Kẻ Sát Nhân Mộng Du (Những Vụ Án Mạng Kỳ Bí Ở Xứ Phù Tang)

Image

Những tia sáng cuối cùng của ánh hoàng hôn đang hắt vào phòng qua ô kính cửa sổ. Một mùi thuốc kỳ lạ thoang thoảng, len lỏi hòa vào bầu không khí im lặng đến ngột ngạt của căn phòng, báo hiệu một đêm ám ảnh đang đến gần.

Chạng vạng một ngày mùa xuân, thế nhưng vũ khúc vạn vật sinh sôi nảy nở dường như đã quên ghé thăm căn phòng này.

Trên giường, một người đàn ông ngoài ba mươi tuổi đang nằm dài tựa như đã chết. Mái tóc bổ luống không hề được chăm sóc, dài lòa xòa che cả vào khuôn mặt, làm cho diện mạo vốn như người chết của anh ta trông càng đáng thương hơn. Chiếc mũi cao thon và khuôn miệng đẹp chắc chắn sẽ không thể nào mang đến ấn tượng vẻ ngoài xấu xí, ngược lại còn rất có sức hút, vậy nhưng biểu cảm vô hồn của anh lại tạo cho người khác một cảm giác kỳ lạ khó diễn tả.

Đứng bên cạnh giường là một người đàn ông khác cũng ngoài ba mươi tuổi. Anh ta mặc đồ tây, đứng bất động như một pho tượng đá và nhìn chằm chằm vào người nằm trên giường. Anh ta cũng có vẻ ngoài vô cùng hấp dẫn. Tuy nhiên, bầu không khí nghiêm trang, hay đúng hơn là sự yên lặng đến kỳ lạ lúc này lại khiến vẻ mặt đó trông thật nghiêm nghị.

Người nằm trên giường chính là bệnh nhân. Người đứng cạnh bên là bác sĩ, viện phó của bệnh viện này.

Bệnh nhân đột nhiên mở mắt. Bác sĩ tỏ ra vô cùng sửng sốt, vội nhìn đi chỗ khác để né tránh cái nhìn của bệnh nhân.

Người bệnh nói: “Yamamoto, chỉ có mình cậu thôi à?”

“Hả?” Bác sĩ không hiểu ý câu hỏi.

“Trong căn phòng này chỉ có hai chúng ta hay sao?”

“À, y tá có việc nên đi xuống tầng dưới rồi. Chỉ có mình tôi ở đây thôi”

“Vậy à.”

Người bệnh suy nghĩ một lát rồi nhắm mắt lại. Bác sĩ Yamamoto Masao chờ đợi xem anh còn muốn nói gì tiếp không, tuy nhiên người bệnh vẫn tiếp tục chìm vào trầm mặc như đã chết.

Lần này, đến lượt bác sĩ lên tiếng trước.

“Này cậu, cậu có cảm thấy đau lắm không?”

“À... Không...”

Thế rồi bầu không khí lại rơi vào im lặng một lần nữa.

Ánh tà dương dần dần nhạt đi, màn đêm từ từ buông xuống.

Trong sự im lặng ảm đạm ấy, bác sĩ Yamamoto Masao dường như không chịu đựng được và phải vò đầu bứt tai. Bệnh nhân là một nhà viết kịch nổi tiếng tên là Ryutaro Okawa. Năm hai mươi bảy tuổi, anh đã phát hành tác phẩm đầu tay của mình, lúc đó tài năng của anh được các bậc thầy trong giới văn học công nhận rồi bất ngờ trở nên vô cùng nổi tiếng như một hiện tượng. Tác phẩm thứ hai và thứ ba ra đời sau đó đã giúp anh hoàn toàn trở thành đứa con cưng của giới văn học. Chưa bước qua tuổi ba mươi, anh đã trở thành người mà xã hội không thể phủ nhận là một tác giả hạng nhất. Ở tuổi ba mươi ba, Ryutaro Okawa đã cố gắng tự tử bằng cách uống thuốc độc liều cao. Tuy nhiên, chẳng biết là may hay không may, anh đã tự tử không thành công. Hôm nay là ngày thứ năm kể từ hôm anh được đưa đến bệnh viện này, cách nơi anh sống không quá xa, trong cơn nguy kịch.

Yamamoto Masao là phó giám đốc bệnh viện, cũng là bạn của Okawa. Anh đã tự hỏi rằng liệu nỗ lực của bản thân có thể cứu sống được Okawa hay không. Tuy nhiên, mọi thứ dường như chỉ là tạm thời. Giờ đây Yamamoto nhận ra rằng mạng sống của Okawa chỉ là vấn đề thời gian.

Tại sao anh Okawa lại tự sát?

Mặc dù Okawa đã lên kế hoạch tự tử, nhưng không hề để lại bức di thư nào. Cũng vì lẽ ấy mà báo đài đã liên tục đưa tin về những phỏng đoán của các tác giả thân thiết với Okawa trong giới văn học. Một tác giả nổi tiếng nhưng không để lại bức thư tuyệt mệnh nào, điều này khiến cho người ta suy đoán có lẽ nào đây là một vụ tự tử mang tính bộc phát.

Tuy nhiên, vài ngày trước đó, Okawa đã đi mua thuốc độc và anh cũng từng bóng gió hỏi người khác về ma túy, vậy nên suy đoán vừa rồi có lẽ sẽ không hợp lý. Nhưng các tác giả trong giới văn học vẫn nêu ra những suy đoán khác nhau của họ. Không ai phủ nhận việc có thể có ít nhất hai nguyên nhân dẫn đến vụ tử tự của Okawa. Một trong số đó là vấn đề của bản thân anh với tư cách là một nghệ sĩ, vấn đề còn lại - đồng thời cũng gây ảnh hưởng lớn tới Okawa - là thảm kịch mà ai cũng biết diễn ra tại nhà của anh khoảng nửa năm trước.

Nhà viết kịch Ryutaro Okawa đã nổi tiếng trước tuổi ba mươi, và được cho là đã đạt đến đỉnh cao danh vọng.

Khi Okawa ba mươi tuổi, mặc dù danh tiếng không hề suy giảm nhưng có nhiều người đã phát hiện ra sự mệt mỏi trong các tác phẩm mà anh viết.

Ở tuổi ba mươi mốt, với tư cách là một người sáng tác, Okawa đã bắt đầu có những dấu hiệu rõ rệt của sự bế tắc. Cuối năm đó, một vở kịch ra đời, mô tả sự đau đớn trong nghệ thuật của anh một cách rõ ràng. Anh vội vàng và lạc lối. Dù đi theo con đường nào thì ở tuổi ba mươi mốt, Ryutaro Okawa cũng phải đối mặt với sự đau khổ này.

Độc giả cuối cùng đã thấy được sự mệt mỏi của Okawa. Thế nhưng, anh chưa từng lười biếng, mà thực ra là cũng không được phép lười biếng. Nhưng càng sốt ruột, anh càng cảm thấy bản thân bất lực. Và rồi năm ba mươi hai tuổi, anh như bước vào giai đoạn bế tắc hoàn toàn. Trong suốt một năm, anh không hề ra mắt một tác phẩm nào, cũng có thể là không viết được một tác phẩm nào. Chắc hẳn là anh đã vô cùng sốt ruột.

Đối thủ đáng gờm của Okawa rốt cuộc cũng xuất hiện. Đó chính là Yonekura Sanzo. Yonekura cũng tầm tuổi Okawa. Khi mới nổi tiếng, ánh hào quang của Okawa làm choáng ngợp tất cả độc giả và chẳng ai mua những tác phẩm của Yonekura cả. Tuy nhiên, Yonekura rất kiên nhẫn chờ đợi. Khi Okawa đạt đến đỉnh cao danh vọng, Yonekura đã vô cùng phấn khích. Thời điểm sự nghiệp của Okawa xuất hiện những dấu hiệu mệt mỏi, cũng là lúc Yonekawa bắt đầu từng bước từng bước đột phá. Vào lúc Okawa phải đối mặt với những khó khăn thì Yonekura đã chiếm lĩnh một vị thế nhất định trong giới văn học từ lúc nào.

Quả nhiên là thế gian vô thường.

Cái tên Okawa sẽ không bao giờ bị lãng quên nhưng những vở kịch của anh lúc này chỉ là những tác phẩm đã được xuất bản không hơn. Ngược lại chính lúc này, các tác phẩm của Yonekura lần lượt ra đời và thu hút sự chú ý của độc giả.

Tuy nhiên điều đau đớn nhất đối với Okawa là người thầy đầu tiên dẫn dắt anh bước chân vào giới văn học đã đánh giá Yonekura Sanzo cao hơn anh.

Nếu như điều này xảy ra khi Okawa đang vui vẻ tràn đầy sức sống thì chắc hẳn anh đã không ngạc nhiên đến vậy. Chỉ là, vào lúc anh đang gần như kiệt quệ lại phải chứng kiến sự thành công phi thường của đối thủ Yonekura, quả thật không còn gì đau đớn hơn.

Có lẽ Ryutaro Okawa và Yonekura Sanzo sẽ là cặp đối thủ mà cả đời này không thể nào bắt tay nhau được.

Dường như cả hai đã là đối thủ cạnh tranh từ trước khi tác phẩm đầu tay ra đời. Hai người đều cứng đầu và bướng bỉnh, với sự ganh đua từ sâu thẳm bên trong thì trước khi nổi tiếng, họ đã khó có thể đứng chung một thuyền.

Bọn họ đều chung một kiểu suy nghĩ cao ngạo, muốn chứng minh bản thân với tất cả mọi người và dốc sức cống hiến cho sự nghiệp viết kịch.

Tuy nhiên, sự khát khao danh tiếng không phải là nguyên nhân khiến cả hai đối đầu nhau. Mà thực ra lý do là cả hai đã cùng yêu một người con gái vào lúc đó. Cuộc chiến tình ái này đã tạo ra một câu chuyện khá nổi tiếng. Cô gái đó là Sakai Yoko, một diễn viên trong đoàn kịch.

Khi một trong những tác phẩm của Okawa thông qua đoàn kịch XX gây được sự chú ý, Okawa đã bắt đầu làm quen với Yoko. Cùng lúc đó, Yonekura cũng gặp gỡ Yoko. Hai chàng trai bước vào trận chiến tình ái để có được cô nàng Yoko.

Tuy nhiên trong trận chiến này, lợi thế đã nghiêng hẳn về phía Okawa. Okawa và Yoko đã kết hôn và có một gia đình hạnh phúc, khi đó Okawa hai mươi chín và Yoko mới hai mươi ba. Không chút ngại ngần, Yoko đã rời sân khấu, lùi về phía sau làm một người vợ đảm đang, cả hai đã có với nhau một em bé kháu khỉnh.

Khi biết mình thất bại, Yonekura cảm thấy bản thân như đã chết. Tuy nhiên, cú sốc tinh thần tạo cho anh ấy một động lực lớn, anh như được truyền cảm hứng và tập trung cống hiến hết mình cho nghệ thuật. Cuối cùng, Yonekura đã đạt được danh tiếng và còn vượt qua cả Okawa.

Okawa trở thành kẻ chiến thắng trong tình yêu nhưng lại là kẻ thua cuộc trong sự nghiệp sáng tác nghệ thuật. Ít nhất thì người đời đang nghĩ như vậy. Thế nhưng, đàn ông, nhất là kiểu người như Okawa lại không thể chỉ sống bằng tình yêu.

Sự im lặng trong suốt một năm qua là gì? Okawa đã hoàn toàn kiệt quệ? Hay đó là bước trầm lắng trước khi bùng nổ trở lại? Mọi người đang vô cùng hào hứng tìm ra câu trả lời. Trong bối cảnh ấy, thật bất ngờ, vụ tự tử của Okawa đã xảy ra. Trong giới văn học, ở thời điểm này, cũng không quá khó khăn để có thể tìm một lý do khiến Okawa tự sát. Tuy nhiên, không thể coi sự nghiệp là nguyên nhân duy nhất. Thảm kịch ở nhà Okawa mà tôi đã đề cập đến, cũng có khả năng là một trong các nguyên nhân khác.

Các tờ báo vào tối ngày 20 tháng Mười năm ngoái đều lần lượt đưa tin về vụ việc này. Các trang tin tức đăng về vụ việc với những tiêu đề cỡ lớn và nổi bật:

“Vụ cướp vào rạng sáng hôm nay, Ryutaro Okawa đã bị tấn công.”

“Thảm sát cựu diễn viên Sakai Yoko.”

“Tên trộm bị Okawa bắn.”

Sáng sớm hôm đó, một tên trộm đột nhập vào nhà Ryutaro Okawa và giết chết Yoko - vợ của anh. Bản thân tên trộm ngay tức khắc bị anh Okawa bắn chết bằng súng ngắn tại hiện trường.

Khoảng ba giờ rưỡi sáng, anh Tani - một nhân viên gác đêm đang trong ca trực trên đường XX phố Fushita, đột nhiên nghe thấy hai tiếng súng từ phía bên kia con phố, quanh khu vực nhà Okawa. Anh ta ngay lập tức chạy về hướng có tiếng súng và cùng lúc cũng nghe thấy tiếng kêu liên tiếp: “Có trộm, có trộm”. Vừa huýt còi báo hiệu, anh ta vừa nhảy qua hàng rào và chạy vào vườn của gia đình Okawa.

Ngay lúc ấy, Ryutaro Okawa chạy từ trong nhà ra vườn, với khẩu súng ngắn trên tay, khi vừa nhìn thấy Tani thì anh kích động la lớn: “Tên trộm ở bên trong, tôi đã giết hắn rồi”, và rồi anh ngất đi. Tani vội vàng đỡ Okawa lên kiểm tra, thật may mắn là anh không bị thương, có lẽ do quá hoảng loạn mà đã ngất lịm đi. Ngay lập tức, anh Tani thông báo gấp cho đồn cảnh sát XX.

Sau khi đồn cảnh sát XX và Sở cảnh sát điều động đội điều tra hiện trường đến nơi xảy ra vụ án, họ đưa ra dự đoán là tên côn đồ đã dùng dao cạy cửa nhà bếp để lẻn vào trong nhà khoảng hơn ba giờ sáng.

Đầu tiên, hung thủ tiến vào phòng ngủ bên cạnh, nơi hai mẹ con Yoko và Hisako đang ngủ. Khi hắn đang lục lọi cạnh đầu giường thì Yoko tỉnh dậy, hắn bỗng trở nên hung hăng, cầm dao uy hiếp Yoko, Yoko sợ hãi la lớn “Có trộm, có trộm!” để cầu cứu đến chồng là anh Okawa ở phòng ngủ bên cạnh.

Tên trộm lúc ấy cũng lâm vào tình thế hoảng loạn và nhảy đè lên người Yoko, dùng hai tay siết chặt cổ khiến cô chết ngạt. Okawa thấy tiếng động lạ, bèn lao từ phòng bên cạnh ra, để tự vệ, anh nhắm bắn một phát vào ngực phải của tên trộm và sau đó là một phát bắn vào trán bên phải khiến tên trộm tử vong ngay tại chỗ. Danh tính của tên trộm cũng như các thông tin chi tiết khác đang được tiến hành điều tra.

Báo ngày hôm sau tiếp tục đăng bài với các tiêu đề được in lớn:

“Kẻ giết hại Sakai Yoko đã được điều tra ra là một tên tội phạm đã từng có bốn tiền án về trộm cắp.”

“Hành động của Okawa chỉ là phòng vệ chính đáng.”

Theo như tin tức đã đưa trước đó, tên côn đồ sau khi đột nhập vào nhà Okawa đã gây ra một thảm kịch thương tâm. Từ dấu vân tay tại hiện trường, cảnh sát đã điều tra được hung thủ là một tội phạm vượt ngục, tên Ogome Toraichi. Gã là một côn đồ có bốn tiền án về tội trộm cướp tài sản, hiện đang trong thời gian thụ án tại nhà tù XX. Các chi tiết của vụ thảm kịch điều tra viên tóm tắt trong biên bản tường trình như sau:

Gia đình anh Ryutaro Okawa (ba mươi hai tuổi) gồm ba thành viên: anh, vợ của anh là cô Yoko (hai mươi sáu tuổi) và con gái đầu lòng Hisako (ba tuổi). Ngoài ra, cùng chung sống với gia đình anh còn có người giúp việc tên là Satou Teiko, tuy nhiên cô giúp việc này đã xin tạm nghỉ khoảng một tuần trước đêm xảy ra thảm kịch để về chăm sóc bố ốm. Bởi vậy, những ngày này chỉ có ba người trong gia đình Okawa chung sống với nhau.

Gần đây, anh Okawa thường xuyên viết bản thảo đến khuya nên vợ và con gái đi ngủ trước ở phòng ngủ rộng khoảng mười lăm mét vuông, [1] còn anh Okawa thì ngủ tại phòng làm việc rộng khoảng mười một mét vuông ngay bên cạnh. Anh Okawa là một người khó ngủ, đêm hôm ấy anh bắt đầu chim vào giấc ngủ là lúc khoảng hai giờ sáng.

Theo điều tra, tên trộm lẻn vào bằng cách phá cửa phòng bếp, sau khi lục lọi ở phòng bếp nhưng không tìm được gì, hắn tiến vào phòng ngủ của Yoko. Lúc đầu, có vẻ hắn tiến đến phía đầu giường và tìm kiếm những ngăn kéo, vì ở hiện trường các ngăn kéo đang bị kéo ra chưa được đóng lại. Tuy nhiên, tiếng động đã đánh thức Yoko và cô bất giác lên tiếng hỏi: “Ai đó?”. Tên trộm vì sợ hãi, đột nhiên trở nên hung hãn và không chút do dự dùng dao uy hiếp Yoko. Nếu như lúc ấy, Yoko giữ im lặng thì có lẽ thảm kịch đã không xảy ra, tuy nhiên, cô đã sợ hãi và hét lên.

Anh Okawa ở ngay sát vách nghe tiếng cầu cứu của vợ đã bừng tỉnh giấc, vơ lấy khẩu súng lục để ở đầu giường và lao sang phòng bên. Tên trộm giật mình trước tiếng la hét của Yoko, ngay lập tức giật chiếc khăn bịt mặt màu đen xuống, nhét vào miệng của Yoko, rồi hắn dồn hết sức vào hai tay để bóp chặt cổ họng Yoko khiến cô giãy giụa rồi chết trong đau đớn.

Khi Okawa chạy đến, nhìn thấy cảnh tên trộm đang siết cổ vợ, bèn bắn ngay một phát súng từ phía bên phải của gã. Trong lúc còn lưỡng lự, anh đã bắn tiếp một phát súng nữa vào đầu tên trộm. Chỉ trong vài giầy ngắn ngủi mà Okawa đã không thể cứu được vợ, anh vô cùng đau đớn, vừa lao ra ngoài vừa la hét.

Theo kết quả điều tra, con dao mà tên trộm Ogome Toraichi mang theo đã được mua tại một đại lý kim hoàn tên là Ono Rikichi ở phố XX Fushita hai ngày trước đó. Nhân viên của cửa hàng đã xác nhận đúng tên tội phạm là người đến mua, vì anh ta nhớ khá rõ khuôn mặt của tên này.

Sau thảm kịch, Okawa đã ngất đi, khi tỉnh lại thì trở nên thẫn thờ, tuy nhiên anh vẫn trả lời được những câu hỏi của nhân viên điều tra tương đối rõ ràng. Okawa cũng đã bị đồn cảnh sát XX giữ lại thẩm vấn điều tra, nhưng sau đó hành vi của anh đã được công nhận chỉ là phòng vệ chính đáng.

Ngoài con dao, tên tội phạm còn mang theo các món đồ như ba yên hai mươi ba xu tiền mặt, một đèn pin, nến và một miếng vải đen dùng để bịt mặt.

Một quan chức tư pháp đã phát biểu: “Tôi chưa được nghe chi tiết về vụ án giết người cướp tài sản xảy ra gần đây tại nhà anh Ryutaro Okawa nên không thể khẳng định rõ ràng được điều gì. Tuy nhiên, như những gì được nghe thì hành động của anh Okawa có thể được đánh giá là phòng vệ chính đáng nên sẽ không phải là vấn đề lớn. Nói cách khác, nếu có tên trộm lẻn vào nhà lúc đêm khuya và cố giết vợ của anh thì theo Điều ba mươi sáu của Bộ luật Hình sự, việc nổ súng về phía tên trộm lúc này sẽ được nhận định là “hành vi phòng vệ một cách chính đáng trước một hành vi xâm phạm sắp xảy ra”, và ngay cả khi hậu quả của hành vi đó nghiêm trọng hơn lợi ích hợp pháp sắp bị xâm hại thì nó vẫn được pháp luật thừa nhận là một hành vi tự vệ chính đáng.

Tuy nhiên, nếu tên trộm đã giết vợ của anh Okawa rồi và sau đó anh mới nổ súng về phía tên trộm thì quyền tự vệ của anh lúc này sẽ không được xác lập. Nhưng xét theo trường hợp của anh Okawa, sau khi tên tội phạm giết vợ anh và tiếp đó có thể hắn sẽ có hành vi tấn công gây đe dọa đến bản thân anh Okawa, nếu chiếu theo Điều ba mươi sáu của Bộ luật Hình sự thì hành vi của anh Okawa, cho dù đã sát hại đối phương, cũng không thể nhận định là “hành vi vượt quá giới hạn phòng vệ chính đáng”. Ngoài ra, anh Okawa sở hữu súng nhưng chưa được cấp phép, tuy nhiên, việc này là một vấn đề khác sẽ được xử lý theo các quy định liên quan đến việc sở hữu súng đạn và chất gây nổ.”

Tham khảo: Điều ba mươi sáu Bộ luật Hình sự Nhật Bản

- Hành vi phòng vệ chính đáng để vệ quyền lợi của bản thân hoặc người khác trước sự xâm hại bất chính không bị xử phạt.

- Trường hợp vượt quá giới hạn phòng vệ chính đáng, tùy từng trường hợp có thể giảm hoặc miễn xử phạt.

Hành vi của anh Okawa là một phòng vệ chính đáng nên sau đó đã không phát sinh vấn đề gì, tuy nhiên, cú sốc mà vụ việc này mang lại cho anh là vô cùng lớn. Suốt nhiều tháng liền sau khi vụ việc xảy ra, anh sống trong trạng thái vô hồn. Một cặp đôi đã từng yêu nhau đến vậy. Cú sốc tinh thần này dù đối với một gia đình bình thường cũng là điều vô cùng khó vượt qua. Với Okawa, một nhà viết kịch, một nghệ thuật gia, với tinh tế, mong manh trong tâm hồn, thì nó như một cú đánh chí mạng đối với anh.

Sau bi kịch đó, anh Okawa đã gửi cô con gái nhỏ về quê vỢ, đóng cửa căn nhà, chuyển đến một căn hộ chung cư ở gần bệnh viện này và sống một mình, hoàn toàn cô độc. Trong nửa năm, thiên tài Okawa chẳng những không cho ra được tác phẩm nào, mà ngày ngày còn phải chứng kiến sự nổi lên từng chút từng chút của đối thủ Yonekura Sanzo.

Như vậy, không ai dám khẳng định rằng việc Ryutaro Okawa tự tử không có liên quan gì đến thảm kịch của gia đình vào nửa năm trước.