Tác giả: hamao shiro

Kẻ Sát Nhân Mộng Du (Những Vụ Án Mạng Kỳ Bí Ở Xứ Phù Tang)

Lượt đọc: 318 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★

« Lùi Tiến »

Image

Kính gửi ông Tsuchida Hachiro,

Xin thứ lỗi cho tôi vì đường đột gửi lá thư này tới ông. Ông là người duy nhất tôi có thể thực sự tin tưởng lúc này.

Nếu niềm tin của tôi không sai, ông sẽ nhiều hiểu được cảm giác của tôi. Xin ông hãy đọc hết bức thư này. Tôi là ai, tôi sẽ nói sau. Trong lá thư này, tôi xin được nói về một sự thật, một tội ác. Nhưng trước đó, có một điều tôi muốn nói riêng với ông.

Tôi không phải là luật sư. Tôi cũng chưa bao giờ đọc một trang sách luật nào cả. Ít nhất là cho đến khi xảy ra vụ việc mà tôi sắp kể. Còn ông, ông là một luật sư, trước đây từng là công tố viên. Ông là một người làm trong ngành luật nên tất nhiên, cuộc sống của ông sẽ xoay quanh pháp luật, đặt nó làm trung tâm.

Ông được dạy rằng pháp luật tồn tại vì công lý. Nhưng liệu pháp luật có đứng về phía công lý? Pháp luật có đứng về phía lẽ phải và luôn trừng phạt kẻ sai trái? Hay pháp luật có nhạo báng, làm nhục những người chính nghĩa hay không? Tôi đoán không phải lúc nào cũng như vậy!

Trong trường hợp này, người liêm chính có thể kêu lên rằng pháp luật bất công và khẳng định sự trong sạch của bản thân. Ngay cả khi thua kiện, họ cũng có thể chỉ ra được sự sai trái của đối phương.

Nhưng trong trường hợp người liêm chính đã chết thì sao? Họ không thể lên tiếng biện minh cho bản thân được nữa, vậy phải làm thế nào?

Kẻ hành hạ và ngược đãi họ đã lợi dụng sơ hở của pháp luật để tìm cách bảo vệ bản thân. Nhưng xác chết thì không thể nói gì được. Dù có bị mắng chửi hay làm nhục đến mức nào thì họ cũng chẳng thể lên tiếng biện minh được nữa. Xác chết dù có bị quất roi thì cũng vẫn phải lặng thinh. Trước việc bị sỉ nhục, lăng mạ mà được cho là đúng pháp luật đó, xác chết tức đến mức muốn đội mồ nhảy ra thì cũng không thể bào chữa được dẫu chỉ một lời.

Liệu tình hình cứ như vậy có ổn không?

Dù cái xác có bị nguyền rủa thế nào đi chăng nữa thì cũng đành bất lực ư?

Nếu ông có suy nghĩ: “Người đã chết rồi thì thôi, nếu có thể cứu sống được kẻ phạm tội thì cũng tốt”, tôi xin được nguyền rủa pháp luật bằng tất cả sự khinh miệt.

Trong phạm vi pháp luật cho phép, liệu có ai được nhục mạ nạn nhân như một ác quỷ không?

Tôi đặc biệt muốn nói điều này với ông bởi vì bây giờ ông là một luật sư. Nếu một người đàn ông giết một người phụ nữ và yêu cầu ông bào chữa cho anh ta, ông cố hết sức trong phạm vi pháp luật, làm mọi cách để giúp anh ta không? Có nhục mạ một cô gái thuần khiết, trong sáng như một gái làng chơi không?

Hơn nữa, cô gái đáng thương, bất hạnh đã xuống mồ, không thể nói một lời nào để biện minh cho bản thân, chỉ có thể nằm yên chịu những lời xúc phạm lạnh lùng, vô cảm ấy như những nhát roi quất lên thân xác đã chết.

Liệu ông có dám làm điều đó không? Nếu ông trả lời “có” thì tôi thật coi thường ông. Lời biện minh duy nhất của ông chỉ là câu: “Bởi vì tôi là luật sư bào chữa.”

Tuy nhiên, nếu ngay cả cơ quan tư pháp, một cơ quan quan trọng của nhà nước, cũng chấp nhận hoặc dung thứ cho sự xúc phạm này thì tôi buộc phải nói rằng sự tôn nghiêm của luật pháp đang bị đe dọa.

Để cứu mạng cho một kẻ bất nhân mà lại nguyền rủa một cô gái thuần khiết như một con quỷ và công khai bằng một bản án thì luật pháp đại diện cho công lý đang ở đâu.

Trừng phạt nhầm ở mức nặng hơn với một kẻ làm sai sẽ ít tội lỗi hơn nhiều so với việc ném linh hồn của một cô gái trẻ xinh đẹp lẽ ra đang ở thiên đường xuống địa ngục.

Để giảm án cho một kẻ phạm trọng tội mà lại giả như linh hồn của cô gái trong sáng đang ở trong địa ngục, điều này còn ác hơn cả tội giết người.

Ông sẽ nói không có chuyện đó đâu phải không. Đáng tiếc điều bất hạnh ấy thực sự đã xảy ra đấy. Tôi đã thấy tận mắt và nghe tận tai.

« Lùi
Chương:
Tiến »