Kẻ Sát Nhân Mộng Du (Những Vụ Án Mạng Kỳ Bí Ở Xứ Phù Tang)

Wachel được gọi là Jack the Ripper [7] ở Nam Âu, là một kẻ sát nhân cuồng giết người. Giới chuyên gia đã từng đặt ra câu hỏi liệu rằng hắn ta có thật sự là một kẻ điên hay không.

Sinh ra ở Beaufort nước Pháp, hắn ta phục vụ trong Trung đoàn 60 ở Besancon những năm 1890. Hồi đó, đồng đội rất sợ cái bản tính hoang dã của hắn.

Khi chuẩn bị xuất ngũ, hắn ta yêu một cô gái trẻ. Vì ghen tuông mà hắn ta đã dùng súng lục bắn cô gái rồi tự tử bằng cách bắn vào lỗ tai phải của mình. Tuy nhiên, cả hai người đều không chết. Nhưng tai phải của hắn hoàn toàn mất đi thính lực và mặt của hắn đôi khi sẽ bị co giật một cách dữ dội.

Từ đó, hắn ta càng trở nên bạo lực và có những hành vi hành hung. Thế rồi, cuối cùng, thay bằng việc bị đưa ra tòa thì hắn ta bị đưa vào nhà thương điên Saint.

Nếu như hắn ta cứ ở mãi trong nhà thương điên thì sẽ tốt cho không chỉ riêng hắn mà cả những người khác nữa, những tội ác sắp kể ra dưới đây cũng sẽ không xảy ra, thế nhưng bất hạnh thay!

Ngày 1 tháng Năm năm 1894, Wachel được xuất viện với lý do đã hoàn toàn khỏi bệnh. Kể từ đó, hắn ta trở thành một kẻ lang thang bi thảm.

Cho đến tháng Ba năm 1896, hắn ta đã lang thang khắp Haute - Loire, Cote d’Or,... và cuối cùng là Chaumont - nơi hắn ta đánh một người đàn ông và bị bắt vào nhà tù ở Beaugiers.

Tính đến lúc ấy, hắn ta đã phạm tám tội ác, thế nhưng không một tội nào khiến hắn bị tình nghi. Trong số đó, tội ác cuối cùng được thực hiện vào ngày 1 tháng Ba, hắn đã tấn công cô bé mười bốn tuổi tên là Drew.

Như đã nói, hắn ta không hề bị nghi ngờ nên ngày 4 tháng Tư hắn đã được thả tự do. Sau đó, cuộc sống lang thang đáng sợ của hắn lại tiếp tục cho đến ngày 7 tháng Tám năm 1897, hắn ta bị bắt giữ vì tội cố ý giết người không thành.

Một trích đoạn từ bài báo của tờ Journal de Valence vào thời điểm đó ghi lại vụ việc có thật sau:

Vào khoảng chín giờ sáng, ngày 7 tháng Tám năm 1897, một người phụ nữ tên là Planchet đi ngang qua khu rừng Leperrier, bất ngờ từ trong bóng tối xuất hiện một người đàn ông đội mũ nổi, tay cầm một thanh sắt nhảy ra, thình lình túm lấy cổ bà Planchet và kéo ngã bà ấy.

Bà Planchet vùng vẫy và cuối cùng thoát khỏi sự kìm kẹp của tên cuồng sát. Đúng lúc ấy, hai đứa con của bà - một đứa bảy tuổi và một đứa bốn tuổi đã thét lên kinh hãi và chạy ra chỗ bố của chúng. Ông Planchet đang làm việc ở ngay gần đó, chỗ mà tên cuồng sát không nhìn thấy.

Lúc này, bà Planchet chạy thục mạng về phía chồng, còn người đàn ông - Wachel thì đuổi theo ngay phía sau, hắn chạm mặt với ông Planchet. Một trận đấu nảy lửa, đáng sợ đã diễn ra giữa hai người đàn ông. Trong lúc đó, cậu con trai bảy tuổi - Fernando đã dũng cảm nhặt một hòn đá và hướng về phía Wachel để giúp đỡ bố của mình.

Tên Wachel rất khỏe và trận đấu tay đôi nhiều lúc đã nghiêng về phía hắn. Nhưng may thay, vài ba tiểu phu ở gần đó đã chạy lại giúp đỡ, cuối cùng đã khống chế được Wachel.

Wachel bị đưa đến nhà tù Tournon để thẩm vấn điều tra, nhưng cuối cùng cũng chỉ bị ngồi tù vài tháng vì tội danh gây thương tích.

Tuy nhiên, cơ quan điều tra đã mở cuộc điều tra về quá khứ của hắn ta. Từ động cơ tấn công bà Planchet, người ta nghi ngờ Wachel đã thực hiện những tội ác tương tự như vậy trước đây. Bài báo của tờ Journal de Valence đã thu hút được sự chú ý của ông Fouquet - thẩm phán ở Berry. Thực ra ông Fouquet chính là người mà hai năm trước đã dốc hết sức điều tra tên thủ phạm trong vụ giết người Bunons vào tháng Tám năm 1895, nhưng đến cuối cùng đã phải rút lui tay không. Bunons là vụ án về một cậu bé chăn bò tên là Victor Portaille được tìm thấy đã chết trong một đồng cỏ với tình trạng bị rạch cổ và mổ bụng nhìn cực kì tàn nhẫn.

Kẻ tình nghi vào thời điểm đó là một gã lang thang tên là Ardèche, bởi vì trông hắn rất giống với người đàn ông đã lảng vảng quanh hiện trường vụ án vào đêm hôm trước. Hơn nữa, diện mạo của hắn ta cũng trùng khớp với diện mạo của kẻ đã sát hại cô gái mười tám tuổi tên là Augustine Morturier vào tháng Năm năm 1895 tại Hauts-de-Seine.

Thẩm phán của Berry sau đó đã yêu cầu gửi Wachel đến và trực tiếp thẩm vấn hắn ta, cuối cùng ông đã khiến Wachel phải thú nhận những tội ác khủng khiếp mà hắn gây ra. Theo lời tự thú, tên Wachel này không chỉ là thủ phạm của vụ án Bunons và vụ giết Morturier mà hắn còn thực hiện nhiều tội ác khác (với vụ án giết Morturier, một người đàn ông tên Grenier đã bị bắt, tuy sau đó đã được thả nhưng anh ta đã phải chịu sự chỉ trích của dư luận trong suốt một thời gian dài).

Khó có thể liệt kê chi tiết từng vụ một trong số mười tám tội ác mà tên Wachel đã gây ra nên tôi sẽ chỉ tóm tắt một số vụ theo thời gian, địa điểm gây án và tên của các nạn nhân.

Vụ án số 1: Năm 1894, tại Ballpail một người phụ nữ tên Eugenie Delhomme đã bị sát hại dã man sau khi bị hành hung. Ngực phải của cô ấy đã bị xé rách.

Vụ án số 2: Ngày 20 tháng Mười một năm 1894, tại Vidopan, một phụ nữ tên Louise Marcel bị sát hại bằng cách cắt cổ và mổ ngực.

Vụ án số 3: Ngày 12 tháng Năm năm 1895, cô gái tên Augustine Morturier bị giết hại bằng cách rạch cổ và mổ ngực.

Vụ án số 4: Ngày 25 tháng Tư cùng năm, tại Saint Tour, tấn công hành hung một góa phụ tên Moran khi đó năm mươi tám tuổi.

Vụ án số 5: Ngày 22 tháng Chín cùng năm, tại Tolima, tấn công và sát hại cô gái mười sáu tuổi tên là Aleen Aries.

Vụ án số 6: Ngày 29 tháng Chín cùng năm, tại Saint-Étiennede-Boulogne, sát hại bằng cách mổ bụng một thiếu niên tên Pierre Matry.

Vụ án số 7: Ngày 1 tháng Ba năm 1896, tại Noaien, hành hung một cô bé mười bốn tuổi tên Marie Droux, hành vi sát hại đã không thành.

Vụ án số 8: Ngày 10 tháng Chín cùng năm, tại Busset, tấn công và cắt cổ một cô gái tên Leleu mười chín tuổi. Vụ án này là một vụ giết người cướp tài sản.

Vụ án số 9: Ngày 1 tháng Mười năm 1896, tại VaraneSaint-Honoré, hành hung rồi sát hại cô bé mười bốn tuổi tên Lausine Rogier.

Vụ án số 10: Ngày 15 tháng Năm năm 1897, tại Tassin-la-Demi-Lune, giết hại một thanh niên tên là Claudin Beaupier. Xương của nạn nhân được tìm thấy trong giếng.

Vụ án số 11: Ngày 18 tháng Sáu cùng năm, tại Courzieu, sát hại dã man một cậu bé mười ba tuổi tên là Pierre Lavry.

Tất cả những tội ác khủng khiếp này đều được thực hiện trên đồng cỏ và thường là vào ban đêm. Nói cách khác, Wachel sẽ trốn trong rừng vào ban ngày, đêm đến hắn sẽ như một con sói lao ra và tấn công mọi người.

Năm 1898, các vụ án này được khởi tố, vào ngày 26 tháng Mười, Wachel bị thẩm vấn công khai tại tòa án trọng tội.

Bị cáo khoảng ba mươi tuổi và nhìn có vẻ rất căng thẳng. Hắn luôn đảo mắt và không bao giờ nhìn tập trung vào một điểm nào cụ thể. Thoạt nhìn, hắn ta trông có vẻ kỳ quái. Trong khi cáo trạng được đọc lên, hắn ta liên tục cử động chân tay, mặt cũng không giữ yên và nhìn có vẻ khá điên loạn. Wachel đã thừa nhận tất cả là sự thật. Sau đó hắn ta nói: “Tôi có điều muốn nói với người đã phán xét tôi. Tôi chỉ muốn đáp lại Chúa. Tôi chỉ đơn thuần là một cỗ máy ngu ngốc của Chúa. Hồi chín tuổi, tôi đã bị một con chó dại cắn và kể từ đó, chỉ cần ở dưới ánh nắng mặt trời gay gắt, tôi có thể phát bệnh và hóa điên một cách đột ngột, lúc đó tôi không ý thức được bất cứ điều gì. Nếu có ai lại gần, tôi sẽ tấn công và giết người đó. Thưa bồi thẩm đoàn, đây là tất cả những gì tôi muốn nói. Tôi chỉ là vật hy sinh của những bác sĩ đã thả tự do cho tôi mà thôi”

Hồi thanh niên, khi được hỏi có tin vào chủ nghĩa vô chính phủ hay không, hắn ta đã trả lời như sau: “Tôi chẳng liên quan gì đến những kẻ vô chính phủ. Tôi chỉ là một kẻ tôn thờ Chúa.”

Hắn ta bị tuyên án tử hình vào ngày 28 tháng Mười. Theo các bác sĩ, hắn ta không phải kẻ bị tâm thần. Nói cách khác, hắn ta phải chịu trách nhiệm pháp lý cho tất cả những tội danh đã gây ra. Ngày 1 tháng Một năm 1899, án tử hình của hắn được thi hành. Hắn ta ngất đi ngay trước máy chém và người ta đã phải khiêng hắn lên bệ thi hành án.

Wachel quả thực là một tên cuồng sát. Không biết thực sự tâm trí của hắn có đủ năng lực để chịu trách nhiệm hay không, nhưng những lời nói cuối cùng của hắn ta trước tòa thì quả thực không sai “Tôi chỉ là vật hy sinh của những bác sĩ đã thả tự do cho tôi mà thôi”. Hơn nữa ngoài hắn ta ra có quá nhiều người đã trở thành vật hy sinh.