Phi Thường Mỹ Thực Ký

chương 20: sắp xếp tuyển dụng

Trần Huệ Hồng chốt sổ Ngày hội nấu ăn cực kỳ mỹ mãn nên tâm trạng lâng lâng, nụ cười thường trực trên môi không dứt, vừa lên xe đã chủ động bắt chuyện với hắn.

"Tiểu Tần, đội thợ sửa chữa hôm nay đã bắt đầu thi công rồi, ngày mai là xong thôi. Em trai chị vừa nhắn tin báo chiều nay có thể rục rịch đăng tuyển nhân sự. Cậu xem muốn tự mình phỏng vấn hay để nhân sự bên công ty thằng bé làm giúp, chốt xong danh sách sơ bộ rồi đưa cậu duyệt lại lần cuối?"

Vừa nghe có cả nhân sự chuyên nghiệp lo luôn khâu tuyển dụng mướn người, hắn vội vàng đáp lời: "Thế thì phiền Hồng tỷ và em trai chị quá, hôm nào rảnh em mời cậu ấy một chầu Điểm Tâm nhé."

"Chuyện nhỏ, cậu mới là người giúp chị ân huệ lớn đấy." Trần Huệ Hồng cứ nhớ lại cảnh tượng oai phong trong Thân Tử Trù Phòng ban nãy là lại thấy sảng khoái tinh thần, hận không thể phi ngay về phát cho mỗi nhân viên Cư Ủy Hội 2000 tệ tiền thưởng ăn mừng.

"Ngày khai trương chốt chưa? Có phải mùng 1 tháng 7 không?" Trần Huệ Hồng hỏi.

"Nếu việc tuyển dựng suôn sẻ thì mùng 1 tháng 7 là khai trương được ạ." Tần Hoài gật đầu.

Mấy ngày nay hắn ở nhà mở khóa huấn luyện cấp tốc cho Trần Huệ Hồng, Tần Tòng Văn và Triệu Dung cũng chẳng chịu ngồi không, đi khảo sát tường tận menu lẫn giá cả của mấy tiệm ăn sáng, quán ăn nhanh quanh khu đó. Không rành xài Word với Excel, Triệu Dung cặm cụi kẻ tay mấy tờ bảng biểu, dùng kinh nghiệm hơn 20 năm mở tiệm ăn sáng của bà và Tần Tòng Văn để tự lên sẵn thực đơn và bảng giá.

Theo triết lý kinh doanh của hắn, Vân Trung Thực Đường là quán ăn cộng đồng lấy Điểm Tâm làm điểm nhấn độc quyền, nên trọng tâm buôn bán mọi thứ đều dồn vào quầy Điểm Tâm ở tầng 1. Các món xào chỉ cần giá cả hạt dẻ, ăn vừa miệng để hút tệp khách văn phòng chuộng ngon - bổ - rẻ xung quanh, cốt giữ vững lượng khách ruột, đạt tiêu chuẩn vô thưởng vô phạt là ổn.

Yêu cầu đối với đầu bếp nấu món mặn không cao, trình độ phổ thông là duyệt. Đương nhiên, nếu vớt được hai tay thợ nấu khá khẩm chút thì càng tuyệt.

Còn việc quán ăn có phất lên được hay không, có bành trướng quy mô hay không, mấu chốt vẫn phải dựa vào tay nghề của hắn.

Thời buổi này làm F&B mà ÿ lại hết vào nhân viên, không tự thân vận động thì kết cục cũng bị đát chẳng kém gì Âu Dương là mấy, cùng lắm là lỗ ít hơn cậu ta thôi.

Về phần nhân viên phục vụ, Vân Trung Thực Đường tuy diện tích rộng, nhưng với mô hình kinh doanh này thì không cần tuyển nhiều. Tầm năm sáu người chia nhau múc đồ ăn, thu ngân, thi thoảng dọn bàn là đủ, lúc kẹt quá thì tạt vào bếp phụ một tay, chuẩn style xưởng nhỏ làm việc đa năng hỗn loạn.

Khâu tạp vụ thì dễ ợt, tạm thời khỏi tuyển vội. Tần Lạc cứ khóc lóc ỉ ôi đòi làm tạp vụ với mức lương 3 củ một tháng, Triệu Dung cũng thấy bớt được đồng nào hay đồng nấy. Hai mẹ con sẽ gánh vụ dọn dẹp vệ sinh với việc vặt trong bếp, còn Tần Tòng Văn thì loanh quanh tầng 1 làm chân sai vặt cho hắn, sương sương mỗi tháng cũng tiết kiệm được cả vạn tệ.

Còn mảng marketing thì siêu nhàn, cứ vác tờ rơi ra đường mà phát.

Vân Trung Tiểu Khu tọa lạc ngay khu CBD sầm uất, xung quanh toàn tòa nhà văn phòng với trung tâm thương mại, phát tờ rơi ở đây thì dễ như ăn kẹo.

Tần Tòng Văn lượn ra tiệm photocopy gần nhà vứt 50 tệ nhờ thiết kế một tờ rơi siêu tối giản: cầm tờ rơi đến quán ăn auto giảm 30% nhân địp khai trương. Âu Dương thì trà trộn vào group việc làm thêm của sinh viên, chốt kèo 18 tệ/giờ thuê 15 cô cậu sinh viên ở lại trường dịp hè đi rải truyền đơn quanh khu vực. Chiến địch bắt đầu từ 28 tháng 6, dự kiến kéo dài đến 10 tháng 7, nếu thấy thơm thì quất thêm 10 ngày nữa.

Để chắc cốp tiền của hắn không ném qua cửa sổ, Âu Dương còn mạnh dạn đánh tiếng trước với Trần Huệ Hồng, xin phép cứ 2 tiếng lại cúp cua 15 phút để lượn lờ giám sát dàn sinh viên rải tờ rơi. Trần Huệ Hồng cực kỳ ưng cái nết trọng tình trọng nghĩa này của Âu Dương, chẳng những duyệt đơn cái rụp mà còn rộng lượng cho phép thời gian cúp cua có thể du di thêm 5-10 phút.

Thấy thế Âu Dương cũng cảm động rơi nước mắt, gạ hỏi hắn xem có thể rải tờ rơi tròn 1 tháng không, cuối tuần cậu ta cũng muốn đi cày cuốc. Dạo này mạt rệp quá, đến chai nước khoáng size bự còn xót tiền không dám mua, thật chẳng ra dáng phú nhị đại chút nào.

Tóm lại, hắn cảm thấy mặc dù Vân Trung Thực Đường sắp khai trương trông y hệt một cái gánh xiếc rong chắp vá, nhưng có cái buff thu hút khách hàng +200 lận lưng thì vẫn rất đáng để kỳ vọng, tiền đồ xán lạn.

Do buổi chiều Trần Tuệ Tuệ vẫn phải đi học bình thường mà sáng thì đã no ứ hự rồi, nên Trần Huệ Hồng thả thẳng Trần Tuệ Tuệ đến trường, rồi mới đánh xe chở hắn về Vân Trung Tiểu Khu.

Trên đường đi, hắn cứ đinh ninh hệ thống chăng thể nào vô duyên vô cớ quăng cho mình đoạn mộng cảnh của Trần Huệ Hồng, cái thứ này chắc chắn phải có tác dụng gì đó. Nghĩ vậy, hắn liền lựa lời nói bóng nói gió:

"Hồng tỷ, hồi sáng Tuệ Tuệ kể cho em nghe một chuyện thú vị cực."

"Hửm?" Trần Huệ Hồng đang cầm lái liếc nhìn hắn qua kính chiếu hậu.

"Con bé bảo tối nào cũng nằm mơ thấy chị ôm nó, xong nó gọi chị là mẹ." Tần Hoài thấy sắc mặt Trần Huệ Hồng vẫn bình thản liền nói tiếp, "Nó còn cất công đi tìm thầy giải mộng, người ta bảo kiếp trước con bé đã là con gái chị, kiếp sau nó vẫn muốn làm con gái chị tiếp đấy."

"Tình cảm mẹ con chị khăng khít thật."

Nụ cười trên môi Trần Huệ Hồng chợt khựng lại. Chị im lặng một lúc rồi hỏi: "Tiểu Tần, chị hỏi cậu chuyện này nhé.”

LVQ8371