"Chị thấy quan hệ giữa cậu và bố mẹ nuôi cũng rất tốt, giống hệt như chị với Tuệ Tuệ vậy. Nhưng bao nhiêu năm qua, có lúc nào cậu hy vọng mình được sống cùng bố mẹ ruột không? Trong lòng cậu có khúc mắc, có tiếc nuối không? Cậu có bao giờ..."
Tần Hoài ngắt lời Trần Huệ Hồng: "Đương nhiên là không rồi chị."
"Chắc Hồng tỷ không biết đâu, hồi bé ở cô nhi viện, viện trưởng luôn đinh ninh em bị tăng động. Hồi đó làm gì đã có khái niệm về bệnh này, người ta cứ vơ đũa cả nắm là não có vấn đề thôi. Hàng xóm quanh đó toàn coi em là một thằng ngốc chập mạch, nên mãi chẳng ai chịu nhận nuôi."
"Nếu không nhờ bố mẹ nhận nuôi, tốn bao nhiêu tiền bạc nuôi nấng, em đoán mình đến cái vé vào đại học còn chẳng sờ tới được, chắc học hết cấp hai là nghỉ đi làm thuê rồi."
Hồi nhỏ hắn bị đồn là thằng ngốc, chủ yếu là do dạo đó hắn chưa biết chữ, chẳng hiểu cái dấu chấm than góc trên bên trái với dòng chữ 'Đang tải trò chơi...' hiện ra sau khi ấn vào là cái quái gì. Chỉ thấy chướng mắt nên hắn cứ muốn giơ tay chọc chọc cho nó biến mất, thế là ai nhìn vào cũng tưởng hắn bị chập cheng.
Tần Hoài cố tình làm quá lên: "Đấy, như chị thấy đấy, tình cảm giữa em với bố mẹ cực kỳ tốt, chăng thua gì chị với Tuệ Tuệ đâu. Thế thì lấy đâu ra khúc mắc với chả tiếc nuôi? Em luôn thấy mình quá may mắn khi được làm con của bố mẹ, vui còn chăng hết ấy chứ, thời gian đâu mà suy nghĩ lung tung?”
Trần Huệ Hồng bị cái điệu bộ khoa trương của hắn chọc cười: "Cũng phải, là chị nghĩ nhiều rồi."
"Tiểu Tần, cậu mới đến nên không biết, Tuệ Tuệ cũng giống cậu, con bé là con gái chị nhận nuôi từ cô nhi viện sau khi ly hôn đấy."
Tần Hoài sững sờ.
Nụ cười bất giác vẽ trên khóe môi Trần Huệ Hồng: "Thực ra lúc nãy nghe cậu kể Tuệ Tuệ nằm mơ chị vui lắm, vì thỉnh thoảng chị cũng mơ thấy cảnh mình ôm con bé vào lòng, nghe nó gọi chị là mẹ."
"Trong giấc mơ chị còn rất trẻ, ít nhất trẻ hơn bây giờ mười mấy tuổi."
"Hai chị em mình mà cũng mơ giống nhau được, không khéo chúng ta thật sự có duyên phận đấy." Trần Huệ Hồng nói xong cũng tự thấy ảo ma, bèn lắc đầu: "Làm gì có kiếp trước kiếp này, em trai chị hai năm trước bị người ta lừa cái gì mà kiếp trước gây nghiệp kiếp này phải trả, tốn hơn 20 vạn tệ làm pháp sự, toàn là lừa đảo cả."
"Thôi không nói mấy chuyện linh tinh này nữa, chốt ngày khai trương thì bảo chị nhé, đến lúc đó chị đưa Tuệ Tuệ qua ủng hộ."
"Yên tâm đi Hồng tỷ, em nhất định sẽ báo cho chị đầu tiên!"
Về đến nhà, Tần Hoài nhìn thấy tờ giấy nhớ Tần Lạc dán ở tủ giày ngoài cửa, biết được ba người cảm thấy công tác tình báo hai ngày trước làm chưa tới nơi tới chốn nên hôm nay lại ra ngoài do thám tình hình địch tiếp. Buổi tối khả năng cao là họ không về ăn cơm, Triệu Dung dặn hắn cứ tùy tiện kiếm gì lót dạ.
Trong nhà không có ai, hắn thả người xuống sô pha, mở giao diện game lên xem danh hiệu [Sự công nhận của Trần Huệ Hồng] vừa mới nhận được.
[Sự công nhận của Trần Huệ Hồng]: Sự công nhận của bà thím nhiệt tình họ Trần. Đạt được danh hiệu này, có xác suất cao nhận được hảo cảm và sự giúp đỡ của Trần Huệ Hồng, xác suất nhỏ khiến chị ấy mở lòng, kể cho hắn nghe một vài bí mật nhỏ không ai hay biết.
Cho nên đây chính là lý do Trần Huệ Hồng mở lòng lúc ở trên xe sao?
Mà cũng chẳng nói ra bí mật gì sất. Việc Trần Tuệ Tuệ là con nuôi được Trần Huệ Hồng nhận từ cô nhi viện sau khi ly hôn chắc hẳn có khối người biết. Bản thân Trần Huệ Hồng cũng rất thản nhiên, nên căn bản chẳng thể coi là bí mật.
Cơ mà danh hiệu này vẫn cực kỳ hữu dụng. Với tư cách là bà trùm tiếng nói nhất khu dân cư Vân Trung, hảo cảm và sự giúp đỡ của Trần Huệ Hồng vẫn khá là có trọng lượng.
Tần Hoài âm thầm thả cho cái danh hiệu này một like.
Quá tuyệt vời, viễn cảnh lỗ vốn lại lùi xa thêm một bước.
Vậy thì bây giờ chỉ còn lại...
Tần Hoài lặng lẽ di chuyển ngón tay về phía 【Một đoạn mộng cảnh của Trần Huệ Hồng】 trong hòm đạo cụ.
Đi nhìn trộm giấc mơ của người khác tuy có hơi biến thái, nhưng...
Vẫn muốn xem.
Xem thử một chút vậy.
Tần Hoài quay về phòng, cẩn thận khóa trái cửa lại rồi nhấp vào 【Một đoạn mộng cảnh của Trần Huệ Hồng】.
[Bạn có muốn tiến vào 【Một đoạn mộng cảnh của Trần Huệ Hồng】 không? Có/Không]
Tiến vào? Lại còn là công nghệ 3D Hologram à? Trải nghiệm thực tế ảo đắm chìm luôn?
[Có]
[Đang tải mộng cảnh ——]
Nóng.
Đây là cảm nhận đầu tiên của hắn đối với mảnh đất này.
Mặt trời treo lơ lửng trên không trung, thiêu đốt đại địa, ánh nắng chói chang đâm vào mắt khiến người ta gần như không mở nổi. Đất đai cứng như đá, nứt nẻ thành từng mảng lởm chởm, trong những vết nứt sâu hoắm chẳng thấy nổi một tia xanh tươi nào. Gió thổi qua chỉ mang theo luồng sóng nhiệt và cát bụi, ngay cả bầu trời cũng bị phủ lên một màu đỏ rực nóng bức.
Đất cằn ngàn dặm, đây là lần đầu tiên hắn thấu hiểu sâu sắc ý nghĩa của thành ngữ này đến vậy.
Tần Hoài sờ thử xuống đất, cứng ngắc và thô ráp, nhưng lại chẳng cảm nhận được nhiệt độ nào. Tần Hoài cố tình dùng chân đá mạnh vào hòn đá một cái, hòn đá không hề nhúc nhích, mà chân cũng chẳng thấy đau.
Rất tốt, xem ra mình chỉ là một khán giả trong đoạn mộng cảnh này thôi.
Nhưng nhân vật chính ở đâu nhỉ?
LVQ8371