Kẻ Sát Nhân Mộng Du (Những Vụ Án Mạng Kỳ Bí Ở Xứ Phù Tang)

Vụ án của Soleilland gần giống như vụ án của Menero, tuy nhiên nhân vật chính của vụ án đã thoát được án tử hình nhờ lòng tốt của tổng thống Pháp. Lòng tốt này vấp phải sự phản đối dữ dội của dư luận và Tổng thống Pháp Fallières [8] đã đánh mất đi lòng tín nhiệm của người dân.

Vào ngày 31 tháng Một năm 1907, bà Erbelding, sống tại số 76 Rue Saint-Maur, tình cờ gặp một người đàn ông hai mươi sáu tuổi tên là Albert Soleilland trên phố. Người đàn ông tên Soleilland này là con trai của một gia đình rất giàu có, bà Erbelding đã được thuê làm quản gia trong gia đình đó.

“Vợ tôi sắp đi xem hòa nhạc Bataclan [9] . Bé Marthe nhà bà có muốn đi cùng không?” Soleilland đột nhiên hỏi.

Marthe là con gái của Erbelding, lúc đó mới mười một tuổi.

Ban đầu, bà Erbelding từ chối nhưng Soleilland đã khăng khăng rằng nhất định vợ ông và bé Marthe sẽ rất vui vẻ.

Nghĩ đi nghĩ lại, bà Erbelding không tìm ra lý do nào để từ chối giao con gái mình cho người đàn ông này. Đặc biệt bà còn người biết khá rõ Soleilland từ khi anh ta còn bé. Cuối cùng, bà yên tâm giao con gái Marthe cho anh ta, từ trên ban công, bà tiễn hai người và hô to: “Tạm biệt.”

Thế rồi, vào lúc năm giờ chiều, Albert Soleilland đến chỗ Erbelding một mình và hỏi Marthe đã về chưa.

Ngạc nhiên, người mẹ nói: “Chưa. Con bé chưa về. Nhưng đã có chuyện gì đã xảy ra vậy?”

“Chúng tôi đã đến Bataclan. Buổi hòa nhạc rất thú vị. Thế nhưng không biết từ lúc nào không thấy Marthe đâu nữa.

Nghe vậy, bà mẹ ngay lập tức chạy đến Bataclan để tìm con gái. Vừa đúng lúc kết thúc nên bà đã gặp một đám đông đang đi ra.

Bà mẹ ngay lập tức nghi ngờ rằng Soleilland đang nói dối và tra hỏi anh ta, nhưng anh ta vẫn khăng khăng câu trả lời tương tự.

Sau đó, Soleilland đến đồn cảnh sát với bà Erbelding và trình báo về việc Marthe bị mất tích. Tại đó, anh ta cũng khăng khăng rằng anh ta đã để lạc mất cô bé ở Bataclan.

Đêm hôm ấy, với vẻ mặt vô cùng lo lắng, anh ta nhiệt tình đi tìm Marthe giúp bà Erbelding đang hết sức hoảng loạn.

Tuy nhiên, ngày hôm sau, anh ta đã bị cảnh sát thẩm vấn. Anh ta phải nói chính xác anh ta đã đi đâu, khi nào, làm gì một cách chi tiết. Những lời nói dối của anh ta bắt đầu khiến cho cảnh sát nghi ngờ. Một cuộc điều tra nghiêm túc xoay quanh anh ta đã ngay lập tức được diễn ra.

Kết quả điều tra cho thấy anh ta đã sống với một cô gái làng chơi trước khi kết hôn và chu cấp cho người phụ nữ đó, nhưng anh ta đã lạm dụng em gái của cô ta, và thế là anh ta bị kết án tù tám tháng.

Ngày 3 tháng Ba, lệnh bắt giữ đã được ban hành đối với Soleilland, dù chưa có bằng chứng thuyết phục. Việc bắt giữ này là bản án cho tội trạng mà hắn đã gây ra trước đây.

Tuy nhiên, khi bị bắt, hắn ta đã thốt ra câu như một lời thú tội: “À, cuối cùng thì vụ án của Marthe cũng bị phanh phui.” Một nhân chứng cho biết khoảng hai giờ chiều, ngày 31 tháng Một, theo như lời khai trước đó, lẽ ra hắn ta và Marthe phải đang ở Bataclan nhưng thời điểm này người làm chứng lại thấy Soleilland và Marthe ở chỗ cửa sổ của phòng Soleilland.

Đến đây, mọi sự nghi ngờ hướng về phía Soleilland lại càng sâu sắc hơn, và sau nhiều lời tra khảo, cuối cùng hắn ta bắt đầu thủ nhận một phần sự thật. Soleilland nói rằng đã đưa Marthe tới chỗ hắn ta vào ngày hôm đó, nhưng khi ấy không có vợ hắn ta ở đó, bé Marthe đã khóc lóc đòi vợ của Soleilland cùng đi đến buổi hòa nhạc. Hắn ta đã vô thức túm lấy cổ Marthe và không biết từ lúc nào Marthe đã tắt thở. Rồi Soleilland lấy vải bọc cái xác lại, chở đến nhà ga phía đông và gửi ở chỗ hành lý ký gửi. Để kiểm tra, cơ quan điều tra ngay lập tức khám xét khu gửi hành lý ở nhà ga phía đông và tìm thấy một cái bọc màu xám chứa thi thể của Marthe Erbelding.

Hai ngày sau, một cuộc khám nghiệm tử thi được tiến hành, nhưng kết quả thật sự rất tàn bạo, không giống như lời thú nhận của hắn ta. Nạn nhân có dấu hiệu bị siết quanh cổ, nhưng còn có một vết cắt sâu khoảng 11cm ở ngực và tim bị đâm thủng.

Trên thực tế, hắn ta đã đánh Marthe, sau đó bóp cổ rồi đâm vào ngực cô bé. Trong cuộc thẩm vấn, hắn ta kiên quyết khẳng định rằng tội ác được thực hiện khi hắn ta không tỉnh táo. Hắn ta đã khai rằng không nhớ gì về việc đã hành hung cô bé.

Một vụ hành hung khác cũng được làm sáng tỏ. Tháng Ba năm 1901, hắn ta đã tấn công một phụ nữ hai mươi hai tuổi tên là Jeriya Blumar.

Hôm đó, hắn ta dụ cô vào phòng, rồi đột nhiên hành hung cô, hắn ta đẩy Brumar ngã xuống sàn và khiến cô chảy máu miệng. Cuối cùng, hắn ta cố gắng đe dọa cô và định thực hiện hành vi khủng khiếp với cô. Blumar giả vờ nghe theo lời của hắn ta, khi nhìn thấy sơ hở của đối phương, cô gái nhanh chóng thoát thân trong gang tấc.

Các hành động của hắn ta đối với Marthe cũng tương tự như trong trường hợp này. Đầu tiên hắn ta dùng dao đe dọa rồi bắt đầu tấn công bắt đối phương phải giữ im lặng. Tuy nhiên, khi Marthe hét lên, hắn ta đã vội vàng bóp cổ cô bé.

Ngày 2 tháng Bảy năm 1907, phiên tòa xét xử Soleilland được mở ra ở tòa án trọng tội. Dáng vẻ của hắn ta ở ghế bị cáo gây cho mọi người cảm giác, nói một cách ngắn gọn, như một con đại bàng hung dữ. Bất chấp tất cả mọi bằng chứng được nêu ra, hắn ta vẫn phủ nhận và nói rằng không hề có chút ký ức nào về những việc này. Nói cách khác, hắn khăng khăng những hành vi đó hoàn toàn là hành vi vô thức.

Để chứng minh rằng hắn ta đã vô cùng bình tĩnh sau khi thực hiện tội ác, người nhân viên phục vụ trên chuyến tàu chở thi thể của Marthe đã đứng ra làm chứng: “Tôi nghĩ người đàn ông này là người làm phụ việc ở chợ thịt. Bởi vậy lúc đó tôi đã hỏi ông ta xem có thịt bò ở trong đó hay không, tuy nhiên ông ta đã không hề nói gì.”

Viện trưởng viện kiểm sát đã chỉ ra rằng tất cả mọi tình tiết gián tiếp liên quan đến vụ án giết người hiện tại đều đang bất lợi cho hắn ta.

Viện trưởng viện kiểm sát nói: “Chưa từng có tên tội phạm nào khủng khiếp như vậy” Và hắn ta bị tuyên án tử hình.

Ngay khoảnh khắc đó, đột nhiên từ một góc trong phòng xử án, một tiếng hét như xé lụa vang lên: “Thật vô nhân tính. Để tôi giết hắn đi. Làm nhục một đứa bé ư... Ôi thật kinh khủng!” Tiếng kêu này phát ra từ vợ của Soleilland.

Tuy nhiên, như đã nói ở trên, Soleilland được giảm tội, không bị tử hình nhưng hắn vẫn phải ngồi tù.

Giám đốc cảnh sát thành phố Paris Monsieur Moran đã châm biếm về vụ án này: “Tên tội phạm Soleilland thoát án tử hình, hắn vẫn đang ở trong tù và có một cuộc sống rất yên bình. Điều này sẽ làm thỏa mãn những kẻ theo tư tưởng muốn bỏ án tử hình”