Căn hộ của Angela Warren nhìn ra công viên Regent. Ở đây, vào một ngày mùa xuân thế này, một chút không khí dịu nhẹ thoảng vào từ ô cửa sổ mở và người ta có thể tưởng rằng mình đang ở vùng đồng quê nếu không phải vì tiếng gào rú đầy hăm dọa cứ vang lên không ngớt từ dòng xe cộ lao qua bên dưới.
Poirot quay khỏi cửa sổ khi cửa mở ra và Angela Warren bước vào phòng.
Đây không phải lần đầu tiên ông nhìn thấy cô Warren. Ông đã tranh thủ cơ hội đến xem một buổi diễn thuyết của Angela Warren ở Hội Địa lý Hoàng gia. Bài diễn thuyết – theo ông thấy – rất xuất sắc. Có lẽ hơi khô khan, nếu xét theo thị hiếu của khán giả đại chúng. Cô Warren đã có phần trình bày xuất sắc, không hề ngừng hay lắp bắp một lời. Cô cũng không lặp đi lặp lại. Giọng rõ ràng và trầm bổng. Buổi diễn thuyết của cô không có chỗ cho những khán giả ưa thích lãng mạn hay đam mê phiêu lưu. Trong bài nói có rất ít yếu tố con người. Đó là một bài tường thuật tuyệt vời về những dữ kiện thực tế, được minh họa thích đáng bằng những tấm phim chiếu xuất sắc, cùng với những đúc kết thông minh từ các dữ kiện trình bày trước đó. Khô khan, chuẩn xác, rõ ràng, sáng sủa, thuần chuyên ngành.
Hercule rất vừa lòng. Đây, ông nghĩ, là một bộ óc có trật tự.
Giờ, khi ông đã được nhìn tận mặt, ông nhận thấy Angela Warren đã rất có thể là một phụ nữ vô cùng xinh đẹp. Nét mặt cô cân đối, dù có hơi nghiêm khắc. Hai hàng chân mày sẫm nổi bật, đôi mắt nâu ngời sáng, thông minh, làn da trắng, mịn màng. Cô có một đôi vai thẳng tắp và dáng đi tựa như đàn ông.
Rõ ràng ở cô chẳng có gì cho gọi đến hình ảnh chú heo con khóc oa oa. Nhưng trên gò má phải, nơi làn da bị biến dạng và rúm ró, là cái sẹo đã lành kia. Bên mắt phải hơi lệch, khóe mắt bị cái sẹo kéo xuống, nhưng không mấy người nhận ra con mắt đó đã hoàn toàn mù. Poirot cảm thấy gần như chắc chắn là Angela Warren đã sống chung với cái khiếm khuyết đó quá lâu đến nỗi giờ đây hoàn toàn không còn để ý đến nó nữa. Và ông nhận ra, trong năm người mà ông quan tâm đến qua cuộc điều tra này, những kẻ được cho là đã có một khởi đầu đầy thuận lợi lại không là những kẻ thật sự giành được thành công và hạnh phúc ở đời. Elsa, người thường được cho là đã khởi đầu với mọi lợi thế – tuổi trẻ, nhan sắc, tiền bạc – lại đánh mất nhiều nhất. Cô như một bông hoa phải hứng chịu đợt sương giá đến sớm – vẫn đang hé nở nhưng không còn sự sống. Cecilia Williams, nhìn bề ngoài thì chẳng sở hữu gì để khoe ra. Dù vậy, trong mắt Poirot, bà không hề có sự nản chí hay cảm giác thất bại. Cuộc đời của bà Williams thú vị đối với chính bản thân bà, bà vẫn quan tâm đến con người và sự kiện. Bà được hưởng lợi thế trí tuệ và đạo đức khổng lồ từ một nền giáo dục nghiêm khắc thời Victoria, cái mà ngày nay bị chúng ta chối bỏ. Bà đã làm tròn phận sự của mình trong cái địa vị xã hội mà Chúa đặt bà vào, và niềm tin đó bao bọc bà trong lớp áo giáp không thể xuyên thủng trước mọi khó khăn và thử thách của đố kị, bất hạnh, và nuối tiếc. Bà có những kỷ niệm, những niềm vui nhỏ bé mà một nền kinh tế khó khăn cho phép, cùng với vừa đủ sức khỏe và nhiệt thành để còn giữ được hứng thú với cuộc đời.
Còn ở Angela Warren – con người trẻ tuổi với bất lợi ở khuôn mặt bị biến dạng và những tủi nhục mà nó mang lại – Poirot tin ông nhìn thấy một tinh thần kiên cường qua những cuộc đấu tranh tất yếu giành lấy can đảm và tự tin. Cô học trò ngỗ nghịch ngày nào giờ đã nhường chỗ cho một phụ nữ mạnh mẽ và đầy sức sống, một phụ nữ với sức mạnh tinh thần đáng nể và nguồn năng lượng dồi dào thiên phú có thể đạt được bất cứ mục tiêu tham vọng nào. Cô Warren, Poirot tin chắc, là một phụ nữ hạnh phúc và thành công. Cô sống một cuộc đời đủ đầy, rực rỡ và hiển nhiên là rất hạnh phúc.
Ngạc nhiên là, cô Warren không phải mẫu phụ nữ Poirot thật sự thích. Dù rất ngưỡng mộ đầu óc minh bạch rõ ràng của cô, nhưng Angela Warren chỉ có vừa đủ khí chất của một femme formidable người phụ nữ tuyệt vời để ông chú ý với tư cách một người đàn ông bình thường. Mà ông thì vẫn luôn thích những con người vô cùng chói sáng và mãnh liệt.
Với Angela Warren, ông trình bày mục đích của chuyến viếng thăm thật dễ dàng. Không chiêu trò. Ông chỉ đơn giản thuật lại cuộc gặp với Carla Lemarchant.
Gương mặt bị hủy hoại của Angela Warren sáng lên thích thú.
“Carla nhỏ bé ư? Con bé ở đây sao? Tôi muốn gặp nó quá!”
“Cô không giữ liên lạc với cô ấy ư?”
“Gần như không được nhiều như đáng ra phải thế. Tôi vẫn còn là học sinh khi con bé sang Canada, và dĩ nhiên, tôi đã nghĩ sau một hai năm gì đó con bé sẽ quên chúng tôi thôi. Những năm gần đây việc gửi quà vào dịp Giáng sinh đã trở thành mối liên kết duy nhất giữa chúng tôi. Tôi hình dung giờ thì con bé đã hoàn toàn chìm đắm trong không khí của Canada và tương lai của nó sẽ nằm ở nơi đó. Trong trường hợp này, như thế tốt hơn.”
Poirot nói. “Dĩ nhiên người ta sẽ nghĩ như thế. Thay đổi tên họ – thay đổi môi trường. Một cuộc đời mới. Nhưng chuyện lại không được đơn giản như vậy.”
Rồi ông kể cho Angela Warren nghe về việc Carla đính hôn, việc cô phát hiện ra mọi chuyện ở tuổi trưởng thành, và động cơ mà cô đến Anh.
Angela Warren lắng nghe trong im lặng, bên má biến dạng tựa lên tay. Cô không để lộ cảm xúc nào trong lúc nghe, nhưng khi Poirot kể xong, cô nói khẽ. “Tốt cho Carla.”
Hercule Poirot sững người. Đây là lần đầu tiên ông nhìn thấy phản ứng như thế này. Ông nói. “Cô đồng tình ư, cô Warren?”
“Dĩ nhiên. Tôi mong con bé thành công. Nếu giúp được gì, tôi luôn sẵn lòng. Tôi cảm thấy có lỗi, ông biết đấy, vì bản thân đã không cố gắng hành động gì.”
“Vậy là cô nghĩ có khả năng cô ấy đúng?”
Angela Warren đáp gay gắt. “Đương nhiên là con bé đúng. Caroline không làm việc đó. Tôi luôn biết thế.”
Poirot lẩm bẩm. “Thật sự là cô làm tôi ngạc nhiên quá đỗi, mademoiselle thưa cô . Tất cả những người khác mà tôi đã nói chuyện…”
Warren đột ngột cắt ngang. “Ông không được tin vào điều đó. Tôi biết rõ là có rất nhiều chứng cứ gián tiếp. Niềm tin của tôi dựa trên những gì tôi biết những gì tôi biết về chị mình. Tôi chỉ biết đơn giản và chắc chắn một điều là Caro không thể giết ai cả.”
“Cô có thể khẳng định chắc chắn như thế về bất kỳ con người nào khác không?”
“Phần lớn trường hợp là không. Tôi đồng ý là con người đầy những bất ngờ lạ lùng. Nhưng trường hợp của Caroline thì có những lý do đặc biệt – những lý do mà tôi có cơ hội hiểu rõ hơn bất cứ ai khác.” Cô chạm vào bên má bị biến dạng của mình. “Ông thấy chứ? Có lẽ ông cũng đã nghe về nó rồi.”
Poirot gật đầu. “Caroline gây ra đấy. Đó là lý do mà tôi chắc chắn, tôi biết, chị tôi không giết người.”
“Với nhiều người thì lý luận đó không được thuyết phục lắm.”
“Đúng, với họ sẽ là ngược lại. Hình như đúng là người ta có lấy chuyện đó ra để nói, theo tôi biết. Bằng chứng cho thấy Caroline có tính khí bạo lực và không thể kiểm soát! Vì chị ấy làm tổn thương tôi hồi tôi còn bé, nên mấy ông luật sư lý luận rằng chị cũng có khả năng đầu độc một ông chồng bội bạc.”
Poirot nói. “Ít ra thì, tôi cũng hiểu được sự khác biệt. Một cơn giận không thể kiểm soát bùng nổ đột ngột không thể khiến ta trước hết đánh cắp chất độc và sau đó sử dụng nó một cách có tính toán vào ngày hôm sau.”
Angela Warren sốt ruột khoát tay. “Tôi không hề có ý đó. Phải tìm cách nào nói cho ông dễ hiểu vậy. Hãy tưởng tượng ông là một người bản tính vốn đầy yêu thương và tốt bụng, nhưng đồng thời cũng có xu hướng hay ghen tị đến độ quá khích. Và hãy tưởng tượng trong những năm mà ông cảm thấy khó kiểm soát bản thân mình nhất, có một lúc ông nổi cơn thịnh nộ và suýt chút nữa gây ra một chuyện, thực sự, có thể xem là sát nhân. Hãy nghĩ tới cú sốc kinh khủng, nỗi kinh hoàng, cảm giác hối hận xâm chiếm lấy ông. Là một người nhạy cảm như Caroline, cảm giác kinh hoàng và hối hận đó sẽ không bao giờ rời khỏi ông hoàn toàn. Và chị ấy là như thế đấy. Tôi không nghĩ mình nhận thức được rõ ràng vào lúc đó đâu, nhưng khi nhìn lại thì tôi thấy rất rõ. Caro bị ám ảnh, liên tục bị ám ảnh, bởi một sự thật là chị đã làm tổn thương tôi. Sự thật đó chưa bao giờ để yên cho chị. Nó nằm trong mọi chuyển động của chị. Nó là lý do cho thái độ của chị đối với tôi. Không có gì là đủ tốt cho tôi. Trong mắt chị, tôi luôn lược ưu tiên. Những lần chị cãi nhau với Amyas hết quá nửa là vì tôi. Tôi thường ghen tị với anh ấy và chơi khăm Amyas đủ kiểu. Tôi lấy bột mèo để bỏ vào thức uống của anh ấy, rồi có lần tôi còn cho nhím lên giường anh ấy nữa. Nhưng Caroline lúc nào cũng về phe tôi.”
Warren ngừng lời, rồi tiếp tục. “Dĩ nhiên, như thế ảnh hưởng xấu cho tôi. Tôi bị nuông chiều đến hư hỏng. Nhưng đó lại là một chuyện khác. Chúng ta đang nói đến những tác động lên Caroline. Hậu quả của cơn bạo lực bốc đồng kia là cảm giác ghê tởm suốt đời đối với bất kỳ loại hành động nào tương tự. Caro đề phòng bản thân, luôn sợ hãi sẽ có chuyện gì đó như vậy xảy ra lần nữa. Và chị đề phòng việc đó bằng những cách riêng của mình. Một trong số đó là sử dụng ngôn từ quá khích. Chị cảm thấy (và tôi nghĩ về mặt tâm lý học thì khá đúng) rằng nếu chị đủ bạo lực trong lời nói, chị sẽ không còn thôi thúc phải bạo lực trong hành động. Và qua kinh nghiệm chị ấy thấy phương pháp đó hiệu quả. Đó là lý do tại sao tôi nghe chị nói những điều như, ‘Chị sẽ băm thằng đó ra thành từng mảnh rồi ngâm nó trong dầu sôi.’ Và chị thường nói với tôi, hay với Amyas, ‘Làm tôi bực nữa là tôi giết đó.’ Tương tự như vậy chị rất dễ gây gổ và gây gổ cực kỳ ác liệt. Tôi nghĩ chị nhận ra khuynh hướng bạo lực đó đã thuộc về bản chất của chị, và chị cố ý giải phóng nó theo cách đó. Chị và Amyas thường có những trận cãi vã ghê gớm và kinh khủng vô cùng.”
Hercule Poirot gật đầu. “Phải, có lời chứng như vậy. Người ta nói họ cãi nhau như chó với mèo.”
Angela Warren nói. “Chính xác. Đó là cái cực kỳ ngu xuẩn và dễ gây hiểu lầm nhất ở lời chứng. Dĩ nhiên là Amyas và Caroline có cãi nhau! Dĩ nhiên họ có thốt ra những lời cay đắng kinh khủng và độc địa với nhau! Cái mà không ai hiểu được chính là họ thích cãi nhau. Đúng thế đấy! Amyas cũng thích. Họ là kiểu vợ chồng như thế đó. Cả hai bọn họ đều thích làm to chuyện và kích động. Phần lớn đàn ông thì không như thế. Họ thích bình yên. Nhưng Amyas là một nghệ sĩ. Anh ấy thích la hét và đe dọa, và nói chung là thích làm lớn chuyện. Việc đó với anh ấy giống như xả bớt năng lượng ra vậy. Anh Amyas là kiểu người mà nếu bị mất một cái cúc áo thì sẽ gầm rú lên đến muốn sập nhà. Nghe kỳ cục lắm, tôi biết, nhưng cuộc sống mà cứ liên tục cãi nhau xong lại làm lành như vậy với Amyas và Caroline mới là vui!”
Cô khoát tay vẻ sốt ruột. “Nếu lúc đó họ không đuổi tôi đi mà để tôi ra làm chứng, thì tôi đã nói cho họ biết điều đó.” Rồi cô nhún vai. “Nhưng tôi không nghĩ họ sẽ tin tôi. Và dù sao thì ngày đó tôi nhìn nhận mọi chuyện cũng không được rõ ràng như bây giờ. Kiểu, có những thứ mình cứ thế biết thôi nhưng chưa từng nghĩ về nó, và hiển nhiên cũng chưa từng tưởng tượng sẽ nói nó ra thành lời vậy.”
Cô nhìn sang Poirot. “Ông hiểu ý tôi chứ?”
Ông gật đầu dứt khoát. “Tôi hiểu hết, và tôi nhận ra những gì cô vừa nói đây hoàn toàn đúng. Có những người coi việc thuận vợ thuận chồng là cực kỳ chán. Họ muốn cảm giác kích thích từ những bất đồng để cuộc đời được kịch tính hơn.”
“Chính xác.”
“Cho phép tôi hỏi cô, cô Warren, cảm giác lúc đó của cô thế nào?”
Angela Warren thở dài. “Chủ yếu là sửng sốt và bất lực, tôi nghĩ vậy. Nó giống như một cơn ác mộng khủng khiếp. Caroline nhanh chóng bị bắt, khoảng ba ngày sau đó, tôi nghĩ vậy. Tôi vẫn còn nhớ được cảm giác phẫn nộ, cơn giận ngu ngốc của tôi… và, dĩ nhiên, niềm tin ngây thơ rằng đó chỉ là một sai lầm ngớ ngẩn, rằng mọi chuyện sẽ không sao. Caro chủ yếu vẫn lo cho tôi, chị muốn để tôi tránh xa tất cả mọi chuyện, càng xa càng tốt. Chị yêu cầu cô Williams đưa tôi đến nhà một người bà con gần như ngay lập tức. Cảnh sát không từ chối. Và rồi, khi có quyết định sẽ không cần đến lời chứng của tôi, mọi người thu xếp cho tôi ra nước ngoài học.
“Tôi không muốn đi, đương nhiên. Nhưng họ giải thích với tôi rằng Caro không ngừng lo lắng cho tôi và rằng cách duy nhất tôi có thể giúp chị là ra đi.”
Cô ngừng nói. Rồi lại tiếp tục. “Vậy là tôi tới Munich. Tôi ở đó khi… khi họ kết án. Họ không cho tôi gặp Caro. Caro không chịu. Tôi nghĩ, đó là lần duy nhất chị ấy không hiểu tôi.”
“Cô đâu thể chắc chắn như thế, cô Warren. Đi thăm một người mình vô cùng yêu thương trong tù có thể sẽ tạo ra một ấn tượng kinh khủng với một cô gái trẻ nhạy cảm.”
“Có thể lắm.”
Angela Warren đứng dậy. Cô tiếp tục kể. “Sau khi có kết luận, khi chị đã bị tuyên án, chị viết cho tôi một lá thư. Tôi chưa từng cho ai xem cả. Tôi nghĩ giờ mình nên cho ông xem. Có lẽ nó sẽ giúp ông hiểu Caroline là người như thế nào. Nếu ông thích ông cũng có thể đem nó cho Carla đọc.”
Cô tiến ra cửa, rồi quay lại và nói. “Đi cùng tôi. Trong phòng tôi có chân dung của Caroline.”
Lại một lần nữa, Poirot đứng và ngước nhìn chăm chú một bức chân dung.
Đối với một bức tranh mà nói, thì chân dung Caroline Crale hết sức bình thường. Nhưng Poirot ngắm nhìn nó đầy quan tâm – cái ông quan tâm không phải là giá trị nghệ thuật của nó.
Ông thấy một khuôn mặt trái xoan dài, đường viền hàm dưới thanh tú và một biểu cảm dịu dàng, có hơi rụt rè. Một khuôn mặt tự ti, đa cảm, với một vẻ đẹp kín đáo. Nó thiếu sự mạnh mẽ và sức sống có ở khuôn mặt của cô con gái – nguồn năng lượng và tình yêu cuộc sống mà Carla Lemarchant hẳn nhiên đã thừa hưởng từ cha của mình. Còn con người này lại không thể lạc quan được như vậy. Vậy nhưng, khi nhìn vào khuôn mặt kia, Hercule Poirot hiểu tại sao một con người hay tưởng tượng như Quentin Fogg lại không thể quên được bà.
Angela Warren lại đứng cạnh ông – tay cầm một lá thư. Cô nói khẽ. “Giờ thì ông đã thấy chị tôi như thế nào, đọc thư của chị ấy đi.”
Ông cẩn thận mở lá thư ra và đọc những gì Caroline Crale đã viết mười sáu năm trước.
Angela bé bỏng yêu dấu của chị,
Tin xấu sẽ đến và em sẽ đau buồn, nhưng chị muốn em biết là không sao đâu. Chị chưa bao giờ dối gạt em, kể cả lúc này, khi chị nói chị đang thực sự hạnh phúc – cái chị đang có đây là một cảm giác đúng đắn và bình yên mà trước đây chị chưa từng biết đến. Không sao đâu, em yêu dấu ơi, không sao đâu. Đừng nhìn lại và nuối tiếc hay than khóc cho chị – hãy tiếp tục tiến lên và thành công trong cuộc sống. Em làm được, chị biết. Không sao, không sao cả, em yêu dấu ơi, chị sắp đến với anh Amyas. Chị tin chắc rằng hai anh chị sẽ lại bên nhau. Thiếu anh chị không thể sống nổi… Hãy làm chỉ một việc này cho chị thôi – hãy hạnh phúc. Như chị vừa nói ở trên chị đang hạnh phúc. Có nợ thì phải trả. Cảm giác bình yên mới dễ chịu làm sao.
Chị gái yêu quý của em,
Caro
Hercule Poirot đọc lá thư hai lần. Rồi ông đưa trả lại nó. Ông nói. “Một lá thư rất cảm động, mademoiselle thưa cô … và cũng rất lạ thường nữa. Rất lạ thường.”
“Caroline,” Angela Warren nói, “là một người rất lạ thường.”
“Phải, một tư duy khác thường… Theo ý cô lá thư này cho thấy bà ấy vô tội?”
“Đương nhiên là thế!”
“Trong thư không hề nói rõ điều đó.”
“Vì Caro biết tôi sẽ không bao giờ nghĩ chị có tội!”
“Có lẽ vậy, có lẽ vậy… Nhưng cũng có thể hiểu theo hướng khác mà. Như là bà ấy có tội, và bằng cách chuộc tội, bà ấy sẽ tìm thấy bình an.”
Ý đó, ông nghĩ, khớp với những gì người ta miêu tả bà ở tòa. Và ngay lúc này trong ông bỗng dậy lên một cảm giác ngờ vực mãnh liệt chưa từng thấy về cuộc điều tra mà ông thực hiện. Mọi thứ cho tới lúc này đều nhất quyết cho thấy Caroline Crale có tội. Giờ thì, ngay cả những gì bà viết cũng chống lại bà.
Ở phía kia chỉ có mỗi niềm tin không lay chuyển của Angela Warren. Angela biết rõ chị mình, rõ ràng là vậy, nhưng có thể nào sự chắc chắn của cô ta xuất phát từ lòng trung thành mê muội của một cô gái trẻ, khăng khăng bảo vệ người chị yêu dấu không?
Như thể đọc được suy nghĩ của ông, Angela Warren nói. “Không, ông Poirot ạ, tôi biết Caroline vô tội.”
Poirot nói nhanh. “ Bon Dieu Có Chúa chứng giám, tôi không hề muốn thay đổi quan điểm của cô về việc đó. Nhưng chúng ta hãy thực tế một chút. Cô nói chị cô không có tội. Tốt lắm, vậy, thực sự đã xảy ra chuyện gì?”
Angela gật đầu vẻ suy tư. Cô nói. “Điều đó rất khó, tôi đồng ý. Tôi cho rằng, như Caroline nói, Amyas tự sát.”
“Theo những gì cô biết về tính cách của ông ấy, có khả năng như thế không?”
“Khó lắm.”
“Nhưng cô không nói cô biết điều đó là bất khả, giống như lúc nãy?”
“Không, vì, như tôi vừa nói, phần lớn mọi người vẫn làm những điều bất khả, như là nói những điều trái với tính cách của mình. Nhưng tôi nghĩ, nếu ông biết họ một cách thân tình, việc đó không hẳn là trái với tính cách của anh ấy.”
“Cô biết rõ anh rể của mình ư?”
“Phải, nhưng không như tôi biết Caro. Tôi cũng thấy khá kinh ngạc trước việc Amyas lại đi tự sát, nhưng tôi cho rằng anh ấy có thể làm việc đó. Thực tế, anh ấy hẳn phải làm vậy.”
“Cô không thấy được bất cứ cách giải thích nào khác ư?”
Angela tiếp nhận câu hỏi đầy ẩn ý đó một cách bình tĩnh, nhưng vẫn có chút quan tâm xáo động. “Ồ, tôi hiểu ý ông… Tôi chưa từng thật sự cân nhắc khả năng đó. Ý ông là một trong số những người kia đã giết anh Amyas ư? Một vụ giết người máu lạnh có chủ đích ư…”
“Cũng có thể lắm chứ, phải không?”
“Phải, cũng có thể… Nhưng dĩ nhiên là khả năng đó có vẻ không cao lắm.”
“Không cao bằng tự sát ư?”
“Khó nói lắm… Nhìn qua thì thấy chẳng có lý do gì để nghi ngờ bất kỳ ai khác cả. Giờ khi tôi nhìn lại thì không…”
“Dù vậy, chúng ta hãy cứ cân nhắc khả năng đó. Ai trong số những người thân thiết có liên quan mà cô thấy là… nói thế này vậy, là có khả năng nhất?”
“Để tôi nghĩ. Chà, tôi không giết anh ấy. Và người tên Elsa kia chắc chắn cũng không. Cô ta nổi điên lên khi anh ấy chết. Còn ai ở đó nữa nhỉ? Meredith Blake? Anh ta lúc nào cũng rất quan tâm đến Caroline, kiểu người như một con mèo nuôi trong nhà vậy. Tôi cho rằng như thế có thể là động cơ của anh ta, theo một cách nào đó. Nếu là tiểu thuyết thì anh ta có khả năng sẽ muốn xử lý Amyas để mình có thể cưới Caroline. Nhưng anh Meredith hoàn toàn có thể đạt được điều đó chỉ bằng cách để Amyas ra đi với Elsa và đến khi thích hợp thì bước vào an ủi Caroline thôi. Vả lại, tôi thật sự không thể xem Meredith như một tên sát nhân. Quá hòa nhã và thận trọng. Còn ai ở đó nữa?”
Poirot gợi ý. “Bà Williams? Philip Blake?”
Vẻ mặt nghiêm trọng của Angela giãn ra thành một nụ cười trong chốc lát. “Cô Williams ư? Làm sao người ta có thể tin là cô giáo của mình lại đi giết người được chứ! Cô Williams lúc nào cũng cứng rắn và vô cùng ngay thẳng.”
Cô ngừng lại một lát, rồi tiếp tục. “Dĩ nhiên, cô Williams rất kính trọng chị Caroline. Sẵn sàng làm mọi điều vì chị. Và cô ghét Amyas. Cô cực kỳ ủng hộ nữ quyền và không ưa đàn ông. Như thế có đủ để giết người không? Đương nhiên là không.”
“Khó có khả năng như thế,” Poirot đồng tình.
Angela tiếp. “Còn Philip Blake?” Cô lặng đi trong giây lát. Rồi khẽ nói. “Tôi nghĩ, ông biết đấy, nếu ta chỉ đang thảo luận về khả năng thôi, thì anh ta là người có khả năng nhất.”
Poirot nói. “Cô làm tôi hứng thú quá đỗi, cô Warren ạ. Tôi hỏi cô vì sao lại nói thế được không?”
“Không có gì cụ thể cả đâu. Nhưng từ những gì tôi nhớ về anh ta, tôi nghĩ mình có thể nói Philip là một người không giàu tưởng tượng mấy.”
“Và thiếu tưởng tượng dẫn đến giết người ư?”
“Điều đó có thể khiến người ta chọn những phương cách thô bạo để giải quyết các khó khăn của mình. Kiểu đàn ông đó thường cảm thấy thỏa mãn phần nào khi hành động thế này hay thế khác. Giết người là một việc rất thô bạo, ông có nghĩ thế không?”
“Phải, tôi nghĩ cô nói đúng… Rõ ràng đó cũng là một quan điểm. Nhưng đồng thời, cô Warren ạ, chắc hẳn phải còn gì đó hơn thế nữa. Philip Blake có thể có động cơ gì?”
Angela Warren không trả lời ngay. Cô đứng chau mày nhìn sàn nhà.
Hercule Poirot nói. “Ông ấy là bạn của Amyas Crale mà, đúng không?”
Cô gật đầu. “Nhưng còn điều gì đó trong đầu cô, cô Warren. Điều gì đó cô chưa nói với tôi. Có phải hai người đó ganh đua với nhau không, vì cô gái đó… vì Elsa?”
Angela Warren lắc đầu. “Ồ, không, Philip thì không.”
“Vậy thì là gì?”
Angela Warren nói chậm rãi. “Ông có biết cái kiểu mà mọi chuyện đột ngột ùa về không… có khi sau hàng mấy năm trời. Để tôi giải thích. Hồi tôi mười một, có người từng kể với tôi một câu chuyện. Câu chuyện đó tôi không hiểu gì cả. Việc đó cũng không làm tôi bận lòng, nó cứ thế lướt qua đầu tôi vậy thôi. Tôi không nghĩ là có bao giờ mình, như người ta thường nói, nghĩ lại đến chuyện đó. Nhưng khoảng hai năm trước, lúc đang ngồi dưới khán đài xem tạp kỹ, câu chuyện đó ùa về với tôi, và tôi ngạc nhiên đến độ thốt lên thành tiếng, ‘Ô, giờ thì mình hiểu cái chuyện ngớ ngẩn về món chè gạo kia rồi.’ Thế nhưng đâu có gì liên quan gợi tôi nhớ tới nó đâu, chỉ có mấy màn mạo hiểm rất buồn cười thôi.”
Poirot nói. “Tôi hiểu ý cô, mademoiselle thưa cô .”
“Vậy ông sẽ hiểu cái tôi sắp nói ra đây. Có lần tôi trọ tại một khách sạn. Trong lúc tôi đang đi dọc hành lang thì cửa một căn phòng bật mở, và một phụ nữ mà tôi quen biết bước ra. Đó không phải phòng của cô ta, và cô ta thể hiện điều đó vô cùng rõ ràng trên mặt khi nhìn thấy tôi.
“Và tôi chợt hiểu ra ý nghĩa của cái biểu cảm mà có lần tôi từng bắt gặp trên mặt Caroline, khi chị bước ra khỏi phòng ngủ của Philip Blake một đêm nọ tại Alderbury.”
Cô nghiêng tới trước, không để Poirot lên tiếng.
“Khi đó tôi không hiểu gì, ông thấy đấy. Tôi có biết chuyện này chuyện kia – con gái tuổi tôi lúc đó thường biết – nhưng tôi đã không liên hệ những thứ đó với thực tế. Với tôi, Caroline bước ra khỏi phòng ngủ của Philip Blake chỉ đơn giản là Caroline bước ra khỏi phòng ngủ của Philip Blake mà thôi. Thay bằng phòng của cô Williams hay của tôi cũng chẳng khác gì. Nhưng tôi có nhận thấy vẻ mặt của chị – một vẻ mặt lạ lùng mà khi đó tôi không biết và cũng không hiểu nổi. Tôi không hiểu, cho tới khi, như tôi mới kể với ông đấy, khi tôi thấy lại vẻ mặt đó nơi một người phụ nữ khác vào cái đêm tôi ở Paris.”
Poirot chậm rãi nói. “Cô Warren, những gì cô nói với tôi thật đáng kinh ngạc. Tôi có ấn tượng từ chính bản thân Philip Blake là ông ấy không hề thích chị gái cô, từ đó đến nay vẫn luôn như thế.”
Angela nói. “Tôi biết. Tôi không giải thích được, nhưng chuyện là vậy đó.”
Poirot chậm rãi gật đầu. Quả thật trước đó, trong lúc phỏng vấn Philip Blake, ông đã mơ hồ cảm thấy có điều gì không đúng. Sự căm ghét quá mức dành cho Caroline ấy – không hiểu vì sao lại không hề tự nhiên chút nào.
Và những câu Meredith Blake nói trong buổi phỏng vấn ùa về với ông. “Nó khó chịu khi Amyas cưới cô ấy. Suốt gần cả năm trời nó chẳng hề lại gần nhà họ…”
Có phải Philip vẫn luôn yêu Caroline từ trước đến nay? Và có phải tình yêu của ông ta đã biến thành nỗi cay đắng và thù hận, khi bà lại chọn Amyas?
Phải, Philip lúc nào cũng quá khích – quá thành kiến. Poirot hình dung con người ông ta trọn vẹn – người đàn ông thành đạt vui vẻ với những cuộc chơi golf và một cơ ngơi sung túc. Cảm giác thật sự của Philip Blake mười sáu năm trước.
Angela Warren vẫn đang nói. “Tôi không hiểu. Ông thấy đấy, tôi không có kinh nghiệm trong chuyện tình ái – tôi vẫn chưa trải qua. Tôi kể với ông chuyện này vì biết đâu… biết đâu nó có liên quan đến những gì đã xảy ra.”