Kẻ Sát Nhân Mộng Du (Những Vụ Án Mạng Kỳ Bí Ở Xứ Phù Tang)

Image

Kể từ khi quyết định giết Tsuyuko, hàng ngày ngoài việc say đắm bên Sueko thì thời gian còn lại tôi đều dùng để suy nghĩ cách giết người. Tôi đọc các loại sách và tìm hiểu về các cách giết người. Tôi đã xem lại những cuốn sách mà anh đã chỉ cho tôi hồi cấp ba và nghiên cứu cách giết người một cách tinh vi nhất.

Điều đầu tiên mà tôi nhìn ra đó là tiền đề của việc giết người: con người phải loại bỏ lương tâm của chính mình. Nếu anh nhìn vào lịch sử của tội ác và quá trình tội ác bị phơi bày thì điều nguy hiểm nhất với một tên tội phạm chính là lương tâm của hắn. Hắn đủ dũng cảm để phạm tội nhưng rồi lại trở nên rụt rè, nhút nhát hơn khi thực hiện tội ác đó. Nhiều tình tiết tội phạm cho thấy, nếu một tên tội phạm tiếp tục sống một cách vô liêm sỉ như khi hắn thực hiện tội ác, thì tội ác của hắn sẽ không bị phát hiện.

Về điều này thì tôi lại vô cùng lạc quan. Tôi chính là đệ tử của ác ma mà. Tôi chắc hẳn đã không còn mấy phần lương tâm nữa. Muốn biết còn lại mấy phần thì phải thực hiện tội ác mới biết được. Vậy nên tôi nghĩ rằng thật ngu ngốc nếu cứ ngồi suy nghĩ hay lo lắng về việc này. Tôi tự nhủ rằng mình cần phải dũng cảm và còn phải dũng cảm hơn nữa sau khi phạm tội.

Tiếp theo chính là cách thức giết người. Đây là phần quan trọng nhất.

Một số tên tội phạm giết người hoặc thủ phạm trong các cuốn tiểu thuyết trinh thám đã trăn trở về cách xử lý xác chết. Tôi thấy điều này thật ngu ngốc. Nếu ta không thể có được lọ thuốc như của Dorian Gray [3] thì sẽ thật ngu ngốc nếu đổ dồn tâm sức vào việc suy nghĩ cách thủ tiêu cái xác. Chỉ cần ngụy tạo sao cho vụ giết người đó giống hệt như một vụ tự tử. Tuy nhiên, điều này cũng thật nguy hiểm, nó có thể là một con rắn trong bụi rậm quay ngược lại cắn chúng ta bất cứ lúc nào. Vậy nên chỉ cần làm sao để người ta kết luận đó không phải là một vụ giết người là đủ, đó là kế hoạch của tôi.

Tiếp theo, tôi suy nghĩ về địa điểm. Sau khi nghiên cứu kĩ, tôi kết luận rằng ngôi nhà chúng tôi đang sống là nơi an toàn nhất. Việc đưa vợ tôi ra ngoài rồi giết chết cô ấy là một điều vô cùng nguy hiểm. Căn nhà, nơi mà chúng tôi vẫn sinh hoạt hằng ngày có lẽ sẽ là lựa chọn tốt nhất.

Và cuối cùng là phương thức thực hiện. Cách lý tưởng nhất đó là dù tôi có thất bại trong bước đầu tiên thì người bị hại cũng không phát hiện ra được gì. Thất bại bước một thì hãy tiếp tục dùng vẻ mặt thản nhiên mà tiến tới thực hiện bước thứ hai. Và khi làm lại xong bước thứ hai thì cơ hội sẽ đến ở bước thứ ba. Cứ lặp đi lặp lại cho đến khi nào đạt được mục đích mới thôi.

Có cách như vậy mà phải không? Một thiên tài như anh nếu đứng ở vị trí của tôi chắc hẳn sẽ nhanh chóng tìm ra được cách hoàn hảo nhất.

Nhưng tôi đã không phát hiện ra được cách lý tưởng ấy ở ngay trong tầm tay của tôi.

Cứ như vậy tháng Hai trôi qua rồi cũng đến giữa tháng Ba. Thời gian này tôi chỉ trở lại chỗ của Tsuyuko đúng một lần vào ngày 10, những ngày còn lại, tôi sống với Sueko. Thậm chí, đồ đạc cá nhân của tôi cũng có đầy đủ ở nhà cô ấy.

Cuối cùng thì cơ hội tuyệt vời đã đến. Thật ngạc nhiên, phương thức giết Tsuyuko lại như một dạng ám thị từ chính miệng của cô ấy.