Kẻ Sát Nhân Mộng Du (Những Vụ Án Mạng Kỳ Bí Ở Xứ Phù Tang)

Image

Sau khi kết hôn với Tsuyuko khoảng nửa năm, tôi có một cuộc sống tương đối yên bình. Ngoại trừ việc bố tôi ở quê đã qua đời. Sau khi nhận được tin rằng bố đang trong tình trạng nguy kịch, tôi đã vội vã trở về, tuy nhiên tôi không kịp nhìn mặt ông lần cuối.

Là người thừa kế, tôi nhận được một lượng tài sản tuy ít nhưng cũng đủ trang trải cuộc sống hằng ngày. Vì vậy, vợ chồng tôi lại chuyển đến Tokyo. Sau đó, tôi được tạp chí trước đây tiếp tục thuê làm dịch thuật và kiếm được một chút thu nhập ổn định. Vợ chồng tôi thuê một căn nhà nhỏ ở ngoại ô Tokyo và sống ở đó.

Nhìn bề ngoài thì có vẻ cặp vợ chồng trẻ chúng tôi đang sống ấm êm, vô sự. Bản thân tôi cũng đã nghĩ như vậy. Thế nhưng, ôi, tôi đã quên mất rằng mình vốn là đệ tử của một ác ma.

Khoảng hơn nửa năm trôi qua, tôi bắt đầu thấy có những điều không hài lòng với vợ của mình. Tôi cưới cô ấy mà không hề yêu cô ấy, nhưng dù không thích cô ấy thì tôi cũng không ghét cô ấy một chút nào.

Thực ra, việc vợ chồng sau khi sống với nhau một thời gian bắt đầu nảy sinh một số điểm không được thoải mái thì cũng không có gì đáng ngạc nhiên. Thế nhưng trong trường hợp của tôi thì hoàn toàn mang một ý nghĩa khác.

Như tôi đã từng nhắc đến trước đó, Tsuyuko thực sự là một người vợ dịu dàng, nghe lời và tốt bụng. Tuy nhiên, chính những điều ấy lại khiến tôi không chấp nhận được. Tôi ghét sự hiểu chuyện đến im lặng của cô ấy. Sự dịu dàng của cô ấy làm tôi nóng nảy hơn. Và sự tốt bụng của cô ấy là thứ khiến tôi phát điền hơn cả.

Tôi lúc ấy đã cảm nhận được rằng hạt mầm mà anh gieo cuối cùng đã bắt đầu lớn dần lên trong tôi. Tôi bắt đầu thấy sợ hãi chính mình. Nhưng tôi không biết làm cách nào để thoát ra khỏi nỗi thống khổ kỳ lạ ấy.

Anh Tsuchida a, tôi hoàn toàn có thể tin một người không có hứng thú gì với người khác giới như anh đến giờ này vẫn có thể sống độc thân. Nhưng như vậy anh cũng sẽ không bao giờ tưởng tượng ra được nỗi đau khổ của một người chồng với người vợ thân yêu của anh ta sẽ như thế nào đâu. Tuy nhiên, anh - người đã dạy cho tôi nhiều điều, đương nhiên có thể hiểu được sự căm ghét của tôi dành cho những người không có khuyết điểm hay những người mang trong mình những đức tính tốt đẹp.

Tôi đã muốn vứt bỏ Tsuyuko, nhưng cô ấy dù như thế nào cũng nhất định không chịu rời bỏ tôi. Cô ấy đã nói: “Nếu anh thích người khác, anh cứ đưa về đây, dù chỉ là một người giúp việc thì em vẫn muốn được ở bên cạnh anh. Như vậy tôi càng khó có thể mở lời đuổi cô ấy đi, nên tôi đã làm mọi cách để khiến cho cô ấy tự rời đi. Ngược đãi về cả mặt thể xác và tinh thần cũng không có tác dụng với cô ấy. Cô ấy từng bước từng bước bám chặt lấy tôi, còn tôi thì không chịu được việc ở bên cạnh cô ấy nữa.

Nếu bây giờ cô ấy có chút ích kỷ hay nổi loạn chống lại tôi thì có lẽ tôi đã không đẩy cô ấy ra xa tôi đến vậy. Tuy nhiên, Tsuyuko lại rất ngoan hiển và tử tế. Ví dụ, nếu tôi có rời đi khoảng ba, bốn ngày mà không nói gì rồi quay lại thì cô ấy cũng không phàn nàn. Đêm hôm ấy, Tsuyuko quỳ xuống sàn nhà, cúi đầu và khẩn cầu tình yêu của tôi. Nhìn người vợ vô tội ấy không hiểu sao tôi chỉ thấy lòng ngập tràn sự khó chịu. Đến bây giờ tôi vẫn cảm thấy sự căm giận chỉ muốn lao đến xé nát cô ấy ra thành từng mảnh và ăn tươi nuốt sống. Ngay cả vào đêm dông bão tôi cố ý sai cô ấy đi ra ngoài làm mấy việc vặt vãnh thì cô ấy cũng không tỏ ra khó chịu. Tôi đã không nhịn được và lao đến đấm vào một bên mặt của cô ấy. Tuy nhiên, Tsuyuko lại chỉ khóc lóc và van xin.

Sau đó tôi lại dùng mọi cách để an ủi cả thể xác và tinh thần của cô ấy, cứ như vậy biến cô ấy thành một món đồ chơi trong tay tôi. Tôi đã dùng hết cách này đến cách khác để cô ấy từ bỏ, thế nhưng dường như mọi cách đều vô hiệu. Cuối cùng, chính bản thân tôi lại trở nên mất khống chế sau những trận bạo hành như vậy, thậm chí tôi còn cảm thấy như mình đã bị cô ấy ám mất rồi.

Anh Tsuchida, có lẽ nếu anh ở trong vị trí của tôi thì anh sẽ thoát ra nhanh hơn nhờ vào trí thông minh của mình. Tuy nhiên, tôi không được trời ban cho sự thông minh như anh, tôi đã tìm ra một cách để giải thoát - một cách hết sức tầm thường. Cách duy nhất mà tôi nghĩ ra được lúc ấy. Đó chính là cái chết.

Theo triết lý của chúng tôi thì cô ấy sẽ bị giết. Hàng đêm, tôi vẫn nói với cô ấy rằng: “Nếu vứt bỏ tôi, cô ấy sẽ chết. Hay thường xuyên nguyền rủa rằng: “Sao cô không đi chết đi. Nhưng những lời mà tôi nói lúc ấy cũng chỉ để khiến cô ấy đau khổ chứ tôi chưa bao giờ thật sự nghĩ rằng mình sẽ làm như vậy với vợ.

Nhưng dần dần, tôi bắt đầu nghĩ về điều này một cách nghiêm túc. Tôi tưởng tượng việc cô ấy chết đi. Chết vì bệnh tật, chết theo cách tự sát hay chết theo cách bị giết, những cảnh tưởng chết chóc ấy cứ diễn ra trong đầu tôi hàng đêm và trở thành liều thuốc an ủi cho những đêm mất ngủ của tôi.

Đã nhiều đêm tôi nằm nghe tiếng thở đều đặn của Tsuyuko nằm cạnh bên và dắm chìm trong những tưởng tượng ma quỷ đó. Đến bây giờ tôi vẫn thường hình dung về khuôn mặt mỉm cười của Tsuyuko, người vợ mà trước đó tôi chỉ cảm thấy thỏa mãn khi cô ấy chết đi hoặc bị giết.

Sao rồi anh Tsuchida, anh có thấy rằng tôi là một đệ tử xuất sắc của anh hay không?