Tác giả: hamao shiro

Kẻ Sát Nhân Mộng Du (Những Vụ Án Mạng Kỳ Bí Ở Xứ Phù Tang)

Lượt đọc: 310 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★

« Lùi Tiến »

Image

Theo cách nói của pháp luật, Suyama Haruichi đã trình bày rõ ràng động cơ phạm tội, tuyệt đối phủ nhận ý định giết người và thừa nhận có hành vi hành hung. Tuy nhiên, liên quan đến vụ tấn công, anh ta nói rằng hành vi của mình ở một mức độ nào đó là tự vệ, và vào thời điểm đó anh ta không ở trong trạng thái bình thường vì anh ta đã uống một lượng lớn rượu whisky.

Theo kết quả khám nghiệm tử thi, thực tế cái chết của Sayoko đúng là do sự hành hung của Haruichi đã được làm rõ. Lược đi phần nội dung đã thẩm vấn Haruichi, tôi đã khởi tố cậu ta vì tội cố ý gây thương tích dẫn đến chết người và ngay lập tức giao cho bên thẩm phán điều tra tiếp. Tất nhiên việc khởi tố này không chỉ đơn giản dựa trên những chứng cứ do bị cáo cung cấp. Có nhiều cuộc điều tra đã được thực hiện nhưng vì không cần thiết nên tôi sẽ không đi vào chi tiết ở đây.

Haruichi được bảo lãnh tại ngoại trong phiên điều trần sơ bộ, nhưng phiên tòa xử công khai sẽ được tổ chức vào tháng Một năm sau. Tại tòa, những lời trần tình của bị cáo không thay đổi. Phiên tòa diễn ra không có nhiều xáo trộn, và chẳng mấy chốc đã đến lúc tôi đưa ra yêu cầu về bản án.

Đầu tiên, tôi mô tả quá trình của các sự kiện và chỉ ra hành vi này rõ ràng là một tội ác. Mặc dù không tin bị cáo có ý định giết người (việc này không phải do tôi tin tất cả những gì bị cáo nói), tuy nhiên như bị cáo trình bày thì không thể coi đó là hành vi tự vệ. Xét về lượng rượu mà bị cáo đã uống, tôi cho rằng vào thời điểm đó bị cáo không hoàn toàn bị mất đi tỉnh táo nên phải chịu trách nhiệm về tội tấn công bị thương và làm chết người của bị cáo.

Tiếp theo, chúng ta chuyển sang phân tích về bối cảnh, ngay cả khi chúng ta cho rằng tất cả lời khai của bị cáo là đúng, thì hành động của bị cáo là vô cùng trái đạo đức. Thái độ của bị cáo đối với một người phụ nữ là quá vô trách nhiệm, bất kể đối phương là người phụ nữ như thế nào. Hơn nữa, không có cách nào để biết được nội dung cuộc nói chuyện đã diễn ra giữa nạn nhân và bị cáo trong khoảng hai giờ kể từ buổi tối ngày xảy ra vụ án. Dù theo những lá thư để lại, nạn nhân thường xuyên đe dọa bị cáo.

Tuy nhiên, không thể nói rằng nạn nhân đã thúc ép bị cáo vào ngày xảy ra vụ việc theo cách mà bị cáo đã nói.

Hơn nữa, mặc dù bị cáo cho rằng nạn nhân đòi tiền bị cáo nhưng khi kiểm tra những bức thư để lại thì không hề có nội dung nào đề cập đến điều này. Mặc dù điều này cũng có vẻ có khả năng, tuy nhiên, có khả năng không có nghĩa là thực tế sẽ như vậy. Bị cáo nói hôm đó có mang theo năm trăm yên đến khách sạn để làm bằng chứng, tuy nhiên theo kết quả điều tra thì bị cáo thường xuyên mang trong người khoảng ba đến năm trăm yên, do vậy không thể dùng tình tiết này để xác nhận lời khai của bị cáo.

Hơn nữa, trong số những lá thư của nạn nhân gửi cho bị cáo, có những lá thư hết sức bất lợi cho nạn nhân, nhưng đồng thời cũng có khá nhiều lá thư có thể nhận ra rằng nạn nhân là một cô gái có trái tim trong sáng, thuần khiết. Như vậy liệu có thể coi cô gái này là một kẻ lừa đảo dụ dỗ được hay không?

Tôi tự hỏi liệu một cô gái mười chín tuổi yêu một chàng trai trẻ thật lòng và ở vị trí nạn nhân liệu có cư xử như Sayoko hay không. Hay nói cách khác, liệu có thể dùng việc cô gái đã gửi thư đe dọa cho bị cáo để đánh giá liệu cô ấy có thật sự yêu bị cáo hay không, tôi muốn đề nghị thẩm phán xem xét nghiêm túc khi quyết định điều này.

Như tôi đã nói trước đó, ngay cả khi nạn nhân là người phụ nữ như bị cáo đã kể thì thái độ của bị cáo là không thể tha thứ được.

Nói cách khác, rõ ràng hành vi của bị cáo đã vi phạm vào Điều 205 Bộ luật Hình sự. Vì hoàn toàn không có tình tiết giảm nhẹ có lợi nên tôi cho rằng cần phải xử phạt tù và đề nghị bị cáo chấp hành án phạt ba năm tù.

Cả luật sư A và B đều đưa ra những lập luận chống lại điều này. Ở lập luận đầu tiên, họ gần như cùng nói về cùng một chủ đề. Trước tiên, thì cả hai luật sư này đều cho rằng bị cáo vô tội. Hành động của bị cáo rõ ràng là tự vệ. Sayoko là một người phụ nữ rất hung dữ, xét theo bức thư đe dọa mà cô ta gửi cho bị cáo, và vào đêm hôm đó, có người khác ngoài bị cáo đã nghe thấy cô ấy nói: “Tôi sẽ giết anh.” (Người phụ nữ giặt là xuất hiện với tư cách là nhân chứng.) Họ nói chai rượu whisky đã được cô ấy nâng lên, vì vậy nếu bị cáo vẫn đứng im không chống trả thì chắc hẳn đã bị giết. Bất chấp việc một cô gái trẻ mười chín tuổi sẽ chẳng bao giờ có thể giết một người đàn ông trẻ tuổi bằng vũ lực, họ đã chứng minh bằng cách trích dẫn nhiều ví dụ về việc một chai thủy tinh chứa chất lỏng có thể trở thành vũ khí giết người tuyệt vời như thế nào.

Đến lập luận thứ hai, họ đưa ra quan điểm “Dù có tội đi nữa...” và lùi về bênh vực cho bị cáo hết mức có thể. Đặc biệt luật sư A đã bày tỏ quan điểm hoàn toàn trái ngược với tôi, ông nói rằng rất đáng tiếc khi ông có quan điểm trái ngược hoàn toàn với quan điểm của công tố viên.

Sau khi anh ta chỉ trích tính cách của Sayoko, anh ta kết luận bị cáo đã bị Sayoko dụ dỗ và say mê cô ta. Những bức thư đến từ một cô gái làm từ quán rượu không hề có chân tình nào, nét ngây thơ đơn thuần chính là biểu hiện của sự lừa đảo bậc thầy. Hơn nữa, anh ta cho rằng nếu một người phụ nữ thật sự yêu một người đàn ông và bị bỏ rơi, cô ấy có thể tự tử chứ sẽ không bao giờ đi đe dọa đối phương. Tiếp đó, anh ta nói rằng có thể trả lời câu hỏi của công tố viên, rằng người phụ nữ viết ra những bức thư như vậy thì không hề nghĩ gì đến người đàn ông đó cả, nếu thật sự yêu một người thì sẽ không bao giờ làm thế.

Về chuyện tiền bạc, một người phụ nữ làng chơi như cô ta tất nhiên sẽ đòi hỏi về tiền bạc. Tại sao Sayoko lại viết thư đe dọa như vậy, đó chắc hẳn là bước đệm trước khi đi đến giải quyết vấn đề. Anh ta mỉa mai rằng một công tố viên thông thái hẳn sẽ không bỏ qua chi tiết này.

Ngoài ra, về việc tối hôm đó bị cáo có nói lời đe dọa hay không, bản thân công tố viên cũng đã nói: “Chỉ có bị cáo và người bị hại biết. Không ai có thể nói chắc chắn sau khi đưa lá thư uy hiếp rồi, liệu rằng tối đó cô ấy có uy hiếp tiếp hay không?” Tuy nhiên lật lại vấn đề, đi từ kết luận, nếu Sayoko không có ý định đòi hỏi chuyện tiền bạc thì lý do gì phải hẹn gặp bị cáo đêm đó? Sau những bức thư đe dọa, không thể nào cả hai lại định vào khách sạn để tiếp tục đắm chìm trong những giấc mơ ngọt ngào như trước đây. Hơn nữa, sau khi sự việc này xảy ra, bị cáo đã bị xã hội trừng phạt. Anh ấy không cần phải chịu thêm bất kì hình phạt tù nào cả, xin hãy cho anh ta được hưởng án treo.

Một tuần sau có tuyên bố.

Tòa tuyên bị cáo có tội (điểm này đồng thuận với quan điểm của công tố viên) và tuyên phạt bị cáo hai năm tù nhưng đã được hoãn chấp hành và cho hưởng án treo năm năm (điều này thì tòa đã chấp nhận quan điểm của luật sư bào chữa).

Như vậy, vụ việc gây chấn động dư luận này đã kết thúc và Haruichi không bị kết án tù. Tất nhiên, hôn ước đã bị hủy bỏ. Một thời gian sau, khi vụ việc đã lắng xuống, tôi thấy báo chí đưa tin Haruichi ra nước ngoài.

Nhân tiện thì vì lý do cá nhân, tôi cũng đã từ chức công tố viên và chuyển sang công việc hiện tại từ hồi tháng Sáu năm đó.

Trong thời gian làm công tố viên, tôi đã giải quyết rất nhiều vụ án, vì vậy vụ án Suyama Haruichi đã biến mất khỏi tâm trí tôi từ lâu. Rồi bỗng đến một ngày, tên anh ta lại hiện lên trong đầu tôi. Đây là hai mẩu báo nằm trong mục xã hội của một tờ báo ngày 27 và 28 tháng Mười năm đó.

• THẢM KỊCH TRÊN NÚI H

Khoảng tám giờ sáng ngày X tháng X, một người làm việc trong văn phòng S, vùng núi H, tỉnh K đang trên đường đi làm công vụ dọc quốc lộ H theo hướng N, bỗng phát hiện thấy chiếc ô tô chìm một nửa trong con sông S, cách khoảng sáu mươi mét so với vách đá sát đường quốc lộ. Anh ta vội vã chạy đến bãi đỗ xe và kể lại tình hình, một vài nhân viên ở đó ngay lập tức cùng anh ta đi xuống vách núi. Khoảng một giờ chiều cùng ngày, chiếc xe được kéo lên bờ sông S. Sau khi xem xét, trong xe có một thanh niên được phát hiện đã chết với đầu và mặt bị dập nát cùng một số vết thương khác, nhưng danh tính của anh ta hiện đang được điều tra. Ca bin của tài xế gần như nát bét, trên vô lăng chỉ còn chiếc mũ nồi, nhưng thi thể tài xế vẫn chưa được tìm thấy, người ta đang điều tra xem có phải tài xế đã bị dòng nước cuốn trôi đi không. Nơi này có một khúc cua gấp hết sức nguy hiểm nên chính quyền tỉnh đã cho đặt một biển báo chú ý.

Gần đây không có vụ mất tích ô tô nào quanh khu nghỉ dưỡng suối nước nóng dưới chân núi H, nên người ta đang điều tra theo hướng liệu có phải đây là chiếc xe đi từ Tokyo vô tình gặp phải thảm kịch hay không.

• NẠN NHÂN CỦA VỤ THẢM KỊCH ĐƯỢC XÁC NHẬN LÀ CON TRAI ÔNG KENKICHI SUYAMA

Người đàn ông bị đâm xe trên núi H và chết thảm được tiết lộ là con trai cả của ông Suyama Kenkichi, tên là Haruichi, hai mươi sáu tuổi. Haruichi từng được biết đến trong một vụ án hình sự. Ngày 25 tháng này, Haruichi đã bắt xe taxi ở gần nhà tại phường XX quận XX, Tokyo (lai xe là Takatsuji Kiyoshi, hai mươi sáu tuổi) đến suối nước nóng M ở chân núi H. Buổi chiều, anh ta đã vui vẻ với vài geisha ở tháp XX trong khu suối nước nóng đó.

Khoảng mười giờ tối cùng ngày, anh ta nói sẽ đến một khách sạn ven hồ trên núi H và rời đi. Tài xế Takatsuji Kiyoshi tối đó cũng khá say nên người ta suy đoán rằng có lẽ tài xế đã đi nhầm vào quốc lộ và thao tác sai làm cả chiếc xe lao xuống sông S từ vách đá cao khoảng sáu mươi mét dẫn đến vụ tai nạn thảm khốc. Đêm đó, chỉ có một chiếc xe duy nhất đi từ ven hồ xuống chân núi. Cách hiện trường khoảng nửa dặm, một chiếc xe đang đi lên và đã gặp qua xe đó, nên có lẽ thảm kịch này đã xảy ra vào khoảng mười một giờ đêm. Gần nửa chiếc xe bị nghiền nát và người ta cho rằng Suyama Haruichi đã chết ngay khi rơi xuống. Ngoài ra, thi thể của Haruichi đã được đưa đi khám nghiệm tử thi, nhưng thi thể của tài xế Takatsuji, người được cho là đã gặp điều bất hạnh tương tự, vẫn chưa được tìm thấy.

Theo bài báo, Suyama Haruichi đã rơi xuống vực khi đang ngồi trong xe do sơ suất của tài xế. Vụ việc được phát hiện sau khi sự cố xảy ra khoảng một ngày, thi thể của tài xế vẫn chưa được tìm thấy.

Tuy nhiên, sang ngày hôm sau, không có bài báo nào về vụ việc này nữa. Ngày hôm sau và ngày hôm sau nữa, các tờ báo hoàn toàn im lặng về vụ việc. Như anh đã biết, có sự cố khác xảy ra vào thời điểm đó, nên báo chí đã chuyển hướng quan tâm. Cái chết bất thường của Haruichi cũng nhanh chóng trôi vào quên lãng.

Tôi đã rời khỏi cơ quan nhà nước nên không có cách nào biết được chân tướng của cái chết bất thường này, nhưng tôi rất nóng lòng muốn tìm hiểu thêm về nó. Tôi muốn biết kết quả khám nghiệm tử thi ra sao và cơ quan chức năng nhìn nhận như thế nào, nhưng tôi không thể điều tra được cả.

Tại sao tôi lại quan tâm đến sự việc đó? Tại sao tôi muốn biết ý kiến của cơ quan chức năng đến vậy, chỉ vì tò mò thôi sao? Không, không phải vậy. Thật ra, vào cuối tháng đó, tôi nhận được một lá thư kỳ lạ. Như anh có thể thấy, không có tên người gửi trên phong bì. Và lá thư gửi đến từ một nơi rất xa. Hãy đọc nó ở đây. Tôi nghĩ nó cũng sẽ thú vị với anh. Nếu anh đọc bức thư này chắc anh sẽ hiểu tại sao tôi muốn biết về cái chết bất thường trên núi H đến vậy.

Nói xong, ông Tsuchida từ từ mở một phong bì và bắt đầu đọc.

« Lùi
Chương:
Tiến »