Nữ yêu râu xanh

hóa thân

Suốt mười năm qua, căn hầm trú ẩn gần như bị người đời lãng quên này hoàn toàn khác biệt với những tầng hầm thông thường, nó mang lại cảm giác của một hang động tự nhiên. Chiếc đèn pin đặt nằm trên bệ tỏa ra luồng sáng hình phễu chiếu lên trần bê tông. Dưới ánh sáng phản xạ mờ ảo, tư thế của ba người nam nữ hoàn toàn không giống như đang ở trong một căn phòng bình thường. Người quỳ, người ngồi bệt, hình thái khác biệt, khiến người ta không khỏi nảy sinh một cảm giác khó diễn tả bằng lời.

Trước những suy luận tinh vi và lời buộc tội của Akechi, Yumiko cúi đầu chấp nhận, không hề đưa ra bất kỳ lời biện giải nào. "Con quái thú mỹ lệ" này bỗng hiện lên vẻ e lệ như thể vừa phải lòng vị danh thám, bà lặng lẽ nhìn Akechi với ánh mắt đầy lôi cuốn.

"Giết ba người, lại thêm hai lần mưu sát bất thành. Bà vừa là tiểu thư khuê các danh giá, vừa là phu nhân quyền quý hiển hách, điều kiện sống ưu việt lại được giáo dục bài bản, tại sao lại tự ý làm ra những chuyện ngu xuẩn này? Tôi muốn đích thân nghe bà nói rõ nguyên do. Nơi này tuy kỳ quái, nhưng trái lại rất phù hợp để kể về những động cơ giết người khó hiểu này."

Ngăn cách bởi màn sáng hình phễu, Akechi và Yumiko đều nhìn không rõ mặt nhau. Yumiko vẫn dán mắt vào thám tử, không nói lời nào. Bà tĩnh lặng như một pho tượng mỹ lệ được chạm khắc tinh xảo, cơ thể không hề cử động.

Trong hầm trú ẩn không hề có chút hơi lạnh, nhưng do không khí không lưu thông tốt nên khiến người ta cảm thấy u uất và nghẹt thở. Tai cũng bắt đầu có tiếng ù ù.

"Không phải ba người đâu."

Sau một hồi im lặng kéo dài, Yumiko đột ngột lên tiếng. Akechi chưa kịp hiểu ngay hàm ý trong đó, nhưng ông không ngắt lời, Yumiko như bị thúc giục mà nói tiếp:

"Bảy người... đại khái là bấy nhiêu."

Bà nói với giọng bình thản như đang đếm xem mình có bao nhiêu người bạn, nhưng cũng hàm chứa một sự bất lực. Giữa bóng tối của hang động nguyên thủy này, bà bắt đầu kể một câu chuyện huyền bí như trong nghìn lẻ một đêm.

Akechi vẫn điềm nhiên không lộ sắc mặt. Takehiko ngồi ngẩn ngơ bên cạnh nghe cuộc đối thoại, cũng lờ mờ nhận ra điều gì đó, một cảm giác kinh hoàng ập đến. Anh thấy những gì xảy ra sau khi bị đưa vào hầm trú ẩn này chẳng khác nào một cơn ác mộng.

Yumiko đang ngồi tựa ở đó, đột nhiên biến thành một "ác nữ" trong những câu chuyện bình dân, một nữ yêu trong thần thoại. Còn Akechi trong bộ đồ đen thì giống như một người hùng diệt yêu quái trong trí tưởng tượng.

"Nếu ông Akechi muốn nghe, tôi sẽ kể."

Yumiko thay đổi tư thế, ngồi xuống cạnh bệ bê tông, mắt vẫn không rời khỏi Akechi. Takehiko chưa bao giờ thấy Yumiko khêu gợi và quyến rũ như hiện tại. Vẻ đẹp của bà đã vượt xa tất cả những gì được gọi là cái đẹp trên thế gian này.

Akechi trong bộ đồ nhung đen bó sát, khoanh tay trước ngực, lặng lẽ nhìn Yumiko. Yumiko bình tĩnh kể như đang kể một câu chuyện cổ tích hay một kịch bản hư cấu:

"Tôi cũng không biết vì sao lại thế. Chuyện mà ngay cả chính tôi cũng không rõ, nếu ông Akechi biết thì mới là lạ đấy. Tôi không giống những người bình thường, để che giấu sự khác biệt đó, tôi mới học cách tạo ra hiện trường giả, học cách đeo mặt nạ.

Năm tôi sáu tuổi, tôi bị mẹ trách mắng rất nghiêm khắc một lần. Khi đó, cha tôi đã ít khi về nhà. Tôi chỉ thỉnh thoảng mới gặp ông. Mẹ tôi là một người phụ nữ hiền lành, tĩnh lặng, chưa bao giờ phản kháng trước những hành vi phóng túng của cha. Bà là người ôn thuận quá mức. Vậy mà một người mẹ hiền thục như thế cũng phải nổi trận lôi đình với tôi, bà mở trừng mắt, giọng run rẩy, mắng tôi một trận nhớ đời. Cũng may nhờ có bà vú nuôi Tomi lúc đó còn trẻ nói đỡ cho, mới khuyên can được người mẹ đang thực sự giận dữ.

Mẹ mắng tôi vì tôi đã giết chết con chim oanh. Con chim đó được nuôi trong một chiếc lồng rất sạch có tua rua và dây tím trang trí. Đó là con chim tôi nuôi. Lúc đó tôi chưa có bạn thân, nên trên đời này tôi yêu nhất con chim oanh mỹ lệ đó. Càng ngày càng yêu, yêu đến mức không thể kiềm chế. Tôi thường mở nắp lồng, thò tay vào vuốt ve, khẽ khàng bắt lấy thân thể nó. Sau đó, tôi lấy nó ra khỏi lồng, nâng niu trên tay, liếm đầu, mỏ và lưng nó. Có lúc, con chim bất ngờ bay khỏi tay tôi, bay loạn xạ trong phòng. Tôi liền gọi to vú nuôi Tomi, rồi các anh sinh viên giúp việc chạy đến, vất vả lắm mới bắt lại được con chim cho tôi. Chuyện như vậy xảy ra hai ba lần.

Đến lần cuối cùng, tôi rốt cuộc đã giết nó. Con chim trông thì to, nhưng hóa ra lại có thể nằm gọn trong lòng bàn tay một đứa trẻ. Trong thâm tâm, tôi cảm nhận được hơi ấm và nhịp đập khe khẽ từ cơ thể nó, thật là đáng yêu vô cùng. Tôi siết chặt nó trong tay, rất lâu không muốn buông, và cuối cùng đã làm nó chết. Chuyện này bị mẹ phát hiện, bà kinh ngạc vô cùng và đã giáo huấn tôi một trận tơi bời.

Dù lúc đó tôi hoàn toàn không biết mình đã làm chuyện gì xấu, nhưng lại phải nhận lấy sự giận dữ như thể trời đất đảo lộn. Tôi không hiểu vì sao người lớn lại mắng tôi vì chuyện đó. Tôi vẫn chưa hiểu rõ hàm nghĩa của từ 'giết'. Đương nhiên, trong mơ tôi cũng không nghĩ rằng 'giết' lại là chuyện ác lớn nhất thế gian... Hơn nữa, ngay cả bây giờ, tôi thực sự vẫn không hiểu vì sao giết chóc lại là chuyện xấu. Vì mọi người đều nói vậy, nên tôi cũng đành phải nghĩ như vậy thôi. Tôi không giống mọi người, tâm hồn tôi không thể thấu hiểu những gì mọi người nói.

Mẹ tôi nổi giận như vậy là có lý do. Từ lúc còn rất nhỏ, tôi đã có thói quen giết chết những con côn trùng sạch sẽ. Cũng giống như bao người, mẹ cho rằng đây là một thói quen rất xấu. Bà nghĩ nếu không bỏ được tật xấu này, lâu dần nó phát triển lên thì sẽ rất đáng ngại. Vì vậy bà muốn nhân lúc tôi còn là một đứa trẻ chưa hiểu chuyện mà dạy cho một bài học nhớ đời, để tôi biết khổ mà không làm vậy nữa.

Hồi nhỏ, tôi là một cô bé rất thích côn trùng. Côn trùng là những sinh vật rất sạch sẽ, rất đáng yêu. Hơn nữa, một khi tôi thấy chúng đáng yêu là tôi bắt buộc phải làm cho chúng chết đi. Chẳng phải điều này cũng giống như ăn những món cao lương mỹ vị sao? Ăn chính là yêu, vậy thì giết chẳng phải cũng là yêu sao? Giết chết côn trùng, người lớn nói là tàn khốc vô tình, nhưng với một đứa trẻ như tôi lúc đó thì chưa biết thế nào là tàn khốc. Chuyện người lớn coi là tàn khốc, tôi lại coi đó là đỉnh điểm của tình yêu. Vì vậy, tôi không giống người bình thường đâu.

Vì chuyện con chim oanh, tôi biết được rằng trong thế giới người lớn, 'giết' là tội ác tày trời. Nhưng không vì thế mà tôi ngừng 'giết'. Tôi nhớ sau đó, tôi đã lén lút giết sau lưng người lớn. Từ đó, tôi lại yêu đủ loại động vật nhỏ, và hễ yêu đến mức không chịu nổi là tôi lại giết chúng đi. Cứ lấy con mèo mướp nhỏ đó làm ví dụ, nuôi được khoảng ba tháng, càng ngày tôi càng thấy nó vô cùng đáng yêu, cuối cùng đến mức phải giết nó đi tôi mới thấy yên lòng. Thế là tôi đã bóp cổ nó đến chết. Đó là năm tôi mười tuổi. Để người lớn biết chuyện sẽ rất phiền phức nên tôi đã lén chôn nó ở góc vườn xa nhất, rồi giả vờ như không có chuyện gì xuất hiện trước mặt mọi người. Vườn nhà tôi rất rộng, như một khu rừng nhỏ, cây cối rậm rạp nên chẳng ai phát hiện ra chỗ chôn mèo, ngay cả vú nuôi Tomi cũng không hề hay biết.

Đến năm mười hai tuổi, lần đầu tiên tôi giết người. Một cậu bé bằng tuổi tôi thường đến nhà chơi, tôi yêu cậu ta hơn bất kỳ ai, yêu đến mức không thể nhẫn nhịn được nữa. Tôi và cậu bé đó thường ở chỗ cây cối rậm rạp trong vườn, bắt chước những chuyện yêu đương. Lúc đó, tôi đã biết trong thế giới người lớn, tình dục cũng là một chuyện xấu. Vì vậy, để không cho người lớn biết, tôi đã chọn những bụi cây trong vườn. Mỗi lần cậu ta đến chơi, tôi đều dẫn ra vườn chơi trò yêu đương. Qua nhiều lần làm chuyện đó, tôi thấy cậu ta thực sự quá đáng yêu, cuối cùng tôi cũng giết cậu ta. Lúc đầu tôi định bóp cổ cậu ta như với con mèo nhỏ, nhưng đối phương là con trai nên tôi thua sức. Sau đó tôi dùng đầu óc, dùng mưu kế đẩy cậu ta xuống hồ nước trong vườn. Hồi đó, hậu viện nhà tôi có một cái hồ lớn, độ sâu đủ để dìm chết một đứa trẻ.

Tôi đứng nhìn cậu bạn biến mất giữa hồ nước, rồi thản nhiên quay vào nhà. Thông thường, lúc này người ta sẽ hối hận phải không? Nhưng tôi không hề hối hận, trái lại còn thấy rất vui. Tôi cảm nhận được sự lấp đầy khi chạm tới đỉnh cao của tình yêu, một cảm giác thỏa mãn khiến tôi muốn đánh một giấc thật ngon. Người lớn đều rất đau buồn, cho rằng cậu bé đó do không có ai nhìn thấy nên đã bất cẩn ngã xuống hồ. Tôi là bạn thân của cậu ta, nên chẳng ai mảy may nghi ngờ tôi cả.

Đó là lần đầu tiên tôi giết người. Trước khi lấy ông Omagahara, tôi đã giết tổng cộng bốn người gồm cả cậu bé đó và những thanh niên khác. Đương nhiên, cùng với sự trưởng thành, tôi cũng hiểu rõ giết người là một tội phạm nghiêm trọng thế nào trong xã hội loài người. Nhưng bản thân tôi vẫn chưa thực sự hiểu rõ nguyên nhân vì sao lại vậy, chẳng qua là hiểu rằng pháp luật và đạo đức quy định như thế mà thôi. Nghĩa là, chỉ biết rằng giết người bị cấm ở bất kỳ xã hội nào, và giết người sẽ phải chịu hình phạt ra sao. Vì lo sợ những hình phạt đó, nếu có thể, tôi cũng không muốn giết người. Thế nhưng, khi cảm xúc dâng trào, tôi không tài nào khống chế nổi. Người ta gọi tính cách dị thường này là bệnh tâm thần, nên chắc ông cũng coi tôi là kẻ tâm thần phải không. Nhưng bản thân tôi không cho rằng đây là bệnh lý. Tính cách và thói quen của đa số con người được coi là đúng đắn, còn tính cách của số ít người đi ngược lại thì bị coi là bệnh hoạn, tôi vẫn chưa hoàn toàn hiểu được quan điểm này. Cái gọi là đúng đắn rốt cuộc là gì? Có phải do số đông quyết định hay không?

Cả đời tôi chưa bao giờ nói những điều này với ai, vì là ông Akechi nên tôi mới muốn nói. Tuy nhiên, nếu ông không nhìn thấu việc tôi giết người, tôi cũng sẽ tuyệt đối không nói. Đã bị nhìn thấu rồi thì nói ra cũng chẳng sao... Thực ra, tôi cũng rất muốn để ông nhìn thấu. Tôi đã mong gặp ông biết bao! Và sẵn lòng để ông nhìn thấu bộ mặt thật của mình. Có lẽ tôi đã cố tình lên kế hoạch như vậy để ông nhìn thấu. Bản thân có lẽ còn chưa rõ, nhưng sâu thẳm trong lòng, tôi đã khao khát ngày này từ lâu rồi.

Quan hệ của tôi với bốn người đó và cách tôi giết họ, không có thời gian để kể chi tiết. Tôi đều yêu họ đến phát điên, và cách giết cũng đại đồng tiểu dị như việc đẩy cậu bé xuống hồ. Tôi chưa bao giờ dùng hung khí hay thuốc độc, vì tôi biết những cách đó rất nguy hiểm, dễ bị lộ. Thực ra, tôi thường xuyên muốn bóp cổ họ. Nếu có thể, tôi muốn được ôm lấy họ rồi giết chết như cách đã làm với con chim oanh. Hồi nhỏ, tôi từng đọc một cuốn truyện trinh thám dịch. Ở vùng hoang dã Nam Mỹ, có một đội quân nữ giới có lẽ là hậu duệ của người Amazon. Những người phụ nữ này đều mặc áo giáp sắt đầy gai và chiến đấu với kẻ thù. Họ lăn xả vật lộn với đối phương, ôm chặt lấy kẻ thù rồi giết chết, để những chiếc gai trên giáp đâm thấu ngực đối phương. Đọc cuốn sách đó, tôi vô cùng ngưỡng mộ những nữ chiến binh ấy. Giá như tôi có thể ôm lấy những tình nhân của mình rồi giết chết họ như thế thì hay biết mấy.

Với cậu thiếu niên vốn luôn vâng lời tôi tuyệt đối, tôi bảo cậu ta nhảy từ mỏm đá cao bên bờ biển xuống như thể nhảy cầu. Tôi biết, dưới đáy biển có rất nhiều bãi đá ngầm nhấp nhô, nếu nhảy xuống nhất định sẽ va vào đá mà mất mạng.

Còn một thanh niên nữa, sau khi tôi và anh ta dường như đã bước vào một tình yêu thực sự, chúng tôi cùng đi leo núi, và tôi cũng đã đẩy anh ta xuống vách đá. Lúc đó, tôi đã bắt chước một tình tiết trong tác phẩm "Kịch bản đáng sợ" của Tanizaki. Ông nhất định sẽ nói tôi tàn khốc phải không? Nhưng tôi đã nói rồi, tôi không hiểu thế nào là tàn khốc. Những gì nhân gian gọi là tàn khốc, đối với tôi lại là đỉnh cao của tình yêu."

Đúng lúc này, trong luồng sáng đèn pin hình phễu chiếu lên trần hầm, một vật thể đen xì đột ngột xuất hiện, bay vù vù xuống và suýt chút nữa rơi trúng đầu gối Yumiko. Đột nhiên, trong hầm vang lên tiếng thét kinh hoàng:

"Takehiko, Takehiko, mau, giết nó đi!"

Nhanh như cắt, Yumiko như bị điện giật bật dậy, la hét điên cuồng. Không khí tĩnh lặng bỗng chốc bị bao trùm bởi sự sợ hãi.

Akechi cầm đèn pin soi vào vật vừa văng ra từ đầu gối Yumiko, đó chẳng qua chỉ là một con bọ ngựa đã chết khô. Đại khái là nó bị rơi xuống từ mạng nhện trên trần hầm. Takehiko lấy chiếc khăn tay trong túi ra, quấn lấy xác con bọ ngựa rồi ném vào góc tường nơi Yumiko không nhìn thấy.

Takehiko bất giác nhớ lại một cảnh tượng tương tự như vậy. Đó là lúc anh mới đến nhà Omagahara không lâu, khi anh giúp Yumiko dựng ống nhòm trên hành lang để quan sát côn trùng trong vườn. Yumiko lúc đó cũng giống hệt bây giờ, đột nhiên bị một con bọ ngựa làm cho hồn bay phách lạc.

Chuyện này Akechi đã nghe kể từ Takehiko, và trong nhật ký của Yumiko cũng có ghi chép.

"Yumiko, bà sợ bọ ngựa đến thế sao?"

Akechi hỏi với giọng điệu trầm ổn khác thường. Yumiko sợ đến mức không còn sức để trả lời, bà đứng ngây người ra đó, toàn thân run rẩy.

"Nhện, rết hay rắn bà đều không sợ sao? Chỉ sợ mỗi bọ ngựa?"

Yumiko nghe câu hỏi của Akechi một lần nữa mới khẽ gật đầu.

"Ra vậy, chỉ sợ bọ ngựa..."

Bà khó khăn lắm mới trấn tĩnh lại được và ngồi về chỗ cũ.

"Nguyên nhân vì sao, bà có biết không?"

Yumiko không trả lời.

"Lúc nhỏ, bà đã tận mắt chứng kiến hoặc đọc được trong sách rằng, bọ ngựa và bà là cùng một loại. Cùng với sự hiểu biết đó ngày càng sâu sắc, bà nảy sinh cảm giác chán ghét mãnh liệt với bọ ngựa. Sau đó sự chán ghét biến thành nỗi sợ hãi. Nhìn thấy đồng loại về mặt tính cách (giết chóc) còn đáng sợ hơn nhìn thấy bất kỳ loại quái vật nào, bà có biết không?"

Yumiko vẫn giữ im lặng.

"Nếu bản thân bà không cảm nhận được, thì tiềm thức của bà cũng biết rõ điều đó. Trong tình huống này, cảm giác sợ hãi của bà càng mãnh liệt hơn. Nhện cũng có hành vi tương tự, nhưng có lẽ bà chưa biết nên không sợ nhện."

Akechi nhìn Yumiko một cách nghiêm túc, Yumiko cũng nhìn chằm chằm Akechi với đôi mắt mở to như của một nữ yêu.

"Xem ra bà dường như không hiểu ý tôi nói. Dù là tận mắt thấy hay đọc qua sách vở, bất kể trường hợp nào, tóm lại khái niệm đó chắc chắn ẩn giấu sâu trong tâm khảm bà, chỉ là bà không muốn thừa nhận mà thôi. Hễ thấy bọ ngựa là sợ như thấy quái vật, điều đó đã chứng minh cho sự tồn tại của khái niệm này. Bọ ngựa cái trong lúc giao phối sẽ ngẩng cổ lên và ăn thịt con đực ở phía sau. Con đực bị ăn thịt ngay trong sự ngọt ngào và khoái cảm."

Akechi chưa nói hết câu đã dừng lại. Không khí trong hầm trú ẩn lại lưu chuyển một cách dị thường. Yumiko hai tay bịt tai, lắc đầu qua lại như một đứa trẻ. Không chỉ đầu, mà toàn thân bà cũng rung chuyển mạnh mẽ theo nhịp điệu, dường như đang cố nén cơn giận dữ.

"Lời tôi nói đáng sợ lắm sao? Bà không muốn nghe à? Không muốn nghe chứng tỏ tôi đã nói đúng. Đây là kiểu mưu sát cuối cùng, một trong những động cơ giết người. Trong những khoảnh khắc đó, bà luôn muốn siết cổ đối phương, muốn cuộn chặt lấy họ cho đến chết giống như cách đã làm với con chim oanh hay con mèo. Đó là cách bà dùng lý trí để trì hoãn thời khắc đó. Việc trì hoãn này tuyệt đối không phải vì bà nản lòng, bởi bà đã hoạch định những cái bẫy phức tạp chu toàn, chuẩn bị bằng chứng ngoại phạm rất đầy đủ, nên bà biết chắc mình sẽ đạt được mục đích bất cứ lúc nào. Những vụ án kết hợp giữa kế hoạch lý trí và hành vi giết người cuối cùng cũng có một số tiền lệ. Nhưng một sự kết hợp khó tin như trường hợp của bà thì trong lịch sử tội phạm của bất kỳ quốc gia nào đại khái là chưa từng có. Biết đặt tên gì cho tâm lý dị thường này đây? Tôi cũng không nghĩ ra nổi.

Bà nói giết người là đỉnh cao của tình ái, vì yêu đến phát cuồng, yêu đến cực điểm nên mới bắt buộc phải giết chết đối phương. Thế nhưng, bọ ngựa hay ong mật ăn thịt bạn tình của mình có lẽ không phải vì yêu. Tuy nhiên, hành động đó chỉ giới hạn ở bạn tình, và lại diễn ra ngay tại thời điểm ái dục đỉnh cao nhất, xét về điểm này thì bề ngoài có vẻ giống nhau. Giữa những người yêu nhau cũng có những lời âu yếm kiểu như 'em muốn ăn thịt anh'. Điều này có lẽ cho thấy, con người cũng tiềm ẩn một dục vọng nhẹ nhàng giống như bọ ngựa, là khi đạt tới cao trào tình dục cuối cùng thì nhất định phải 'ăn' đối phương mới thấy mãn nguyện. Còn ở bà, dục vọng này lại mạnh mẽ đến dị thường, bà quả thực đã biến thành một con yêu tinh bọ ngựa.

Nói đến đây, tôi chợt nhớ ra một chuyện, đó là ngụ ý của chiếc lông chim trắng. Theo mặt chữ thì nó có nghĩa là 'mũi tên lông trắng'. Khi con quái thú cư ngụ trong núi sâu muốn bắt một cô gái xinh đẹp trong làng, nó sẽ cắm một mũi tên lông trắng lên mái nhà cô gái đó. Người dân trong làng thấy mũi tên lông trắng sẽ theo chỉ thị mà đặt cô gái vào một chiếc rương sơn trắng, đưa đến trước đền thờ thần trong núi. Đêm khuya, quái thú xuất hiện, phá rương và ăn thịt cô gái. Chiếc lông trắng của bà chắc cũng mang ý nghĩa này. Bà là một con nữ quái xinh đẹp. Vật tế không phải các cô gái mà là những thanh niên trai trẻ. Bà mang một gương mặt hiền lành đến con sâu cũng không dám chạm vào, vậy mà lại có một kiểu khiếu hài hước kinh khủng đến thế, thực sự khiến tôi đại kinh ngạc.

Bà không có ý định tự sát chứ? Tôi rất lo bà sẽ tự tử. Ngay từ đầu tôi đã quan sát kỹ mọi cử động của bà. Thông thường, những tội phạm có lòng tự trọng cao và địa vị xã hội lớn thường mang theo thuốc độc bên mình để phòng vạn nhất. Do đó tôi rất lo bà cũng giấu thuốc độc, nhưng dần dần tôi nhận ra bà không phải hạng người có tính cách đó.

Bà dường như thiếu đi lòng tự trọng và danh dự tối thiểu nhất của một con người. Danh dự hay địa vị của nhà Omagahara, bà thực sự chẳng màng tới. Trong quan hệ nam nữ, bà quên đi việc giữ mình và trân trọng tình cảm thuần khiết, mà cứ ngang nhiên thay đổi và đùa giỡn với đàn ông không chút kiêng dè. Bà đã vượt xa khỏi những quy phạm đạo đức và tôn giáo. Bà chẳng khác nào một loài động vật hoang dã, chỉ biết đến nhục dục bản năng, hoàn toàn không hiểu tình yêu là gì. Vì vậy, lý trí của bà phát triển một cách dị thường, thông minh quá mức đến mức đáng sợ. Một tính cách thật khó tin làm sao! Bà có lẽ là con người của thế kỷ sau, tôi thực sự khó lòng thấu hiểu được bà. Chính vì không hiểu nên tôi mới phải dùng những lý lẽ và lời lẽ hời hợt này để diễn giải.

Bà không tự sát là vì muốn được đàng hoàng ra tòa phải không. Bà có lẽ cũng thấy hứng thú với phiên tòa. Bà không những không căm thù tôi khi tôi vạch trần tội ác của bà, mà trái lại còn 'yêu' tôi, đây là loại tâm lý gì vậy? Đôi mắt đẹp của bà khi nhìn tôi đang lóe lên một loại tình dục của loài vật. Đúng là vậy rồi. Tôi sợ đôi mắt của bà."

Ngay cả một người lỗi lạc như Akechi cũng bắt đầu nói năng có chút lộn xộn. Ông toát mồ hôi lạnh. Kẻ giết người mỹ lệ này quả thực có một sức quyến rũ mạnh mẽ đến vậy.

"Ông nói đúng rồi đấy, tôi yêu ông."

Yumiko nói một cách tĩnh lặng với vẻ mặt thản nhiên như thể đó là điều hiển nhiên.

"Nói vậy nghĩa là nếu bà có súng, bây giờ bà đã nổ súng vào tôi rồi. Bà là hạng người như vậy mà. Người biết bí mật của bà chỉ có tôi và Takehiko, nếu giết cả hai chúng tôi thì bà sẽ an toàn. Bà khao khát sự an toàn đó hơn bất cứ thứ gì, đúng không. Takehiko dù có chết vì bà cũng thấy hạnh phúc, nhưng tôi thì không thể thấy chết mà không cứu. Tôi cũng không hiểu vì sao bà muốn giết anh ta, nhìn bề ngoài, động cơ có vẻ là vì anh ta đã xem nhật ký, và bà muốn trừ khử anh ta để bảo vệ bí mật của chồng bà là ông Omagahara. Thế nhưng, người đã xem nhật ký đâu chỉ có mình anh ta, tôi cũng xem rồi. Dù có giết anh ta thì bí mật cũng không giữ được.

Yumiko, khi đọc cuốn nhật ký đó, tôi đã hiểu ra tất cả. Đương nhiên, ngay từ đầu vụ án tôi đã nảy sinh nghi vấn rất lớn đối với bà. Bà chắc vẫn còn nhớ lần tôi đến quý phủ, chỉ kể lại những tình hình vụ án tôi nắm được chứ không hề hỏi han manh mối gì mà đã cáo từ ra về chứ? Thực tế lúc đó, một mặt tôi phân tích vụ án, mặt khác tôi quan sát kỹ thần thái của bà và ông Omagahara, tôi cảm nhận mạnh mẽ rằng: Nếu trong hai người có một kẻ có khả năng là hung thủ, thì đó không phải Omagahara, mà chính là bà.

Đồng thời, cuộc viếng thăm đó cũng là một thủ đoạn đánh cỏ động rắn, tôi đã phá vỡ hai âm mưu dàn dựng hiện trường lớn, tạo ra một đòn giáng và sự đe dọa đối với đối phương. Hung thủ khi thấy âm mưu sắp bị bại lộ, lòng dạ bồn chồn lo sợ, tất sẽ đánh một ván bài liều lĩnh, vội vã thực hiện hành động tiếp theo. Và tôi chỉ việc chờ sẵn. Quả nhiên đúng như dự liệu, tôi đã thu được hiệu quả mong muốn. Bà đã vội vàng viết ra cuốn nhật ký đó, rồi giả vờ sợ người khác thấy, thực tế đó là màn kịch bà cố tình diễn cho Takehiko xem.

Cuốn nhật ký được viết rất thành công, có thể nói là kết tinh của toàn bộ trí tuệ của bà. Hơn nữa, những gì ghi trong đó đều là sự thật. Đó không phải chuyện hư cấu hay cổ tích, mà hoàn toàn là bản ghi chép những hành động thực tế đã diễn ra. Ba người đàn ông thực sự đã bị giết, và hung thủ đã hoạch định những cái bẫy phức tạp để không bị nghi ngờ. Thoạt nhìn, đây giống như một màn sương mù do đàn ông tạo ra, vì phụ nữ dù thế nào cũng khó lòng làm được. Do đó, tôi từng nghi ngờ ông Omagahara, và chính vì nguyên nhân này mới có cuộc thăm hỏi lần đó. Thế nhưng, sau khi quan sát kỹ và phân tích tính cách ông Omagahara, tôi thấy có điểm không khớp.

Ông Omagahara là người mê truyện trinh thám, nhà nghiên cứu lịch sử tội phạm, một bậc thầy ảo thuật nghiệp dư. Trông thì có vẻ âm mưu tội phạm này xuất phát từ sự hoạch định tinh vi của ông ấy; nhưng suy xét kỹ thì không phải vậy. Ông Omagahara thích đọc và nghiên cứu những thứ đó chỉ đơn thuần là để tiêu khiển và giải trí, còn việc vận dụng chúng vào một vụ án thực tế thì gần như là không thể. Sau cuộc trò chuyện đó, tôi càng nhận ra rõ điểm này: ông Omagahara là một người theo chủ nghĩa thực tế thuần túy, do đó ông ấy mới cần những thứ như truyện trinh thám và lịch sử tội phạm để giải tỏa và bù đắp.

Lúc đó tôi cũng quan sát kỹ biểu cảm của bà. Những lời nói cử động và nụ cười không quá nhiều của bà đều bộc lộ một sự dị thường. Trước đây tôi đã tiếp xúc với rất nhiều người liên quan đến tội phạm, nên tôi có thể cảm nhận được điểm này. Ông Omagahara không hề sợ tôi, nhưng bà thì có, dù bà đã khéo léo giả vờ rất trấn tĩnh. Phụ nữ rất giỏi diễn kịch, nhưng tôi vẫn thấy được nỗi sợ hãi mãnh liệt ẩn giấu sâu trong lòng bà.

Đọc cuốn nhật ký khiến tôi không khỏi cảm thán. Âm mưu không chỉ được thiết kế chặt chẽ, xảo quyệt, mà còn tạo ra được một động cơ giết người mạnh mẽ cho ông Omagahara cùng những bằng chứng không thể chối cãi. Việc này thực sự đòi hỏi một trí tuệ kép, và một mình bà đã hoàn thành xuất sắc. Ai đọc cuốn nhật ký đó cũng không thể nghi ngờ việc ông Omagahara vô tội. Bởi động cơ chính để ông ấy giết người là trả thù tình địch đã cướp đi người vợ yêu quý. Ngược lại, người ta không thể tưởng tượng ra bà có động cơ giết người gì, nên bà sẽ không phải chịu chút nghi ngờ nào.

Trong nhật ký, suy luận của bà về vụ Kida là: Khi bà và chồng dùng ống nhòm quan sát, người chồng đã làm rơi khăn tay ra ngoài cửa sổ. Nếu chiếc khăn tay thực sự do ông Omagahara cố tình làm rơi, và suy luận của bà là đúng, thì tôi cũng có một giả thuyết khác. Khi ông Omagahara lau ống kính xong và định nhét khăn vào ống tay áo Kimono, bà đang đứng ngay cạnh ông ấy. Nếu bà khẽ dùng ngón tay gẩy một cái khiến chiếc khăn tuột khỏi tay ông Omagahara bay ra ngoài, thì tình hình sẽ thế nào? Ông Omagahara chắc chắn vẫn nghĩ là do mình bất cẩn nên chiếc khăn mới rơi. Còn việc bà cầm khăn tay mà cố tình vứt đi thì thông thường là điều khó có thể xảy ra.

Giả sử bà chính là người cố tình khiến ông Omagahara làm rơi khăn tay, thì hung thủ được suy luận ra sẽ hoàn toàn ngược lại. Hung thủ không phải ông Omagahara, mà chính là bà. Tôi lấy suy luận của bà làm điểm xuất phát, đọc kỹ cuốn nhật ký và đối soát từng tình tiết một. Kết quả là tôi phát hiện những tội ác này hoàn toàn trùng khớp với bà.

Nếu nói rằng Murakoshi – kẻ thao tác hình nộm trên vách đá Uomi-zaki – là do bà chỉ thị, còn 'con rối' là Omagahara, thì giả thuyết này không có chút gì là bất tự nhiên cả. Kida là tình địch của Murakoshi. Murakoshi mê luyến bà như điếu đổ, bà bàn bạc với anh ta để trừ khử Kida, bảo anh ta làm đồng phạm, anh ta sẽ hân hoan đồng ý ngay. Bà có loại uy lực đó đối với đàn ông. Lúc nãy Takehiko chẳng phải cũng rất vui lòng để bà giết đó sao. Vì vậy bà sẽ hiểu ý tôi nói gì.

Trong nhật ký bà viết rằng, trước khi dùng ống nhòm nhìn mỏm Uomi-zaki, bà vẫn luôn ở trong nhà. Ông Omagahara một mình lái xe từ sân golf về, nên bà suy luận rằng trên đường về ông ấy đã ghé qua vách đá để giết Kida. Trong khi lúc đó bà đang ở nhà, nên bà không thể giết Kida được. Tiếng đàn dương cầm chính là bằng chứng ngoại phạm của bà, anh Shōji đây cũng nghe thấy tiếng đàn suốt thời gian đó nên có thể làm chứng cho bà. Thế nhưng, trong khoảng thời gian đó, không có ai vào phòng bà ở tầng hai, Takehiko thấy cửa phòng bà đóng chặt. Điều này khiến tôi liên tưởng đến việc nếu đặt một chiếc máy ghi âm trong biệt thự Atami, dùng loại băng lớn, dù không có người điều khiển thì việc tự động phát nhạc dương cầm trong vòng một tiếng đồng hồ cũng chẳng vấn đề gì. Trong vụ án lần này, máy ghi âm đóng vai trò rất lớn.

Bà đã mặc bộ áo khoác xám và mũ dạ của chồng đã chuẩn bị sẵn, nhảy từ cửa sổ tầng hai xuống mái nhà phía dưới rồi xuống sân sau. Sau đó từ cổng hàng rào phía cuối sân đi ra, theo lối mòn trong rừng để đến vách đá Uomi-zaki. Kida theo ý bà đã đợi sẵn dưới gốc cây tùng từ sớm. Tại đó có lẽ bà lại dành cho anh ta những cử chỉ âu yếm dịu dàng. Bà cảm thấy một niềm vui thú tột cùng với những cuộc mạo hiểm phóng túng khiến người ta rợn tóc gáy này. Đúng không?"

Yumiko ngây người nhìn chằm chằm Akechi, thất thần lắng nghe những suy luận của ông. Hơn nữa, đối với những câu hỏi khiến người ta phải hổ thẹn kia, bà cũng không hề né tránh mà thỉnh thoảng lại khẽ gật đầu.

"Sau khi ân ái xong, bà đã đẩy anh ta xuống vách đá. Kida hoàn toàn không có sự phòng bị nào, anh ta đã quá chủ quan. Do đó mục đích của bà đã đạt được một cách dễ dàng. Lúc này, bà lại theo lối cũ chạy nhanh về biệt thự, dùng chính cách lúc đi để lẻn vào phòng tầng hai, thay quần áo, tắt máy ghi âm và thực sự ngồi vào đàn dương cầm. Sau đó là các sự kiện ông Omagahara về nhà, nhìn ống nhòm, chứng kiến hình nộm rơi xuống vách đá.

Về vụ Murakoshi, không cần phải nói, coi bà là hung thủ còn xác đáng hơn cả ông Omagahara. Bà bảo Murakoshi dọn đến chung cư Jinnan nơi có điều kiện thuận lợi để đột nhập, khẩu súng lục cũng là do bà bảo anh ta đi kiếm. Đối với Murakoshi, chỉ cần là việc bà bảo làm, dù có vô lý đến đâu anh ta cũng sẽ không một lời oán thán mà chấp thuận ngay.

Tối hôm đó, ông Omagahara vào thư phòng đọc sách lúc khoảng 7 giờ. Lúc 7 giờ rưỡi bà có mang trà hồng vào. Kể từ đó cho đến tận lúc mọi người nghe đài ở phòng khách, không ai chứng minh được ông Omagahara có luôn ở trong thư phòng hay không. Nhưng kẻ không có bằng chứng ngoại phạm không chỉ có mình ông ấy, ai có thể chứng minh bà đã làm gì trong suốt thời gian đó? Bà nói là ở trong phòng mình, nhưng nhảy qua cửa sổ ra ngoài gây án như bà đã suy luận về ông Omagahara, thì chính bà cũng hoàn toàn có thể làm được vậy.

Tại chung cư Jinnan, bà và Murakoshi đã cùng nghe đài radio trong hai mươi phút, trong khoảng thời gian đó, dưới tiếng đàn violin du dương, bà đã âu yếm Murakoshi. Buổi phát thanh đó vừa là bằng chứng ngoại phạm để bà tự tẩy trắng sau này, vừa là khúc nhạc đệm cho cuộc tình tự, thực sự là có giá trị sử dụng kép. Buổi diễn kết thúc, tiếng báo giờ 9 giờ vừa vang lên, những cử chỉ âu yếm ngọt ngào đột ngột biến thành hành vi giết người tàn khốc. Bà giơ súng nhắm thẳng vào ngực Murakoshi và bóp cò.

Những sự việc sau đó đúng như bà đã viết trong nhật ký. Bà cho rằng ông Omagahara chính là con dê thế tội tốt nhất của mình. Mấy chiếc đồng hồ đương nhiên cũng là do bà chỉnh chậm lại. Trong nhật ký chẳng phải có bản danh sách thời gian thật và giả của tối hôm đó sao? Đó chính là bản danh sách thời gian mà bà, với tư cách hung thủ, đã sửa đi sửa lại nhiều lần khi mưu tính vụ giết người này. Việc bà có thể viết nó vào nhật ký cũng là điều dễ hiểu.

Về cái chết của họa sĩ San-ki, cũng tương tự như những gì bà mô tả. Bà thông qua Murakoshi để nắm bắt tình hình của anh ta, và vào ngày trước khi giết Murakoshi, bà bịa ra một lý do nào đó bảo Murakoshi dụ họa sĩ ra ngoài, việc này hoàn toàn khả thi. Thời gian thực hiện chắc chắn là trước khi ông Omagahara có thể đi tiệc về. Khu vực quanh cầu Senju, phía sau các nhà máy ven sông vào chiều tối gần như không có người qua lại, là một nơi vô cùng hẻo lánh. Vì vậy bà không cần phải đợi đến đêm khuya mới ra tay.

Tôi đã đối soát từng tình tiết một, và nhận định bà là hung thủ là hợp lý nhất, không thấy có bất kỳ sơ hở nào. Tuy nhiên, đó cũng chỉ là một suy luận mang tính khả năng, phải có bằng chứng mới có thể kết luận được. Do đó, tôi nghĩ nếu bà thực sự là hung thủ, bà sẽ còn tiếp tục giết người, nên tôi phải đề phòng từ sớm. Đúng như tôi đã nói lúc nãy, tôi muốn nếm thử mùi vị mạo hiểm sau một thời gian dài.

Hiện giờ thì bằng chứng đó tôi đã tìm thấy rồi. Lúc nãy khi bà định giết Shōji, bà đã nói một loạt những lời khó hiểu, và đó chính là những tình tiết quan trọng tôi cần nắm bắt, mà bà thì lại tự mình lỡ lời nói ra. Bà cho rằng nói gì với người sắp chết cũng chẳng sao, nhưng vạn lần không ngờ lại bị tôi nghe thấy. Qua đó tôi đã xác thực được suy luận của mình là chính xác, bà chính là hung thủ.

Đồng thời, bà còn để lộ ra việc một người khác đang ở trong tình cảnh rất nguy hiểm. Đó chính là chồng bà, ông Omagahara. Chính vì đọc cuốn nhật ký đó mà tôi nảy sinh nỗi bất an này. Bà lợi dụng Takehiko để cho tôi thấy cuốn nhật ký, và với sự nông cạn của mình bà suy đoán tôi sẽ hoàn toàn bị màn sương mù trong đó làm cho mê muội. Những hành động tội ác bà mưu tính thực sự rất chặt chẽ, nhưng suy xét kỹ thì lại lộ ra vẻ trẻ con và thiếu hiểu biết. Thực tế nó đã vượt quá mức cần thiết, mang hơi hướng của việc coi âm mưu như một trò vui để bày biện. Viết nhật ký chắc cũng thú vị lắm nhỉ. Bà bị mê hoặc bởi cái bẫy do chính mình thiết kế, và tự mãn tin rằng tôi cũng sẽ sập bẫy.

Thế nhưng, không đời nào bà lại không biết rằng để tôi xem nhật ký là một việc rất nguy hiểm, để tôi xem cũng chẳng khác nào cho cảnh sát xem. Nếu ông Omagahara vì thế mà bị cảnh sát thẩm vấn, họ nhất định sẽ cho bà và ông ấy đối chất. Đến lúc đó chân tướng sẽ đại bại. Một khi Sở Cảnh sát nhận định hung thủ nằm trong số hai vợ chồng và bắt đầu điều tra chuyên sâu, âm mưu bà đã vắt óc hoạch định sẽ lập tức đổ bể. Cho nên, bà thừa biết điều tôi lo lắng là gì. Dù biết nguy hiểm nhưng bà vẫn nhất quyết làm vậy, vì sao? Câu trả lời chỉ có một, đó là bà đã quyết định giết ông Omagahara trước khi bị triệu tập thẩm vấn. Bà chỉ còn con đường đó để bảo toàn bản thân. Và đó cũng chính là điều tôi lo sợ nhất.

Một mặt bà dùng nhật ký để chứng minh ông Omagahara là hung thủ, mặt khác để âm mưu không bị lật tẩy, bà bắt buộc phải trừ khử ông ấy, vì sự tồn tại của ông ấy vĩnh viễn là một mối đe dọa đối với bà. Tuy nhiên để đạt được cả hai mục đích này thì ông Omagahara không tự sát là không xong. Nếu không nhật ký cũng mất đi giá trị của nó. Nhìn vào cái bẫy bà đã giăng ra, việc ông Omagahara cuối cùng chọn cách tự sát sẽ không có gì là ngẫu nhiên cả. Ông Omagahara chết đi, bà không chỉ được an toàn vĩnh viễn mà toàn bộ khối tài sản khổng lồ của ông ấy cũng thuộc về một mình bà. Một ý tưởng thực sự tuyệt diệu.

Thậm chí nếu lùi một bước, ông Omagahara vốn không phải hung thủ nên ông ấy chắc chắn sẽ không tự sát. Nhưng bà vẫn bắt buộc phải bắt ông ấy 'tự sát'. Nghĩa là, bà sẽ tạo ra hiện trường giả của một vụ tự tử, mà thực tế lại là một vụ sát hại cưỡng ép, bà chắc chắn đã có tính toán này. Thậm chí cả tội giết Takehiko đây, bà cũng đã tính sẽ đổ vấy hết cho ông Omagahara. Takehiko tư thông với bà, nên việc ông Omagahara giết anh ta là hoàn toàn có khả năng. Sau khi đọc xong nhật ký, người tôi lo lắng hơn cả Takehiko chính là ông Omagahara, nên tôi mới phải hóa trang lẻn vào quý phủ. Và cũng vừa vặn bắt kịp sự việc tối nay."

Yumiko bị nói đến mức á khẩu không thốt nên lời, bà nhìn chằm chằm vào đôi môi mấp máy rõ nét của Akechi, dường như nghe đến mức mê muội. Bà vô cùng kính phục trí tuệ của thám tử, không thể không thừa nhận tất cả những gì ông nói. Trái tim bà bị chinh phục bởi một người có thể thấu suốt mọi việc đến từng chân tơ kẽ tóc như ông, bất giác nảy sinh một tình cảm ái mộ mãnh liệt dành cho Akechi.

"Hôm nay ông Omagahara tự lái xe ra ngoài, bà đã chớp lấy cơ hội này để gây án. Bà biết tối nay ông ấy có tiệc, nên đã hoạch định âm mưu rằng trên đường về ông ấy sẽ ghé qua hầm trú ẩn này để giết Takehiko. Hơn nữa, ông Omagahara không có cách nào chứng minh được mình không đến đây. Dù thời gian Takehiko mất mạng và thời gian ông Omagahara về nhà không thể hoàn toàn trùng khớp, nhưng ngày mai hoặc ngày kia khi thi thể được phát hiện, người ta cũng không thể suy đoán chính xác thời điểm tử vong. Nếu trong hầm trú ẩn này còn vứt lại vài món đồ tùy thân của ông Omagahara nữa thì ông ấy càng tình ngay lý gian.

Thế nhưng, nếu ông Omagahara thực sự bị thẩm vấn thì sự việc sẽ hỏng bét. Bởi vì ông ấy không phải hung thủ thực sự, nên sự biện hộ mà bà có thể dàn xếp là có hạn. Vì vậy, trước đó bà bắt buộc phải khiến ông ấy 'tự sát'. Trong lòng bà chắc hẳn đã có cách để ra tay, dù tôi chưa đoán ra bà sẽ dùng thủ đoạn gì, nhưng tôi nghĩ cách đơn giản nhất chính là đầu độc. Chỉ cần bỏ một ít thuốc độc vào tách trà hồng mà bà vẫn mang vào thư phòng cho chồng mỗi tối là xong. Đợi đến lúc chắc chắn chồng đã tắt thở, bà dùng dao nhỏ cạy cuốn nhật ký có khóa ra, lật đến trang ghi lại tội ác của ông Omagahara, đặt cạnh thi thể trên bàn rồi lẻn ra khỏi thư phòng. Những gì bà dàn dựng sẽ trở thành lời tự thú không lời của ông Omagahara, đồng thời cũng có nguyên nhân dẫn đến vụ tự sát. Đó là ông Omagahara phát hiện ra cuốn nhật ký, lén lấy ra xem, thấy âm mưu đã bại lộ nên chọn cái chết để kết thúc tất cả. Bà chắc chắn là định tạo ra một hiện trường giả như vậy."

"Yumiko, những gì tôi vừa nói, bà có điểm nào cần đính chính không?"

Yumiko vẫn không rời mắt nhìn chằm chằm vào mặt Akechi, bà khẽ gật đầu như một đứa trẻ ngoan. Không rõ vì lý do gì, trên gương mặt bà hiện lên một nụ cười nhẹ nhõm, vui vẻ.

Takehiko cũng mở to mắt nhìn Akechi, anh hoàn toàn mờ mịt, đầu óc trống rỗng, không biết mình nên nghĩ gì hay nói gì. Thế nhưng, sự mê đắm của anh dành cho Yumiko vẫn không hề thay đổi. Trong lòng anh nảy sinh một ý nghĩ kỳ quái: giết Akechi rồi cùng Yumiko trốn đi một nơi thật xa, hoặc là cả hai ôm nhau cùng chết. Nhưng anh vẫn chưa đủ gan dạ để biến ý nghĩ đó thành hiện thực.

"Yumiko, những âm mưu bà hoạch định đầy rẫy sự thiếu hiểu biết và trẻ con. Nếu không vì chịu ảnh hưởng từ sở thích truyện trinh thám và ảo thuật của ông Omagahara, cùng việc đắm mình vào kho sách đó, thì bà không thể cấu tứ ra được những chuyện này.

Tuy nhiên, những tội phạm từ xưa đến nay, nếu nói họ có chút thông minh vặt, thì đó thường là sự thông minh ngu xuẩn và thiển cận, gọi là sự trẻ con của tội phạm cũng được. Thế nhưng, với tư cách là một kế hoạch ngu ngốc và trẻ con, cái bẫy mà bà dàn dựng quả thực có thể nói là rất xuất sắc. Những cái bẫy có lớp lang như vậy tôi cũng chưa thấy nhiều.

Hung thủ tự mình dùng ống nhòm chứng kiến chính mình phạm tội, cùng một chương trình phát thanh có thể nghe thấy ở hai nơi khác nhau vào cùng một thời điểm. Vì cả hai tình huống đó đều được coi là bất khả thi, nên bà mới tin rằng hung thủ sẽ tuyệt đối an toàn. Hơn nữa, bà còn tạo ra động cơ giết người mạnh mẽ cho ông Omagahara, trong khi bản thân không để lộ chút sơ hở nào. Bất kể vụ nào, nếu cho rằng do ông Omagahara làm thì đều vô cùng hợp tình hợp lý, không hề khiên cưỡng, bà đã tạo ra một chuỗi âm mưu tội phạm đa tầng. Tôi khâm phục sự xảo quyệt của bà, từ đó khiến tôi nhớ đến từ 'huyễn thuật' của Trung Quốc. Bà đã biên diễn một thứ gọi là huyễn thuật, quả thực có thể xếp vào hàng những ảo thuật gia xuất sắc nhất thế giới.

Thế nhưng, bà giết nhiều người như vậy mà vẫn chưa thấy rõ là vì lý do gì. Nếu bảo giết Murakoshi là vì anh ta là đồng phạm, bà sợ bí mật bị tiết lộ nên phải trừ khử, thì điều đó nghe có vẻ hợp lý. Nhưng nhìn từ tính cách của Murakoshi, anh ta sẽ không tiết lộ bí mật đó. Vì vậy, giết anh ta cũng chỉ có thể được coi là hành động vô động cơ. Bà liên tục giết người không vì động cơ nào cả, không rõ nguyên nhân tại sao. Tôi xin nhận thua ở điểm này, mời bà tự mình nói ra cho biết.

Trong suốt nhiều năm làm thám tử, tôi chưa từng gặp vụ án kỳ quái nào như chuỗi giết người vô động cơ này. Bà có lẽ sở hữu một tính cách rất đặc biệt. Đương nhiên bà không phải người điên, sâu thẳm trong lòng bà chắc chắn ẩn chứa một động cơ khó tin mà người khác không tài nào tưởng tượng nổi. Yumiko, tôi muốn nghe xem đó rốt cuộc là gì, muốn nghe lời thú nhận chân thực từ chính miệng bà."

Yumiko dời ánh mắt sang luồng sáng phản xạ từ trần hầm, bà hít một hơi sâu, giọng nói dịu dàng nhưng đầy vẻ quỷ dị vang lên:

"Động cơ ư? Chẳng phải tôi đã nói trong nhật ký rồi sao? Là đỉnh cao của tình yêu. Tôi yêu họ đến mức không thể nhẫn nhịn được nữa. Khi tình yêu đạt đến đỉnh điểm, chỉ có cái chết mới có thể đóng băng khoảnh khắc đó mãi mãi. Tôi muốn họ vĩnh viễn thuộc về tôi, không còn cơ hội để thay lòng đổi dạ hay rời xa tôi. Sự tàn khốc mà ông nói, với tôi chính là khoảnh khắc thăng hoa nhất. Tôi thích nhìn thấy sự sống dần tan biến trong vòng tay mình, đó là lúc tôi cảm thấy được hòa tan hoàn toàn với người mình yêu. Ông Akechi, ông có hiểu cảm giác đó không? Cảm giác của một con bọ ngựa cái đang nuốt chửng bạn tình của mình trong niềm hoan lạc tột cùng..."

Nói đến đây, Yumiko khẽ nở một nụ cười mê dại, đôi mắt ánh lên một tia nhìn khiến ngay cả thám tử lão luyện cũng phải rùng mình.

"Về phần ông Omagahara, tôi tôn kính ông ấy như một vị thần. Và để bảo vệ vị thần đó, tôi sẵn sàng hiến tế tất cả những gì ngáng đường. Nhưng cuối cùng, chính vị thần đó cũng phải cùng tôi đi vào cõi vĩnh hằng. Đó chẳng phải là một kết cục mỹ mãn sao?"

Akechi thở dài, ông nhận ra đây là một tâm hồn đã hoàn toàn lệch lạc, không thể dùng bất cứ chuẩn mực đạo đức hay lý trí thông thường nào để soi xét. Ông đứng dậy, ra hiệu cho Kobayashi đang nấp ở lối vào hầm:

"Kobayashi, đưa anh Shōji ra ngoài trước. Gọi điện cho đồn cảnh sát gần đây nhất, bảo họ cử người tới. Hung thủ đã thú nhận toàn bộ tội trạng."

Trận đối đầu kịch tính giữa trí tuệ và ác ma mỹ lệ rốt cuộc đã khép lại dưới căn hầm trú ẩn tối tăm, đánh dấu sự kết thúc của chuỗi án mạng kinh hoàng đã gây rúng động giới thượng lưu Tokyo bấy lâu.