Anh Tsuchida, xin hãy để tôi được gọi anh như vậy. Anh cũng có thể gọi tôi bằng tên thật. Anh hãy tạm gác lại ý thức nghề nghiệp đáng sợ của một công tố viên và hãy hồi tưởng về quá khứ hơn mười năm trước.
Hãy cùng nhìn lại thời đi học của chúng ta. Khi tốt nghiệp cấp Hai, chúng ta cùng nhau vượt qua kỳ thi đầu vào đầy gian nan, đẫm nước mắt và giai đoạn cùng trải qua cuộc sống ký túc xá ấy.
Chúng ta đã từng là những người bạn thân thiết nhất của nhau. Thậm chí còn hơn cả những người bạn thân nữa. Chẳng phải là hai chúng ta đã từng luôn dõi theo nhau cho dù ở đâu hay sao. Bạn bè cùng ký túc xá thậm chí còn đặt cho chúng ta biệt danh là đôi sam bởi lúc nào cũng dính lấy nhau. Anh hơn tôi ba tuổi và vẫn luôn muốn có một người em trai. Lúc ấy tôi còn nhỏ, nhanh chóng bị tỉnh cách mạnh mẽ của anh lấn át và trở thành cậu em trai bé nhỏ của anh. Tôi chắc hẳn anh sẽ không quên điều này.
Tôi đã nghĩ rằng anh thật sự hiểu tôi những khi tôi cô đơn nhất. Anh đã luôn yêu thương tôi. Và tôi cũng luôn cảm thấy anh vừa giống như một người anh trai vừa chẳng khác nào một người yêu, anh là người duy nhất cho tôi cảm giác đó. Anh học hơn tôi một lớp, vậy nên anh vẫn luôn dạy cho tôi những bài học ở trường. Anh thật sự vô cùng ưu tú. Tôi đã cực kì sùng bái, tôn kính anh và thậm chí còn cho rằng mọi điều anh làm đều đúng.
Tình bạn thân thiết này của chúng ta kéo dài suốt hai năm. Đối với hai chúng ta thì người khác giới lúc đó chẳng là gì cả. Hai năm sau, anh tốt nghiệp trước và vào trường đại học tốt nhất. Thế rồi chuyện gì đã xảy ra giữa hai chúng ta.
Đột nhiên chúng ta chia xa nhau. Thời gian sau đó chúng ta gần như không hề gặp nhau. Lý do xuất phát từ phía anh. Chỉ vì lúc đó anh đã yêu say đắm một cậu trai xinh đẹp kém tôi một lớp.
Sự thay đổi chớp nhoáng của anh, liệu anh có từng nghĩ xem kể từ đó người em trai mà anh đã vứt bỏ lúc ấy cảm thấy như thế nào hay chưa.
Mối quan hệ mà tôi nghĩ rằng anh và tôi đã rất yêu và hiểu nhau. Tôi đã tin rằng tình bạn của chúng ta sẽ kéo dài mãi mãi.
Tất nhiên là sau khi không còn được anh quan tâm đến nữa thì trong tôi chỉ còn lại nỗi cô đơn bủa vây.
Tôi như đánh mất đi chính mình, lạc trong nỗi cô đơn vô tận và nhìn thấu bản thân hơn. Đúng là không còn lựa chọn nào khác, tôi bắt đầu nguyền rủa anh, từ tận sâu thẳm trong lòng. Người luôn yêu bản thân như anh khi nghe những lời này chắc hẳn sẽ tìm cách lý giải có lợi cho bản thân.
Anh hãy thử tưởng tượng đến người phụ nữ khi bị người mình yêu vứt bỏ, oán hận anh ta vì đã bội bạc. Chắc chắn lúc này anh sẽ nở một nụ cười, cái điệu cười ma quỷ vốn có của anh. Nhưng anh đừng vội nghĩ tôi hận anh là vì vậy, thật ra là có lý do khác.
Chúng ta đã từng yêu nhau đúng không? Vậy chắc tôi là người bị vứt bỏ rồi. Nhưng chính vì bị bỏ rơi nên tôi có thể nhìn lại bản thân, đồng thời nhìn thấu con người anh.
Anh Tsuchida, có một từ có thể diễn tả đúng con người anh. Chỉ cần một từ thôi. Anh là người nguy hiểm nhất trên thế giới này. Anh chính là ác quỷ, một con quỷ đáng sợ không chỉ ăn thịt người mà còn nuốt chửng linh hồn người ta, anh xứng đáng bị ném vào địa ngục.
Anh là một người xuất sắc. Anh có một trí tuệ thống minh hiếm có (mà có lẽ bây giờ vẫn vậy). Thế nhưng anh đã dùng bộ não thiên tài đó để làm gì, anh đã dạy gì cho những chàng trai trẻ ở gần anh hả? Anh đã từng không ít hơn một lần cố gắng thay đổi con người và tính cách của tôi.
Anh đã nói những lời cảm động chan chứa nước mắt. Còn tôi thì đã ngây ngốc nghe theo tất cả những lời anh nói, dù có vô lý đến mức nào thì qua bờ môi của anh nó cũng trở lên thật hợp lý, những lời ngụy biện mà anh nói thì tôi lại thấy logic đến tuyệt vời. Rốt cuộc đó là gì? Chẳng phải anh đã hủy hoại những tâm hồn thuần khiết xung quanh anh sao?
Lần đầu gặp anh, tôi còn là một cậu thiếu niên ngây ngốc. Nhưng khi rời xa anh, tôi đã trở thành đệ tử của ác ma.
Anh thường nói: “Cuộc sống không phải con đường trải đầy hoa hồng. Nó là một cuộc chiến. Và chúng ta bắt buộc phải chiến đấu.”
Nhưng điều kích thích anh không phải là những trận chiến mà là sự phá hủy. Là ham muốn hủy diệt. Anh sung sướng khi phá hủy mọi thứ. Anh khiến cho những người trẻ mến mộ anh đau đớn, khổ sở và cuối cùng anh đưa họ đến con đường trụy lạc. Thế nhưng bản thân anh lại không bao giờ bị sa ngã. Chính điều này mới thể hiện anh thật sự nguy hiểm đến nhường nào.
Anh bắt một chàng trai chưa từng nếm qua mùi rượu uống hết ly rượu này đến ly rượu khác, còn anh thì ngồi nhìn người ta đau khổ. Nhưng đó không phải là tất cả. Chàng thanh niên đó đã trở nên nghiện rượu và đi vào con đường trụy lạc. Anh như một kẻ ngoài cuộc vui vẻ đứng xem, còn bản thân anh thì chưa từng chạm tay đến một cốc rượu sake nào.
Nếu anh là một tên du côn rượu chè và chơi gái thì có lẽ đã không nguy hiểm đến vậy. Bởi lẽ tất cả mọi người sẽ coi thường anh. Tuy nhiên, anh lại được mọi người đánh giá là có phẩm chất tốt, tử tế (dù tôi biết việc anh không gần gũi với phụ nữ không có nghĩa là anh tử tế về mặt đạo đức.) Hơn thế, người ta còn ca ngợi tài hoa của anh. Nguy hiểm chính là ở chỗ đó. Những chàng trai thiện lương ngây ngô chẳng biết gì cứ thế tin tưởng anh, trở thành đệ tử của anh. Vậy những người đó bây giờ ra sao rồi. Anh Tsuchida, tôi còn biết một người thanh niên khác ngoài tôi cũng yêu anh. Tôi còn biết chuyện của anh ta nữa.
Tôi đã bán linh hồn của mình để có được tri thức. Tôi có thể chịu đựng được việc bản thân đã ngu ngốc hy sinh thân xác này cho thứ tình yêu kì quái với anh, nhưng cứ nghĩ đến việc tôi đã bán đi cả linh hồn mình là tôi lại thấy vô cùng hối hận.
Anh Tsuchida, tôi nghĩ rằng tôi đã nói quá nhiều về sự oán hận. Có lẽ tôi sẽ chẳng bao giờ có thể nói hết được. Thế nhưng như đã nói từ đầu, mục đích tôi viết bức thư này cho anh không phải là để chỉ trích anh, vậy nên chúng ta hãy nhanh chóng đi vào vấn đề chính thôi.