Phi Thường Mỹ Thực Ký

chương 1: kế thừa di sản

Trong căn hộ hai phòng ngủ sạch sẽ và tối giản, từng món đồ nội thất lớn tượng trưng cho việc chuyển nhà mới được dọn vào phòng khách. Người thợ khuân vác sau khi hạ chiếc tủ lạnh cuối cùng xuống liền cẩn thận lau đi những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán.

"Cậu vất vả rồi, uống cốc nước đi." Nữ chủ nhân đang kiểm kê đồ đạc đưa tới một cốc nước.

Người thợ khuân vác liên tục nói cảm ơn, nhận lấy cốc nước uống cạn một hơi, lặng lẽ đánh giá gia đình giàu có này.

Nữ chủ nhân gầy gò, khôn khéo tháo vát; nam chủ nhân hơi mập, khá cường tráng; cậu con trai trắng trẻo, nho nhã; cô con gái mặt tròn, đáng yêu và hay cười.

Đúng là một gia đình hạnh phúc.

Gia đình kiểu mẫu thì không nói làm gì, lại còn khiêm tốn. Ở căn hộ có giá bình quân sáu con số một mét vuông, nhưng quần áo mặc trên người lại chẳng phải hàng hiệu, nhìn y hệt mấy bộ đồ 39.9 tệ tự săn sale trên mạng.

Nhưng người giàu thời nay đều kín tiếng, không chừng mấy bộ quần áo trông có vẻ bình thường này lại là hàng thiết kế riêng của thương hiệu cao cấp nào đó, một chiếc áo bằng cả năm mình đi làm cũng nên.

Ghen tị thật đấy!

Sau khi thanh toán xong, người thợ khuân vác rời đi với vẻ mặt đầy ngưỡng mộ.

Người thợ vừa đi khỏi, nữ chủ nhân khôn khéo tháo vát Triệu Dung liền dùng tay trái nắm chặt lấy bàn tay phải đang run rẩy không ngừng của mình. Giọng nói của bà cũng run rẩy y như đôi tay, ngẩng phắt đầu lên như vừa bừng tỉnh sau cơn mộng, hỏi hắn: "Hoài Hoài, căn nhà này... 160 ngàn một mét vuông, hơn 90 mét vuông là mười mấy triệu... Thật sự thuộc về con rồi sao?"

Nam chủ nhân khá cường tráng Tần Tòng Văn xoa xoa cái eo già năm ngoái vừa bị trật, gặng hỏi: "Còn cả cái nhà ăn gì đó nữa, thật sự trực tiếp tiếp quản mà không cần nộp tiền sao?”

Cô con gái đáng yêu hay cười Tần Lạc nhìn điện thoại thốt lên: "Thuê người dọn dẹp 100 tệ một giờ sao?! Anh, để em giúp anh dọn dẹp vệ sinh nhé, em chỉ thu 50 thôi!"

Tần Hoài nho nhã: "..."

Tần Hoài liếc nhìn dấu chấm than ở góc trên bên trái tầm nhìn, gật đầu khẳng định: "Bố, mẹ, không sai đâu, con trai của bố mẹ, được thừa kế di sản rồi."

.

Chuyện này còn phải kể từ một tháng trước.

Nam chính sở hữu hệ thống của chúng ta - Tần Hoài, vốn chỉ là một người bình thường xuất thân từ cô nhi viện, mãi vẫn chưa kích hoạt được hệ thống. Năm 10 tuổi, hắn được đôi vợ chồng nhà họ Tần mở tiệm ăn sáng đối diện cô nhi viện, nhiều năm hiếm muộn nhận nuôi. Sau đó, bố mẹ nuôi mang thai sinh ra một cô em gái bình thường. Tần Hoài trải qua quãng đời học sinh bình thường, thuận lợi thi đỗ vào một trường đại học top 1 bình thường, trải qua quãng đời sinh viên bình thường rồi về quê. Tần Hoài sống kiếp trâu ngựa bán đồ ăn sáng từ 5 giờ sáng đến 9 giờ tối tại tiệm của gia đình, cho đến khi một vị luật sư bình thường gõ cửa.

Theo lời luật sư, bố mẹ ruột của hắn là một cặp đôi tay trắng lập nghiệp, tạo nên một đế chế thương mại đầy tính truyền cảm hứng. Sau nhiều năm tìm kiếm, cuối cùng họ cũng tìm được đứa con ruột thất lạc năm xưa. Ngặt nỗi thời vận không tốt lại bị kẻ gian hãm hại, sau khi trải qua một loạt kịch bản lố bịch đến mức phim thương chiến cũng không dám quay, công ty phá sản. Hai vợ chồng trong lúc lái xe mất tập trung đã gặp tai nạn qua đời. Di sản cuối cùng để lại cho hắn chỉ là một căn hộ hai phòng ngủ một phòng khách chưa từng có người ở, nằm tại khu dân cư Vân Trung ở thành phố Sơn. Nơi đây tích hợp cả khu học chánh và khu thương mại, tĩnh lặng giữa chốn ồn ào, giá trị thị trường lên đến 8 con số. Kèm theo đó là một nhà ăn cộng đồng ở cổng khu dân cư đã ký hợp đồng thầu 5 năm, hoàn thiện nội thất, chỉ chờ ngày khai trương.

Nói tóm lại là, hai năm sau khi tốt nghiệp đại học, thông qua công việc chăm chỉ của bản thân và khối di sản được thừa kế ——

Tần Hoài đã tự do tài chính!

"Anh, tại sao anh lại thừa kế cái nhà ăn cộng đồng gì đó? Không phải anh từng nói bán đồ ăn sáng là mệt mỏi nhất, đợi sau này có tiền nhất định sẽ đổi tiệm ăn sáng của nhà mình thành tiệm điểm tâm sao?”

Triệu Dung và Tần Tòng Văn cảm thấy thuê người dọn dẹp theo giờ trên mạng quá đắt, thà tự quét dọn còn hơn. Hai người lại chê anh em hắn ở trong nhà vướng víu nên đuổi cả hai ra ngoài tự tìm việc gì đó mà làm. Hai anh em chỉ đành sang cửa hàng tiện lợi đối diện khu dân cư mua hai chai nước rồi ngồi ké điều hòa.

"Lại chẳng tốn đồng nào, phí thầu 5 năm đã đóng, hơn sáu triệu tệ tiền sửa chữa cũng thanh toán xong, các mối lấy hàng đều đã chốt hạ, ngay cả quản lý cửa hàng cũng có sẵn. Chuyện này có khác gì mấy cuốn tiểu thuyết nữ chính xuyên không vào mạt thế, được hệ thống ban cho một cửa hàng để kinh doanh mà em ngày nào cũng trốn trong phòng lén lút đọc không? Dù sao cũng là một phần di sản, tội gì mà không nhận." Tần Hoài nói.

Tần Lạc ném cho hắn một ánh mắt kiểu "anh lừa ma đi, mấy lời quỷ quái này lừa bố mẹ thì được, chứ muốn lừa cô em gái thông minh lanh lợi của anh thì không có cửa đâu", rồi cắm cúi uống nước, không thèm nói gì.

Thực tế, hắn đúng là đang nói dối.

Nhà ăn cộng đồng, cái dự án nghe sặc mùi công ích và chẳng liên quan gì đến việc kiếm tiền này, dù có cho không thì hắn cũng tuyệt đối không thèm đụng vào.

Nhưng chẳng phải là ——

Có hệ thống sao.

Tần Hoài đưa tay chạm nhẹ vào dấu chấm than lơ lửng ở góc trên bên trái tầm nhìn.

Tên người chơi: Tần Hoài

Đồ giám đã mở khóa: 0/12

Kỹ năng:

LVQ8371