Kẻ Sát Nhân Mộng Du (Những Vụ Án Mạng Kỳ Bí Ở Xứ Phù Tang)

Image

Đó chính xác là vào ngày 25 tháng Ba, tôi trở về nhà sau nhiều ngày dài vắng bóng. Không biết Tsuyuko nghĩ gì. Cô ấy vẫn mừng rỡ chào đón tôi như thường lệ, không một lời ca thán hay một chút thái độ khó chịu nào. Sau một thời gian dài, tôi lại phải ngồi đối mặt với Tsuyuko.

Kết thúc bữa tối khó nuốt như mọi ngày, tôi vùi đầu nghiên cứu những cuốn sách tội phạm.

Tôi vốn khó ngủ và chẳng bao giờ ngủ được trước nửa đêm nên đã ra lệnh cho Tsuyuko đi ngủ vào khoảng mười giờ. Như thường lệ, Tsuyuko ngoan ngoãn nghe theo, cô ấy chào tôi rồi lặng lẽ đi ngủ.

Khoảng một giờ đêm, tôi uống thuốc ngủ và lên giường. Một lát sau, Tsuyuko nằm cạnh tôi lúc ấy bắt đầu khóc thút thít. Tôi cảm thấy khó chịu và im lặng, nhưng Tsuyuko đột nhiên lên tiếng: “Mình ơi, gần đây em không ngủ được, không ngủ được một chút nào cả. Đêm nay cũng vậy, em chẳng thấy buồn ngủ gì cả.”

Tôi không muốn tiếp chuyện và cũng không có ý định kéo dài câu chuyện nên chỉ đáp một câu lạnh nhạt: “Thế à.” Nhưng đột nhiên nhớ lại những lời Tsuyuko vừa nói “Gần đây em không ngủ được, không ngủ được một chút nào cả”. Trong đầu tôi như lóe lên một tia sáng. Một ý tưởng tuyệt vời đã nảy ra, tôi như thầm hét lên trong bóng đêm.

Đúng vậy. Đúng vậy. Cách mà tôi vẫn nghiền ngẫm, công phu chuẩn bị đã được xây dựng dựa trên những lời nói này.

Được rồi, cuộc sống của Tsuyuko chỉ còn một ngày thôi, sự đau khổ của cô ấy cũng chỉ còn một ngày thôi. Đêm mai tôi sẽ giải thoát cho cô ấy.

Để tôi nói cho anh nghe rằng tôi cần uống bao nhiêu thuốc ngủ mới có thể ngủ được và làm sao mà tôi có được chúng. Có lẽ lượng thuốc tôi cần uống cũng không khác mấy so với số thuốc mà anh phải uống bây giờ. Chắc không cần nói anh cũng biết, các loại thuốc ngủ bình thường bán ở những tiệm thuốc ngoài kia chẳng có tác dụng gì với tôi. Vậy nên, với tôi thì việc tự tử bằng Calmotin [4] nghe có vẻ thật buồn cười.

Cách này cũng không được, cách kia cũng không xong, vậy nên hai năm trước, tôi đã tìm đến một vị bác sĩ có tiếng. Ông ta kê đơn cho tôi một loại thuốc ngủ dạng bột.

Theo lời của một chuyên gia nọ thì mấy loại thuốc được kê đơn mà bệnh nhân biết được nội dung thường có hiệu quả rất kém so với triệu chứng, nên chắc chắn ông bác sĩ này không hề muốn cho tôi biết loại thuốc mà ông ấy kê đơn hàm chứa những gì. Tuy nhiên, theo những gì tôi loáng thoáng nghe được thì loại thuốc này được tạo thành bằng cách pha trộn một số loại dược phẩm khác nhau. Ban đầu, tôi nhận thuốc theo từng đợt ba ngày một. Tuy nhiên, với một người mất ngủ nhiều năm như anh thì chắc hẳn anh sẽ đoán được mối quan hệ giữa bệnh nhân với thuốc đầu phải chỉ có như vậy.

Chỉ khoảng hơn nửa năm sau, hiệu quả của thuốc bắt đầu kém dần đi. Tôi dần dần mất kiên nhẫn và đã gộp phần thuốc của hai ngày lại để uống trong một ngày. Lúc đó hiệu quả vô cùng tốt.

Nhưng lý do gì để tôi đến hiệu thuốc lấy thuốc sớm hơn một ngày. Có lẽ mọi bệnh nhân đều có cách này, và chắc là anh cũng đã từng làm như vậy. “Tôi đã làm đổ mất một gói”. Nhưng lần thứ hai tôi không thể dùng lại lý do này nữa. Lần đầu tiên, tôi đưa ra lý do là đã làm đổ một gói. Lần thứ hai, tôi lại kiếm cớ là sắp đi du lịch vài ngày nên cần thêm thuốc dự phòng. Cứ thế, tôi bắt đầu sử dụng thuốc với liều gấp đôi, thậm chí gấp hai. Nếu không làm vậy thì tôi không ngủ được.

Thực ra, hiệu thuốc cũng chỉ làm kinh doanh mà thôi. Hơn nữa, tôi là bệnh nhân quen thuộc ở đó nên cũng có một sự tin tưởng nhất định. Cuối cùng, phần thuốc của mười ngày đã bị tôi uống hết trong vòng ba ngày mà họ cũng không hề phản đối gì. Cứ như vậy lượng thuốc tôi uống cho một đêm đã tăng lên đến mức đáng sợ.

Đặc biệt vào thời điểm đó, nếu không có một lượng thuốc tích trữ sẵn trong nhà thì bệnh nhân như tôi cứ lo lắng bất an không thôi. Số tiền tôi trả cho tiệm thuốc hằng tháng tăng dần lên và lượng thuốc tôi cần cũng dần dần tăng lên. Từ mùa thu năm ngoái, khi bắt đầu sống với Sueko, tôi cũng đã nghĩ rằng cần phải để sẵn thuốc ở bên đó nữa. Với sự tin tưởng tuyệt đối, tôi đã có được hai chai nhỏ thuốc trắng, một để ở nhà, một để ở chỗ Sueko. Tôi bắt đầu uống hai đến ba cốc thuốc mỗi tối, tùy ý mà không theo chỉ định gì nữa.

Anh Tsuchida, nghe nói liều dùng thuốc của anh cũng đang tăng lên. Dường như một người thông minh như anh cũng không quan tâm đến điều gì sẽ xảy ra với mình.

Cứ như vậy, lượng thuốc tôi dùng trong một ngày đã gấp mười lần liều dùng mà bác sĩ đã kê đơn cho tôi hai năm trước. Trong khi đó, liều dùng hai năm trước của tôi vốn đã mạnh hơn nhiều so với liều dùng cho một người bình thường. Gấp mười lần như vậy, thử nghĩ xem nó sẽ có tác dụng như thế nào với một người phụ nữ đang mang thai chứ?

Đó là những gì tôi nghĩ.

Nếu như việc uống thuốc ngủ với liều như vậy không thể giết chết Tsuyuko, chí ít nó cũng sẽ gây ra nguy hiểm chí mạng. Và cách để khiến cô ấy uống cũng thật đơn giản. Với một người không hề có kiến thức gì về thuốc như Tsuyuko, chỉ cần tôi đưa loại thuốc mà tôi vẫn thường uống ngay trước mặt cô ấy thì chắc chắn cô ấy sẽ uống mà không cần suy nghĩ gì.

Cách này quả thật là vô cùng tự nhiên. Dù cô ấy có nôn ra hay làm gì đó khiến cho mục đích của tôi không thành đi chăng nữa, tôi cũng sẽ uống thuốc ngay trước mặt cô ấy, như vậy cô ấy sẽ chẳng nghi ngờ gì cả. Nói cách khác, không có gì là nguy hiểm nếu tôi lỡ thất bại. Nếu thành công, người ta cũng chỉ suy đoán là cô ấy vô tình uống thuốc ngủ quá liều mà thôi.

Giả sử, cảnh sát điều tra ra tôi có tình nhân là Sueko và có động cơ giết vợ đi chăng nữa, cũng không ai chứng minh được tôi cố ý ép vợ uống thuốc ngủ cả. Dù tôi có bị nghi ngờ, vấn đề còn lại chỉ là lương tâm. Khi bị thẩm vấn, chỉ cần tôi một mực phủ nhận thì hoàn toàn có thể thoát tội.

Kế hoạch của tôi thật tuyệt vời. Bây giờ chính là lúc để thực hiện.