Kẻ Sát Nhân Mộng Du (Những Vụ Án Mạng Kỳ Bí Ở Xứ Phù Tang)

Image

Trước tiên tôi phải kể cho anh về quãng thời gian mà chúng ta mới chia tay nhau. Tình bạn nồng nhiệt giữa hai chúng ta đột nhiên kết thúc ngay khi anh bước vào đại học. Khi ấy tôi hai mươi tuổi còn anh thì đã bước sang tuổi hai mươi hai.

Khi anh chuyển hướng con tim đến một cậu trai trẻ xinh đẹp hơn, đã có một thời gian tôi thấy mình như hoàn toàn chìm trong sự cô đơn và trống rỗng. Đồng thời như đã nói trước đó, tôi phát hiện ra bản thân đã bị thổi vào những suy nghĩ của anh.

Mùa thu năm đó, tôi đã làm quen với một cô gái xinh đẹp tên là Ishihara Sueko. Anh Tsuchida ạ, dù tôi đã trở thành đệ tử của anh ở hầu hết mọi khía cạnh nhưng chuyện tình cảm thì tôi đã không thể chấp nhận được. Tôi cảm thấy mình yêu Sueko vô cùng, một tình yêu nồng nàn.

Tôi biết rằng chẳng thú vị gì khi nghe chuyện tình yêu của người khác. Đặc biệt anh lại là một người không có hứng thú với người khác giới và ghét chuyện tình cảm, những câu chuyện thất tình cũng chẳng tạo được cho anh chút hào hứng nào để nghe. Vậy nên tôi sẽ cố gắng viết câu chuyện một cách ngắn gọn nhất có thể.

Hồi ấy, Sueko mới mười tám tuổi, nhỏ hơn tôi hai tuổi. Cô ấy là học sinh của trường nữ sinh XX. Lần đầu tiên tôi nhìn thấy cô ấy là trong khán phòng của một trường âm nhạc ở Ueno. Chắc anh cũng còn nhớ phải không?

Hồi ấy, cử vào thứ Bảy hằng tuần ở Ueno sẽ tổ chức các buổi hòa nhạc, và gần như đó là chuỗi hòa nhạc duy nhất được cho phép tổ chức hồi đó. Ngoài ra cũng có những buổi hòa nhạc do giới quý tộc đứng lên bảo trợ tổ chức, nhưng một người có ác cảm cực độ với tầng lớp quý tộc như anh thì chẳng bao giờ giới thiệu cho tôi dù chỉ một lần. Cả Sueko và tôi đều là những thính giả trung thành của các buổi hòa nhạc diễn ra vào thứ Bảy. Đương nhiên, chúng tôi đi xem không thiếu một buổi nào cả. Chắc tôi không cần nói về việc làm cách nào mà tôi biết cô ấy.

Từ mùa thu năm đó, đền thờ ở Ueno - nơi chứng kiến câu chuyện tình yêu giữa anh và tôi đã thành nơi bắt đầu câu chuyện tình yêu của tôi và Sueko. Lần đầu tiên biết yêu một người khác giới, tôi đã dâng hiến tất cả cho tình yêu và một lòng

yêu thương cô gái ấy. Cô ấy dường như cũng dành một chút ưu ái nhất định cho tôi.

Nếu tình yêu ấy đi đến cái kết hạnh phúc, nói cách khác chính là nọc rắn độc mà anh đưa cho tôi năm đó được tiêu trừ thì Sueko đã có thể là nữ thần cứu rỗi linh hồn tôi. Tôi có lẽ cũng biết được sự đẹp đẽ, đáng trân quý của một cô gái - điều mà anh sẽ chẳng bao giờ biết được.

Thế nhưng, tình yêu ấy lại đi đến một kết cục đáng tiếc. Điều bất hạnh ập đến nhanh chóng. Ngay cuối năm đó, Sueko được chỉ định vị hôn phu.

Bất kể đó có phải là ý muốn của Sueko hay không, cô ấy cũng đã nói với tôi rằng bản thân cần có trách nhiệm và phải hy sinh vì bố mẹ. Với tôi, điều ấy chẳng liên quan gì. Tôi chỉ biết Sueko đã được hứa gả cho một người khác. Tôi đã vô cùng tức giận, vô cùng đau buồn! Rồi tôi bắt đầu nguyền rủa phụ nữ. Tsuchida, những lời anh nói trước kia bắt đầu có tác dụng với tôi. Tôi đã nguyền rủa tất cả người phụ nữ trên đời.

Câu chuyện sau đó tôi không nỡ kể cho anh nghe nữa. Một sinh viên từng được đánh giá là ưu tủ như tôi vậy mà lại lang thang khắp những con hẻm, lạc vào những chốn ăn chơi để rồi kết quả là tôi bị xử phạt vì làm xấu mặt sinh viên trong ký túc xá. Nhưng đó đã là gì. Lời khuyên của những người bạn không thấu hiểu được nỗi đau khổ của tôi lúc ấy chẳng có giá trị gì. Và mùa xuân năm sau, khi tôi bước sang tuổi hai mươi mốt, tôi đã buộc phải nghỉ học.

Từ trước đến giờ, nhờ có anh mà tôi cũng được coi là một sinh viên ưu tú, mẫu mực. Với sự thay đổi hoàn toàn của tôi trong thời gian ấy thì giảng viên - người đã tin tưởng tôi, có khuyên tôi nghỉ ngơi một chút rồi hãy quay lại trường và tiếp tục học. Nhưng tôi đã không hề nghĩ như vậy. Kiên quyết, tôi ném chiếc mũ hai sọc trắng’ mang đầy những mơ ước của mình xuống đất và bước ra khỏi cổng trường. Mọi người đang vui vẻ tận hưởng một buổi ngắm hoa anh đào, trong gió xuân, những cánh hoa như nhảy múa tung bay khắp ký túc xá.

Bố mẹ tôi vô cùng sốc trước quyết định đột ngột của tôi. Hai người khóc lóc, bảo tôi hãy suy nghĩ kĩ hơn và xem lại bản thân. Thế nhưng tôi chẳng có chút tiếc nuối nào và cũng không hề có ý định đi học lại. Bố mẹ tôi vô cùng tức giận và muốn gọi tôi về quê để trở lại trong tầm tay của họ. Thế nhưng, một khi tôi đã được anh dạy cho những triết lý ma quỷ, đời nào tôi lại quay về với chốn trần gian - nơi chôn rau cắt rốn của mình cơ chứ. Tôi đã từ chối bố mẹ một cách dứt khoát và cử thế sống vất vưởng không mục đích tại Tokyo rộng lớn này.

Trong vài năm tiếp theo, tôi đã dấn thân vào mọi ngành nghề. Đã có lúc tối được một tạp chí thuê để làm công việc dịch thuật. Cũng có khi tôi được một ảnh viện thuê và đảm nhận vai trò làm chuyên gia.

Cử như vậy tôi đã lang thang qua hết hang cùng ngõ hẻm của Tokyo.

: Chiếc môn hai sọc trắng: mù đồng phục của học sinh, sinh viên Nhật Bản.

Trong khoảng thời gian này, tôi hầu như chẳng ăn uống gì mấy, thế nhưng có hai thứ không bao giờ thiếu. Một là rượu, thứ còn lại chính là thuốc ngủ. Càng uống nhiều rượu hơn thì lượng thuốc ngủ mà tôi dùng càng tăng lên. Hơn thế, để thoát khỏi vết thương do mất đi Sueko, tôi sống một cách buông thả, và như vậy tôi lại càng khó ngủ hơn vào những buổi đêm. Dù lượng thuốc ngủ tôi dùng một đêm đã gấp đôi mọi người vào thời điểm ấy, nhưng như vậy cũng chưa đủ với tôi.

Đã tám năm trôi qua từ thời điểm đó, anh thử đoán xem với lượng thuốc ngủ dùng liên tục suốt như vậy thì bây giờ đã nhiều đến mức nào rồi, tất nhiên là cử theo như kinh nghiệm của anh thôi. Nói ngắn gọn thì gần đây lượng thuốc ngủ tôi dùng trong một đêm có lẽ cũng đủ mức cho anh dùng đấy, nếu đưa số thuốc ấy cho một người bình thường khác thì có thể gây nguy hiểm đến tính mạng.

Quay lại câu chuyện ban đầu, kẻ đã mất đi Sueko, kẻ đã bỏ học như tôi khi nghe câu chuyện người về bạn cũ của mình đã dần dần từng bước thăng tiến và thành công trong sự nghiệp, tôi lại tiếp tục chìm đắm vào vực sâu của sự sa ngã, trụy lạc. Thế rồi chỉ khoảng hai năm trước, tôi bắt đầu sống cùng một người phụ nữ. Người này chính là vợ tôi bây giờ, là người mà ngày hôm qua đã được đến thăm tôi, cô ấy chính là Tsuyuko. Sau này tôi mới biết cuộc gặp mặt này có vai trò quan trọng như thế nào với số phận của tôi.

Cô ấy không phải là một người phụ nữ có học thức, đương nhiên rồi. Thực ra, cô ấy chỉ là một nữ nhân viên làm việc tại một quán rượu rẻ tiền. Cô ấy cũng nhỏ hơn tôi hai tuổi và đã trở nên thân thiết với tôi khi tôi đến đó uống rượu. Tsuyuko yêu tôi. Tôi thì không hề yêu cô ấy. Cô ấy thực sự là một người thật thà và rất tốt bụng. Vậy nên hai năm trước, tôi đã quyết định kết hôn với cô ấy và chúng tôi bắt đầu sống cùng nhau. Cuộc hôn nhân này không hề được bắt nguồn từ tình yêu, ít nhất thì từ phía của tôi là như vậy. Cô ấy chung thủy, tốt bụng, vì tôi cần cơ thể của cô ấy và vì cả số tiền nhỏ mà cô ấy đã dành dụm được nữa. Anh Tsuchida à, tôi nói điều này mà chẳng cảm thấy xấu hổ. Tôi chính là một con quỷ nhỏ. Nhưng để bản thân trưởng thành hơn, tôi cũng chẳng ngại hy sinh một, hai người phụ nữ.

Tsuyuko không có bố mẹ nên người duy nhất cô ấy có thể nương tựa vào chính là tôi. Sau khi trở thành vợ tôi, cô ấy vẫn luôn rất dịu dàng, đức hạnh và tốt bụng. Cô ấy không hề phàn nàn ngay cả khi tôi uống rượu hay thậm chí đưa phụ nữ về nhà. Tôi nghĩ rằng tôi cưới được người vợ như Tsuyuko - một người phụ nữ đáng để yêu thương thì dường như cả quãng đời sau này của tôi sẽ có một cuộc sống bình yên.