Nữ cường nhân đi lên từ hai bàn tay trắng, cùng em trai gây dựng nên cả một đế chế kinh doanh, bà trùm có tiếng nói nhất khu dân cư Vân Trung, trưởng ban quản lý kiêm bà thím nhiệt tình Trần Huệ Hồng phải công nhận: Tiểu Tần đúng là một cậu thanh niên vừa có tài nấu nướng siêu phàm lại cực kỳ đáng tin cậy.
Nghĩ đến việc hôm nay có thể rửa sạch nỗi nhục bao năm, mang vinh quang về cho con gái, Trần Huệ Hồng bỗng chốc hừng hực khí thế, vùi đầu vào cày cuốc.
Thế là trên sân xuất hiện một cảnh tượng vô cùng kinh ngạc.
Trần tổng đang è cổ nhào bột, Tiểu Tần đang hút trà sữa.
Trần tổng đang bọc nhân bánh, Tiểu Tần đang xúc salad.
Trần tổng đang hì hục ép khuôn, Tiểu Tần đang nhóp nhép nhai sushi.
Trần tổng đang gỡ khuôn, Tiểu Tần đang dắt Trần Tuệ Tuệ đi xin phụ huynh bàn salad một phần chỉ có xoài, xà lách và đẫm sốt.
Cuộc sống của Tiểu Tần sướng chẳng khác gì tiên, khiến đám anh chị chú họ khác trên sân sợ ngây người, thầm nghĩ chẳng lẽ cậu Tiểu Tần này đúng là ông chú họ "hàng real" thật.
Cuối cùng, khi Trần tổng đang xếp những chiếc bánh bao đủ màu sắc vừa gỡ khỏi khuôn vào khay hấp, thì Tiểu Tần - người đang bưng bát thịt heo xào chua ngọt ăn dở đi ngang qua - mới lên tiếng nhắc nhở: "Hồng tỷ, bánh bao hình con voi chị phải xếp xuống khay dưới cùng, chị để nhầm rồi."
"Ồ ồ." Trần tổng vội vàng xếp lại, rồi tiếp tục cắm mặt cày cuốc mẻ tiếp theo, động tác thuần thục đến mức khiến người ta thấy mà xót xa.
“Mẻ này toàn bộ là nhân đậu đỏ đúng không chị?” Tiểu Tần đi thị sát công việc.
"Nhân đậu đỏ và đậu xanh, mẻ tiếp theo là lòng đỏ trứng muối." Trần tổng báo cáo công việc.
Tiểu Tần hài lòng gật đầu, cảm thấy Trần tổng làm ăn khá phết, rồi lặng lẽ lượn đi chỗ khác.
Về việc này, trợ lý Tiểu Tần tỏ vẻ: Lần này Trần tổng hoàn thành công việc rất xuất sắc, mong chị tiếp tục phát huy, lập thêm nhiều kỷ lục mới.
Còn về phần trợ lý Tiểu Tần, bún gạo Tam Tiên ở bàn bếp số 1 đã ra lò rồi, hắn phải đi do thám tình hình quân địch giúp Trần tổng một phen mới được.
Phụ huynh ở bàn bếp số 1 thuộc phái đại gia.
Mặc dù không hiểu sao phái Đại gia lại chọn món bún gạo Tam Tiên, nhưng gói cốt gia vị của nhà này khá khẩm phết.
Ngọt nước cực kỳ.
Tiếc mỗi cái là đám học sinh tiểu học chắc không khoái bún gạo cho lắm, nên bọn nhóc tụ tập lại ăn thử cũng thưa thớt, độ hot còn thua xa cái ly trà sữa ngọt lịm tim của phụ huynh Vương Nghệ Hàm lắc ban nãy.
Tần Hoài xì xụp húp nốt ngụm bún cuối cùng, thầm thắp một nén nhang cho vị phụ huynh bàn bếp số 1 vì vận đen đủi, sau đó dứt khoát xin thêm bát nữa.
Trần Tuệ Tuệ cũng đang bưng bát bún gạo Tam Tiên ở bàn bếp số 1 lại gần Tần Hoài, giọng trong trẻo hỏi: "Anh Tần Hoài ơi, bên mẹ thật sự không cần giúp ạ?”
Dù Tần Hoài gọi Trần Huệ Hồng là Hồng tỷ, thân phận hiện tại của Tần Hoài lại là chú họ của Trần Tuệ Tuệ, nhưng cô bé vẫn rất tinh tế phân chia xưng hô đâu ra đấy.
"Tạm thời thì chưa cần." Tần Hoài liếc nhìn Trần Huệ Hồng đang ép khuôn khí thế hừng hực, "Tuệ Tuệ, kế hoạch của chúng ta là gì nào?"
"Trước tiên phải để mọi người được ăn đã, sau đó mới cho mọi người chơi!" Trần Tuệ Tuệ dõng dạc tuyên bố.
"Đúng thế, bánh bao còn 9 phút nữa mới ra lò, cứ để mọi người ăn trước đã."
Nếu để đám trẻ con chơi trước, trong tình cảnh không có ai kiểm soát mà cứ cấu xé bột loạn xạ rồi nhồi nhân bừa bãi, Tần Hoài khó mà tưởng tượng nổi mấy cái bánh bao ép từ khuôn ra sẽ có mùi vị gì.
Dù dùng khuôn ép bánh bao chẳng đòi hỏi kỹ thuật gì cao siêu, nhưng cũng không thể làm kiểu hoàn toàn vô tri được.
7 phút sau, Trần Tuệ Tuệ gánh vác nhiệm vụ tuyên truyền liền hành động như đặc vụ nằm vùng, len lỏi đến cạnh các bạn cùng lớp, thì thầm to nhỏ: "Bánh bao mẹ tớ làm sắp ra lò rồi, các cậu có muốn nếm thử mẻ đầu tiên không?"
Vừa nghe đến mấy chữ "mẻ đầu tiên" và "nếm thử", ADN ganh đua của đám học sinh tiểu học lập tức trỗi dậy.
Ăn gì không quan trọng, quan trọng là phải được ăn trước.
"Tới"
"Tớ ăn trước, Tuệ Tuệ cậu đã hứa cho tớ ăn trước rồi mà!"
"Tớ tớ tớ, Tuệ Tuệ cậu đã ăn salad mẹ tớ làm rồi, tớ phải được ăn trước!"
"Tớ cũng muốn ăn trước, tớ thích ăn bánh bao nhất trên đời!"
"Tớ cũng ăn, tớ cũng ăn!"
"Hớ..."
Các phụ huynh còn đang hì hục phấn đấu trước bàn bếp: ?
Cục cưng nhà mình thích ăn bánh bao từ lúc nào thế? Sáng nay chẳng phải còn khóc lóc ỉ ôi không chịu ăn sáng sao?
Một phút sau, xung quanh Trần Huệ Hồng đã bị vây kín bởi đám học sinh đang chờ bánh bao ra lò, chực chờ giành giật những chiếc bánh nóng hổi đầu tiên.
Thậm chí còn có vài vị phụ huynh tò mò ghé sang hóng hớt.
Dù sao Trần Huệ Hồng vừa vào trận đã xắn tay nhào bột mì, vừa gói vừa ép khuôn, bận rộn cắm mặt mà động tĩnh cũng rõ to. Tuy thực chất chẳng có hàm lượng kỹ thuật gì, nhưng nhìn lại rất ra dáng chuyên nghiệp. Thêm vào đó, chị lại là phụ huynh duy nhất trong hội trường làm điểm tâm kiểu Trung, thoạt nhìn giống như một đối thủ đáng gờm không thể xem thường, rất đáng để phe phụ huynh tinh anh cử người sang do thám tình hình.
"Tuệ Tuệ, con chia cho các bạn đi."
"Dạ vâng ạ!" Trần Tuệ Tuệ bắt đầu phát bánh bao cho từng người.
Thỏ con, chuột nhắt, heo con, trâu nước, voi con, năm loại bánh bao hình động vật, hình dáng chiếc nào cũng cực kỳ đáng yêu. Mặc dù không được tô màu, tay nghề điểm nhãn cũng chẳng tinh xảo cho lắm, nhưng đặt trong cái Thân Tử Trù Phòng này thì độ sát thương đã quá đủ rồi.
LVQ8371