Phi Thường Mỹ Thực Ký

chương 2: kế thừa di sản (2)

Nhào bột (Trung cấp): Kỹ thuật nhào bột của ngài đã đánh bại 99% đầu bếp tiệm ăn sáng trên toàn quốc. (0/10000)

Trộn nhân (Cao cấp): Trình độ trộn nhân của ngài đã đánh bại 100% đầu bếp tiệm ăn sáng toàn quốc. (0/100000)

Kỹ thuật tay (Sơ cấp): Ngài hoàn toàn không biết tạo hình cho điểm tâm. (0/1000)

Chảo dầu (Trung cấp): Quẩy ngài chiên ra không tệ. (0/10000)

Đao công (Sơ cấp): Trình độ nấu ăn gia đình. (0/1000)

Căn lửa (Sơ cấp): Ăn không chết người. (0/1000)

Nếm món (Cao cấp): Được rồi, ngài cũng biết ăn đấy. (Không thể thăng cấp)

Kinh doanh (Trung cấp): Tạm coi là biết làm ăn, không lỗ vốn được. (0/10000)

Nói dối (Cấp đại sư): Gặp người nói tiếng người, gặp quỷ nói tiếng quỷ chính là ngài đây! (0/1000000)

Nhiệm vụ chính tuyến: (Tùy chọn)

1. [Khai trương nhà ăn]: Là một nhân vật chính tiêu chuẩn, tiếp nhận hoàn hảo món hời từ trên trời rơi xuống là tố chất cơ bản của ngài, huống hồ cái nhà ăn cộng đồng này còn là di sản bố mẹ ruột để lại. Yêu cầu người chơi tiếp quản nhà ăn Vân Trung, và giúp nó khai trương thuận lợi!

Phần thưởng nhiệm vụ: Thu hút lượng khách +100 【Lựa chọn: Có/Không】

2. 【Kế thừa gia nghiệp】: Là một nhân vật chính tiêu chuẩn, kế thừa hoàn hảo gia nghiệp là tố chất cơ bản của ngài, huống hồ hơn phân nửa danh tiếng của cơ ngơi này là do chính ngài kiếm được. Yêu cầu người chơi kế thừa Tiệm ăn sáng nhà họ Tần, nắm giữ quyền hành, thượng vị thành công!

Nhiệm vụ phụ tuyến:

1. 【Nỗi phiền não của Trần Huệ Hồng】: Là một cán bộ tổ dân phố ưu tú, nhiều năm qua Trần Huệ Hồng luôn bám trụ với công việc, tận tụy tận tâm, lấy việc giúp người làm niềm vui. Nhưng hiếm ai nhận ra, dì Trần nhiệt tình cũng cần được người khác giúp đỡ. Cô con gái ruột đang học tại trường Tiểu học Thực nghiệm số 1 của Trần Huệ Hồng sắp tham gia hoạt động "Ngày hội nấu ăn gia đình" vào ngày 27 tháng 6. Trần Huệ Hồng đã khổ luyện nhào bột, băm nhân suốt 3 tháng, nhưng sủi cảo gói ra đến chó nhà nuôi ăn vào cũng phải lắc đầu. Yêu cầu người chơi giúp đỡ Trần Huệ Hồng, để dì tỏa sáng trong ngày hội nấu ăn, làm rạng rỡ mặt mũi con gái.

Phần thưởng nhiệm vụ: Danh hiệu: [Sự công nhận của Trần Huệ Hồng], Thu hút lượng khách +100 [Lựa chọn: Có/Không]

Nhiệm vụ phụ tuyến: Không (Kích hoạt sau khi chọn nhiệm vụ chính tuyến)

Thành tựu: Không

Danh hiệu: Không

Đạo cụ: Không

Đánh giá: Một lính mới tò te vừa vào nghề

Hướng dẫn trò chơi:

1. Trò chơi có độ tự do cực cao, người chơi vui lòng tự mình khám phá.

2. Trò chơi sẽ không can thiệp vào bất kỳ lựa chọn nào của người chơi, mong người chơi nỗ lực mở khóa đồ giám.

3. Mọi quyền giải thích đều thuộc về trò chơi.

Hệ thống vừa vào đã tung ra cả mớ nhiệm vụ thế này, hắn cảm thấy nếu không ở lại thì thật có lỗi với đống phần thưởng keo kiệt của hệ thống.

Đối mặt với hành vi kỳ quái của hắn, Tần Lạc đã quen nên chỉ bĩu môi, lớn tiếng cằn nhằn: "Anh, anh vẫn tưởng em là trẻ con ba tuổi đấy à? Thật sự nghĩ em sẽ giống hồi nhỏ, tin rằng góc trên bên phải tầm nhìn của anh có một dấu chấm than màu đỏ, ấn vào sẽ hiện lên chữ 'Đang tải trò chơi' chắc? Anh bịa thì cũng phải bịa cho trót chứ, hại em chạy đến trường mẫu giáo khoe khoang khắp nơi với bạn bè là anh trai em có hệ thống, đến giờ bà nội vẫn còn nhớ chuyện này đấy. Sao anh không bảo anh quyết định thừa kế nhà ăn cộng đồng là vì ngay khoảnh khắc bước vào đó, hệ thống đã giao nhiệm vụ cho anh đi?"

Tần Hoài nghiêm mặt gật đầu: "Không sai, thế mà cũng bị em phát hiện ra, xem ra không cần phải giấu em nữa. Vốn dĩ hệ thống chưa được kích hoạt, không ngờ anh vừa bước vào nhà ăn Vân Trung đó là nó kích hoạt luôn, còn giao hai nhiệm vụ chính tuyến, bảo anh về nhà thừa kế tiệm ăn sáng hoặc ở lại đây tiếp quản nhà ăn. Lạc Lạc, em biết anh mà, anh thích nhất là thử thách, đương nhiên phải ở lại đây tiếp quản nhà ăn rồi."

Bán đồ ăn sáng ngày nào cũng phải dậy từ năm giờ, đúng là việc không dành cho con người mà.

Tần Lạc: "..."

Tần Lạc tức giận cầm luôn chai nước ngọt có ga ướp lạnh mà hắn chưa uống ngụm nào, tu ừng ực cạn sạch trong một hơi.

Đợi Tần Lạc uống xong, hắn mới ân cần khuyên nhủ: "Uống ít thôi, sắp ăn cơm rồi. Mẹ vừa nhắn tin cho anh, bảo anh tìm một nhà hàng đắt tiền mời Âu Dương với Hồng tỷ ăn một bữa ra trò, mấy ngày nay họ giúp đỡ nhà mình không ít. Bây giờ em uống nhiều thế này lát nữa lấy bụng đâu mà ăn cơm?"

Một tiếng ợ nghẹn ở cổ họng, ợ ra không được mà nuốt vào cũng không xong, Tần Lạc: "..."

〒_〒

Anh trai gì chứ, đáng ghét nhất!

c(><)3

~~~~~~

Cơn giận của Tần Lạc đến nhanh mà đi cũng nhanh.

Dùng lời của Triệu Dung mà nói, từ nhỏ Tần Lạc đã là cái đuôi nhỏ của hắn. Cái đuôi đi theo chủ thể mà tức giận thì vẫy vẫy hai cái, tự an ủi mình rằng "thôi được rồi coi như tôi sai, hai ta mỗi người nhường một bước, tha thứ cho anh đấy". Nếu hai anh em chỉ có chút mâu thuẫn nhỏ, Tần Lạc sẽ rất nhanh tự điều chỉnh tâm trạng, sau đó lại hớn hở bám lấy hỏi hắn hôm nay ăn gì.

"Anh, hôm nay chúng ta ăn gì đây? Em muốn ăn lẩu, loại siêu cay ấy!" Cái đuôi nhỏ đặt chai nước ngọt xuống, hớn hở hỏi.

"Cay quá, mấy ngày nay mặt em nổi bao nhiêu mụn rồi? Hai ngày nữa hãy ăn.”

"Vậy chúng ta ăn thịt nướng đi!"

"Dễ bẩn quần áo lắm, hôm nay chủ yếu là mời Hồng tỷ ăn cơm cảm ơn chị ấy mấy ngày nay đã cho nhà mình mượn chỗ ở. Anh thấy trên vòng bạn bè của Hồng tỷ đăng hôm nay Tuệ Tuệ bị ốm phải xin nghỉ, trưa nay không chừng Tuệ Tuệ cũng tới, bị ốm mà ăn đồ dầu mỡ quá thì không tốt đâu."

Tần Lạc nghiêm túc suy nghĩ một phút: "Đồ Nhật!"

LVQ8371