi đó.

Tôi cảm thấy như mình bị đập một cái “choang” vào đầu. Ôi Tsuyuko tội nghiệp không hề nhận ra việc tôi - người chồng đáng sợ đang đứng trước mặt cô ấy, đã có ý định giết cô ấy.

Anh Tsuchida, tôi không biết liệu hành động của mình có phải là một vụ cố ý giết người không, vì tôi không có kiến thức về luật pháp, nhưng nếu vụ này cứ kết thúc như vậy thì chắc hẳn sẽ không ai hay biết về nó. Đúng vậy, nó đã kết thúc như một vở hài kịch.

Thế nhưng thực tế tôi đã chọn đi một còn đường còn đáng sợ gấp ngàn lần như vậy.