Phi Thường Mỹ Thực Ký

chương 19: rạng danh con gái (2)

"Oa!" Chẳng có đứa trẻ nào cưỡng lại được sự cám dỗ của những chiếc bánh bao bắt mắt này.

"Chà." Mấy vị phụ huynh không ngờ khuôn đúc lại có thể làm ra bánh bao đẹp thế này bất giác thốt lên đầy tiếc nuối.

"Cái này là nhân đậu đỏ, cái này là nhân đậu xanh, nhân đậu đỏ có vị..."

Căn bản chẳng ai thèm quan tâm đến bài thuyết minh của Trần Tuệ Tuệ, đám học sinh và phụ huynh đang háo hức chỉ thổi phù phù hai cái lấy lệ rồi há miệng cắn luôn.

!

Lớp vỏ bột mì mềm xốp này, hương vị ngọt ngào đậm đà này.

Suýt xoa...

Mẹ của Trần Tuệ Tuệ thế mà lại đỉnh chóp đến mức này!

Ảo ma Canada thật, chị ấy lại là một bậc thầy làm Điểm Tâm sao!

Thế... thế này thì thi thố kiểu gì nữa?!

"Oa, Tuệ Tuệ, mẹ cậu siêu quá đi mất!"

"Tuệ Tuệ, tớ muốn con thỏ cơ, cậu cho tớ thêm một con thỏ nữa đi mà!"

"Tuệ Tuệ, hai đứa mình đổi mẹ cho nhau đi được không?"

"Tuệ Tuệ, tớ muốn ăn nhân đậu xanh, cậu cho tớ cái nhân đậu xanh đi!"

"Tuệ Tuệ, tớ cũng muốn chơi nặn bánh bao, cậu cho tớ chơi một cái nha?"

Thấy Trần Tuệ Tuệ trở thành tâm điểm của đám trẻ, Trần Huệ Hồng cười tít cả mắt, động tác ép khuôn càng thêm mạnh mẽ, hận không thể làm ra luôn 10 mẻ ngay tắp lự.

Trần Tuệ Tuệ hiển nhiên cũng là một bậc thầy ngoại giao, đầu tiên là khéo léo từ chối yêu cầu "đổi mẹ", sau đó ghi nhớ từng yêu cầu của các bạn, loại nào hết thì bảo đổi sang loại khác. Đợi đến khi sự tò mò của mọi người vơi đi, thấy mẻ bánh tiếp theo còn lâu mới ra lò mà hiện tại cũng chẳng có bánh để chơi, đám trẻ mới tản ra quay về làm phiền phụ huynh nhà mình. Lúc này, Trần Tuệ Tuệ mới lạch bạch chạy đến trước mặt Tần Hoài.

"Anh Tần Hoài, cái này cho anh ạ!" Trần Tuệ Tuệ giơ chiếc bát nhỏ trong tay lên, bên trong là một chiếc bánh bao hình thỏ nhân đậu xanh vẫn còn bốc khói nghi ngút.

"Cái bánh bao này do chính tay em nhồi nhân đấy, đặc biệt phần riêng cho anh Tần Hoài đó."

"Cảm ơn anh Tần Hoài, đã lâu lắm rồi em mới thấy mẹ vui vẻ đến thế!"

Tần Hoài mỉm cười nhận lấy chiếc bát nhỏ, cảm thấy hai mẹ con nhà này thật thú vị.

Bà mẹ thì một lòng muốn giành vinh quang cho con gái, mong con ẵm giải nhất để nở mày nở mặt. Cô con gái thì lại bà cụ non, trong đầu chỉ mưu cầu mỗi chuyện làm mẹ vui.

Cũng coi như là nỗ lực từ cả hai phía rồi.

"Tuệ Tuệ vui thì đương nhiên mẹ em cũng vui theo rồi." Tần Hoài cười ha hả nói, "Người mẹ em yêu thương nhất chắc chắn là em mà."

"Người em yêu nhất cũng là mẹ!" Trần Tuệ Tuệ đắc ý khoe, "Anh Tần Hoài, em kể cho anh nghe nhé, tối nào em cũng hay mơ thấy mẹ ôm em, rồi em gọi mẹ là mẹ ơi."

"Năm ngoái lúc đi chơi xuân, em tốn tận 20 tệ nhờ người giải mộng đấy. Bác ấy bảo thế có nghĩa là kiếp trước em đã là con gái của mẹ, kiếp này em vẫn là con gái của mẹ, kiếp sau em lại tiếp tục làm con gái của mẹ. Em chắc chắn chính là đứa con gái ông trời sắp đặt cho mẹ rồi!"

Tần Hoài nghe mà không nhịn được cười, nói nghe bùi tai thật, làm mẹ con với nhau mà cũng tính là duyên trời định cơ đấy.

Tần Hoài lắc đầu, vươn tay cầm lấy chiếc bánh bao hình thỏ.

Đầu ngón tay vừa chạm vào.

"Ting, chúc mừng bạn nhận được 【Một đoạn mộng cảnh của Trần Huệ Hồng】."

Hả?

Một đoạn mộng cảnh của Trần Huệ Hồng?

Con gái vừa kể chuyện nằm mơ xong là mình vớ ngay được giấc mơ của người mẹ, mua 1 tặng 1 à?

Nhưng mà, đi nhìn trộm giấc mơ của người khác, liệu có hơi biến thái quá không?

Ngày hội nấu ăn gia đình khép lại đầy viên mãn với hàng loạt kỷ lục: trung bình mỗi đứa trẻ xơi tái 2 cái bánh bao hình thú, Trần Huệ Hồng chễm chệ trở thành phụ huynh được lòng đám nhóc nhất; trước một bàn bếp có tới 8 đứa trẻ bu đen bu đỏ, tay đứa nào cũng cầm một cục bột mì gào thét đòi tự tay ép bánh bao cho đẹp nhất; 5 vị phụ huynh lân la hỏi mua lại khuôn đúc của Trần Huệ Hồng; 3 vị phụ huynh cố xin contact của thợ mộc Trương để đặt nguyên set khuôn heo Peppa; và 2 vị phụ huynh dứt khoát vứt luôn món ăn không rõ hình thù trong nồi để bỏ cuộc.

Bánh bao ép khuôn cộp mác Trần Huệ Hồng, ai ăn rồi cũng phải giơ ngón cái khen ngon.

Dù 4 ngày nữa mới công bố kết quả bình chọn, nhưng Trần Tuệ Tuệ rõ ràng đã nắm chắc suất giải "Được yêu thích nhất" trong tay.

Đáng nói ở chỗ, tuy hội phụ huynh hệ "đô la thần chưởng" ngoài thành viên ẩn danh Trần Huệ Hồng ra thì cơ bản là bay màu toàn tập, nhưng ai nấy đều đồng lòng công nhận năm nay là Ngày hội gia đình vui nhất. Mấy năm trước tốn tiền tốn sức tốn thời gian cày cuốc đua top thì cũng thích đấy, nhưng làm sao sướng bằng năm nay vừa được ăn ngon vừa được chơi vui cơ chứ.

Không ít phụ huynh xúm lại đề nghị Giáo viên chủ nhiệm sang năm tiếp tục tổ chức Ngày hội nấu ăn. Bọn họ thề từ mai sẽ bắt đầu tu luyện mài dao múa thớt, quyết tâm sang năm tái xuất giang hồ, rửa sạch nỗi nhục hôm nay, cho các đối thủ lác mắt chiêm ngưỡng thực lực thật sự của mình.

Tần Hoài còn chưa kịp thu dọn xong đồ đạc, người chưa bước khỏi Thân Tử Trù Phòng, đống khuôn đúc cũng chưa vác lên xe, đã nghe thấy tiếng chuông hệ thống báo hoàn thành nhiệm vụ vang lên.

"Ting, chúc mừng người chơi Tần Hoài hoàn thành Nhiệm vụ chính tuyến [Nỗi phiền não của Trần Huệ Hồng], nhận được phần thưởng nhiệm vụ [Sự công nhận của Trần Huệ Hồng], buff thu hút khách hàng +100 (Phần thưởng này sẽ tự động kích hoạt sau khi khai trương)."

Cầm được phần thưởng buff khách +100, hắn cảm thấy viễn cảnh phá sản sau ba tháng lại lùi xa thêm một bước.

LVQ8371