Tác giả: hamao shiro

Kẻ Sát Nhân Mộng Du (Những Vụ Án Mạng Kỳ Bí Ở Xứ Phù Tang)

Lượt đọc: 279 | Đánh giá: 0/10 Sao (0 Người)
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »

Image

Từ khúc này sẽ là vấn đề liên quan đến pháp luật. Như thường lệ, thẩm phán ra lệnh điều tra. Tôi, lúc đó là công tố viên, vội vã đến hiện trường. Theo quy định, việc điều tra sơ bộ sẽ được tiến hành theo lệnh của thẩm phán và sau đó sẽ thực hiện một cuộc điều tra về nguyên nhân cái chết của Sayoko.

Sayoko khá xinh đẹp, tóc búi cao vén sau tai, thân hình khá cao. Có một vết siết mạnh ở cổ họng, nhưng vết thương chí mạng là cú đập ở phía sau đầu, khiến nạn nhân tử vong do chấn động chứ không phải do bị chảy máu.

Haruichi đã dùng hết sức xô cô ấy ngã ngửa, đầu cô ấy đập mạnh vào phần làm bằng thép ở phía giáp tường của chiếc lò sưởi lớn ấy và chết ngay lập tức.

Sau đó, Haruichi kể:

Lúc đầu, khi có tin đồn tôi sẽ kết hôn với con gái của Tiến sĩ S, Sayoko thường xuyên gửi thư cho tôi, nói rằng cô ấy không thể tin được và cũng không muốn tin đó là sự thật. Sau một thời gian, cô ấy đột nhiên gửi cho tôi thư đe dọa... Khi chúng tôi gặp lại nhau, địa điểm gặp mặt không cố định. Cô ấy luôn nói những điều tương tự như vậy. Nói cách khác, nếu tôi chia tay Sayoko, cô ấy sẽ không rút lui mà sẽ mang tất cả những bức thư tôi từng gửi cho cô ấy đến gặp Tiến sĩ S và kể hết mọi chuyện.

Về vấn đề này, tôi chưa bao giờ trả lời rõ ràng với cô ấy. Nếu cô ấy thực sự làm như thế, chắc chắn tôi sẽ gặp phải rắc rối lớn. Lúc ấy, nếu tôi có lỡ lời thì cũng không biết cô ấy sẽ làm ra hành động như thế nào.

Sayoko là điển hình của kiểu phụ nữ quán ở cà phê. Cô ấy không hề coi trọng đàn ông. Vì vậy, không có chuyện cô ấy có tình cảm với tôi. Thứ nhất, nếu thật sự yêu tôi, cô ấy đã không gửi cho tôi thư đe dọa như vậy. Tuy đã muộn màng nhưng bây giờ tôi vô cùng hối hận vì đã yêu một người phụ nữ như thế.

Lời hứa hẹn sẽ kết hôn cũng chỉ là cho vui vậy thôi. Điều này cứ bình tĩnh suy nghĩ là sẽ hiểu được. Đời nào tôi lại cưới một người con gái như vậy. Dù cho tôi có thư từ qua lại với cô ấy đi nữa thì đó chỉ là những gì một người khách làm khi họ đang đắm chìm trong trò chơi tình ái với mấy cô nàng ở quán rượu mà thôi. Tôi nghĩ cả hai chưa từng coi điều đó là nghiêm túc.

Còn đứa con trong bụng của cô ấy cũng không rõ là con của ai. Thật ngu ngốc nếu tôi tin rằng con của mọi cô gái ở quán rượu hay con của mọi geisha đều là con của mình. Việc nào ra việc đó.

Dĩ nhiên, một người như tôi sẽ không vứt bỏ phụ nữ một cách bội bạc. Tôi nghĩ mình phải đưa một ít tiền cho họ. Nhưng lần này, hành vi của đối phương khủng khiếp đến mức tôi đã phải cố tình không nhắc đến chuyện tiền bạc.

Có thể tôi suy nghĩ quá nhiều, nhưng bức thư đe dọa như vậy gửi đến chỗ tôi không thể nào do một mình Sayoko có thể viết ra được. Dù chưa gặp anh trai của Sayoko bao giờ, nghe nói anh ta làm việc ở một gara nào đó và có tính tình không tốt, tôi đoán rằng chính anh ta là người đứng đằng sau xúi giục Sayoko. Chắc anh ta nghĩ rằng sẽ thu được món hời lớn từ tôi.

Những bức thư đe dọa ngày càng kinh khủng hơn, cuộc hôn nhân của tôi với con gái Tiến sĩ S thì vẫn đang được bàn bạc chi tiết. Tôi phải nhanh chóng tìm cách giải quyết mối quan hệ với Sayoko. Thế rồi Sayoko nói rằng nếu tôi không làm gì đó cho đứa con ở trong bụng cô ấy thì tôi sẽ gặp phải rắc rối. Lúc đó là khoảng giữa tháng Mười một.

Tôi nghĩ đã đến lúc rồi. Tất nhiên đó là vấn đề về tiền bạc và chi phí cấp dưỡng nuôi con. Mặc dù tôi không biết Sayoko sẽ đòi hỏi bao nhiêu nhưng tôi cảm thấy rất yên tâm. Những chuyện có thể giải quyết được bằng tiền bạc thì đều không thành vấn đề. Gần đây bố tôi cũng cho tôi một số tiền kha khá. Tôi tưởng rằng cuộc nói chuyện sẽ diễn ra thuận lợi. Nhưng bức thư tiếp theo của Sayoko vẫn chưa nhắc gì về chuyện tiền bạc cả. Chắc cô ấy không đủ tự tin để nhắc đến. Tuy nhiên trong thư, cô ấy có đề cập đến chuyện gặp mặt. Lúc gặp, cô ấy đã nói rõ ràng là muốn tờ séc một ngàn yên và tiền chu cấp hỗ trợ nuôi con tạm thời là hai ngàn yên.

Tôi nghĩ rằng có thể mặc cả để giảm số tiền xuống. Vậy nên, tôi nói với Sayako rằng mình không thể đưa ngay một khoản như vậy được. Cô ta đã không đáp gì mà cứ thế đi về.

Anh thấy sao, tình cảm mà cậu Haruichi dành cho cô gái ở quán rượu cũng đã cạn rồi. Nhưng cậu ta lại nghĩ những vấn đề nghiêm trọng theo một cách dễ dàng quá. Tất nhiên, những lời của Haruichi có là sự thật hay không lại là một chuyện khác.

Tiếp tục là những gì cậu ta kể vào ngày xảy ra vụ án:

Như anh thấy, bức thư cuối cùng từ Sayoko chỉ là một bức thư yêu cầu tôi đến một nơi nào đó vì có việc gấp. Tôi đoán đã đến lúc thực hiện một cuộc đàm phán rồi.

Tôi đã gọi điện đến quán rượu Paloma (vì lúc đó cô ấy đang ở cửa hàng) và bảo rằng tôi sẽ đưa cho cô ấy năm trăm yên như một phần của tấm séc, vì vậy cô ấy hãy đến và lấy đi.

Tôi đến chỗ hẹn thì lúc đó là khoảng sáu giờ chiều. Cô ấy đã đến trước đó và lúc ấy bước ra từ một cửa hàng.

Sau đó, chúng tôi đi bộ trong rừng, giẫm lên cỏ dại và nói về nhiều chuyện, nhưng cô ấy vẫn kiên trì trong vấn đề tiền bạc. Trời tối và bắt đầu trở lạnh nên chúng tôi quyết định đi đến khách sạn N, nơi chúng tôi thường tới trước đây để nói chuyện tiếp. Tất nhiên, sau khi thương lượng xong thì chúng tôi sẽ về ngay.

Khi chúng tôi đến nơi đã là khoảng bảy giờ tối. Vì là những vị khách quen nên khách sạn sắp xếp cho chúng tôi phòng số bảy đang trống ngay lập tức. Dù sao hôm nay tôi cũng đã quyết định sẽ nói rõ ràng với Sayoko nên tôi đã gọi rượu whisky để lấy dũng khí và gọi thêm chút nước có ga cho Sayako.

Tôi đã uống ba ly whisky. Sayoko cũng pha thêm nước có ga vào whisky và uống. Cô ấy là một người phụ nữ không ngại chuyện uống rượu và hút thuốc. Có lẽ điều này giúp anh hiểu rõ được bản chất của cô ta. Chúng tôi ngồi đối mặt nói chuyện với nhau trong hơn một giờ nhưng hầu như tất cả những gì Sayoko nói đều là về tiền bạc và những thứ vật chất khác.

Nói cách khác, cô ấy đang cố kiếm thêm một khoản gì đó từ tôi. Với cô ấy, đó có thể là một điều tự nhiên, nhưng thái độ của cô ấy lúc đó hoàn toàn giống như gái làng chơi. Dường như đó không phải thái độ để dành cho người đàn ông mà cô ấy đã từng yêu hay có tình cảm. Trong khoảng một giờ, Sayoko hết khóc lóc rồi lại đe dọa tôi.

Nếu cuộc hôn nhân bị phá hỏng vì câu chuyện này thì chắc chắn người chịu thiệt sẽ là tôi. Vậy nên, tôi đã cố gắng thuyết phục cô ấy bình tĩnh nhất có thể.

Tôi đã nói rằng mình không thể đưa nhiều hơn một ngàn yên, bây giờ tôi có thể đưa ngay cho cô ấy một nửa nên hãy đưa cho tôi bức thư tôi đã viết cho cô ấy. Sayoko nói vậy thì sẽ nhận trước năm trăm yên. Nhưng khi tôi định trao chiếc túi chứa năm trăm yên và bảo cô ấy đưa bức thư cho tôi, cô ấy lại nói không mang thư theo. Như vậy chẳng phải đã trái với ước định hay sao? Thế là cuộc tranh cãi nổ ra. Đột nhiên, cô ta bừng bừng tức giận gào lên: “Đồ khốn nạn, anh định qua mặt tôi sao, tôi không cần biết. Nếu mọi chuyện như vậy tôi sẽ giết anh.” Cô ta vơ lấy chai rượu whisky và đánh về phía tôi. Tôi vội vàng túm lấy cánh tay cô ta, thế là trận ẩu đả nổ ra.

Tôi nghĩ Sayoko không hề dọa tôi mà thực sự đã muốn giết tôi. Tôi nhớ là mình đã hét lên “Cô định giết tôi thật hả?” chứ không hề nói “Tao sẽ giết mày.” Nếu ai đó kể lại như vậy thì chắc hẳn họ đã bị nhầm.

Sau khi lao vào trận ẩu đả, Sayoko đã điên cuồng túm lấy tôi. Tôi thì đã cố gắng đẩy cô ta ra nhưng Sayoko dùng hết sức để túm chặt lấy tôi, tôi đành chịu thua. Tay phải tôi túm lấy cổ tay cô ta. Nhưng lúc đó Sayoko đã tấn công tôi một cách dữ dội, anh có thể nhìn thấy những vết sẹo trên cánh tay tôi đây này.

Tức giận, tôi đã túm cổ Sayoko và đẩy cô ta về phía trước. Với sức đẩy ấy, Sayoko ngã ngửa ra, đầu đập vào lò sưởi và phát ra một tiếng “bụp” mạnh. Một tiếng hét rợn người vang lên. Rồi cô ta nằm im bất động.

Tôi chưa bao giờ có ý định giết Sayoko. Tôi chưa từng nói là muốn giết cô ta và cũng chưa từng nghĩ đến việc đó. Giết Sayoko cũng chẳng mang đến ích lợi gì cho tôi cả. Nếu giết hại thành công mà không để cho ai phát hiện ra thì không sao nhưng nếu thất bại làm cô ta bị thương thì chắc chắn bí mật sẽ bị đào ra. Bởi vậy tôi chưa bao giờ định giết cô ta. Nếu tôi có ý định ấy thì chẳng có lý do gì tôi lại đưa Sayoko tới khách sạn.

Đó là những gì mà Haruichi kể lại với tôi. Tất nhiên, với phía cảnh sát, cục điều tra, thẩm phán, tòa án, có thể về mặt ngôn từ có chút khác biệt, nhưng đứng trên phương diện pháp luật thì ý chính của câu chuyện là hoàn toàn giống nhau.

« Lùi
Chương:
Tiến »