Kẻ Sát Nhân Mộng Du (Những Vụ Án Mạng Kỳ Bí Ở Xứ Phù Tang)

Image

Không hề có ý muốn buộc tội anh nhưng có một điều mà tôi phải nói rõ, đó chính là tôi đã thật sự thay đổi vì anh. Vì gặp anh mà tính cách tôi đã thay đổi hoàn toàn. Lần đầu gặp anh ở sân trường, tôi vẫn còn là một cậu bé nhút nhát không dám giết dù chỉ là một con sâu. Nhưng sau khi quen biết nhau, anh có nhớ không, anh đã kể cho tôi nghe đủ loại chuyện kinh hoàng mỗi lần gặp nhau. Ban đầu, tôi cũng không hề hứng thú với những thứ như khủng bố, những điều kỳ lạ hay tội ác.

Nhưng anh thì cực kì yêu thích những thứ như vậy và không ngừng kể cho tôi nghe những kiến thức, các tác phẩm văn học theo hướng đó. Bây giờ nghĩ lại, thì ra việc ép tôi phải nghe những thứ độc hại như vậy chính là sở thích của anh. Thế nhưng tôi vẫn ngây ngốc tin toàn bộ những gì anh nói.

Vào thời đó, không có nhiều sách về khủng bố hay tội phạm được dịch ra như bây giờ, do đó, muốn biết thêm thì không có lựa chọn nào ngoài việc dựa vào bản gốc. Lúc đó, tôi chẳng hề hay biết Poe, Doyle, Freeman hay Krafft-Ebing là ai. Chẳng biết anh đã mang những cuốn sách từ đâu đến và giới thiệu cho tôi, lấy lý do là tôi hãy dùng nó để học ngoại ngữ. Đồng thời, anh cũng kể cho tôi về Carpenter, về Whitman, giới thiệu về Montaine cho tôi. Theo cách này, tôi bị tra tấn bằng đủ thứ vũ khí, anh rót những triết lý ma quỷ vào trong đầu tôi, khiến tôi cảm nhận được sự kích thích bởi tội ác và ma quỷ, đồng thời đã trở thành món đồ chơi của anh.

Anh Tsuchida, tôi chắc chắn chỉ là một trong những nạn nhân của anh. Tôi bị trí thông minh, sự nhiệt huyết, tính cách chu đảo và hơn cả là sự điềm tĩnh đáng kinh ngạc của anh thu hút, và rồi cứ thế rơi vào cái bẫy mà anh đã giăng sẵn.

Anh là một công tố viên, còn tôi là một tội phạm. Thật là phù hợp với nhau biết bao. Ngưng lại một chút, có lẽ cuộc đời của anh và cả của tôi nữa, hai chúng ta sẽ chẳng thể nào sống tiếp mà không dính dáng gì tới phạm tội. Qua những lời lặp đi lặp lại của tôi từ này tới giờ chắc hẳn anh cũng hiểu ra được điều đầu tiên tôi muốn nói với anh là gì rồi đúng không. Nếu hồi còn thiếu niên tôi không gặp anh thì chắc chắn giờ này tôi sẽ không ở trong chốn ngục tù như thế này. Anh không phải là người dạy cho tôi tội ác. Anh là người đã xây đắp tính cách của một tên tội phạm trong tôi. Đây chính là điều đầu tiên tôi muốn nói.

Điều tiếp theo tôi muốn anh nhớ lại đó chính là đêm mùa thu năm ấy, khi chúng ta cùng nhau nói về tình bạn thân thiết của cả hai, chắc hẳn anh vẫn còn nhớ đúng không. Nếu tôi nhớ không nhầm thì đó là tháng Chín khi vừa mới bắt đầu năm học. Không biết có phải do kỳ thi đầu vào quá căng thẳng hay không nhưng khi học kỳ mới vừa bắt đầu thì tôi đã bị suy nhược thần kinh. Tôi cũng không quen với cuộc sống ở ký túc xá nên hằng đêm hầu như cũng không ngủ được. Mỗi ngày tôi đều đến trường trong tâm trạng đau khổ và mệt mỏi.

Đó là đêm mùng 10 tháng Mười, đêm đó tôi cũng không ngủ được, khoảng hai giờ sáng tôi vẫn ngồi ở trong vườn trường. Tôi nhìn thấy một bóng người phản chiếu trên nền cỏ nơi vườn trường tối tăm. Và đó chính là anh.

Hai chúng ta chưa từng nói chuyện trước đó. Tuy nhiên, cũng chẳng có gì lạ khi vào khoảng hai giờ sáng hai sinh viên đứng trong vườn trường và nói chuyện với nhau. Điều đầu tiên tôi nói với anh là chuyện tôi bị mất ngủ suốt một tháng vừa rồi. Ngay lập tức, anh đã rất đồng cảm và nói với tôi rằng anh cũng bị mất ngủ liên tục suốt hai năm rồi. Dưới bầu trời đêm, hai người tâm sự với nhau về những đêm mất ngủ, rồi câu chuyện dần tiến xa hơn, chúng ta dần trở nên thân thiết với nhau hơn. Đến khi bình mình thì một tình bạn đẹp đẽ đã được xây lên. Thật không may là căn bệnh của tôi cũng giống của anh. Mỗi lần gặp anh, tôi lại bắt đầu phàn nàn về những đau khổ mà bản thân đang phải chịu đựng. Từ lúc đó tôi bắt đầu biết đến những cái tên như Bromural, Adalin, Barbital... [2] Và tôi bắt đầu sử dụng chúng thường xuyên. Tất nhiên là dưới sự chỉ bảo của anh.

Anh đã dạy cho tôi một thứ kinh khủng đáng nguyền rủa (điều này tôi sẽ nói ở phía sau), nhưng khác với những lần trước, có vẻ như chính anh cũng sử dụng chúng và cũng là một nạn nhân. Gần đây, tôi còn nghe một người bạn nói rằng dường như anh thậm chí không thể ngủ được nếu không uống một lượng thuốc ngủ lớn. Tôi biết điều đó thật kinh khủng. Nhưng tôi muốn anh phải nếm trải nó.

Anh Tsuchida, anh đương nhiên biết vì sao tôi lại đề cập đến những loại thuốc này đúng không. Theo những gì tôi được biết thì tôi bị bắt vào đây vì tội đã giết Ishihara Sueko bằng một lượng thuốc ngủ cực mạnh (một loại thuốc gây thôi miên).

Được rồi, tôi sẽ viết sẵn ra để anh hiểu rằng, phía sau đây, tôi sẽ kể rõ tội ác nào tôi đã gây ra và tội ác nào tôi không hề thực hiện. Anh biết là tôi không hề nói dối mà. Một lần nữa, nhân danh tinh bạn, xin anh hãy tin tưởng tôi.