Năm 1880, cặp vợ chồng nhà Dew, sinh sống tại số 155 Rue de Grenelle, ở Gros Caillou, có hai cô con gái. Đứa nhỏ bốn tuổi rất xinh xắn tên Louisei. Ngày 15 tháng Tư, sau khi đến thăm chồng ốm nằm viện ba tuần, bà Dew đi lòng vòng mua sắm chút đồ và quay về nhà thì không thấy con gái Louise đâu cả.
“Henrietta! Louise không có nhà hả? Hãy đến nhà bà Rohnel xem em con có ở đó không. Sau bữa tối, mẹ thấy con bé đi đến đó, chắc nó vẫn chơi ở nhà bà ấy”
Bà Dew sai cô con gái lớn đi tìm Louise. Nhưng Louise không có ở nhà bà Rohnel, ông bà Rohnel cũng đi vắng từ sáng.
“Vậy thì... chắc con bé đang chỗ của ông Menero. Để mẹ đi đến đó xem.
Bà Dew đi đến nhà Menero sống ở tầng bốn cùng tòa nhà để hỏi.
Vợ chồng nhà Menero đã khá lớn tuổi, người chồng làm việc trong văn phòng chính phủ, người vợ làm việc trong nhà máy thuốc lá. Họ khá thân với vợ chồng nhà Dew, đặc biệt là họ rất quý mến Louise và hay cho con bé bánh kẹo, Louise cũng thân thiết với nhà họ.
Nhà Menero có một cậu con trai tên là Louis, năm nay đã hai mươi tuổi nhưng cậu này có tính tình khác hoàn toàn với bố mẹ. Cậu ta đã có khoảng ba năm làm phục vụ trên một con tàu thủy chạy bằng hơi nước, nhưng sau khi trở về từ Paris, cậu ta vô cùng lười biếng, không chịu làm gì và cứ thế sống vật vờ qua ngày. Cậu ta chiếm một căn phòng (trên tầng năm) và chỉ loanh quanh ở trên đó.
Đầu tiên, bà Dew gõ cửa nhà ông bà Menero ở tầng bốn nhưng không có tiếng trả lời. Có vẻ như cả hai người họ đều chưa về, bà lên tầng năm và gõ cửa nhà Louis Menero. Khi bà Dew hỏi về cô con gái Louise, Menero vừa mở cửa ra đã điềm nhiên đáp: “Hôm nay không thấy Louise một lần nào cả.”
Thế là bà Dew đi gõ cửa từng nhà một, nhưng chưa có ai đi làm về. Bà đi xuống cầu thang và một lần nữa đến văn phòng của người gác cổng, ngày hôm nay cô con gái của người gác cổng đã làm việc thay cho mẹ, nhưng cô ấy cũng không nhìn thấy Louise lần nào suốt cả ngày.
Bắt đầu thấy lo lắng, bà Dew đã đi khắp một vòng từng nhà ở Rue de Grenelle để tìm con gái Louise mà vẫn không thấy dấu vết nào. Cuối cùng, bà báo cảnh sát và trở về nhà. Ở Paris, không biết có bao nhiêu đứa trẻ bị lạc mỗi ngày, nhưng chúng luôn được cảnh sát tìm thấy trong vòng vài giờ.
Cảnh sát bảo bà Dew hãy về nhà trước và quay lại lúc tám giờ tối để trình báo một lần nữa. Đến tám giờ tối, khi bà Dew đang đi ra đồn cảnh sát theo yêu cầu, mấy người gác cổng đã trình báo rằng con trai nhà Menero đã dụ dỗ và quỵt tiền của bọn trẻ con. Tất nhiên, lời đồn đoán này không chứng minh được bất cứ điều gì, ngay cả khi nó là sự thật thì cũng không có bất kì bằng chứng cụ thể nào để nghi ngờ Menero. Vậy nên cảnh sát đã bảo bà Dew trước tiên hãy kiểm tra lại một cách chắc chắn xem Louise có đang ở chỗ của Menero hay không.
Vì vậy, bà Dew lại đến hỏi vợ chồng nhà Menero về Louise một lần nữa, nhưng họ trả lời rõ ràng rằng họ không gặp Louise vào ngày hôm đó. Bà Dew đi lên tầng trên, đến phòng của cậu con trai nhà Menero và gỗ cửa. Con trai nhà Menero lúc ấy đã lên giường đi ngủ rồi, khi nghe thấy tiếng gõ cửa, cậu ta nói vọng từ trong phòng ra: “Bà lại đến đây làm gì thế? Lúc nãy chẳng phải tôi đã nói với bà là tôi không biết chuyện của con bé Louise rồi à.” Nhưng bà Dew kiên trì gõ cửa đến khi cậu ta mở cửa ra mới thôi, bà đã không ngần ngại bước vào phòng, nhưng không có ai ở đó ngoại trừ Menero. Bà quỳ xuống và nhìn vào gầm giường để kiểm tra xem có thứ gì ở đó không nhưng tuyệt nhiên không có ai trốn ở dưới.
Cậu ta nói: “Bây giờ thì đủ rồi chứ. Bà thấy thỏa mãn chưa. Bà đi về ngay đi. Tôi buồn ngủ lắm rồi.”
Sự biến mất của cô bé Louise là chủ đề bàn tán suốt đêm hôm đó của tất cả các nhà trong khu chung cư ấy. Không, sang ngày hôm sau, người ta vẫn tiếp tục bàn ra tán vào, và những tin đồn kỳ lạ bắt đầu lan truyền. Dù thế nào đi nữa, thanh niên xã hội đen đó cũng rất đáng ngờ. Cô gái gác cổng nói rằng nghĩ thế nào thì cũng thấy hắn ta đáng nghi, vì vậy bác gái quét dọn ống khói đã nhanh chóng trèo lên mái nhà và nhìn vào phòng của Menero.
Từ trên mái nhà trèo xuống, bác ấy sốt sắng báo tình hình: “Này, con trai nhà Menero đang chăm chú đốt cái gì đó ở trong lò. Ngay lúc ấy, người phụ nữ tên Thule nói: “Nhắc mới nhớ, tôi nghe thấy âm thanh như tiếng dùng búa để cắt thịt từ căn phòng ở tầng năm nhà Menero”
Thế rồi, tất cả cùng bắt đầu dấy lên một cảm giác bất an không nói lên lời. Đúng lúc này, một cảnh sát điều tra đến và gõ cửa nhà Menero. Lúc đầu, cậu ta không phản ứng, nhưng cuối cùng cũng miễn cưỡng ra mở cửa. Trước những câu hỏi của cảnh sát điều tra, cậu ta vẫn giữ thái độ khăng khăng không biết gì như lúc trước, nhưng lúc ấy một viên cảnh sát điều tra đã mở nắp lò đang chảy và lỗi thứ bên trong ra - một cục thịt còn đang dính máu. Tiếp đó một thứ trông như nội tạng của trẻ con được lôi ra ngoài, vẫn còn trong tình trạng cháy dở.
Ngay tại đó, cảnh sát đã khám xét người của Menero.
Thật đáng sợ! Hai cánh tay của đứa trẻ được tìm thấy trong túi áo khoác của hắn.
Đầu được kéo ra khỏi bếp lò, khi tất cả những miếng thịt giấu trên kệ và những nơi khác được lấy ra, người ta thấy cơ thể của Louise đã bị cắt thành ba mươi lăm phần.
Không chối cãi được nữa, hắn đã khai như sau: “Khoảng bốn giờ chiều, khi tôi ra ngoài lấy nước thì gặp Louise. Tôi rủ con bé vào phòng. Tôi nói sẽ cho con bé món ăn ngon. Rồi khi con bé muốn về nhà, tôi đã không cho phép. Cuối cùng, Louise bắt đầu khóc, nhưng tôi không nhớ rõ chuyện gì đã xảy ra sau đó. Tôi chỉ nhớ mình đã giết Louise bằng cách bóp cổ con bé. Tôi đã dùng tay siết cổ con bé. Sau đó, tôi lấy tấm thảm ra quấn cơ thể con bé lại, nhét vào sát trong giường và tôi nằm ngay bên cạnh đó. Tuy nhiên, đêm đó tôi đã không chợp mắt được. Sáng hôm sau, khi thấy bố mẹ rời khỏi nhà, tôi đi vào bếp lấy dao và cắt xác chết làm hai phần. Sau đó tôi cắt chúng thành những phần nhỏ hơn và đang chuẩn bị đốt ở trên bếp lò. Tôi đã làm điều này trong nhà vệ sinh. Lời khai này có vẻ không thể tin được hết bởi lẽ sau khi thu thập hết các mảnh cắt và xếp lại thì vẫn chưa được cơ thể hoàn chỉnh của một đứa trẻ. Có bốn bộ phận người ta vẫn không tìm ra được.
Ngày 8 tháng Chín, cậu ta đã bị tử hình tại La Roquette. Cậu ta cũng chính là một kẻ cuồng sát. Hơn nữa, trên mặt pháp luật, cậu ta cũng phải chịu trách nhiệm cho hành vi phạm tội đã thực hiện.