Nỗi sợ hãi đã khiến Gái can đảm. Tuy tốc độ xe chậm nhưng với Gái thế là liều lĩnh lắm. Mặc! Gái cứ nhảy. Thà gãy chân gãy tay còn hơn phải vào ngồi phơi mắt trước công an với cái tội làm điếm. Gái đã bị bắt trong lúc đang bán dâm cho khách. Người bắt gái là Huệ Lan chứ chẳng phải ai khác ngay tại hộp nhà Bộng mì ăn liền. Thì ra, Huệ Lan là công an. Nghĩ đến chuyện này, Gái lại càng sợ. Giờ phải ngồi phơi mặt ra trước Huệ Lan là điều Gái không thể...
Băng qua một khoảng tối, Gái gặp ngay một vườn cây rậm.
- Đứng lại! Đứng lại!
Gái nghe có tiếng thét của Huệ Lan nhưng ở xa.Cứ đà chạy này, Gái có thể thua. Gái đủ thông mình để hiểu rằng Huệ Lan là công an được rèn luyện nhiều nhất định sẽ dai sức và nhanh nhẹn hơn mình. Bóng tối và bóng cây đã giúp Gái nảy ra ý định mới. Cô nhanh nhẹn Ồm một thân cây và trèo vội lên. Cây gì Gái không biết. Chỉ biết cây có một cành chẽ ngang và rất nhiều lá. Gái đã ngồi thu lu trong bóng lá ấy trốn liều. Huệ Lan đã chạy qua chỗ Gái nấp. Gái sợ đến thót tim muốn nhảy xuống đất xin tha tội. Nhưng, Huệ Lan đã chạy vượt qua đó một quãng rồi quay lại. Khi nghe tiếng xe Công Nông nổ lại, Gái mới dám thở một tiếng to coi như thoát nạn.
- Lạy Chúa!
Gái nguyện cầu một cách vu vơ rồi tuột vội xuống cây. Gái ở lâu trên cây sợ người ta nghi, cho là kẻ rình trộm. Khi hoàn hồn lại rồi, trong nhờ nhờ tối sáng của vùng đất được ánh điện từ xa hất lại, Gái đã nhận ra từng khoảng không gian một. Đây là vùng đất kiếm ăn nên Gái quen thuộc. Cô không gặp mấy khó khăn khi tìm ra con đường an toàn nhất cho cuộc bò trốn của mình.
"Thế là hết..."! Bây giờ lối về sông Bụi, lối về Trầm Thương quán có bà Thọ nhân hậu, có anh Sấm nhiệt tình nhưng quá sợ bố mẹ đã bị chắn rào. Hàng rào ấy do Gái gây ra. Chuyện chẳng sớm thì muộn sẽ vỡ lở. Mọi người sẽ thấy bộ mặt thật của chị Trầm, của Cọ, của Nỡm, của Gái. Cái lầu xanh của những cô Kiều tân thời núp dưới bóng quán cà phê giải khát sẽ bị kéo màn...
Gái nghĩ đến nhà mình, đến cái bến xe thành phố có những chuyến xe bụi bậm đưa người về những làng nhỏ ven sông Hồng. Khốn nạn thay, cả lần này nữa khi nghĩ đến chuyện bỏ về nhà với bố mẹ thì ôi thôi, tìm khắp cả quần áo Gái không có lấy một hào lẻ. Đời một cô điếm bị người ta mua bán là thế này ư? Quần thật diện, áo thật diện, mặt mũi đầu tóc cũng thật diện vì toàn loại son phấn và nước hoa ngoại trang điểm nhưng... rỗng túi. Tiền bán thân của mình, chủ chăn chủ dắt giữ. Lúc này Gái mới biết mình chỉ là một con vật được ăn. Như vậy là lối về nhà với bố mẹ, với em lại tắc nốt. Gái cũng có thể đi bộ về, có thể làm một cái gì đó để lấy tiền đi đường nhưng về với bố mẹ bằng cái thân xác như thế này thì có khác gì đứa ăn vụng, ăn trộm không biết chùi mép. Gái nghĩ đến những đồng tiền để dành còn cất trong va ly. Nhưng giờ có các vàng Gái cũng không dám quay lại nơi ấy. .
Thôi, đành... Gái chợt nghĩ đến Dịch. Đã lâu lắm rồi, cô không bao giờ muốn nghĩ tới cái con người khốn nạn ấy nữa. Tự nhiên lúc này Gái lại nghĩ đến Dịch. Lý sự của Gái thật nôm na, là lối suy nghĩ của người khi cảm thấy mình không còn tý giá trị nào, ai bôi bẩn lên cũng được. Gái đã từng ghê tởm Dịch. Nhưng lúc này, Gái là kẻ sa cơ, là đứa đang bị săn đuổi. Gái nghĩ đến Dịch là nghĩ đến kẻ đã làm hại mình, giờ phải đến đòi nợ, để nương nhờ. Gái, sau mấy năm sương gió đã đủ mức đanh đá để bắt Dịch phải chịu trận với mình. Gái bây giờ đã khác cái Gái lúc phải đi ở cho Dịch. Gái bây giờ đã là đứa bán và đang cần kẻ mua. Dịch cứ việc miễn là Gái được che chở, được nuôi nấng...
Chao ôi, đã liều nhảy xuống xe cũng liều luôn cả chuyện này nữa. Gái mường tượng khi đến nhà Dịch, chắc chán hắn sẽ tròn xoe mắt lên mà kinh ngạc nhìn mình. Hắn có thể không nhận ra Gái hoặc ngờ ngợ. Lúc ấy Gái sẽ chỉ thẳng vào mặt hắn mà hỏi:
- Anh có nhớ tôi không?
- Không à? hay là anh giả vờ. Tôi là cái Gái đây, cái Gái con ông Mắn ấy, anh nhớ không? Cái con bé mà anh đã phá trinh của nó không mất một chỉ mà khi mua lại nó, phải trả mụ Trầm Thương tới hai còng. Nào, nhớ chưa nào. Bây giờ thì tôi không phải là cái Gái nữa. Tôi bây giờ là con điếm Thương Thương đến đòi nợ cho cái Gái đây.
Gái tự nghĩ ra những câu đối đáp với Dịch và lần bước trong bóng tối. Nhiều quãng đường có đèn Gái phải bước như chạy. Gái sợ ánh sáng, sợ mọi người nhận ra mặt mình. Trông Gái lúc này như con mèo hoang. Con mèo hoang ấy đang lần tường, lần ngách đi về phía nhà Dịch...
Gái lại mường tượng tiếp về cuộc tiếp xúc với Dịch. Hắn sẽ nhăn nhở và cười. Lúc này có thể cái Ước và thằng Vụ đã ngủ say. Chắc giờ hai đứa bé đã lớn. Chúng sẽ chẳng biết Gái là ai. Càng tốt! Gái chỉ cần Dịch biết mình là được.
Dịch có thể hỏi Gái:
- Em đi đâu mà đến chỗ anh khuya khoắt thế này?
- Còn biết đi đâu nữa. Cuộc đời tôi, anh đã phá hoại. Anh là kẻ ép buộc và dẫn dắt tôi vào con đường làm điếm. Hôm nay tôi đến để bắt anh trả nợ. Anh biết không? Tôi là đứa đang bị công an đuổi bắt. Tôi là đứa không còn chỗ nào để nương tựa nữa.
Có thể Dịch sẽ lặng đi và nói một vài câu khách sáo rồi tìm cách đuổi Gái đi.. Gái sẽ lì. Nếu Dịch có một câu gì đó trắng trợn, Gái sẽ làm toáng lên. Gái sẵn sàng đốt nhà Dịch và ném vào mặt hắn những cái gì có thể với được trong tầm tay. Bí bẫn, uất ức và đau khổ. Nghĩ về Dịch là Gái nghĩ về điều cay đắng nhất của đời mình. Gái sẽ liều sống chết với Dịch như lúc nhảy từ xe xuống. Đối với Dịch lúc này, Gái chỉ cho hai cách lựa chọn: che chở, nuôi nấng Gái hoặc là sẽ bị Gái trả thù. Mẹ cha có nhưng không dám trở về. Người yêu có nhưng đã bỏ chạy. Bà Thọ thật tốt nhưng chẳng thể cưu mang. Tất cả lúc này là Dịch. Gái cầu cứu, Gái đòi nợ. Nếu cần Gái sẽ vác cái mặt mo của mình lên cơ quan Dịch công tác để tố cáo...
Đáng sợ thay suy nghĩ của người bị chà đạp, bị vùi dập. Ở bước đường cùng, họ có thể làm tất cả!
Cuối cùng thì Gái cũng tới được ngôi nhà của Dịch. Bóng tối đã nhiều hơn bóng sáng ở khu nhà tập thể vào lúc khuya khoắt khi mọi người đã đi ngủ cả. Gái lại lần mò trong hẻm tối, ngõ tối. Khu này thì Gái quá quen. Có nhắm mắt mà bước mò Gái cũng có thể tới được cửa nhà Dịch.
Gái đập nhẹ tay vào cánh cửa gõ. Trong nhà, một tiếng đàn bà ngái ngủ vọng ra:
- Ai thế?
- Tôi!
Thằng khốn nạn lại đang ôm ấp con nào? Gái nghĩ thế và trả lời bằng một câu "tôi" gắt gỏng.
Từ phía trong, một giọng đàn bà đã đỡ ngái ngủ vọng ra tiếp:
- Ai mà lại gọi cửa lúc khuya khoát thế này?
- Cứ mở cửa ra sẽ rõ!
Trong nhà im lặng. Gái bực tức đấm mạnh cửa hơn.
- Mở cửa!
Đèn trong nhà bật sáng. Từ lỗ vuông của cánh cửa có một ánh mắt nhìn ra.
- Chị hỏi ai trong nhà này?
- Tôi hỏi anh Dịch.
- Dịch không còn ở đây nữa.
- Các người nói dối. Chị cứ vào nói với hắn, tôi là cái Gái muốn gặp.
Chốt cửa được tháo vội. Cánh cửa được mở ào ra. Một người phụ nữ đứng trước mặt Gái trông hao hao như cái Ước, thằng Vụ. Người phụ nữ nhìn Gái dò xét rồi nói:
- Có đúng em là...
Người phụ nữ còn nghi ngờ. Gái nhìn chị vẻ bối rối, lo sợ rồi nói luôn:
- Em là Gái. Gái con ông Mắn ở làng bãi sông Hồng.
Người phụ nữ mắt sáng lên, đưa tay ra nắm tay Gái:
- Chị hiểu rồi. Chị là Mơ! Em vào nhà đi cho chị khép cửa. Các cháu đang ngủ say.
Hai chị em ngồi bên nhau dưới ngọn đèn tường sáng mờ ở phòng ngoài. Họ kể cho nhau nghe chuyện của mình và cùng khóc. Nước mắt của họ chảy ra chỉ vì một tên Dịch khốn nạn...
Đã sáu tháng nay Dịch không còn là chủ của ngôi nhà này nữa. Quan hệ vợ chồng giữa Mơ và Dịch cũng chấm dứt từ đó mặc dù hai người chưa chính thức ra tòa.
Mơ nói với Gái:
- Ra tòa là chuyện của pháp lý. Còn chị đã không có hắn từ lúc bước chân lên máy bay về nước cơ. Chị đã phải bỏ việc ở bên ấy để về cũng vì hắn. Chị về để nói cho hắn biết là chị không còn hắn nữa. Chị về để nuôi dưỡng, chăm sóc hai cháu. Cháu Vụ và Ước cần được sống không có Dịch...
- Nhưng Dịch bây giờ ở đâu?
- Trong tù.
- Tù?
- Em ngạc nhiên lắm hay sao?
Gái lúng túng:
- Không...
Mơ đưa cho Gái cốc nước ngọt:
- Em uống đi rồi chị sẽ nói chuyện Dịch cho nghe. Còn chuyện em, chị sẽ bàn sau.
Mặt Mơ rắn lại, đôi mắt ráo hoảnh, chị kể...
Dịch là tay chân thân tín của tay phó giám đốc phụ trách sản xuất. Hai tay là một ê kíp. Có sẵn quyền hành, lại nắm trong tay một đống của cải vật chất của nhà nước, chúng thả sức hoành hành. Mấy năm nay chúng vớ bẫm, ăn bẫm. Cũng giống như Dịch, tay phó giám đốc kia tìm mọi cách bỏ vợ cũ tuy hai người lấy nhau cũng bằng tình yêu từ thuở sinh viên. Đời là vậy. Kẻ có quyền, có tiền nếu thiếu một tấm lòng dễ chà đạp lên tất cả những điều mà hắn đã từng tôn sùng, ca ngợi. Gạt được người vợ cũ ra khỏi cuộc đời mình rồi, gã phó giám đốc lấy liền một cô nhân viên hành chính mới tuyển. Cả cưới và hỏi của họ chỉ diễn ra trong có một tuần. Người cơ quan đồn là gã này đã cưới cô nàng từ lúc hay đưa ả đi làm thư ký riêng ở các cuộc họp. Cô gái này trẻ, đẹp, có học. Coi như đấy là một kiểu mẫu gần như hoàn chỉnh của người vợ mà gã mơ ước nếu không có cái mũi hoi tẹt. Nhược điểm này của vợ làm hắn khó chịu. Dịch đã hứng lấy sự khó chịu ấy của thủ trưởng và tìm -cách giải quyết. Với quyết định cùng giấy công lệnh đi công tác phía Nam, Dịch đã hộ tống vợ phó giám đốc bay vào Sài Gòn. Lý do đi công tác của họ thật chính đáng. Tìm hiểu thị trường tiêu thụ và ký kết một số hợp đồng. Thời gian thật dài, nhiệm vụ thật thoải mái. Dịch được thủ trưởng ủy nhiệm hoàn toàn trong mọi công việc, có kèm theo cả những tờ giấy có dấu và chữ ký trước. Đấy là sự bàn giao trách nhiệm công khai. Còn sự bàn giao ngầm, phó giám đốc chỉ nói gọn lỏn với Dịch mấy câu:
- Cậu giúp mình làm cách mạng lại cái mũi hơi tẹt của bà xã. Tổn kém bao nhiêu cậu cứ chi. Mọi khoản cứ cho vào món lệ phí giao dịch. Thời gian dài ngắn tùy thuộc vào sự hoàn thành của công việc. Tớ chờ đón ngày ra sân bay đón cậu là ngày được đón một hoa hậu. Từ ngày lấy cô ấy, mình chỉ ước ao có điều này.
Dịch đã nắm rất chặt tay thủ trưởng, cà ôm hôn một cách thắm thiết nịnh bợ nữa.
- Xin anh yên tâm hoàn toàn. Việc khó như lên trời, em còn lo được huống chi là việc này.
Dịch đi được một tuần thì cơ quan đồn đại một dị bản tiếu lâm có liên quan đến phó giám đốc:
Chuyện thế này:
Một tối, phó giám đốc đang ngồi nhâm nhi ly cà phê đặc, ngồi nhớ vợ thì có chuông điện thoại. Phó giám đốc đặt ống nghe lên tai thì mới biết đó là điện thoại đường dài,
- Tôi nghe...
- Ai thế ạ!
- Tôi đây!
- Dạ... anh ạ. Em... Dịch đây ạ! Anh có nghe rõ lời em báo cáo không?
- Rõ! Rất rõ! Nói đi...
- Báo cáo anh...
- Sao ngập ngừng thế. Chuột chạy qua ống nghe à?
- Thưa... Thưa... không ạ!
- Nào... báo cáo đi, tôi nghe.
- Thưa anh... ở trong này mọi việc có hơi lộn xộn chút ít thôi. Nhưng... xin anh yên tâm...
- Yên tâm là yên tâm thế nào. Nói cụ thể đi!
- Dạ...
- Đấy... lại tiếng chuột chạy qua máy hay sao thế?
- Không ạ! Thưa anh chả là trong này nóng quá, mồ hôi chảy cả xuống môi, em phải lấy tay quệt đấy ạ!
-Thế máy lạnh đâu...
- Thưa anh, ngay đây ạ! Nhưng ... báo cáo anh vẫn cực nóng. Nóng vô cùng...
- Thôi, lan man mãi. Báo cáo vào việc đi. Giá cả trong ấy thế nào?
- A lô! Dịch đâu? Nghe rõ không?
- A lô...
- Thưa anh! Dạ! Dạ! Trong này phức tạp quá. Báo cáo anh, hiện giờ giá áo bò đang lên, giá quần bò đang xuống, còn giá cầu lông nội, cầu lông ngoại thì bấp bênh lắm...
- Bấp bênh là thế nào? Nói cụ thể đi!
- Dạ... khi lên... khi xuống ạ!
- Sao?
-Thế ạ!
- Còn chuyện kia?
-Thế ạ!
- Sao?
Sau khi nghe chuyện này, gã phó giám đốc buồn đến mất ăn mất ngủ. Gã đã điện đến hơn chục lần giục Dịch ra, nhưng hắn cứ khất lần. Khi hắn ra thì gã cho xe ra sân bay bị đón hụt: Dịch và cô vợ trẻ của gã đi tàu nằm...
Gã phó giám đốc đau như hoạn, ra tay trừng trị Dịch. Dịch cũng gân cổ chống lại vì được cô vợ trẻ của thủ trưởng có cái mũi cao vừa được tân trang lại bênh chằm chập. Kẻ bị cắm sừng không chịu nổi đã đưa cả anh, cả ả ra hội đồng kỷ luật. Chuyện tóe tòe loe. Những anh chị em trung thực trong cơ quan nhân chuyện đĩ bợm này của ba đứa đã khui ra những chuyện tày đình. Tội trai gái của họ lúc này lại là quá nhỏ so với các tội khác có liên quan đến vật tư nhà nước đã bị thâm hụt do lấy cắp, biếu xén. Cơ quan điều tra đã sờ gáy họ...
Đến bây giờ Mơ mới biết thêm một tội ác nữa của Dịch: tội phá hoại một cuộc đời con gái của Gái khi em chưa đến tuổi thành niên. Mặt Mơ sầm lại, giọng trĩu xuống:
- Chính vì biết Dịch khốn nạn như vậy nên chị phải về. Ai ngờ nghe em kể, chị lại biết thêm một chuyện khốn nạn nữa của hắn. Không biết hắn có còn phải là con người nữa không khi hắn đang tâm làm hại em.
Gái lấy tay chấm nước mắt:
- Em chỉ muốn một mình chị biết chuyện này. Em xin chị đừng nói với bác, đừng cho bố mẹ em biết. Bố mẹ em mà biết chuyện này, em chắc các cụ không sống nổi đâu. Làng mình, chị biết đấy. Hai cái xấu xa bỉ ổi nhất mà người ta căm ghét là trộm cắp và đĩ điếm. Càng nghĩ em càng thấy nhục nhã quá chị ạ. Em chưa nghĩ đến chuyện chết, nhưng kéo dài cảnh này, có ngày em cũng chẳng thiết sống nữa.
- Chị hiểu.
Mơ nhìn Gái bằng đôi mắt nhiều trìu mến và thông cảm. Nỗi đau của Mơ là nỗi đau của người con gái trinh trắng lấy phải thằng chồng khổn nạn. Còn nỗi đau của Gái là nỗi đau trinh trắng bị kẻ ác nhuốm bẩn. Cuộc đời Mơ đã đành một nhẽ. Chồng là đứa vứt đi nhưng giờ Mơ có hai con. Thằng Vụ, Con Ước vẫn nguyên vẹn như hai mầm non. May mà cái nhơ nhuốc của bố nó chưa kịp vấy lên con trẻ. Mơ đã về kịp. Cuộc sống đã giúp chị nhanh chóng đuổi được cái ác ra khỏi nhà. Còn Gái...
- Gái ạ! Trước hết chị xin lỗi em. Cũng vì cùng làng, cùng xóm, lại có anh em xa nữa nên mới dẫn em đến cảnh ngộ này. Mẹ chị cũng xuất phát từ cái tình vì cây dây cuốn, nhưng ai ngờ lại dẫn em đến hang hùm, nọc rắn.
Gái im lặng để ngẫm nghĩ câu nói chân thành của chị Mơ. Cô cảm thấy với tấm lòng của chị, cô có thể nương nhờ trong những lúc trốn tránh này...
- Chị ạ... cuộc đời em khốn kiếp sau đó ra sao thì em kể với chị rồi. Giờ em đang bị người ta lùng bắt, Em muốn nhờ chị cho em trú nhờ.
Mơ gật đầu ngay. Chị đặt tay mình lên tay Gái như dấu hiệu của sự bằng lòng.
- Gái cứ ở đây với chị. Giờ em đi tắm giặt đi. Em lấy tạm bộ đồ ngủ của chị mà mặc. Còn những chuyện kia. Chị em mình bàn sau. Em cứ bình tỉnh. Công an người ta có trị thì trị những kẻ đã dẫn em đến cảnh ngộ này. Còn em, chị nghĩ, em chỉ là nạn nhân.
Mơ mở buồng tắm cho Gái. Cẩn thận hơn, chị còn mang ra cho Gái một phích nước nóng:
- Em hòa thêm ít nước sôi này vào cho ấm. Giờ khuya khoát rồi, tắm nước lạnh không tốt đâu.
Gái dội nước ào ào vào người. Gái vỗ nước ấm vào mặt. Màu son phấn đã trôi tuột xuống cống. Mùi hôi đàn ông, những cáu bẩn của đa thịt đã theo bọt xà phòng thơm tan biến đi trong tiếng nước dội. Ấm quá! Thơm tho quá... Gái thấy mủi lòng khi đứng trước gương. Người Gái như vẫn còn hằn lên những vệt cấu véo. Chao ôi, những vết tay người mà như vết tay thú. Gái vội nhắm mắt và quờ tay lấy bộ đồ ngủ của chị Mơ mặc vào. Bộ đồ ngủ của chị vẫn còn thơm mùi nắng!
Khi Gái trở ra phòng đã thấy một chiếc bát to trên úp đĩa và một đôi đũa. Chị Mơ mở đĩa ra. Mùi mi tôm nóng sực bốc lên từ chiếc bát to, đầy sụ.
- Em ăn đi cho ấm bụng rồi đi ngủ. Sớm mai cái Ước, thằng Vụ tỉnh lại chắc là nó vui lắm. Thỉnh thoảng hai đứa vẫn bảo ngày xưa cô Gái ở nhà mình...
Vì quá mỏi mệt, Gái đã thiếp đi lúc nào không biết. Trong giấc ngủ, tiếng thở của Gái ào ra, rít vào như đàn ông. Mơ nằm cạnh Gái giống như con đò chồng chành trên sông ngày có sóng to...
Sáng sớm. Một buổi sáng thành phố lành lạnh và nườm nượp người, xe qua lại. Mơ guồng xe đi về phía nhà giam. Gương mặt Mơ lành lạnh và đượm buồn. Cuộc sống nhộn nhịp, ồm ồm tiếng người, rú rít của động cơ xe máy, xe ô tô. Mơ mở to mắt nhìn những gương mặt người. Hàng trăm, hàng nghìn khuôn mặt với những dáng vẻ khác nhau. Có ai là người giống Mơ lúc này. Một người vợ bị người chồng phụ bạc. Một người chị có đứa em họ bị chồng bôi bẩn. Dịch đã vào tù. Tòa án chưa cho phép hai người được ly dị nhau. Những kỳ niệm về tình yêu bên bãi cát sông Hồng với Dịch tưởng là nồng cháy đến trọn đời. Lời tình yêu cửa miệng đã bị thực tế phũ phàng đập vỡ. Đi lao dộng nước ngoài với Mơ không phải là để làm giàu. Chị giống như một món đồ cũ để Dịch tìm cách hốt ra khỏi nhà. Những thứ Mơ gửi về cho chồng, cho con đã được Dịch sử dụng vào những công việc nhơ nhuốc của mình. Mơ đã bị Dịch phản bội hoàn toàn. Niềm tin, niềm thương yêu còn lại duy nhất bây giờ với chị là bé Ước và bé Vụ. Nhưng về mặt pháp lý, Mơ vẫn là vợ Dịch. Chuyện này gia đình Mơ ở quê đã láng máng biết. Chị chưa hề thông báo cho gia đình nhưng bà cụ đã sùng sục làm toáng lên. Mơ chỉ biết cười trong nước mắt để an ủi mẹ. Còn chuyện của Dịch với Gái thì bây giờ Mơ mới được biết. Tối qua sau khi nghe Gái kể lại, Mơ như người đang sốt rét lại bị dội thêm một thùng nước lạnh nữa. Nỗi đau trong Mơ không phải nhân hai mà nhân ba, nhân bốn. Gái ở thế cùng đã tìm đến Dịch để trả thù và bắt phải giúp đỡ. Tâm sự của Gái đầy uất hận và xót thương. Gái có thể làm liều nếu bị khước từ. May mà Gái gặp Mơ. Bước đường của Gái sau ngày bị Dịch làm nhục khác nào người đi trên đầm lầy. Càng bước càng thụt, càng đi càng ngập ngụa trong vũng bùn thối...
Sáng nay, trước khi dắt xe ra khỏi nhà, Mơ bảo Gái:
- Em ở nhà với hai cháu. Sáng nay chị đi làm. Trưa nay có thể chị không về. Gạo và thức ăn đã có sẵn, em nấu cơm cho hai cháu ăn giúp chị.
Mắt Gái thoáng vẻ hoảng hốt:
- Chị giữ kín cho em chuyện này. Chị đừng nói với ai là em đang ở nhà chị. Chị mà nói nhỡ công an mà biết, em chỉ có việc đi trại.
Mơ ôm Gái động viên:
- Em cứ yên tâm ở nhà với hai cháu. Chị nỡ lòng nào lại làm khổ em một lần nữa.
An ủi Gái rồi Mơ dắt xe đi. Chị tạt qua cơ quan xin nghỉ một ngày phép vì có việc đột xuất của gia đình. Bây giờ thì Mơ đang đi về phía nhà giam của thành phố. Đồi chân Mơ guồng xe một cách từ từ và dửng dưng. Chiếc túi vải treo ở ghi đông xe trong đựng một chiếc cạp lồng nhôm có món thức ăn kho mặn và hai chiếc bánh mỳ còn nóng hơi lò. Chiếc cạp lồng trong túi thỉnh thoảng lại gõ vào cổ xe lạch cạch. Âm thanh khô và đơn điệu.
Mơ đã đến cái phố ngắn cũn cỡn có cổng nhà giam. Phố vẫn rộng như các phố khác nhưng sao thưa thớt bóng người. Ngoài kia dòng cuộc sống cuồn cuộn, qua lại như thoi cửi. Còn con đường này... lác đác độ dăm ba bóng dáng. Họ cũng như Mơ, vô tội nhưng phải mang gương mặt buồn thảm của người đi thăm nuôi. Hỡi những kẻ đang phải nằm, ngồi sau bức tường cao kia. Vì các người mà mẹ, vợ, ông bà, con cái phải khổ não, nặng lòng. Vì các người mà những thân nhân phải sống trong tâm trạng của những nỗi đau khó tả. Tội lỗi của các người, sự hư hỏng của các người đâu phải chỉ riêng các người phải gánh chịu?
Mơ lặng lẽ vào phòng thường trực nhà giam. Chị đặt chiếc cạp lồng thức ăn và hai chiếc bánh mỳ lên bàn. Chị nói với người cảnh sát trực lý do gửi thăm nuôi. Người cảnh sát trực hỏi:
- Chị cho biết tên và quan hệ với người nhận đồ.
- Tôi là Mơ, người quen. Đồng chí cứ nói giúp với anh Dịch như thế. Xin cám ơn đồng chí.
Nói vội rồi quay ra vội. Mơ sợ bị người cảnh sát trực hỏi thêm một điều gì nữa. Từ ngày Dịch vào tù, thỉnh thoảng Mơ vẫn có những động tác thăm nuôi này với những lý do như thế. Về mặt tình cảm trong trái tim Mơ không còn có Dịch. Về tình người, thỉnh thoảng vết đau vẫn nhói lên và chị vẫn làm những động tác vật chất này nhằm xoa dịu phần phẫn uất của tinh thần.
Mơ lại tiếp tục guồng xe. Chị đi thẳng rồi cắt ngang những đường phố mỗi lúc một sầm uất. Mơ cô đơn, lạc lõng ở giữa cuộc sống tần tảo, tất bật nhưng phóng khoáng tự do. Dịch vào tù, Mơ như người bị án treo. Gái làm điếm, bị công an bắt quả tang đã bỏ trốn khiến Mơ như kẻ bị cầm tù. Cả hai vụ việc đều liên quan đến Mơ. Người ta đâu có thể được sống thảnh thơi khi những kẻ liên quan đến mình mắc vòng lầm lỗi.
- Ơ kìa... muốn tự tử à?
Một giọng đàn ông nào đó thét lên. Mơ vừa ngẩng lên nhìn thì chiếc cúp đỏ chót rẹt qua như một tia sét. Hoàn hồn lại, Mơ mới biết mình đi trái đường. Buồn cười hơn là con đường mà Mơ đang đi lại không phải là con đường mà chị đã chọn. Đây là con đường ngược lên phía bác thành phố. Mơ đã nhầm. Chị vội quay xe lại. Phải mất mười lâm phút sau Mơ mới nhận ra cái phố có con đường mà chị đã đi để đến nơi chị muốn gặp.
Cơ quan công an thị xã...
Mơ vào phòng trực ban:
- Báo cáo anh, tôi ở ngoài thành phố vào.
Mời chị ngồi!
-Thưa anh...
- Chị có giấy giới thiệu không ạ?
- Dạ không! Thưa anh, tôi chỉ là một người dân bình thường. Tên tôi là Kiều Thị Mơ...
- Thưa anh, tôi là chị gái của em Thương Thương!
Đôi mắt người sĩ quan trực ban ánh một nét vui. Anh nhìn Mơ như hàm ý cảm ơn về sự tự nguyện đến gặp cơ quan điều tra của gia đình cô điếm vừa bỏ trốn tối qua. Bằng một giọng hào hứng, người sĩ quan trực ban hỏi:
- Chắc chị có đưa theo cô em gái của mình đến đây?
- Dạ ...không!
- Sao?
Tiếng người sĩ quan gắt lên. Mơ biết mình đã làm anh thất vọng, nhưng chị vẫn từ tốn nói:
- Thưa anh, tôi đến đây chỉ có một mình.
- Chị có biết tối qua em chị bị bắt và đã bỏ trốn?
- Dạ, có! Chính vì lẽ này mà hôm nay tôi đến đây xin gặp các anh. Thưa anh... đây là chuyện buồn, rất buồn của gia đình tôi.
Người sĩ quan trực ban khẽ nghiêm nét mặt:
- Cái đó thì rõ rồi. Tốt nhất bây giờ là chị hãy tìm giúp em gái chị về đây. Sáng sớm hôm nay, đồng chí Đoài Sơn của chúng tôi cũng đã về quê chị. Chắc hai người trên hai chuyến xe ngược nhau nên không gặp.
- Thưa anh, tôi công tác và lấy chồng ở thành phố.
- Thì ra thế... Chị ở gần em, em ở gần chị mà để đến nông nỗi này...
Mơ cắn môi, day dứt. Chị đang nói dối hay là đang nói thật. Có nên kể hết với người sỉ quan trực ban những rối rắm của hoàn cảnh mình. Liệu anh ấy có chịu nghe hết và thông cảm với mình trong lúc đang bực mình vỉ chuyện bỏ trốn của Gái.
- Thưa anh, hoàn cảnh của chị em tôi thật buồn và thật phức tạp. Tôi muốn xin anh cho tôi được gặp người chỉ huy cao nhất ở đây. Tôi sẽ xin thưa hết chuyện gia đình với anh ấy.
- Chị có thể nói với tôi cũng được.
- Thưa...
- Chị cứ ngồi đấy. Chỉ huy chúng tôi đang bận. Chúng tôi xin nghe chị nói và báo cáo lại.
- Thưa... Chuyện của gia đình chúng tôi dài, nhiều uẩn khúc. Đây là nơi thường trực của các anh, người qua lại nhiều sợ không tiện nói. Tôi muốn gặp riêng đồng chí chỉ huy.
- Chị định nói gì trong lúc em chị phạm pháp và đang bò trốn?
Người sĩ quan trực ban có vẻ không vừa lòng trước cách nài nỉ rất ngọt ngào có phần kiên quyết của mình. Mơ không vì thế mà chịu lùi ý định:
- Thưa anh, xin anh hãy coi tôi là một công dân. Em gái tôi có lỗi chứ chị nó không có lỗi. Các anh vẫn có lịch tiếp dân. Hôm nay lại đúng lịch.
Người sỉ quan trực bạn cảm thấy không còn cách nào khác giải thích, đành cong ngón tay trỏ quay số điện.
- Báo cáo thiếu tá, có người nhà cô Thương Thương muốn được xin gặp.
Tiếng thiếu tá Phúc Ngọc reo trong máy nói:
- Sao? Đoài Sơn đã về rồi à?
- Báo cáo, chưa ạ! Người này khai là chị gái của Thương Thương lấy chồng ngoài thành phố, muốn xin được trực tiếp gặp thử trưởng để trình bày hoàn cảnh gia đình.
- Cậu mời giúp chị ấy lên đây.
Thiếu tá Phúc Ngọc tiếp Mơ ngay tại phòng làm việc của mình. Hôm nay ông mặc thường phục nên dáng vẻ thoải mái hơn.
- Mời chị ngồi!
- Cảm ơn anh.
- Chị uống nước đi!
- Em xin anh.
Mơ nâng chén nước rồi lại đặt xuống. Chị khẽ liếc nhìn người chỉ huy công an dáng xương xương, mắt nheo nheo như lúc nào cũng cười. Cái cảm giác phải tiếp xúc với con người sắt đá không còn, khiến Mơ đỡ hồi hộp và lấy dần lại bỉnh tĩnh...
Thiếu tá Phúc Ngọc vào chuyện trước:
- Chị là chị gái cô Thương Thương?
- Dạ... không!
Phúc Ngọc ngạc nhiên hỏi lại:
- Tôi nghe trực ban báo cáo...
Mặt Mơ hơi ửng lên. Chị xấu hổ rồi thành thực:
- Thưa anh , lúc nãy là em nói dối. Còn...
Câu chuyện đã có màu sắc là lạ. Phúc Ngọc không có cảm giác khó chịu mà thay vào đó là sự chăm chú hơn.
- Chị cứ nói tiếp đi!
Mơ trình bày hoàn cảnh của mình, của Dịch và của Gái.
Chị nói trong nước mắt. Phúc Ngọc nghe Mơ nói mà thỉnh thoảng mắt ông cũng chớp chớp. Sự đau khổ của một người đã làm ông không thể dửng dưng. Mơ đã nhìn thấy khóe mắt ông ươn ướt.
- Thưa anh, chắc chuyện của gia đình em làm anh phiền lòng. Em biết, mang nỗi khổ của mình ra để làm khổ người khác là không nên. Nhưng bắt đầu từ chuyện gia đình em mà dẫn đến nông nỗi của em Gái sau này. Lỗi này tự em.
Phúc Ngọc nheo mất hỏi lại:
- Chứ không phải Dịch?
Mơ lại cắn môi. Một cảm giác đau nhói từ óc dội xuống tim. Chị có cảm giác tức thở:
- Đúng thế anh ạ! Nếu em không nhẹ dạ nghe hắn xúi bẩy đi xuất khẩu lao động ở nước ngoài. Nếu mẹ em không vì quá thương hai đứa cháu ngoại mà lôi kéo Gái lên...
- Nhưng lúc ấy Dịch là con rể tốt của bà cụ, là người chồng tốt của chị.
- Giả dối hết anh ạ! Từ giả dối này đến giả dối khác. Cái nhơ bẩn của lòng người nhiều khi được son phấn phủ ngoài làm lóa mắt con người. Em cũng là một trong những kẻ Ióa mắt ấy.
Thiếu tá Phúc Ngọc khẽ gõ ngón tay xuống mặt bàn. Đôi mất ông vơ vẩn nhìn ra khoảng cửa sổ sáng. Màu trời xanh. Một cành cây lá non như rau diếp. Thiên nhiên hồn hậu quá. Cả ngọn gió lùa từ ngoài vào cũng tươi mát màu trời màu lá. Còn khuôn mặt người phụ nữ đang ngồi nói chuyện với ông đây giống như một tờ giấy trắng bị vò nhàu. Nỗi đau đớn mà kể khác mang lại đã in dấu quàng, thâm trong mắt chị. Khuôn mặt đầy đặn vốn có - Phúc Ngọc đoán thế - giờ như quả bị nắng táp. Cả làn môi kia nữa, cái làn môi hơi rộng và hiền cũng se khô lại. Phúc Ngọc cảm thấy yên tâm và tin yêu ở con người khi tiếp xúc với Mơ.
- Còn chuyện cô Gái?
Phúc Ngọc hỏi và nhìn thẳng. Ông thấy mắt Mơ thoáng sợ và có nhiều tia bối rối. Linh cảm nghề nghiệp đã khiến ông có cách hỏi trực tiếp vào thẳng vấn đề.
- Tôi biết. Cô gái đang ở nhà chị.
- Dạ... không... không ạ!
Nỗi sợ bản năng đã khiến Mơ chối. Nhưng chị càng chối bao nhiêu thì Phúc Ngọc càng khẳng định cái đúng trong phỏng đoán của mình bấy nhiêu.
- Bỉnh tình chị Mơ ạ! Trước khi nói về chuyện của cô Gái, tôi xin cảm ơn chị và khẳng định một điều này: Chị là một phụ nữ tốt và nhân hậu. Chính việc chị đến đây đã giúp chúng tôi hiểu thêm hoàn cảnh của cô Gái. Công an chỉ là nỗi hoảng sợ của những kẻ phạm tội. Còn Gái là một cô bé đáng thương, là một nạn nhân cần được giáo dục và cứu vớt. Chị đến với. chúng tôi thế này cũng là chị góp phần cùng chúng tôi cứu vớt cô Gái ra khỏi vũng bùn của lũ khốn nạn.
Giọng của Phúc Ngọc có vẻ cứng nhưng Mơ lại tiếp nhận từ lời nói của Ông một tấm lòng. Mơ nghĩ đã đến lúc phải thành thật kể lại cho ông nghe chuyện của Gái từ tối qua.
Phúc Ngọc khẽ cười. Nụ cười vui hiếm có của ông từ tối qua đến giờ. Đoài Sơn tưởng đã hoàn thành công việc xuất sắc của mình. Việc bỏ trốn của Thương Thương đã khiến ông phiền lòng. Ổ quỷ đã bị quét nhưng không trọn vẹn. Buồn nhất là Đoài Sơn. Cô bé đã khóc khi không tìm thấy Thương Thương. Phúc Ngọc đã động viên và an ủi nhiều nhưng mặt Đoài Sơn vẫn ỉu sìu như bánh đa gặp nước. Sáng hôm nay, Đoài Sơn đã xin lệnh sớm để đi về quê Thương Thương.
- Cháu biết quê của nó ở đâu mà về.
- Qua khai thác Trầm Thương, cháu đã biết.
- Mục đích của công việc?
- Thông báo cho gia đình Thương Thương biết.
- Về chuyện đi làm điếm của cô ta?
- Thưa chú không! Cháu chỉ thông báo cho gia đình biết cô ta có phạm một lỗi lầm liên quan đến công an và nhờ gia đình động viên cô ta lên tự thú.
- Rất con gái! Cám ơn cháu. Chắc cô Thương Thương biết được cách xử lý này cũng sẽ rất cám ơn cháu.
Thật vất vả cho Đoài Sơn. Đoài Sơn có biết đâu khi cô về đến cái làng bãi bên sông Hồng thì Mơ đã thay Gái đến cơ quan Công an tự thú.
Phúc Ngọc ôn tồn nói với Mơ:
- Giờ chị về nói lại tất cả với Gái những chuyện mà tôi và chị đã trao đổi. Là chị em họ thật, nhưng trong lúc này có khác gì là ruột thịt. Lời hơn lẽ thiệt tôi đã bàn với chị rồi. Chị cứ dẫn Gái đến cơ quan công an. Luật pháp của nhà nước ta cũng như lời dân gian "đánh kẻ chạy đi chứ không ai đánh kẻ chạy lại". Tôi muốn nhờ chị việc này. Chị có toàn quyền xử lý. Còn việc bắt lại cô Gái sẽ không khó khăn gì đối với chúng tôi trong lúc này.
Mơ đã nhận ra thiện chí của thiếu tá Phúc Ngọc. Chị chào ông, hứa sẽ làm những việc ông dặn và lặng lẽ bước xuống cầu thang. Lúc này, ở dưới nhà cũng có một bà cụ đang nài nỉ người sĩ quan trực ban. Mơ nghe rõ từng lời bà nói.
- Xin chú! Tôi là bà Thọ, Thọ bán ô mai khế ở sông Bụi. Sớm nay nghe tin cô Thương Thương bị bắt vào đây. Xin chú làm ơn làm phúc cho tôi được thăm cô ấy. Khổ, trẻ người non dạ nên bị người ta xúi bẩy vào con đường nhơ nhuốc mà không biết.
Người sỉ quan trực gắt lên:
- Đây chỉ có Trầm Thương, Dự Thương, Thùy Thương. Còn Thương Thương thì chưa có.
- Trời ơi!... Tôi chỉ hỏi thăm cô ấy chứ có lòng nào mà các chú cũng cấm đoán.
- Khổ quá, cụ ơi...
Bà cụ vẫn ngồi khóc và ca cẩm. Mơ nhìn vội nét mặt rầu rĩ của bà cụ rồi đi nhanh ra chỗ để xe đạp.
♣ ♣ ♣
Đoài Sơn đã có một chuyến đi khá vất vả về quê Gái. Chiếc xe ca bóp còi rời bến lúc chín giờ sáng mà tận ba giờ chiều nó mới ì ạch bò tới cái bến đỗ phụ có lối rẽ vào làng Gái. Lý do của nó được người lái xe nói một cách rất bình thường: xe hỏng!
Chiếc xe ca vốn đi với tốc độ rùa lại có đến những ba lần hỏng: hai lần tắc máy, một lần xịt lốp. Thời gian nằm ì bên đường của nó khoảng ba tiếng. Xe chở người quá tải. Đoài Sơn đếm có tới 82 người. Với số người gấp rưỡi số người được phép chở, hèn nào mà nó không xịt lốp, không chết máy. Và thời gian nếu nhân lên thì thật kinh khủng. Tám mươi hai người mỏi mệt trong chờ đợi đã bị gã lái xe phá luật tiêu phí của họ tới 246 giờ. Con số thời gian thật kinh khủng. Đoài Sơn có thể nhân danh một con người bình thường chứ chưa cần phải nhân danh pháp luật nói cho người lái xe biết về cái hậu họa tệ hại do anh ta gây ra. Nhưng... anh ta có thể cãi lại, có thể cùn và Đoài Sơn đang phải hóa trang trong vai Huệ Lan về làng bài thăm người bạn gái cho nên cô nín nhịn và chờ đợi.
Cuối cùng thì Đoài Sơn cũng đến được nhà Gái. Cô giới thiệu mình là bạn của Gái có việc về thăm gia đình. Vợ chồng ông Mắn thật vui khi có bạn của con gái về chơi. Cả hai vợ chồng ông rối rít hỏi thăm chị Huệ Lan về sức khỏe và cuộc sống của Gái. Càng nghe chuyện, Đoài Sơn càng thấy buồn cho hoàn cảnh của Gái hiện nay. Như vậy là đã gần năm nay Gái không về qua nhà nhưng thỉnh thoảng cô vẫn gửi cho bố mẹ và các em khi thì năm chục nghìn, khi thì ba chục nghìn. Số tiền Gái gửi qua đường bưu điện. Gia đình chỉ biết nhận tiền của con gái mà không biết con làm gì, con ở chỗ nào trên thành phố. Lần trước về thăm nhà nhân bố ốm, bà mẹ có khuyên nhủ Gái nhiều nhưng Gái hứa là sẽ không làm điều gì ảnh hưởng tới gia đình. Con nói thế nào mẹ chỉ biết thế. Nay có bạn của con về chơi, ông bà Mắn càng vui hơn. Nhìn đôi mắt, nghe giọng nói của ông bà, Đoài Sơn thấy ở đấy những nét tự hào. Con đi làm xa ở thành phố, nay lại có bạn về thăm hẳn là con mình phải ngoan ngoãn, tử tế đến mức nào...
Nỗi vui mừng của ông bà Mắn lại là nỗi lo của Đoài Sơn. Như vậy Gái không về nhà. Dự đoán của Đoài Sơn sau lúc Thương Thương nhảy xuống xe bỏ trốn là không chính xác. Cả lời khẳng định của Trầm Thương qua khai thác nữa cũng chệch ray. Trầm Thương một hai nói: Gái không có ai quen biết ở thành phố này ngoài thị. Thương Thương chỉ có thể bỏ về nhà và thị nói với Đoài Sơn về địa chỉ của gia đinh Gái. Với quyết tâm phải tìm bằng được Thương Thương để vụ ổ quỷ do cô phụ trách được hoàn thành trọn vẹn đã thôi thúc Đoài Sơn đi ngay về đây. Thương Thương không về nhà, còn bố mẹ cô ta thì lại hồ hởi vì có bạn con gái về chơi. Bố mẹ Thương Thương không hề hay biết một tý gì về cái Gái của mình từ ngày rời nhà lên thành phố đi làm.
Trong bữa cơm thân mật với gia đình, Đoài Sơn để ý trong mâm cơm có đĩa thịt rang, đỉa đậu rán. Mâm cơm có vẻ sang so với hoàn cảnh của gia đình ông Mắn. Nhìn mâm cơm, Đoài Sơn lại chạnh nghĩ tới những việc làm của Gái. Với cái tên Thương Thương mĩ miều kia, Gái đã phí bỏ cuộc đời mình để kiếm ra những đồng tiền gửi về giúp đỡ gia đinh. Phải chăng mỗi đĩa thức ăn ngon này có phần đóng góp của Gái. Ôi... Thương Thương có biết, nếu trong đêm nay, Đoài Sơn nói hết cho bố mẹ cô nghe về những chuyện cô đã làm...
- Kìa, gắp thức ăn đi chị Huệ Lan!
- Dạ,., hai bác cứ cho cháu tự nhiên.
Bà Mắn gắp vào bát Đoài Sơn một miếng thịt, một miếng đậu:
- Khách khí thế cháu. Đã là bạn với cái Gái nhà này thì xin cháu cứ tự nhiên như con cái trong nhà cho. Thấy cháu là hai bác như thấy cái Gái cháu ạ. Chả biết bận rộn thế nào mà không bớt chút về thăm bố mẹ, thăm em lấy một hai ngày...
Ông Mắn lườm vợ:
- Cứ chuyện trò mãi. Để cho chị ấy ăn đã nào. Tối nay lúc đi ngủ, hai bà con tha hồ mà nói chuyện với nhau. Ấy, bà nhà tôi là lắm lời thế đấy chị ạ. Chả giấu gì chị, tôi vốn là anh hát xẩm ở bến tàu thủy, bà ấy thì gánh cát thuê cùng các em. Từ ngày có cái Gái đi làm ở trên ấy gửi tiền về đỡ đần, gia đình tôi cũng có phần kha khá lên một tý.
Đoài Sơn thấy cay cay ở mắt. Nỗi thương cảm hoàn cảnh gia đình ông Mắn, nỗi giận Thương Thương đan xen vào nhau. Tối ấy nằm ngủ bên cạnh bà Mắn trong cái màn vá, đắp cái chăn sờn, Đoài Sơn mới ngấm hết nỗi cay đắng của cái nghèo, cái khổ. Nhưng... chắc chắn vợ chồng ông Mắn sẽ chẳng sung sướng gì khi biết được nguồn gốc những đồng tiền của Gái gửi về.
Đêm thật dài nhưng rồi cũng hết. Đoài Sơn từ chối ăn cơm sáng và chào vợ chồng ông Mắn để về:
- Cháu có quen biết Thương Thương ở trên thành phố, nhân có việc qua đây, cháu vào thăm sức khỏe hai bác. Giờ xin phép hai bác, cháu ra bến xe cho kịp chuyến. Nếu nay mai Thương Thương về, bác đưa giúp cháu lá thư này cho cô ấy.
Lá thư của Đoài Sơn viết cho Thương Thương như sau:
Gửi Thương Thương!
Huệ Lan đã về nhà thăm gia đình nhưng không gặp Thương Thương. Nếu Thương Thương về nhà thì lên ngay trên này gặp Huệ Lan. Thương Thương lên càng sớm càng tốt.
Huệ Lan
Ngồi trên chuyến xe khách trở lại thành phố, Đoài Sơn vạch tiếp một kế hoạch khác truy tìm Thương Thương. Nếu không về quê, chắc chắn cô ấy lẩn quất đâu đó trong thành phố. Đoài Sơn sẽ xin phép chú Phúc Ngọc và quyết tìm ra con bé bướng bỉnh này. Có tìm được Thương Thương, công việc của Đoài Sơn coi như mới hoàn thành. Sâu kín hơn nữa, Đoài Sơn muốn cứu Thương Thương thoát khỏi cái nơi u mê, tối tăm để cô ấy trở lại sống một cuộc sống trong sạch bên gia đình cho dù còn nghèo túng.
Khi Đoài Sơn về đến cơ quan thì Mơ đã thân chinh dẫn Gái đến cơ quan công an xin tự thú, Thiếu tá Phúc Ngọc đã thân tình tiếp và cám ơn Mơ. Với Thương Thương, ông có nét mặt và tiếng nói nghiêm khắc hơn. Ông hỏi Thương Thượng:
- Cô nghĩ thế nào mà dám liều lĩnh nhảy khỏi chiếc xe Công Nông bỏ trốn?
- Cháu sợ...
Gái run rẩy trả lời. Nét mặt thiếu tá Phúc Ngọc vẫn chưa thôi nghiêm khắc nhưng tiếng nói đã trầm hơn:
- Lạ thật! Người ta đến cứu cô thoát khỏi vũng bùn nhơ nhớp thì cô lại bỏ chạy. Chắc là cô muốn trở lại cuộc sống cũ?
Gái nước mắt đầy tròng nhìn người chỉ huy. Đôi mắt ông đăm đăm nhìn Gái không hề chớp. Chắc ông đang giận Gái lắm. Giá ông là bố mình, Gái sẵn sàng nằm úp đít xuống sàn nhà xin nhận đòn để mong ông tha tội. Còn ở đây là cơ quan công an. Gái là đứa đang phạm tội. Mà đã đến đây rồi thì Gái chẳng còn lối nào mà trốn thoát. Suốt chiều qua, cả tối qua lẫn sáng nay, trong lúc đi đường nữa, chị Mơ không ngớt lời khuyên giải điều hơn lẽ thiệt cho Gái nghe. Tội của Gái thì rõ rồi. Nhưng liệu theo chị đến đây một cách tự nguyện thế này, các chú công an có vì thế mà giảm nhẹ lỗi cho không?
Gái tủi hờn thưa chuyện:
- Thưa chú! Cuộc đời đau khổ của cháu chắc chị Mơ cháu đã thưa lại với chú. Cũng vì cái người đàn ông chó má ấy mà cháu phải sa cơ nhỡ bước vào quán mụ Trầm Thương. Cũng từ đấy cháu trở thành đứa con gái hư hỏng làm các chú và xã hội phải phiền lòng...
- Còn gia đình, bố mẹ và các em cô ở quê...
- Thưa chú, từ ngày bỏ nhà ra thành phố đi ở rồi đi làm tiền đến bây giờ, bố mẹ cháu, các em cháu không hề biết cái việc làm nhơ nhuốc này của cháu.
Thiếu tá khẽ gật đầu với con mắt thông cảm. Ông nói với Thương Thương bằng một giọng thân tình chứ không cách bức giữa người hỏi tội với kẻ có tội như lúc nãy:
- Chuyện của gia đình cháu, tôi đã nghe đồng chí Đoài Sơn báo cáo lại. Đoài Sơn là ai chắc cháu đã biết.
- Thưa chú, chị Huệ Lan phải không ạ!
- Đúng! Chính Huệ Lan đấy. Một cô gái đứng đắn và xinh đẹp như Đoài Sơn đã phải nhập vai thành cô gái bụi đời, thất tình để vớt các cháu ra khỏi vũng lầy nhơ nhớp của bộ ba Trầm Thương, Phệ sốp và Bộng mì ăn liền. Những kẻ ấy đã kinh doanh thân xác của các cháu để làm giàu cho bản thân mình . Không biết trong những ngày sống với họ, cháu có hiểu ra điều này không?
- Thưa chú, cháu biết.
- Biết mà vẫn làm, vẫn sống theo sự chỉ bảo khốn nạn ấy.
- Tại chúng cháu khổ quá...
Thiếu tá Phúc Ngọc nhíu mày. Lý do này của Gái không thuyết phục nổi ông. Sẽ còn nhiều lý do khác mà cô bé này phải viết ra trong bản tự khai của mình. Nó chỉ bằng tuổi đứa con gái lớn của ông mà sao... Phúc Ngọc cay đắng nghĩ về số phận chìm nổi của Gái mà thấy xót xa tận đáy lòng. Mới mười bốn tuổi phải đi ở, đi làm thuê, Mới mười sáu tuổi đã bị kẻ có tiền, có sức làm nhục. Lại nữa, trong sự cùng quẫn của đứa trẻ mới lớn, một số kẻ lớn tuổi độc ác khác lại xúm vào mê hoặc, dụ dỗ nó, và rồi cái bến mê, bến lú của đồng tiền kiếm được từ thân xác đã biến cô bé thành cái máy bán thân một cách tự nguyện. Gái là thế, Cọ lại càng dữ dằn hơn. Qua báo cáo của sĩ quan xét hỏi, ông được biết Cọ đã được mẹ xuống Trầm Thương Quán đưa về và rồi ít tháng sau cô ta lại mò xuống. Bị bắt, cô ta không hề giấu giếm một tý gì về hoàn cảnh của mình và khi được hỏi tại sao lại quay trở lại cái nghề bẩn thỉu này thì cô ta trả lời không cần suy nghĩ: cháu quen rồi!
Thế đấy... Trong cái uế tạp mà bọn chủ chăn, chủ dắt mang lại cho các cô gái ngây thơ, non dại này không phải không có sự hấp dẫn. Những bộ quần áo ăn diện đắt tiền, màu son phấn làm đẹp lên những khuôn mặt còm cõi thiếu ngủ, những đồng tiền hàng chục, hàng vài chục nghìn sau những giây phút hoan lạc bắt buộc. Một gánh cát gánh thuê được vài trăm bạc. Một buổi hát xẩm ở bến tàu đến lúc vét lòng mũ của bố thí không được đến hai nghìn. Cả ngày lên đồi cuốc sắn, trồng chè vẫn chỉ có ngày hai bữa cơm rau. Thật quá dễ kiếm tiền khi ở với Trầm Thương, với Phệ sốp, với Bộng mì ăn liền. Một ngày làm ăn của bố mẹ không bằng tiền ăn quà vặt của những đứa con hư hỏng. Nhưng có một điều, một điều cốt lõi nhất, liệu các cô bé này có hiểu khi sa vào cái ổ quỷ này: Họ chỉ là con vật chứ không còn được là con người nữa. Những tâm hồn còn ngây dại và hám của này có hiểu hay là chưa đủ sức hiểu...?
Thiếu tá Phúc Ngọc nhìn thẳng vào đôi mắt đã khô nước của Gái nói một cách chua xót và chân thành:
- Chú chưa bằng tuổi bố cháu nhưng cũng có con gái lớn như cháu. Không người bố, người mẹ nào sinh ra con gái mà lại muốn nó làm nghê này cho dù có chất trước mắt họ hàng núi vàng. Ấy là chú muốn nói đến những bậc cha mẹ nhân hậu và lương thiện. Chú tin là bố mẹ cháu cũng có những suy nghĩ như chú. Cháu hãy thành thật khai báo với các chú cán bộ có trách nhiệm của cơ quan. Các cháu chỉ là nạn nhân. Kẻ có tội trong chuyện này là kẻ đã dẫn dắt, dụ dỗ cháu. Còn tất nhiên, khi đã đam mê vào cống việc này rồi thì các cháu không còn là những cô gái ngoan, những cô gái tử tế. Mức độ tội lỗi giữa các cháu và Trầm Thương, Phệ sốp, Bộng mì ăn liền sẽ khác nhau. Các chú muốn đưa các cháu ra khỏi cuộc sông dã thú để trở lại làm người. Cuộc sống trước mắt còn dài lắm Gái ạ! Cháu sẽ có tất cả nếu quyết tâm làm lại cuộc đời.
Khi Gái theo người chiến sỉ cảnh sát về phòng tạm giữ rồi, Phúc Ngọc mới thấy mệt. Ngồi nói chuyện với Mơ, ông thấy thư thái bao nhiêu thì câu chuyện với Gái ông thấy nặng nề bấy nhiêu. Nó chỉ biết khóc, biết van lạy. Một sinh linh làm lỗi, nhỏ bé và yếu ớt. Phải cứu vớt chúng khi chưa muộn. Phải mở ra cho chúng một hướng sống khi mà thói hư hỏng kia chưa ăn sâu vào máu thịt. Đồng tiền thật thơm tho, quý hóa khi nó được làm nên từ mảnh đất của đạo đức, của nhân phẩm. Còn ngược lại, nó là địa ngục, là quỷ sứ, là những quyến rũ ma quái dẫn người ta tới bến lú của sa đọa, của hủy diệt.
Châm một điếu thuốc, rít liền mấy hơi dài, men thuốc như hơi lá xông làm vơi nhẹ phần nào những day dứt, băn khoăn trước số phận mỗi con người của Phúc Ngọc. Nhưng nào đã hết. Cọ đã thành khẩn khai hết. Gái rồi chắc chắn cũng chẳng giấu cớ quan điều gì. Còn Nỡm, cái cô bé có cái tên Thùy Thương ấy suốt hôm bị bắt đến giờ chỉ im lặng và hay lén khóc. Cán bộ xét hỏi hỏi điều gì, cô ta cũng chỉ lắc đầu. Khi bị cán bộ gắt lên trước sự lì lợm của cô ta thì cô ta nói mỗi câu: Cháu chỉ muốn chết, ở cô bé này là một thế giới đầy bí hiểm như lời nhận xét của Đoài Son. Phải lấy cung đầy đủ và chính xác của cả ba cô mới có cơ sở để kết tội ba tay chủ heo chính hiệu kia.
Thùy Thương? Thùy Thương? một câu hỏi tiếp theo về số phận của Nỡm cứ nhói lên trong đầu Phúc Ngọc, ông lại cảm thấy mình day dứt và mệt mỏi. Điếu thuốc đã cháy gần hết kéo hết luôn sự thư thái lúc đầu khi ông vừa nói chuyện xong với Gái. Bây giờ, ông sẽ ngồi đây suy nghĩ tiếp và chờ Đoài Sơn. Đoài Sơn vừa đi xa về còn mệt nhưng vẫn sẵn sàng nhận nhiệm vụ của chỉ huy "tâm sự với Thùy Thương". Đoài Sơn sẽ cung cấp cho vụ án những tư liệu phong phú và xác thực nhất về cô gái này.
Đoài Sơn đã không phụ lòng tin của chỉ huy. Trong một căn phòng nhỏ ở tầng một, bằng lời nói dịu dàng và thông cảm nhất, cô đã khơi được niềm u uẩn riêng trong lòng cô gái đa sầu, đa cảm này. Trước đây, trong vai Huệ Lan, Thùy Thương cũng đã kể, đã mách cho Đoài Sơn về ổ quỷ. Riêng chuyện của mình, Thùy Thương cứ nín lặng. Còn bây giờ...
Thùy Thương kể:
- Em không phải là Thùy Thương. Thùy Thương là tên mụ chủ đặt cho để câu khách. Còn tên Nỡm là em tự đặt khi các bạn cùng cảnh cứ gặng hỏi. Cả hai tên như một trò đùa đối với số phận nhiều cay đắng của em! Từ ngày sa vào cái ổ quỷ của Trầm Thương Quán, em biết mình không còn là mình ngày trước nữa. Mọi điều tốt đẹp của em coi như chấm hết sau đêm đầu tiên đi với khách. Từ đấy cho đến ngày bị các anh các chị bắt, em biết cuộc đời mình đã hết, đã chết, mặc dù vẫn sống. Em như một hình nhân, có da có thịt thật đấy mà không tim, không óc, không rung cảm, không nhớ thương. Đứng về mặt con người, em tự coi mình như một con vật bị thải loại. Người ta thải loại mình, hay tự mình thải loại đến bây giờ, không, đã lâu lắm em không muốn nhớ, muốn nghĩ tới nữa. Thú thật với chị, em chỉ muốn chết. Nhưng lạ lùng... khi cầm đến vỉ thuốc ngủ, khi sờ nắn sợi dây dù thì em lại sợ. Em chỉ muốn cái chết đến với mình như một giấc ngủ quên...
- Bây giờ thì chúng tôi muốn Thùy Thương sống và sống khác những điều mình đã sống.
Đoài Sơn dịu giọng trước nỗi xúc động của Thùy Thương. Thùy Thương thở hắt ra, mệt mỏi:
- Vô ích thôi chị ạ! Giá các anh các chị cho em một viên đạn, có khi tâm hồn em lại siêu thoát để sống bằng một cuộc đời khác. Chị có biết không, có lúc em đã nghĩ đến chuyện gọt đầu đi tu.
- Có ngôi chùa nào là ở xa cuộc đời đâu.
- Vâng! Chính vì thế mà em đã từ bò ý định đó. Cái cao quý nhất của tỉnh yêu một đời con gái, em đã trao gửi nhưng bị phản bội, bị chà đạp. Khi chấp nhận về làm món hàng sống của Trầm Thương, em muốn những ngày sống còn lại của mình được tận mắt chứng kiến những khuôn mặt đàn ông khả ố khác. Em sẽ mang cái khốn nạn của chúng xuống địa ngục cho Diêm Vương nhúng vào vạc dầu. Chị ơi, em đã nhầm vì quá mơ mộng. Những gã đàn ông cậy có tiền có của ấy lại chính là Diêm Vương ở cõi trần thế này. Còn em, cái cô bé khốn nạn và đáng thương này lại bị nhúng vào vạc dầu chứ không phải ai khác...
Mặt Thùy Thương đanh lại. Hình như những đau đớn về thể xác và tinh thần đã dồn hết lên mặt cô khiến màu da bầm tím như vừa bị ai đánh.
Đoài Sơn rót và đưa cho Thùy Thương một cốc nước lọc:
- Thùy Thương uống nước đi!
- Em cám ơn, chị Huệ Lan này...
- Mình là Đoài Sơn. Huệ Lan là tên của công việc.
- Hôm bị em giành lại tờ giấy ở nhà Trầm Thương chị có giận em không?
Đoài Sơn lắc đầu:
- Không! Hoàn toàn không! Mình có lỗi là đằng khác vì đã đọc trộm tâm sự của bạn. Nhưng, Thùy Thương này... mình chỉ hơn Thùy Thương một, hai tuổi. Chúng mình lại là con gái...
Thùy Thương lắc đầu:
- Ối, nếu cuộc đời em chỉ được bằng một phần mười cuộc đời của chị thì đâu đến nỗi như thế này ...
- Đừng nghĩ thế. Mỗi người một hoàn cảnh. Mình muốn nói với Thùy Thương điều này, cuộc đời chúng ta con rất dài...
- Dài với chị nhưng ngắn với em.
Thùy Thương nói như một khẳng định. Đoài Sơn gặp lại nét bướng bỉnh và lì lợm trong ánh mắt của Thùy Thương. Vẫn bằng chất giọng mềm mại nhưng cứng rắn hơn, Đoài Sơn nói: Đến lúc này mà Thùy Thương vẫn vận mãi cái khổ vào mình. Người mù còn khao khát nhìn. Người tàn tật còn muốn đi đây đi đó. Cuộc đời bà Thọ ở gần ngay Trầm Thương Quán đấy chắc Thùy Thương đã nghe. Có nỗi khổ nào giống nỗi khổ nào. Quá khứ lầm lỗi của bà Thọ được trả lại bằng tấm lòng nhân hậu của bà hôm nay. Thương Thương cũng đã nhận ra những kẻ hại mình qua tấm lòng của chú Phúc Ngọc, của chị Mơ. Cọ cũng đã khóc vì mải đua đòi ăn chơi mà bỏ nhà đi lần nữa để đến nỗi phải vào ngồi tuốt chấy trong nhà giam. Chúng tôi cũng chẳng vui sướng gì khi phải giam giữ các bạn. Nhưng không có các bạn không có những nạn nhân này khai ra những điều uẩn khúc đau khổ của mình thì làm sao cơ quan điều tra có thể truy tới gốc của tội ác và trừng trị nó. Một hai Thùy Thương phủ định mình, một hai Thùy Thương dằn vặt mình. Còn tất cả những cái khác Thùy Thương giấu. Em định mang nó về thế giới bên kia để cho Diêm Vương trị tội những kẻ đã hành hạ mình hay sao? Hay là... ngay từ lúc lọt lòng mẹ ra, Thùy Thương đã thế này rồi...?
Thùy Thương giật mình:
- Không, ngàn lần không. Mẹ em là người phụ nữ tốt nhất thế gian này. Chị ơi... chính vì em, vì đứa con gái khốn nạn này mà mẹ em đã chết. Chết trong đau khổ và tủi nhục. Hôm ở nhà Trầm Thương, chị đọc mảnh giấy của em viết về mẹ, chắc chị hiểu.
Đoài Sơn lắc đầu:
- Hiểu lầm sao được khi cuộc đời Thùy Thương vẫn như một ẩn số. Tôi chân thành khuyên em, hãy vì sự oan khuất của mẹ em mà nói lên sự thật. Tôi tin là ở dưới kia, nếu mẹ nghe được những điều thành khẩn của em, bà sẽ yên nghỉ sau những bất hạnh của mình...
Nước mắt liên tục ứ tràn trên khóe mất Thùy Thương. Chốc lát thôi mà mặt cô như bị mưa hắt vào. Tới tận lúc này Đoài Sơn mới nghe được Thùy Thương nói hết về cuộc đời mình.
Thùy Thương nói tên thật, quê thật của mình. Quê Thùy Thương ở một thị xã phía bắc thành phố . Còn tên mình, Thùy Thương chỉ muốn một mình Đoài Sơn và các chú công an biết.
Thùy Thương mồ côi bố từ năm bảy tuổi. Bố Thùy Thương mắc bệnh và chết. Mẹ ở lại nuôi Thùy Thương đến năm cô mười sáu tuổi thì trong nhà xuất hiện một người đàn ông. Năm ấy mẹ còn trẻ, chưa đến bốn mươi. Người đàn ông kia khoảng bốn nhăm, bốn sáu tuổi. Hai người quen biết từ lúc nào không rõ, nhưng sau một vài lần người đàn ông đến nhà, mẹ bảo với Thùy Thương:
- Bố con khuất núi đã lâu. Con giờ cũng đã lớn. Mẹ đã làm cơm canh cúng xin phép bố con, giờ mẹ xin phép con...
Mẹ không nói hết câu nhưng Thùy Thương đã hiểu hết ý. Với tuổi mười sáu của mình, Thùy Thương đã có bạn trai yêu thương cho nên cô rất thông cảm với nỗi cô đơn của mẹ. Cô cảm thấy vui trước niềm vui mới này của mẹ:
- Con chắc là bố con đã bằng lòng để mẹ đi bước nữa. Còn con, con muốn mẹ đừng sống cô đơn từ lâu rồi.
- Ôi con...
Mẹ ôm chầm lấy Thùy Thương và khóc. Nước mắt mẹ nhòa nhoạt trên vai áo của Thùy Thương.
- Mẹ sẽ mời chú về đây ở với mẹ con mình. Mẹ tin là chú sẽ thương yêu con như bố con ngày xưa thương yêu mẹ con mình. Còn con, mẹ cũng mong con kính yêu, quý mến chú như ngày xưa con đã kính yêu, quý mến bố.
Thùy Thương cũng khóc theo mẹ. Cô cọ má mình vào má mẹ:
- Mẹ ơi, xin mẹ yên tâm. Con gái mẹ đã lớn rồi, con hiểu. Xin mẹ đừng nghĩ ngợi gì về con. Con cầu mong mẹ và chú hạnh phúc.
Sau ba mâm cơm thân mật mời họ hàng và lối phố, người đàn ông ấy đã về ở với mẹ Thùy Thương. Những tháng đầu là những ngày hạnh phúc của hai người. Mẹ béo và trẻ ra. Thùy Thương được người chú dượng mua hẳn cho chiếc xe mi-ni để đi học. Ông còn cho Thùy Thương tiền mua sắm quần bò Mỹ, áo phông Thái để ăn diện. Thỉnh thoảng Thùy Thương còn được chú dượng đi chơi đây đó trên chiếc xe máy của ông. Mùa hè ông rủ hai mẹ con Thùy Thương đi chơi biển. Thùy Thương nhút nhát không biết bơi, ông đã bỏ hàng tiếng nâng người cho Thùy Thương đập chân, đập tay cho quen với sóng gió, biển khơi. Mẹ cảm thấy hạnh phúc gia đình của mình như được tái sinh qua tình cảm quấn quít của Thùy Thương và người chú dượng.
Ông chú dượng của Thùy Thương là một cai thầu xây dựng. Chỉ bằng nước bọt và sự tính toán chi li, ông đã mang về cho mẹ bạc triệu. Mẹ tiêu không hết tiền, còn Thùy Thương sống như một cô gái quý phái. Chiếc mi-ni cũ của Thùy Thương được bán đi với giá rẻ để được thay vào đó chiếc cúp màu rêu đời 81. Cái kính gọng sắt mạ Sài Gòn đã được thay bằng kính Cơn chính hiệu. Sáng nào Thùy Thương cũng đi hiệu ăn quà. Khi thì bánh cuốn chả, khi thì phở gà có đập trứng. Thùy Thương nhắc tới cái gì, ao ước cái gì là được người chú dượng đáp ứng ngay. Trước cuộc sống đầm ấm này, mẹ thường sung sướng thốt lên những câu đại loại "Bố con nhà anh", hoặc "Bố con ấy...". Thùy Thương nghe mẹ nói và quen dần bằng tinh cảm tận đáy lòng của mình. Còn ông chú dượng thì luôn luôn xuất hiện nơi cửa miệng những lời nhân nghĩa:
- Bố như người ra ngõ bắt được vàng đấy con gái ạ! Tương lai bố, cuộc đời bố là trông vào ở con. Bố thương yêu mẹ con mười, thì bố cũng thương yêu con mười. Có khi còn hơn thế nữa kia. Con có tin lời bố nói không?
Những lúc ấy Thùy Thương chỉ biết xúc động gật đầu. Trời đất thật tốt bụng đã ban cho mẹ con cô một người đàn ông đức độ. Những ngày này là những ngày mẹ con cô được cuộc đời bù lại sau một thời gian mất mát côi cút.
Ngày Thùy Thương tốt nghiệp lớp 12, chú dượng bảo:
- Con gái bố định thi vào đâu?
- Con định làm bác sĩ!
- Khả năng học và thi cử của con đến đâu?
- Con lo nhất chuyện này.
Chú dượng ôm vai, vuốt tóc Thùy Thương động viên:
- Lo cũng thế. Khả năng mình đến đâu, con cứ sài đến đó. Trong kiến thức, con thiếu khoản nào bố sẽ lấy tiền, lấy vàng bù vào.
- Làm sao mà bù được ạ?
- Được hết con ạ! Cả chuyện đi Tây du học nữa, ta cũng có thể lo cho con. Một túi đựng vàng, một túi đựng tiền là điều bảo lãnh tốt nhất cho con người lúc này, con gái yêu của bố ạ!
Chú dượng chụm môi hôn đánh chụt một cái vào má Thùy Thương. Thùy Thương ngượng đỏ mặt trong tiếng mẹ nhắc khéo người chú dượng:
- Con gái nó lớn rồi đấy ông ạ!
Cũng trong thời gian này, một tình yêu say đắm đến với Thùy Thương. Người bạn trai ấy học cùng lớp với cô. Anh hơn Thùy Thương một tuổi. Tình yêu dễ làm người ta sao nhãng việc học hành nhưng với cô, nó lại như đôi cánh. Hai người say nhau và say học. Với họ, tình yêu trước mắt là tấm bằng tốt nghiệp phổ thông và tờ giấy báo trúng tuyển đại học. Người con trai ấy nói với Thùy Thương câu rất ý nghĩa:
- Chúng mình có tình yêu rồi nhưng chẳng thế lấy đó làm nguồn sinh nhai suốt đời được. Trước mắt, phải học đã. Có tấm bằng tốt nghiệp có giấy báo vào đại học rồi, chúng mình sẽ có tất cả. Anh chỉ mong ước suốt đời chúng mình sống bên nhau và không bao giờ được quên nhau. Em đồng ý không?
- K,..h...ô...n...g!
Thùy Thương như muốn khóc theo cái từ "không" đầy thiêng liêng ấy. Với cô, cuộc đời đã mở, thuyền đã đống ván. Người yêu duy nhất, người chồng duy nhất của Thùy Thương sẽ mãi mãi là chàng trai ấy chứ không phải ai khác. Cô nói với người yêu:
- Em là đứa con gái mồ côi bố nhưng chúa lại nhân từ độ lượng ban cho em một người chú dượng rất mực thương con vợ và anh rất mực yêu em. Có lẽ em là đứa con gái may mắn và hạnh phúc nhất cuộc đời này.
Và... trong trang nhật ký của mình, Thùy Thương đã viết những dòng nhiều xúc động về tình người, về tình yêu:
Bông hoa vừa hé nụ
Trái quả vừa độ chín
Lòng em như con suối gặp mưa
Như con sông bị cát lấp đầy bỗng nhiên gặp biển
Con lại có cha, từ tình yêu làm lại của mẹ
Em có anh như trái tim trong lòng ngực mình
Em là con thuyền
Chở niềm vui đi cũng trời cuối đất
Cầu mong mặt nước đỡ thuyền em mãi mãi là
nước vàng nước bạc
Là cánh đồng bầu trời nhiều hoa sao nở
Xin dừng sông mê, bến lú
Lòng mẹ nhân từ
Lòng chú dượng nhân từ
Lòng anh
Thánh đường của tình em thơ dại
Lòng tin của Thùy Thương thật thánh thiện. Trong một đêm trăng non trước đất trời cao thượng, trên bãi cỏ non bên hồ nước Thùy Thương đã dâng hiến tất cả tâm hồn và thể xác mình cho vị chúa tình yêu. Cô thầm thì bên tai người yêu những lời cổ tích :
- Nay mai học xong đại học, em sẽ sinh cho anh một công chúa và một hoàng tử.
- Anh sẽ trở thành một hoàng đế anh mình, còn em...
- Cô Tấm nuôi bống bên bờ giếng đất...
- Rồi từ quả thị chui ra, cô Tấm thành bà hoàng hậu.
- Nhỡ em trèo cau lấy quả xuống cúng bố, anh đứng dưới gốc chặt cây.
- Bụt sẽ hiện lên dội nước sôi vào người anh rồi cho vào lọ làm mắm.
- Leo ơi, kinh chết. Ai mà ăn nổi thịt người...
Họ đã đắm đuối với nhau như thế sau ngày nhận tấm bằng phổ thông trung học. ít lâu sau, niềm vui lớn nữa lại đến với hai đứa. Cả hai đều đủ điểm vào đại học. Người con trai có điểm trội hơn hẳn Thùy Thương, anh được đi học nước ngoài. Họ như người trúng số độc đắc...
Nhưng...
Cuộc đời mỗi người vẫn luồn luôn là cái kho ẩn chứa nhiều nỗi bất ngờ. Mẹ Thùy Thương sẩy thai, nằm liệt giường. Người yêu của Thùy Thương trong thời gian đi học ngoại ngữ đã lại quan hệ hết sức thân thiết với một cô gái khác. Một cô gái thành phố, nhà giàu, bố giữ một chức vụ cao trong một ngành kinh tế. Ông có cúp đỏ cho con đi chơi và đi học. Ông rất quý chàng trai vì anh học giỏi, có năng khiếu toán và năng khiếu ngoại ngữ. Chàng trai lóa mắt trước cơ ngơi nhà người tình mới. Ông bố cô gái thì lại tế nhị, nhiệt tình có pha chút tây trong lối sống nên luôn tạo điều kiện cho hai đứa gần gũi để bảo ban nhau học tập và giữ bền quan hệ tình cảm...
Thùy Thương biết chuyện này qua bạn bè kể lại. Còn chàng trai cứ lạnh lạnh dần. Thùy Thương cũng vậy, cô im lặng, không hề căn vặn một lời nào. Tình yêu của họ đã bị xử tử bằng những viên đạn câm như thế. Người chú dượng từ ngày mẹ ốm sinh ra chán nản, hay bỏ nhà đi qua đêm và nghe đâu cặp bồ một lúc với hai cô gái ở hai phố khác nhau. Một cô bán hàng khô, một cô bán giải khát. Những đồng tiền ông kiếm được đã chui cửa sau vào nhà hai cô tình nhân mới.
Một tối thứ bảy, Thùy Thương ở trường về. Nhà chỉ có mỗi mẹ. Bà ngồi tựa lưng vào tường, mặt xanh tái, mắt đờ đẫn như ai lấy mất hồn. Biết là ông chú dượng đã bỏ mẹ đi chơi với bồ bịch nên Thùy Thương không dám hỏi "bố đi đâu?". Cô lẳng lặng ngồi xuống bên mẹ:
- Mẹ đã cơm nước gì chưa?
Mẹ khóc và lắc đầu. Thùy Thương vội đi xuống bếp. Bếp lạnh, nồi soong như muốn mốc. Như vậy là cả tuần nay bếp này không đỏ lửa. Cô mở tủ lạnh, tủ vẫn rè rè chạy nhưng các khoang trống trơ không một tý thức ăn.
- Mẹ ơi... thế cả tuần nay bố con không cơm nước gì cho mẹ hay sao?
Mẹ vẫn khóc và lắc đầu:
- Đi suốt! Cả đêm! Hôm kia vứt cho mẹ nắm tiền bảo thèm cái gi thì ra phố mà ăn.
Thùy Thương bực mình:
- Lạ thật! Con không ngờ dạo này ông ấy lại thế...?
- Mẹ thì mẹ biết nhưng mẹ không dám nói sợ con buồn. Việc vợ chồng là việc trăm năm, đâu phải một chốc một lát. Mẹ không may phải đi bước nữa, cho nên lắm lúc cứ phải nói đắng thành ngọt. Ông ấy giàu có thật đấy nhưng cũng chỉ là loại người cần cái mình cần thôi. Nói hay nói tốt thì ai chả nói được. Chỉ có một trận ốm nằm đây là mẹ biết hết. Phần con nữa, ông ấy đối với con thế nào mẹ cũng biết chứ. Có cái nói được thì mẹ nói ngay. Có cái không nói được thì mẹ giữ trong bụng. Nuôi con mười bảy, mười tám năm nay rồi, mẹ không lạ gì tính nết của con. Con là đứa con gái nết na, thương bố thương mẹ nhưng dễ tin người. Cái việc tình duyên của con ấy, con giấu cay giấu đắng trong ruột nhưng mẹ vẫn biết. Nhưng thôi con ạ... sông có khúc, người có lúc. Ông ấy biết nghĩ lại thì mẹ con mình có phận nhờ. Bằng không... thì cứ coi nó như một giấc mơ đã qua.
Ông chú dượng của Thùy Thương không hề biết nghĩ lại. Đêm ấy, khoảng mười hai giờ đêm, ông ấy mò về. Mặt mũi ông đỏ bừng những men bia men rượu: ,
- Mày đã về đấy hả Thùy Thương?
- Con về lúc chiều. Bố đi đâu suốt ngày, suốt đêm trong lúc mẹ con ốm nằm liệt giường. Bếp núc thì lạnh tanh?
- Ta đi có công việc con gái ạ!
- Nhưng bố quá biết là hai tháng nay mẹ con ốm!
- Biết chứ sao lại không! Biết nhưng vẫn phải đi. Có đi thì mới có tiền đút vào lỗ miệng, hiểu chưa?
- Bố đi việc khác!
- Ai bảo mày?
- Con biết.
- Lại mẹ cô thóc mách chứ gì?
- Bố hãy nhìn kỹ vào mặt mũi chân tay mẹ con xem. Khi mẹ con làm bạn với bố thì đâu đến nỗi thế này.
- Ông bố dượng cười khành khạch:
- Tao mà biết trước thế này thì mỗi người sống một thân cho nó sướng. Có tiền đầy túi mà đói đủ thứ.
Mặt Thùy Thương tái lại:
- Đề nghị bố không được nói thế.
Ông M dượng bĩu môi, mặt ngất ngư:
- Đừng gọi tao bằng bố nữa, ngượng lắm.
- Lại đây, lại đây, lại gần đây tao nói cho mà biết cái lý do tao bỏ cái nhà này đi cho mà nghe.
Giọng rượu hay giọng người. Tiếng nói và tác phong của ông chú dượng rất khác với mọi khi. Thùy Thương thấy sờ sợ và cứ lùi xa dần trước cái vẫy tay của ông ta.
- Bố đi ngủ đi!
- Tao đã nói, từ nay trở đi đừng gọi tao bằng bố nữa, ngượng lắm. Vào hỏi con mẹ mày nằm trong phòng kia kìa, vì sao?
Thùy Thương không nói thêm câu gì nữa. Cô lẳng lặng bỏ về phòng mình. Ngoài nhà, ông chú dượng vẫn ngất ngư khuôn mặt rồi gục ngủ trên mặt bàn lúc nào không biết.
Khoảng ba giờ sáng, Thùy Thương đang chập chờn, hoảng loạn trong một cơn mơ dữ bỗng giật mình vì thấy có bàn tay ai đang lần mò trên da thịt mình.
- Ối...
- Tao đây, dượng đây!
- Ông có điên không thế! Khốn nạn.
- Mày phải nghe dượng, chiều dượng. Con muốn dượng thương mẹ con, dượng không bỏ cửa bỏ nhà đi nữa thì con phải thương dượng...
- Không! Mẹ... Mẹ ơi...! Buông tôi ra...
- Im!
- Mẹ, Mẹ cứu con...
Không có tiếng mẹ trả lời. Thùy Thương giãy giụa vì chân tay bị giữ và mồm bị bịt chặt. Lão chú dượng trong cơn thèm khát điên khùng đã chiếm đoạt Thùy Thương một cách man rợ...
Đau đớn thay, khi Thùy Thương nhổm dậy được, chạy sang phòng mẹ thì bà đã thắt cổ chết từ lúc nào.
Mẹ chết oan ức trong đau khổ. Tên chú dượng bị công an bắt rồi bị đi tù. Thùy Thương xấu hổ, uất ức, nhục nhã không dám quay lại trường học. Từ lúc ấy, cô bỏ thị xã đi biệt. Có hai lần Thùy Thương định chết nhưng lại được cứu. Một lần cô lao đầu vào chiếc xe tải nhưng người lái xe đã phanh kịp, cô chỉ bị sây sát mặt mũi. Một lần đứng trên thành cầu định nhảy xuống sông thì có tay người kéo lại. Người ấy là Bụp tơ hồng. Bụp đã theo dõi Thùy Thương khi cô lang thang trên bờ đê gần cầu. Thị thấy cô đi lên cầu và khi cô định nhảy xuống dòng nước sâu hút cuồn cuộn phía dưới thì thị đã vươn cả hai tay kéo cô lại.
- Thần kinh chập hay sao mà định nhảy xuống sông hả em?
- Em muốn tắm cho mát.
Thùy Thương nói. Bụp cũng hài hước không kém:
- Vua Thủy Tề thừa vợ rồi em ạ! Đi với chị, chị xây lại cuộc đời cho.
Thì đi. Số phận đã không muốn cho Thùy Thương chết thì cô sẽ sống. Không tên, không họ, không quê hương. Ai chấp nhận điều đó ở Thùy Thương thì cô sẽ sống cùng. Trầm Thương đã chấp nhận yêu cầu đó của Thùy Thương qua mối lái của Bụp to hồng.
Đoài Sơn không cầm được nước mắt trước hoàn cảnh của Thùy Thương. Khi cô báo cáo các các chi tiết này với chỉ huy, Thiếu tá Phúc Ngọc cũng không nén nổi xúc động, ông thốt lên:
- Cuộc đời thật đa chiều và oái oăm, Đoài Sơn ạ! Có nhân có quả. Nỗi đau khổ của con người nhiều lúc thật vô cớ và bất công. Nếu chỉ nhìn các cô gái này ở góc độ kẻ hư hỏng, lười nhác, bán thân nuôi miệng thì ta làm sao có thể thông cảm với họ được. Trong cuộc truy quét ổ quỷ này, Thùy Thương đã sớm tỉnh ngộ và có đóng góp.
Trong lúc Phúc Ngọc đang nói với Đoài Sơn về nỗi thông cảm với những cô gái có hoàn cảnh éo le như vậy thì Dự Thương lấy cớ xin phép đi ngoài, đã bỏ trốn khỏi nhà tạm giữ. Nghe tin này, Đoài Sơn giận run hết cả người. Thiếu tá Phúc Ngọc khẽ mím môi, lắc đầu:
- Đoài Sơn ạ, phải tìm cho ra cô bé hư hỏng này và bằng mọi cách nói cho cô ta hiểu cô ta hư hỏng vì lẽ gì!
Mắt Phúc Ngọc nheo nheo. Ông nhìn khuôn mặt tươi trẻ và hồn nhiên của Đoài Sơn vừa lại sức sau mấy ngày vất vả, giờ lại đang sẵn sàng đi làm tiếp nhiệm vụ ông giao mà cảm thấy như mình có tôi vì quá lạm dụng sự nhiệt tình của cấp dưới. Ông muốn thay đổi ý định.
- Thưa chú, cháu sẵn sàng.
- Lần này thì chú cho cháu nghĩ. Một trinh sát khác trong đội sẽ thay cháu làm việc này.
- Thưa chú, cháu là người đang thụ lý vụ án.
- Điều đó thì rõ rồi. Nhưng... Đoài Sơn ạ! Sức khỏe của con người có hạn. Nhiệt tình của cháu thật đáng quý. Nhưng để cháu phải ngã quỵ xuống vì công việc là điều chú không muốn.
Đoài Sơn cười tươi:
- Chú cứ lấy cái tuổi ngót năm mươi của mình ra mà làm kinh nghiệm cho cái tuổi ngoài hai mươi của cháu làm sao được ạ. Và cháu đang quen việc. Cháu tìm Cọ sẽ dễ hơn các trinh sát khác.
Đúng thế! Phúc Ngọc nghĩ, không ai khác ngoài Đoài Sơn giúp tiếp ông công việc này.
Nữ thiếu úy xinh đẹp Đoài Sơn lại vào vai trinh sát của mình. Lần này Đoài Sơn đi tàu ngược phía bắc. Cọ có thể chuyển vùng làm ăn ở một vài nơi mà có lần cô đã tâm sự và rủ rê Nỡm khi bị mụ Trầm nhiếc mắng và cư xử không đúng. Cũng có thể Cọ ân hận thực sự như cô đã nguệch ngoạc viết trong tờ khai và trốn... về nhà với mẹ!!!
Tất cả về Cọ vẫn nằm trong phỏng đoán trước chuyến đi. Đoài Sơn không một chút nản chí khi bước chân lên tàu.
Một hồi còi rúc lên, con tàu khẽ lắc mình chuyển bánh trong tiếng sàn sạt của bánh sát va vào đường ray và tiếng kêu rắc rắc của những toa khách cũ kỹ.
Con tàu mười toa dài trong đó có một toa chở xe đạp. Đoài Sơn lên từ toa khách đầu tiên. Mắt đeo kính mắt, tóc búi gọn sau gáy, tay cầm nón, tay xách mấy cái bao tải được gấp lại vuông vức. Nhác trông Đoài Sơn không ra trẻ, không ra già. Mái tốc búi tròn như người có tuổi và chiếc kính râm kiểu cũ lại thêm cái quần lụa ống cao ống thấp nữa, trông cô có khác gì mấy bà lạ dòng lên ngược buôn măng, buôn sắn Và bắt đầu từ toa ấy, Đoài Sơn lần đi trong hỗn độn người đứng, người ngồi, những dãy ghế ngang ghế dọc, cả chỗ rửa mặt với cái vòi không nước và buồng vệ sinh của mỗi toa nữa. Cái mụ đàn bà này tìm ai mà len lách hết chỗ này đến chỗ khác. Đôi kính thầy bói của mụ ta mới tức cười. Loại này hẳn là kém mắt cho nên chỗ nào cũng rờ rờ nhòm ngó...
Đoài Sơn lần tìm hết chín toa khách mà không phát hiện ra Cọ đâu. Cô mệt mỏi tìm chỗ ngồi. Nhưng chỉ được một lát sáu, Đoài Sơn lại đứng lên đi ngược lại;,
Đi đâu mà đi lắm thế! ...
- Không có mắt à? Dẫm hết cả vào chân người ta rồi.
- Tàu chật bà ơi!
- Dơ chưa. Làm chảy máu cả chân người ta mà không được câu xin lỗi.
Đoài Sơn khẽ nhếch mép nhưng không dám cười. Đoài Sơn biết, đôi dép của mình chỉ khẽ quệt qua chân bà ta. Có lẽ vì khó chịu trước sự đi lại nhiều của cô mà bà ta tru tréo lên làm vậy.
-Đang định nói tiếp câu xin lỗi thì bà đã gắt lên không cho nói tiếp.
Bà kia nín tiếng. Đoài Sơn cũng không thêm lời. Cô len tiếp lên phía trên cũng với cái cách nhòm ngó như lúc trước đi xuôi xuống. Đoài Sơn cố ý cho mọi người khó chịu về mình phải lên tiếng gắt gỏng để cô có thể nhìn thấy mặt. Những người dáng ngồi bệt dưới đất. ở giữa hai hàng ghế, ở góc tàu đang cúi mặt xuống gối ngủ là những người Đoài Sơn muốn khiêu khích và đánh thức họ nhất.
Có một người, áo bảo hộ bạc phếch, đầu sùm sụp chiếc nón rách, ngồi phệt trên sàn tàu, tay bó gối. Cả khuôn mặt và mái tóc người đó được giấu sau lần nón đội. Lần trước đi xuống, Đoài Sơn đã cố ý quệt mạnh chân vào lưng chị ta nhưng chị ta vẫn im thít. Có lẽ đây là người vừa ở xa về, thiếu ngủ. Lần này đi ngược lên, Đoài Sơn phát hiện ra một nét lạ. Cái quần người đó đang mặc là quần bò mặc dù đã nhơ nhuốc bùn đất nhưng đây là sự bôi bẩn cố tình.
Đoài Sơn bước vội và hẫng chân. Cô ngã đổ người về người phụ nữ đội nón rách ấy.
- Dự Thương!?
Nghe tiếng người quen, Cọ giật mình rồi run rẩy ngước lên. Đoài Sơn bỏ kính để hiện ra trước mặt mọi người một khuôn mặt trẻ đẹp, có đôi mắt thăm thẳm đen với ánh nhìn nghiêm và hiền trước một thân phận tội nghiệp, lú lẫn đang muốn bỏ trốn khỏi điều tốt đẹp.