Kẻ Sát Nhân Mộng Du (Những Vụ Án Mạng Kỳ Bí Ở Xứ Phù Tang)

Image

Bây giờ, chúng ta hãy cùng quay lại căn phòng bệnh đang được nhuộm đỏ trong ánh chiều tà. Căn phòng ấy đang dần dần chìm vào bóng tối. Sự im lặng như ở nghĩa trang đột nhiên bị phá vỡ bởi tiếng nói của Okawa.

“Yamamoto, Yamamoto...”

“Sao thế Okawa. Yamamoto vội vã đáp lời.

“Trong phòng chỉ có mình cậu thôi à?”

“À. Hồi nãy tôi có nói rồi. Không có ai khác nữa đâu.

“Yamamoto, cậu là bạn thân của tôi, hơn thế lại là bác sĩ của tôi nữa. Thực sự biết ơn cậu vô cùng”

“Vậy nên bây giờ, với tư cách là bạn bè, với tư cách là một bệnh nhân của cậu nữa, tôi muốn hỏi một vài điều, cậu nhất định phải thành thật trả lời tôi đấy.”

“Cậu nói vậy là có ý gì?”

“Tôi muốn hỏi cậu hai câu hỏi. Tôi cược cả mạng sống của mình vào đó. Cậu là bạn thân của tôi, vậy nên nhất định hãy trả lời tôi đừng giấu giếm gì đấy”

“Được rồi. Biết đến đầu tôi sẽ trả lời cậu đến đó. Nào, cậu muốn hỏi gì?”

Okawa đang nằm trên giường bệnh, vẻ mặt toát lên một sự nghiêm trang khó có thể xâm phạm.

Yamamoto đứng đó như một pho tượng, mồ hội anh đang nhỏ xuống từ trán. Anh nín nuốt nước bọt chờ đợi câu hỏi của Okawa.

“Hãy trả lời tôi với tư cách là một bác sĩ. Có phải tôi không còn cứu được nữa phải không? Có phải tôi sắp chết rồi không?”

“À. Có lẽ cách đặt câu hỏi của tôi không ổn rồi. Với tư cách là bác sĩ thì làm sao cậu có thể trả lời câu hỏi đó của tôi được. Vậy cậu hãy trả lời tôi với tư cách là bạn bè. Tôi không còn cứu được nữa, phải không?”

“À. Tình huống của cậu thì không thể nói đã có thể yên tâm một trăm phần trăm. Đúng là có thể đột ngột chuyển biến xấu. Tuy nhiên, có nhiều ca bệnh tương tự đã hồi phục nên không thể nói rằng cậu đã hết hy vọng được.”

“Cảm ơn cậu. Nhưng cậu hiểu nhầm ý của tôi rồi. Tôi không còn muốn sống tiếp nữa. Tôi cảm thấy chết đi lại thoải mái hơn biết bao. Có lẽ nếu như cố gắng khát khao sống thì tôi có thể cứu chữa được, nhưng tôi lại chẳng muốn sống tiếp một chút nào cả. Vậy nên chuyện hồi phục gì đó tôi cũng chẳng màng. Còn điều nữa tôi muốn hỏi, nếu như bây giờ tôi lập di chúc thì có phù hợp không? Tôi có nên trì hoãn thêm hay không?”

“Điều này thì tùy cậu. Nếu cậu muốn thì bây giờ cũng được.” Yamamoto vừa nói vừa lau đi mồ hôi trên trán.

“Cảm ơn cậu. Cậu thực sự rất thẳng thắn với tôi. Từ lúc tự tử không thành, tôi còn sống tiếp là vì muốn nói cho cậu nghe những lời cuối của tôi. Và cũng có những điều tôi muốn hỏi cậu nữa, vậy nên tôi vẫn tiếp tục sống.

“Được rồi, vậy cậu hãy hỏi đi. Nhưng cậu đừng để mệt mỏi quá, đừng có chết trước khi nói hết những điều cậu muốn nói đấy.”

Lần này thì Okawa lại chìm vào im lặng. Sự im lặng ấy cứ âm thầm tiếp diễn. Căn phòng đã chìm hẳn vào bóng tối nhưng Yamamoto lại quên không bật đèn.

“Cậu có biết vì sao tôi lại quyết định tự tử không? Thực ra suốt nhiều tháng vừa qua ngày nào tôi cũng bị ám ảnh bởi hồn ma của người vợ đã chết.”

“Bởi hai người đã từng rất yêu nhau mà...”

“Không. Không phải vậy. Tôi đã bị nguyền rủa bởi hồn ma của người vợ đã bị giết.”

“Vì sao?”

“Vì sao ư? Yamamoto, cậu cũng tin những điều ngoài kia giống như mọi người hay sao? Đã không biết bao nhiêu lần tôi từng nghĩ đến việc giết vợ mình. Và cái đêm kinh hoàng ấy, dù cho bản thân tôi đã không ra tay, nhưng cậu biết không, chính tôi cũng phải chịu trách nhiệm. Yamamoto, chính tôi đã để cho tên trộm đó giết chết vợ mình. Chính tôi đã đứng im nhìn tên trộm giết chết vợ tôi...”

“Okawa, tôi không hề tin những điều cậu đang nói...”

“Ừ. Vậy đó. Thật khó tin phải không? Thế nhưng đó là sự thật. Tôi đã mất đi tất cả. Sự nghiệp và cả tình yêu. Thật may mắn là cậu vẫn còn độc thân. Tôi chưa bao giờ tưởng tượng ra rằng hôn nhân lại có thể đáng sợ như vậy. Chính vì tôi đã kết hôn với Yoko nên tôi mới thất bại thê thảm như thế này. Nếu lúc trước Yonekura kết hôn với Yoko thì có lẽ bây giờ kẻ chiến thắng sẽ là tôi.

Tôi vốn nghĩ rằng mình đã thắng rồi. Ít nhất thì trong chuyện tình cảm tôi cũng là người chiến thắng. Tôi tưởng rằng mình đã hoàn toàn có được Yoko. Với niềm tin ấy, tôi đã vô cùng hạnh phúc trong nửa năm đầu chung sống. Thế nhưng chỉ sau vỏn vẹn sáu tháng, hạnh phúc của tôi đã vĩnh viễn mất đi.

Tôi bắt đầu nghi ngờ rằng liệu thực sự tôi đã có được Yoko hay chưa? Khi tôi nghĩ như vậy thì bản thân tôi đã thực sự đánh mất đi hạnh phúc của mình rồi. Yoko lúc đầu cũng đã yêu tôi. Nhưng Yoko có thực sự yêu tôi, yêu tôi như một con người bình thường hay không? Khi Yonekura nổi tiếng hơn thì đôi mắt Yoko cũng bắt đầu lấp lánh. Đó là nguồn cơn khiến tôi nghi ngờ vợ mình. Tôi tự hỏi liệu rằng Yoko sẽ yêu tôi đến khi nào? Hôn nhân ư? Người ta nói hôn nhân là nấm mồ của tình yêu. Những người nghĩ như vậy thật hạnh phúc.

Hôn nhân thậm chí không phải là một nghĩa trang yên bình, càng không phải một nơi yên nghỉ thanh tịnh. Nó là một lời nguyền khủng khiếp. Không biết điều này là ngẫu nhiên, hay bởi vì tình địch của tôi là Yonekura nên mới như vậy? Tôi đã thắng anh ta một lần, giành được người vợ về phía mình. Thế nhưng không hiểu sao, dù đã kết hôn nhưng tôi càng lúc càng cảm thấy trong lòng bất an hơn. Tôi nghĩ rằng khi kết hôn rồi tôi sẽ có được Yoko hoàn toàn, thân thể và trái tim, tất cả mọi thứ. Tôi thật là một thằng ngốc khi đã nghĩ như vậy.

Lúc đầu tôi đã nghĩ rằng bản thân đã có được cả hai thứ song hành cùng nhau, nhưng khi kết hôn rồi, khi Yoko đã là vợ của tôi, tôi mới bắt đầu suy nghĩ làm sao để chúng tôi có thể yêu nhau mãi mãi. Tôi bắt đầu nghi ngờ liệu rằng người vợ tôi đã có được ấy có mãi mãi ở trong vòng tay tôi hay không.

Tôi quen biết nhiều người đàn ông đã kết hôn, vợ chồng họ thường tay trong tay sánh bước bên nhau hạnh phúc. Tôi tiếc rằng bản thân không được vô tư như họ. Họ độc chiếm người vợ của họ, độc chiếm thân thể ấy, và thông qua cách đó họ được an ủi. Cũng chẳng cần quan tâm đến việc vợ của họ đang suy nghĩ gì. Có những người vợ đang ôm nhiều nỗi uất ức trong lòng. Có những người đã buông bỏ. Rồi thì có bao nhiêu trong số họ là thực sự hết lòng với chồng. Tôi không thể ngưng những dòng suy nghĩ đó lại. Tôi chiếm được thân thể của vợ mình, nhưng nếu cô ấy không một lòng yêu tôi thì tôi cũng không thể sống yên ổn dù chỉ một ngày. Với một kẻ như tôi, hôn nhân thật sự là một lời nguyền. Hồi mới cưới, Yoko rất tôn trọng và yêu thương tôi. Thế nhưng tôi đã bị tình yêu làm mờ mắt và bỏ bê công việc sáng tác. Tôi đã cảm nhận được điều ấy nhưng lại nghĩ rằng dù không có công việc đi chăng nữa thì Yoko vẫn sẽ mãi yêu tôi. Suy nghĩ này thật đáng bị nguyền rủa.

Thời điểm công việc của tôi sa sút chính là khi tôi cảm thấy rõ rằng tình yêu cũng như sự tin tưởng mà Yoko dành cho tôi bắt đầu suy giảm. Yoko liệu có thật sự yêu tôi không, yêu chính con người của tôi ấy?

Nỗi đau khổ của tôi khi ấy không thể nào nói hết trong hai, ba giờ đồng hồ. Nó cũng không phải là thứ để tôi có thể công bố với thế giới ngoài kia. Hơn nữa, cuộc sống của tôi, như cậu vừa mới nói, có thể kết thúc bất cứ lúc nào. Tôi muốn nói hết những điều mình muốn nói trước khi nhắm mắt. Vì vậy, tôi sẽ không lặp lại những lời than văn của mình nữa.

Tóm lại, tôi cảm thấy trái tim của Yoko đã dần rời xa tôi và chính tôi đã gần như bất lực không thể làm gì để xoay chuyển được. Tôi đã không tin tưởng vào tình yêu của Yoko được nữa...”

Okawa nói đến đây thì đột nhiên cố gắng ngồi dậy.

Yamamoto đang ngồi nghe, lặng im như một tảng đá, giật mình và kiềm chế người bạn lại: “Okawa, bình tĩnh lại đi. Tôi nghe rất rõ những gì cậu kể mà”

Yamamoto với lấy bình nước đặt ở bên cạnh và đưa đến miệng Okawa. Okawa uống lấy hai ngụm nước một cách ngon lành rồi tiếp tục câu chuyện.

“Khi biết Yoko không còn dành trọn tình yêu cho mình nữa, tôi đã đau khổ khôn cùng. Công việc sáng tác thì ngày càng trở nên khó khăn hơn. Đối thủ của tôi - Yonekura thì ngày càng thành công hơn. Tôi bắt đầu nhìn thấy sự hối hận của Yoko về quyết định kết hôn với tôi. Thế nhưng Yamamoto a, hơn thế nữa, tôi còn phải đối mặt với những ánh mắt tội nghiệp, thương hại mình. Những điều tôi nói đều là những vấn đề thuộc về con tim tôi. Mỗi người có một cách sống khác nhau, có những người sẽ sống kiểu vô tâm, bàng quan. Thế nhưng tôi không như vậy. Sau khi kết hôn khoảng một năm, tôi phát hiện ra Yoko có những hành vi kỳ lạ.

“Hả? Hành vi kỳ lạ?”

“Đúng vậy. Đó là hành vi không thể chấp nhận được đối với một người vợ. Một hành vi thật sự quá đáng.

“Ý cậu là...”

“Chẳng lẽ cậu chưa đoán ra được hay sao. Đó là hành vi mà một người vợ không nên có... Phải nói thế nào đây. Tôi đã phát hiện ra rằng Yoko đã không còn thuộc về một mình tôi nữa... Thân thể ấy...”

“Cậu cảm thấy điều này thật khó tin đúng không? Cậu sẽ phải ngạc nhiên đấy. Nhưng đây là sự thật. Yoko bắt đầu thường xuyên đi ra ngoài khi tôi vắng nhà. Ví dụ như cậu nói rằng cậu đi ra ngoài khám sức khỏe, rồi rời đi. Sau đó cậu chỉ cần gọi điện thử về nhà thì sẽ biết được thôi. Yoko, vậy mà ngay cả thân thể cũng đã trao cho gã đó”

“Gã đó? Cậu biết gã đó sao?

“Còn phải nói sao, chính là Yonekura Sanzo”

“Cậu đã từng nói chuyện này với vợ chưa?”

“Ngu ngốc. Cậu còn không hiểu Yoko sao. Cô ấy là kiểu người sẽ chịu thú nhận chuyện đã làm ư? Cô ấy không giống với những người phụ nữ khác. Tôi không hề muốn ngợi khen Yoko, nhưng đó là một người phụ nữ yêu nghệ thuật hơn con người. Một người phụ nữ có đầu óc thông minh và cái miệng khéo léo vô cùng. Cũng không phải kiểu người sẽ chịu thừa nhận sai lầm khi bị tra hỏi đâu. Vậy nên tôi sẽ không bao giờ đưa ra một câu hỏi đáng xấu hổ như vậy, dù chỉ một lần cũng sẽ không”

“Vậy thì trước tiên cậu phải xem liệu vợ của cậu đã làm điều gì quá phận hay chưa chứ”

“Cậu đừng nói chuyện giống luật sư như vậy. Chuyện này chỉ cần cậu cảm thấy nghi ngờ thôi là đủ chắc chắn rồi. Hơn nữa, ngoài Yonekura ra thì còn ai có đủ tư cách để Yoko say đắm được nữa. Có thể cậu thấy những điều tôi nói thật vô lý nhưng với trực giác của một người chồng, hơn thế, với trực giác của một người làm nghệ thuật, cậu hãy tin vào những gì tôi nói. Mà cũng không nên gọi là trực giác, có lẽ phải gọi là bản năng mới đúng.

Nói thẳng ra, tôi đã cảm thấy hành vi của vợ rất đáng ngờ. Vợ tôi viện cớ rồi đi ra ngoài. Như vậy còn chưa đủ hay sao? Có lần, khi vợ tôi lấy lý do để đi ra ngoài, tôi đã thử điều tra (tôi biết hành vi này rất đáng khinh bỉ nhưng tôi đã làm vậy) và tôi biết rằng Yoko đã nói dối. Có lẽ trước tòa án thì lý do như vậy chưa đủ thuyết phục, nhưng với tôi, nó đủ để tôi biết được vợ mình không còn chung thủy nữa. Hơn thế, với Yoko thì không bao giờ có thể phàn nàn điều gì nếu chỉ xem xét thái độ mà không để tâm đến lời nói của cô ấy. Còn đối tượng thì ngoài Yonekura, kẻ mà Yoko vẫn thỉnh thoảng buông lời khen thưởng ngưỡng mộ ngay trước mặt tôi, còn có thể là ai khác nữa?”

“Tôi chưa kết hôn nên chưa bao giờ đứng ở vị trí của một người chồng, và cũng không phải là một nghệ thuật gia, nhưng thật sự tôi khó có thể đồng ý với cậu.”

“Không phải đó chỉ là những suy đoán vô cớ của tôi đâu. Đặc biệt là khi trên thân thể của Yoko bắt đầu có những dấu vết bất thường. Tôi đã khá bình tĩnh để suy nghĩ về điều ấy. Không biết cậu có còn nhớ hay không. Về chuyện mà Yoko mang thai ấy. Trước khi đến chỗ cậu khám, tôi đã từng hỏi cậu. Lẽ ra lúc đó tôi nên hỏi cậu thật rõ ràng là tôi có thể có con hay không. Cậu đã từng chữa bệnh cho tôi, dựa trên kinh nghiệm ấy có lẽ cậu cũng sẽ có những suy đoán nhất định. Còn gì đau đớn, bất hạnh hơn khi vợ mang thai mà người chồng lại nghi ngờ liệu rằng đứa bé có phải con của mình hay không. Thế mà tôi lại như vậy đó.

Nên tôi đã hỏi cậu, và rồi cậu đã quát thẳng vào mặt tôi rằng: “Làm gì có chuyện không thể có con cơ chứ” Vì xấu hổ mà tôi đã không dám mạnh dạn hỏi cậu chuyện đó cho ra đầu ra đuôi. Tôi đã hiểu câu trả lời của cậu lúc đó như một sự từ chối khám cho tôi. Và thế là khi Yoko mang thai, sự nghi ngờ đó của tôi lại càng được khẳng định chắc chắn.

Nhưng như cậu vừa nói, tôi không có bằng chứng gì, và tôi chẳng biết phải làm sao. Câu trả lời của cậu lúc ấy thì lại khá lấp lửng và mơ hồ. Đứa bé cũng có thể là con của tôi đúng không? Cứ như vậy, tôi đã dằn vặt ròng rã suốt hai năm kể từ khi vợ mình mang thai. Tôi đã rất muốn bằng cách nào đó thu thập được bằng chứng, nhưng Yoko là một người che giấu hành vi của bản thân rất giỏi. Tôi cũng đã từng nghĩ hay là nhờ một bác sĩ khác khám thử cho mình xem sao. Nhưng rồi tôi lại nghĩ, nếu biết được Hisaoko không phải là con của mình thì tôi sẽ làm gì.

Tôi quá hiểu Yoko, cô ấy sẽ không bao giờ thú nhận. Mà kể cả cô ấy thừa nhận thì sao chứ, tôi sẽ phải làm gì? Nếu Yoko thú nhận rằng cô ấy yêu Yonekura thì mọi chuyện sẽ ra sao? Liệu cô ấy có sung sướng hạnh phúc khi biết Hisako không phải là con của tôi mà là giọt máu của Yonekura? Có lẽ ở góc độ pháp luật sẽ có hình phạt thích đáng. Nhưng cho dù luật pháp có giải quyết như thế nào đi chăng nữa thì tình hình liệu có thể tốt hơn? Yamamoto à, một người chồng bị cướp mất vợ phải làm sao mới tốt hơn được đây?”

“Có lẽ cũng giống như những người khác, điều đầu tiên nảy lên trong đầu tôi lúc đó là phải tìm mọi giá để giết được vợ mình và gã đó. Nhưng rồi tôi lại so sánh Yonekura với bản thân. Mọi người sẽ nghĩ gì nếu tôi hạ gục anh ta bằng cách đó. Có khi nào công chúng sẽ nghĩ rằng tôi chỉ đang ghen tị với sự nổi tiếng của anh ta. Nghĩ vậy thôi là tôi đã không thể chịu được rồi. Hơn nữa, có một sự mâu thuẫn nảy sinh trong chính suy nghĩ của tôi, dù là trực giác, nhưng tôi vẫn muốn có được một bằng chứng gì đó để chứng minh rằng Yonekura chính là kẻ đã ngoại tình.

Tôi đã rất đau khổ. Tôi chịu đựng điều đó một mình mà không hề nói bất cứ điều gì với Yoko hay Yonekura. Và tôi nghĩ chỉ có một cách duy nhất để có thể cứu vớt được. Đó chính là sự cống hiến cho nghệ thuật. Đó là việc tôi có thể hạ bệ được danh tiếng của Yonekura. Đó sẽ là một đòn đánh tuyệt vời của tôi dành cho Yonekura, và rồi Yoko cũng sẽ nhanh chóng quay trở lại bên tôi mà thôi. Với tinh thần quyết tâm như vậy, tôi đã cầm bút suốt cả ngày. Thế nhưng thực sự là không thể. Tôi đã không thể viết ra được gì nữa. Tôi lại nhanh chóng rơi vào vực thẳm tuyệt vọng. Và rồi cái đêm mùa hè năm ngoái ập tới.”

“Vậy ư? Có chuyện như vậy sao? Vậy mà tôi đã chẳng hề hay biết gì” Yamamoto như một cỗ máy, trống rỗng, cứng nhắc cất lời.

“Nơi đó dường như đã không còn là mái ấm của tôi nữa. Tôi và vợ hầu như chẳng nói gì với nhau. Và rồi khi không còn chịu đựng được nữa, Yoko đã quyết định vứt bỏ tôi. Yoko đã dần chán ghét người chồng như tôi, chán ghét một người làm sáng tác thất bại như tôi.

Đó có lẽ là vào ngày 10 tháng Chín năm ngoái, đột nhiên Yoko đề nghị với tôi rằng cô ấy muốn tách ra sống riêng. Cô ấy viện cớ rằng bản thân muốn một lần nữa quay trở lại đứng trên sân khấu biểu diễn. Nghe xong, tôi im lặng không đáp lời. Sau ngày hôm đó, Yoko cũng không còn nhắc đến vấn đề đó thêm một lần nào nữa. Vì vậy mà ngoài mặt thì giữa chúng tôi có vẻ vẫn yên bình nhưng kể từ ngày hôm đó trong lòng tôi không ngừng nổi lên dông bão. Lần kế tiếp khi Yoko lại đề cập đến vấn đề sống riêng chính là vào ngày 19 tháng Mười, ngay trước đêm xảy ra sự việc đó. Yoko đã nghiêm túc và nói rõ ràng mọi chuyện với tôi.”

“Gì cơ? Nói rõ ràng mọi chuyện?”

“Ừ. Sau bữa tối ngày 19, Yoko lại một lần nữa đề cập vấn đề ly thân với tôi. Tôi đã bật ra câu hỏi: “Phải có một lý do gì đó khiến em muốn ly thân với anh đúng không. Em hãy thành thật đi. Anh biết hết mọi chuyện đấy”. Ngay lúc đó, Yoko đã đáp lại tôi: “Nếu nói là có thì đúng là có đấy. Nhưng dù nói cho anh nghe thì cũng chẳng để làm gì cả”. Lúc ấy, tôi như nổi điên lên. “Thật nực cười. Cô nghĩ mắt tôi mù rồi hay sao. Cô tưởng tôi không biết Hisako là con của ai à?”. Yoko hét lên: “Anh đang nói cái gì vậy?” rồi im lặng. Tôi lại nói: “Yamamoto! Nếu Hisako thực sự là con gái tôi thì lúc này cô ấy phải lên tiếng ngay chứ”. Cô ấy im lặng, không nói gì cả, đây là chứng cử rõ ràng nhất đủ để tôi biết rằng Hisako vốn không phải con của mình.”

“Chuyện gì đã xảy ra sau đó?”

“Tôi đã hậm hực trở về phòng. Hai tay tôi ôm chặt lấy cái đầu đang đau đớn như muốn nứt làm đôi và cố gắng bình tĩnh trở lại. Một lúc sau Yoko lặng lẽ trải giường. Khi có người ở cạnh bên, tôi không thể làm việc nên cũng quyết định ngủ ở phòng ngay bên cạnh. Thế là tôi và Yoko đều lặng lẽ đi ngủ không nói gì thêm với nhau. Lúc đó là khoảng mười giờ tối ngày 19.

Có lẽ Yoko không thể chợp mắt được ngay. Tôi cũng vậy, không ngủ được nên tôi lại ngồi vào bàn làm việc và thả mình theo dòng suy nghĩ rối rắm. Cuối cùng, trong lòng tôi nảy ra quyết định giết Yoko. Đúng vậy. Cách nhanh chóng nhất để giúp tôi thoát khỏi sự đau đớn này là giết chết Yoko. Rồi sau đó chính mình cũng chết đi.

Trong đầu chỉ có suy nghĩ điên cuồng ấy thôi thúc, tôi đã tiến đến ngăn kéo lấy ra khẩu súng mà một người bạn nước ngoài đã tặng cho tôi và bắt đầu kiểm tra đạn. Yamamoto, cậu đã từng thử nghĩ xem giết chết một ai đó là điều khó khăn đến thế nào chưa. Lập kế hoạch để giết chết một ai đó, điều này ngoài ác quỷ thì không ai có thể làm được. Và đêm đó tôi đã đưa ra quyết định. Thế nhưng bất chấp đó là một quyết định sau hơn hai năm đấu tranh, dằn vặt, khi đưa tay chạm vào khẩu súng, tôi đã ngay lập tức lung lay. Không cần thiết phải làm bây giờ. Ngày mai cũng được. Với suy nghĩ ấy, tôi lại đặt khẩu súng xuống.

Tôi tiếp tục quằn quại với những suy nghĩ chạy trong đấu, rồi tôi lấy khẩu súng để bên gối và đi ngủ. Sau sự kích động ấy, tôi mệt là người đi, đến khoảng một giờ sáng thì hoàn toàn ngủ say. Không nhớ qua bao lâu, tôi đột nhiên nghe tiếng ai đó thì thào. Tôi ngồi dậy nửa người, nhận ra có một giọng đàn ông vang lên từ căn phòng bên cạnh.

Tôi thấy máu trong toàn cơ thể như sôi lên, hừng hực, tôi vơ lấy khẩu súng ngay đầu giường và khế đẩy hé cánh cửa trượt nối với phòng bên ra. Dù hấp tấp đến đâu thì lẽ ra điều đầu tiên nảy lên trong đầu tôi phải là Yoko là người như thế nào chứ, cô ấy sẽ không thể đưa một người đàn ông vào phòng mình trong khi chống ở ngay phòng bên cạnh.

Thế nhưng, cơn giận bùng nổ trong tôi lúc ấy đã cuốn phăng tâm trí đi. Khi nhìn qua khe cửa, tôi đã gần như hét lên. Cạnh đầu giường của Yoko có một giá đỡ nhỏ, Yoko có thói quen thắp một ngọn đèn nhỏ khi ngủ, dưới ánh sáng của ngọn đèn ấy tôi đã nhìn thấy một cảnh tượng lạ lùng.

Nửa thân Yoko như trượt khỏi giường vì ngủ say. Một người đàn ông che mặt cầm con dao nhỏ đang chìa ra và thì thầm gì đó. Tôi ngay lập tức biết rằng tên đó là kẻ trộm. Từ tin tức hằng ngày xem được trên báo mà tôi gần như tức khắc nhận thức được tình hình.

Khi tôi vừa định lao vào căn phòng thì người đàn ông bất ngờ chìa con dao từ tay phải ra và tôi nghe thấy được hắn nói:

“Im mồm. Nhanh, đưa tiền ra đây”. Tôi cảm thấy thái độ của Yoko khá kỳ lạ. Người luôn bình tĩnh và chẳng bao giờ lộ ra vẻ sợ hãi trước bất kì điều gì lúc này lại tỏ ra vô cùng sợ hãi như có thể sẽ ngất đi ngay tức khắc. Cho dù tôi có muốn giết cô ấy thì cô ấy cũng điềm nhiên đưa cổ lại. Ấy vậy mà tên trộm chỉ yêu cầu đưa tiền mà cô ấy lại sợ đến tái xanh mặt, run rẩy và biến thành người mất hồn.

May thay ánh sáng từ cây đèn ngủ không thể chiếu đến chỗ tôi nên tôi đã im lặng mà quan sát cảnh tượng kỳ lạ này. Ngay sau đó, tên trộm đè giọng uy hiếp: “Nhanh lên. Nếu không sẽ như thế này đó. Tên trộm vung con dao lên. Trước khi tôi kịp hét lên thì Yoko đã thét lên một tiếng như xé lụa. Tên trộm ngay lập tức tỏ ra rất bực bội, hắn ta đột nhiên nhảy lên người Yoko và bóp cổ cô ấy.

Yamamoto đột nhiên hỏi: “Thế con dao đâu. Tên trộm không dùng dao hả?”

“Con dao à? Hắn đã ném đi và đột nhiên chồm lên người Yoko như vậy. Khi nhìn thấy cảnh tượng ấy thì lẽ ra tôi phải hoảng hốt, nhưng tôi bỗng bình tĩnh lại. Một ý nghĩ khủng khiếp đột nhiên nảy ra trong đầu tôi. Yoko sắp bị giết chết rồi. Không phải tôi đã cố muốn giết cô ấy vài giờ trước hay sao. Được rồi. Tôi không cần phải xuống tay nữa. Chính là lúc này đây. Hãy để tên trộm làm điều này. Hãy để tên trộm gánh lấy tội danh này. Được rồi. Hãy xem những suy tính về việc giết người của bản thân sẽ được thực hiện ngay trước mắt, ngay lúc này.

Tôi kìm lại trái tim đang đập loạn, nắm chặt khẩu súng trong tay và nhìn xem chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Yoko như đang cổ hét lên điều gì đó. Tôi sẽ không bao giờ quên được khuôn mặt của Yoko lúc đó. Một khuôn mặt đỏ ngầu, một đôi mắt mở trừng trừng, đôi môi mím chặt, hai tay dù đang co quắp và run rẩy nhưng vẫn cố bám chặt lấy hai cánh tay của người đàn ông đang như một con thú hung dữ.

Trước sự phản kháng ấy, tên trộm trở nên điên cuồng hơn và cố gắng dồn hết sức vào hai tay, siết chặt. Lúc ấy Yoko bất ngờ đổ gập người về phía sau, tên trộm cũng trườn ngồi lên theo. Hắn ta nhanh chóng giật chiếc khăn bịt mặt và nhét nó vào miệng của Yoko - lúc này gần như đã sắp tắt thở. Chỉ vài giây ngắn ngủi nhưng tôi tưởng chừng như đang đứng ở địa ngục vậy.

Thế nhưng đồng thời nó cũng là một khoảnh khắc tuyệt vời với tôi, kế hoạch mà tôi đã từng suy tính, hy vọng cất nơi sâu thẳm con tim, nay đã được thực hiện một cách hoàn hảo. Tôi nghĩ vậy và đẩy cánh cửa trượt, bước vào trong căn phòng, bước lại gần tên trộm. Trong khi hắn ta còn chưa kịp đứng dậy thì tôi đã bắn phát súng đầu tiên, viên đạn găm thẳng vào ngực phải của hắn. Khi tên trộm còn chưa hết thảng thốt thì tôi đã bắn tiếp phát thứ hai, nhắm thẳng vào trán bên phải của hắn. Đương nhiên là một đường đạn chuẩn xác. Tên trộm chết ngay lập tức. Hisako khóc thét lên. Bỏ mặc Hisako đáng nguyền rủa đang ngã lăn trên mặt đất, tôi lao ra ngoài và la lên: “Có trộm, có trộm”. Điều tôi mong muốn đã được thực hiện một cách tốt đẹp.

Chỉ là khoảng cách một phần trăm giây. Liệu ai biết được tôi đã giết tên trộm khi hắn đang cố giết chết Yoko hay khi hắn giết chết Yoko rồi tôi mới giết hắn ta... Ai có thể biết được cơ chứ... Người đời thì nghĩ rằng tôi không đủ sức giết vợ mình. Thật nực cười. Tôi không thể giết vợ mình sao. Tôi đã cố ý giết vợ mình mà. Yamamoto, đấy là những gì đã xảy ra đêm hôm đó.