Kẻ Sát Nhân Mộng Du (Những Vụ Án Mạng Kỳ Bí Ở Xứ Phù Tang)

Image

Ogawa sau khi kể một hơi thì dừng lại, ánh mặt nhìn Yamamoto với vẻ thăm dò.

Hoàng hôn đã tắt. Bóng tối tràn vào, vây kín căn phòng. Hai người đàn ông ngồi đối diện nhau trong bóng tối. Sau khi nghe xong, Yamamoto bất ngờ với tay lấy cốc nước ngay đầu giường bệnh, uống một ngụm và nói.

“Câu chuyện quá khủng khiếp. Một sự thật tàn khốc... Thế nhưng sao cậu lại muốn chết?”

“À. Chuyện này hả. Tôi đang định nói với cậu này. Cậu nghe chứ? Chắc cậu sẽ thấy tôi đầy mâu thuẫn đấy. Nhưng cậu hãy hiểu cho tôi, vốn dĩ con người luôn mang trong mình nhiều mâu thuẫn mà

Tôi đã chứng kiến vợ mình bị giết chết. Không, tôi đã để cho vợ mình bị giết chết mới đúng. Tôi không biết pháp luật sẽ phản xét việc này như thế nào. Thế nhưng trên phương diện đạo đức, tôi thấy mình hoàn toàn phải chịu trách nhiệm. Lúc đầu, sau khi chứng kiến cái chết của vợ, tôi đã không hề cảm thấy hối hận chút nào cả. Tuy nhiên, sau khoảng mười ngày, tôi bắt đầu cảm thấy đau đớn vô cùng. Trước đó, tôi đã nói rằng tôi tin vào trực giác của một người làm nghệ thuật. Tôi tin vào trực giác của bản thân, với tư cách là một người chồng. Tôi cười khinh thứ mà người ta gọi là bằng chứng.

Nhưng rồi, sau cái chết của vợ tôi, đặc biệt là sau khi nhìn thấy khuôn mặt lúc hấp hối của cô ấy, tôi bắt đầu hoài nghi bản thân, liệu rằng những nghi ngờ của mình có sai hay không. Nếu Yoko thật sự yêu tôi, nếu Hisako thực sự là con gái ruột của tôi, vậy tôi phải làm sao. Tôi đã làm một việc điên rồ. Tôi đã nghi ngờ cho người vợ vô tội của mình. Tôi đã nghi ngờ Yoko yêu dấu của tôi. Chính tôi... Bản thân tôi mới là kẻ đáng bị nguyền rủa! Tôi đã để tên trộm - kẻ như một con đã thú, giết chết vợ tôi, ngay trước mắt tôi. Trong khi tôi hoàn toàn có thể cứu được cô ấy...

Việc Yoko muốn chúng tôi tách ra sống riêng thì đã rõ ràng. Nhưng điều đó có thể khẳng định rằng cô ấy không chung thủy với tôi không. Tôi đã làm điều mà không bao giờ có thể cứu văn được nữa. Khi nghĩ vậy, tôi cảm thấy mình không thể tiếp tục sống cùng với Hisako nữa. Tôi quyết định đưa con bé về sống với ông bà ngoại, và tôi sẽ sống một mình.

Thế nhưng đêm nào tôi cũng nhìn thấy khuôn mặt đang hấp hối của Yoko. Liệu rằng tôi đã sai? Nửa năm ròng rã, tôi sống trong những câu hỏi dằn vặt. Nhưng rồi tôi cảm thấy không còn chịu nổi cuộc sống như vậy nữa. Vợ tôi đang ở địa ngục rồi. Tôi cũng bị rơi xuống theo. Đáng hận! Đáng hận! Tôi cũng phải đi vào địa ngục. Kể từ đó, tôi bắt đầu suy tính đến cái chết. Và rồi tôi đưa ra quyết định. Cho dù Yoko có chung thủy với tôi hay không thì tôi cũng không thể tiếp tục sống nữa...

Tôi sắp chết rồi, nhưng xin hãy cho tôi được hỏi cậu, một điều cuối cùng thôi. Thề trước thần thánh, cậu hãy nói cho tôi biết, tôi có thể có con hay không? Hisako có thực sự là con gái ruột của tôi hay không?”

Một sự im lặng khác bủa vây. Ngay cả trong bóng tối, tiếng thở đau đớn của Okawa vẫn nghe thấy rõ ràng. Thế nhưng, Yamamoto dường như còn phấn khích hơn cả Okawa. Anh ta dường như quên mất việc mình là một bác sĩ và đang đứng trước mặt người bệnh.

Đột nhiên Yamamoto tiến gần lại giường bệnh và nắm lấy tay phải của Okawa. Không hiểu sao, tay của Yamamoto run lên. Yamamoto nén giọng nói: “Okawa, cậu hãy nghe thật kĩ. Tính mạng của cậu đang gặp nguy hiểm. Tại sao cậu không chịu nói ra sự thật khi cậu đang sắp chết rồi? Cậu nói cậu đã chứng kiến vợ mình bị giết. Cậu nói chính tên trộm đã giết chết vợ cậu. Sao cậu không chịu nhận cậu đã giết vợ chứ? Tại sao cậu không chịu nói rõ ràng mọi chuyện? Okawa! Chính cậu đã giết chết tên trộm rồi sau đó giết Yoko phải không?”

Cả hai đều như dồn hết sức. Bàn tay đang nắm của Yamamoto, bàn tay đang bị nắm chặt của Okawa đều đang run lên bản bật.

“Okawa, tôi sẽ nói cho cậu hết tất cả. Vậy nên cậu cũng hãy nói ra sự thật đi. Hãy nói ra hết và chết đi.”

Giọng nói Okawa cất lên, phá tan sự im lặng buốt giá, ngược lại lúc này anh lại trở nên rất bình tĩnh:

“Ồ, cậu biết hết à. Tôi thật tệ quá đi. Thật quá tệ đi. Trước khi chết vậy mà tôi đã nói gì chứ. Tôi đã giết cô ấy. Là tôi đã giết Yoko. Để tôi nói cho cậu sự thật, cậu hãy nghe thật kĩ.

Đêm hôm ấy tôi đi ngủ vào khoảng lúc một giờ. Nhưng làm sao tôi có thể ngủ được cơ chứ. Tôi bị dòng suy nghĩ đầy mâu thuẫn dằn vặt, tôi cứ lôi khẩu súng ra rồi nghĩ có nên giết Yoko hay không. Tôi trằn trọc, lăn qua lăn lại. Đến khoảng ba giờ sáng thì tôi bỗng nghe được tiếng động lạ từ trong nhà bếp. Tuy nhiên, trong đầu tôi còn đang quay cuồng, rối bời với dòng suy nghĩ của chính mình nên tôi đã chẳng nhận ra bất cứ điều gì đáng ngờ dù đã nghe thấy âm thanh đó.

Tôi còn đang bận nghĩ làm sao để trả thù Yoko, làm sao để giữ cô ấy cho riêng mình. Tôi thực sự nghe rõ ràng được âm thanh là khi tiếng ồn phát ra từ phòng ngủ của Yoko ở ngay cạnh bên, một âm thanh đang bị đè nén. Chắc chắn là có trộm rồi. Tôi đã ngay lập tức cảm nhận như vậy vì những tin tức về các vụ trộm gần đây.

Tôi cầm lấy súng và lặng lẽ tiến đến chỗ cánh cửa trượt. Khi cánh cửa vừa được hé ra một chút thì cánh cửa trượt bên phía gần chỗ Yoko đang ngủ cũng bị trượt theo, người đàn ông đang đeo chiếc mặt nạ ngay lập tức ló đầu nhìn ra. Khoảnh khắc tiếp theo người đàn ông với dáng hình to lớn ấy, cầm theo một thứ gì đó nhìn tựa như con dao, tiến đến bên cạnh Yoko đang say ngủ.

Bất kể pháp luật quy định như thế nào đi chăng nữa thì tôi vẫn tin rằng giết kẻ trộm đêm hôm mang theo dao đột nhập vào nhà người khác là đúng. Không. Đến bây giờ tôi vẫn tin điều đó là đúng đắn. Vừa mở cánh cửa ra, tôi nhắm bắn vào phía ngực phải của tên trộm ngay lập tức.

Khi hắn còn đang loạng choạng thì tôi đã vọt ra như một chú chim, vẫn tiếp tục nhắm vào mục tiêu, phát bắn thứ hai là vào trán bên phải. Không một chút sai lệch, tên trộm cũng không kịp phản kháng. Một cuộc chiến thật sự dễ dàng.

Cả Yoko và Hisako đều bị đánh thức bởi tiếng động này. Nếu lúc này Yoko cảm ơn tôi thì mọi chuyện đã không thành ra như vậy. Yoko tỉnh dậy và vô cùng sửng sốt: “Mình ơi. Có chuyện gì vậy?”. Tôi vừa chỉ vào tên trộm vừa nói: “Có trộm vào nhà. Anh đã bắn hắn rồi”. Yoko ra khỏi chăn, rón rén lại gần tên trộm, chứng kiến khung cảnh máu me chảy ra, vợ tôi thử đặt tay lên trán tên trộm rồi sửng sốt nói: “Anh đã giết người rồi... Anh giết tên trộm rồi...”. Tôi trấn an: “Ừ. Nhưng không sao đâu”. Nhưng Yoko vẫn nói: “To chuyện rồi. Không được đâu. Dù cho có là trộm đi chăng nữa thì anh cũng không thể giết hắn. Như vậy là anh sai rồi”. Câu nói của Yoko thật sự làm tôi khó chịu, nó hệt như một lời kết tội đầy trách móc.

Nếu tôi không giết tên trộm thì giờ này cô ấy sẽ ra sao. Tôi vô cùng tức giận. Tôi lườm Yoko. Rồi khi nhìn sang xác của tên trộm, tôi lập tức nhận ra đây là cơ hội tốt, mình cần tận dụng nó. Đúng vậy. Chính lúc này đây. Tôi lao vào Yoko, tôi không biết mình phải làm gì, tôi dồn hết sức vào hai tay và siết chặt cổ Yoko. Yoko cố gắng hét lên. Nhưng những âm thanh ấy bị nghẹn lại, không thoát ra được.

Dường như Yoko lúc này hiểu rằng chuyện gì sẽ đến với mình. Ôi, khuôn mặt ấy, khuôn mặt lúc cô ấy sắp ra đi. Ảnh mắt chằm chằm lườm tôi. Đôi môi như đang nguyền rủa điều gì đó. Tất cả những hình ảnh ấy cứ ám ảnh, mắc kẹt trong đầu tôi. Yoko ngay lập tức tắt thở.

Tôi nhanh chóng kéo các ngăn kéo ra, bới tung và quăng đồ ra khắp nơi. Tôi rút con dao ra khỏi tay tên trộm, ném sang một bên. Tôi kéo xác của tên trộm đặt lên trên người Yoko, tháo khăn bịt mặt của hắn ta, nhét vào trong hàm răng đang cắn chặt của Yoko.

Mọi chuyện được làm trong chớp nhoáng. Bởi lẽ, tôi sợ rằng ai đó sẽ nghe thấy tiếng súng và chạy đến xem. Khi thấy mọi chuyện đã ổn thỏa tôi bắt đầu vừa hét lên “Có trộm!” vừa lao ra ngoài.

Thế nhưng, ngoài ý muốn, ngay lập tức tôi gặp cảnh sát gác đêm. Biết rằng tôi phải trình bày câu chuyện một cách logic trong khi chưa kịp sắp xếp lại các tình tiết một cách thấu đáo, vậy nên lúc này tôi giả vờ ngất đi. Như vậy tôi sẽ có thể bình tĩnh và sắp xếp lại câu chuyện để kể cho cảnh sát. Một câu chuyện hết sức tự nhiên được tôi trình báo lên. Một tên trộm mang theo dao đột nhập vào nhà tôi. Không có gì ngạc nhiên khi tôi đã giết hắn, bởi lẽ vợ tôi đã bị hắn sát hại.

Tôi khá là yên tâm và đã trình báo lên một cách rõ ràng. Chỉ có một điểm khiến tôi hơi lo lắng, một người nghiệp dư như tôi chưa hoàn toàn chắc chắn, đó là khi vợ tôi đang hoảng sợ định la hét lên thì tên trộm dùng dao sẽ tự nhiên hơn hay không. Nếu hắn bóp cổ vợ tôi thì hắn ta phải làm gì với con dao trong trường hợp này? Một tên trộm thật sự sẽ làm gì trong tình huống đó? Việc hắn vứt con dao đi và lao vào siết cổ vợ tôi có thật sự là một hành vi hợp logic hay không? Đó chính là điều tôi băn khoăn suy nghĩ.

Tuy nhiên, viên cảnh sát đã tin vào những gì tôi nói. Thẩm phán và công tố viên, những chuyên gia trong việc nhận định tội danh lúc này có lẽ cũng đã bị lừa dối. Thực tế cũng có trường hợp tương tự như vậy. Và từ kinh nghiệm của họ, lời khai của tôi không có gì bất thường. Tôi đã vượt mặt họ một cách ngoạn mục.

Tuy nhiên, cậu biết tôi đang nói dối phải không. Bởi lẽ cậu đã hỏi tôi về con dao, tâm trạng cậu lúc ấy khá tồi tệ. Có lẽ cậu bắt đầu nghi ngờ tôi từ đó phải không. Có lẽ do chúng ta đều là những kẻ ngoài nghề, nghiệp dư. Được rồi, tôi đã nói hết rồi đấy. Chính tôi đã giết Yoko. Vậy rốt cục vợ tôi có ngoại tình hay không?”

Nếu căn phòng sáng hơn, người ta sẽ nhận ra rằng khuôn mặt bác sĩ Yamamoto còn trông giống xác chết hơn cả Okawa - một người đang hấp hối. Yamamoto nuốt nước bọt: “Cậu muốn câu trả lời như thế nào. Cậu có yên lòng hơn không nếu tôi nói với cậu rằng Yoko thật sự là một người vợ đức hạnh, thủy chung?”

“Ôi. Thật không thể chịu đựng nổi. Tôi không ngờ rằng bản thân lại nghi ngờ người vợ son sắt của mình và ra tay sát hại cô ấy một cách dã man.

“Vậy, nếu tôi nói với cậu rằng cô ấy đã không còn thủy chung với cậu nữa thì cậu có mãn nguyện không? Nếu Hisako không phải là con của cậu, cậu có hài lòng không?”

“À... Nếu cô ấy không còn chung thủy nữa... Tôi không thể chịu đựng được điều này. Tôi phải làm sao, phải làm sao. Nhưng tôi vẫn muốn nghe. Tôi sẽ nghe rồi chết đi. Cậu nói đi, cậu nói xem tôi có thể có con hay không? Hisako có phải con gái của tôi không? Cậu cũng thường xuyên gặp Yoko mà, hẳn là cậu cũng hiểu được cô ấy. Cậu hãy trả lời tôi đi. Với tư cách là một bác sĩ, với tư cách là một người bạn, cậu hãy nói cho tôi biết... Tôi tin tưởng cậu. Tôi tin những gì cậu nói. Cậu chắc chắn biết điều gì đó. Cậu có thể đoán được ngay tôi đang nói dối thông qua một câu nói thiếu tự nhiên. Nhưng cậu vẫn không thật sự biết được động cơ giết người của tôi...”

Đột nhiên, Okawa ho lên một cách dữ dội, đờm sặc trong cổ họng anh. Dường như, Okawa đang cận kể với cái chết.

Bác sĩ Yamamoto đứng sừng sững, gương mặt vô cảm như một xác chết. Anh ta cúi người xuống, phủ lên thân xác của Okawa. Anh ta nắm chặt tay Okawa, kể sát miệng vào tai Okawa và thét lên.

“Được. Bây giờ cậu sẽ được biết sự thật. Okawa. Cậu không thể có con. Bởi vậy Hisako không thể là con ruột của cậu được. Cảm giác của cậu đã đúng. Trực giác của cậu đúng rồi. Bản năng của cậu đúng rồi. Okawa. Tôi phải nói cho cậu thêm một điều nữa. Trực giác của một người chồng của cậu không sai. Nhưng không phải tất cả đều đúng. Tôi không hề biết cậu đã giết Yoko. Tôi cũng không hề có suy đoán gì cả. Cậu đã nói mọi chuyện là vì nhờ vào trực giác của một người chồng, trực giác của một nghệ thuật gia. Tuy nhiên, tôi... tôi thì... với tư cách là người yêu của cô ấy... người yêu cô ấy...”

Yamamoto đang say sưa nói, bỗng nhận ra có điều gì đó không ổn với Okawa.

Là một bác sĩ, anh ta nhanh chóng đoán được. Anh ta bất ngờ vặn công tắc bật đèn lên.

Ánh sáng hắt lên trên giường, anh ta nhìn thấy Ryutaro Okawa đã chìm vào giấc ngủ vĩnh hằng. Yamamoto nhận ra rằng mình đang nói chuyện với xác chết của bạn thân.

Những lời cuối cùng anh ta nói, liệu rằng Okawa có nghe thấy hay chưa? Nếu Okawa không nghe thấy mà chết đi thì có lẽ lại tốt hơn cho hai người.

Giả như những lời Yamamoto Masao nói chỉ có thể nghe thấy được từ địa ngục thì anh ta cũng không thể nói, trừ khi chính anh ta cũng rơi vào địa ngục.

Lời thú tội của hoàng hôn khép lại tại đây. Nhưng sẽ không đủ nếu không bổ sung phần nội dung phía sau.

Sau cái chết của Ryutaro Okawa, những kiệt tác suốt một đời của anh được tái bản dưới một diện mạo mới, người bạn thân của anh là Yamamoto Masao đã dốc hết tâm sức cho việc này. Cô con gái mồ côi Hisako được người bạn thân Yamamoto Masao nhận nuôi dưỡng, nhưng sau khi việc tái bản các tác phẩm của Okawa được hoàn thành thì người ta phát hiện ra Yamamoto Masao đột ngột qua đời tại nhà riêng do sự bất cẩn của Hisako.

Khẩu súng thuộc về Okawa luôn được Yamamoto trân trọng cất giữ, không biết từ khi nào đã trở thành món đồ chơi của Hisako, cô bé vô tình chạm phải cò súng và súng phát nổ, bắn trúng vào đầu Yamamoto khiến anh ta chết ngay lập tức.

Dù vậy, có nhiều người không tin vào điều này. Một cô bé bốn tuổi làm sao có thể dễ dàng kéo cò một khẩu súng lục cơ chứ, ai sẽ tin vào câu chuyện này? Thế nhưng tại sao Yamamoto lại tự tử? Có lẽ cũng không một ai có thể biết được lý do.