Hồi đó tôi chỉ tưởng tượng đến việc giết vợ mình chứ chưa từng nghĩ đến việc sẽ thực sự làm điều đó.
Thế rồi một sự kiện quan trọng đã xảy đến với tôi. Đó là cuộc gặp gỡ sau nhiều năm của tôi và Ishihara Sueko.
Một người ghét phụ nữ như anh chắc hẳn sẽ muốn cười vào mặt tôi vì tôi dù có hận mối tình đầu đến thế nào thì cũng không thể quên được cô ấy. Nhưng hết cách rồi, đó chính là sự khác biệt giữa anh và tôi. Ngay cả khi đánh mất Sueko Hồi Hai mươi tuổi, tôi vẫn luôn nghĩ về cô ấy.
Bởi vậy, trong thời gian lang bạt khắp nơi, tôi thường xuyên để ý và nghe ngóng tin tức về ông chồng doanh nhân nổi tiếng của Sueko. Tôi được biết ông ta đã bị đè nát trong trận động đất Kanto. Ngoại trừ Sueko, những người khác ở quê đều đã bị vùi lấp.
Tuy nhiên, với cái sĩ diện của một thằng đàn ông, tôi không hề có ý định chủ động tìm gặp Sueko. Cho dù muốn đi chăng nữa, tôi cũng chẳng biết cô ấy đang sống ở đâu.
Thế rồi tình cờ, cuối mùa hè năm ngoái, tôi gặp lại cô ấy trong một thị trấn nhỏ ở khu phố trên. Mãi đến lúc đó, tôi mới biết rằng sau cái chết của chồng, cô ấy đã chuyển đến sống trong thị trấn u buồn này cùng với một nữ giúp việc. Một cuộc sống khốn khổ. Cả khu vực quê chồng cô ấy đều đã trở nên tan hoang.
Chúng tôi ôn lại chuyện cũ và cảm thấy như được quay về những ngày xưa yêu dấu. Tôi thật sự yêu Sueko và cô ấy cũng yêu tôi. Từ mùa thu đến hết mùa đông năm ngoái, hai chúng tôi lại yêu nhau một cách nồng cháy.
Đương nhiên, tôi đã nói chuyện này với vợ. Tôi tưởng rằng khi biết được sự thật, cô ấy sẽ chủ động rời đi. Thế nhưng tôi đã lầm. Đúng như vợ tôi nói, cô ấy không quan tâm việc tôi đang yêu người phụ nữ nào, miễn là tôi đừng vứt bỏ cô ấy là được!
Tôi coi đó là một việc tốt, từ cuối năm ngoái, hầu như tôi không về nhà mà ở lại nhà của Sueko.
Thật may mắn là Sueko chưa có con cái gì cả. Tôi đã hứa với Sueko - người không hề biết rằng tôi đã có gia đình, rằng chúng tôi sẽ kết hôn. Chắc anh sẽ nghĩ sao tôi không bỏ Tsuyuko đi. Đúng vậy, tôi sợ linh hồn của Tsuyuko, tôi cảm thấy rằng chỉ cần Tsuyuko còn sống thì tôi sẽ không bao giờ có thể thoát khỏi cô ấy. Vậy nên dù có bỏ nhà đi bao lâu chăng nữa thì tôi vẫn phải quay về nhìn khuôn mặt đầy châm chọc và đáng nguyền rủa của Tsuyuko.
Tôi đã nghĩ đến việc giết Tsuyuko vào tháng Hai năm nay. Vào tháng Một, thân thể của Tsuyuko đã có gì đó bất thường, đến tháng Hai thì tình hình vẫn không hề thay đổi. Dường như là Tsuyuko đã mang thai, đứa bé là hạt giống của tôi.
Thật bất hạnh biết bao. Trên đời này bất cứ người chồng nào khi biết vợ mình mang thai đứa con của mình chắc chắn cũng sẽ sung sướng và hạnh phúc. Thế nhưng tôi lại chán ghét việc vợ mình mang thai.
Tôi hiểu rất rõ bản thân mình. Trong bụng vợ tôi chính là một hạt giống ma quỷ. Thật đáng sợ khi vợ tôi có thai. Tôi đã quyết định rồi. Tôi sẽ giết vợ tôi càng sớm càng tốt để thoát khỏi nỗi kinh hoàng này.
Tôi muốn giết cô ấy để thoát khỏi sự ràng buộc với linh hồn của cô ấy. Chỉ cần cô ấy còn sống, tôi sẽ không thoát ra được. Bây giờ đây cô ấy đang mang thai và tôi cảm thấy mình thật khó thoát khỏi vận mệnh này. Nếu muốn thoát khỏi cô ấy, tôi chỉ còn cách giết chết cô ấy, không cho phép đứa bé được ra đời bình an. Ôi! Cô ấy sẽ sinh ra đứa con bị nguyền rủa của tôi. Chỉ nghĩ thôi tôi đã thấy vô cùng đáng sợ. Tsuyuko sẽ sinh ra một đứa con giống tôi và cả đời này tôi sẽ bị bám dính lấy. Tôi nhất định không được để cô ấy sinh nó ra. Tsuyuko và đứa trẻ, tôi phải chôn vùi cả hai trong bóng tối, mãi mãi.
Tôi bị áp lực bởi việc phải giết Tsuyuko. Tôi đã quyết định giết cô ấy, nhưng vấn đề là phải làm thế nào để thực hiện việc đó.