Nơi này là một vùng đồng không mông quạnh, đập vào mắt chỉ toàn là đất vàng vô biên vô tận, vài gốc cây khô héo và tông màu đơn điệu đến mức khiến người ta cảm thấy ngột ngạt. Ngay cả một tảng đá lớn để che khuất tầm nhìn cũng chẳng có, không người, không động vật, thậm chí chăng có lấy một cọng cỏ dại, muốn trốn cũng không có chỗ mà trốn.
Tần Hoài ngơ ngác.
Chẳng lẽ hệ thống lừa mình vào mộng cảnh, rồi bắt mình chơi trò sinh tồn nơi hoang mạc à?
Mà thế này thì cần gì sinh tồn nữa, bản thân mình đâu có cảm giác gì. Mặt trời trên cao nắng gắt đến thế mà còn chẳng thấy nóng, người bình thường ở cái chốn này chừng vài chục phút chắc đã say nắng ngất xỉu luôn rồi.
Đột nhiên, mặt đất dưới chân hắn động đậy.
Trồi lên một cái nhỏ.
Tần Hoài: !!!
Kèm theo một tiếng hét thất thanh, hắn vội nhảy tót sang một bên. Cái ụ đất càng phồng càng to, rồi một cái đầu chui từ dưới đất lên.
Cách miêu tả này nghe có vẻ hơi dị, nhưng đúng thật là chui từ dưới đất lên. Tóc tai và mặt mũi người nọ dính đầy đất khô, trong miệng cũng có. Người vừa chui lên "phì phì phì" mấy tiếng mà vẫn không nhổ sạch được, cuối cùng đành bất chấp ngậm miệng nuốt luôn xuống bụng, rồi giãy giụa chui hẳn lên. Một người đất cứ thế ngang nhiên xuất thế.
"Sao vẫn là ban ngày thế này." Người nọ cất giọng nữ trẻ trung, thoạt nghe có vẻ hơi quen tai.
Chi thấy người đó dùng đôi bàn tay bẩn thiu vuốt ve khuôn mặt còn bẩn hơn của rnình, bôi trát loạn xạ rơi xuống một đống đất, miễn cưỡng để lộ ra ngũ quan trông có vẻ giống con người.
Trần Huệ Hồng.
Là Trần Huệ Hồng phiên bản thời trẻ.
Mặc dù trông trẻ hơn, lại còn chẳng giống người cho lắm, nhưng hắn tuyệt đối không nhìn nhầm, đây chính là Trần Huệ Hồng!
Tần Hoài nhìn Trần Huệ Hồng phiên bản thời trẻ hoạt bát hơn hẳn bây giờ, âm thầm thốt lên hai chữ: "Vãi chưởng."
Người giàu đúng là đẳng cấp khác biệt, mình nằm mơ thì toàn thấy sau một đêm bỗng nhiên phát tài.
Còn Trần Huệ Hồng nằm mơ thì chơi hẳn trò sinh tồn trên đất hạn, tự chôn mình dưới đất, độ hardcore chỉ thua mỗi game chạy trốn zombie bao vây thành phố một tẹo.
"Vẫn chưa có người." Trần Huệ Hồng nhìn ngó xung quanh, "Đổi ba bốn chỗ rồi mà chẳng thấy mống nào, chẳng lẽ mình đi nhầm đường rồi?"
"Đâu có, rõ ràng là đi về phía Nam mà."
Dứt lời, Trần Huệ Hồng ngẩng đầu nhìn lên trời: "Đông Nam... Đây là... hướng Đông ở... rốt cuộc mình phải đi hướng nào nhỉ?"
Trần Huệ Hồng lẩm bẩm một mình xong lại tự lắc đầu phủ định, ngón tay cứ chỉ trỏ lung tung khắp nơi, hận không thể một giây tưng ra 800 cái hành động nhỏ.
"Bên này đi!" Cuối cùng, Trần Huệ Hồng cũng chỉ đúng về hướng Nam: "Cứ đi 10 ngày trước đã, xem có gặp được ai không."
Chạy marathon trên đất vàng à?
Giấc mơ này hardcore quá rồi đấy.
Sau đó Trần Huệ Hồng bắt đầu đi thật.
Kiểu đi một mạch không ngừng nghỉ luôn.
Đi từ sáng sớm đến tận đêm khuya, không ăn không uống. Mãi đến khi trăng lên đỉnh đầu mới tùy tiện tìm một bãi đất hơi bằng phẳng nằm lăn ra ngủ vài tiếng. Tỉnh dậy lại mò trong người ra một đoạn vỏ cây vừa mỏng vừa hẹp, cuộn tròn nhét vào mồm nhai ngấu nghiến vài cái rồi nuốt ực xuống bụng, sau đó lại tiếp tục đi.
Cái thể lực này, cái sức chịu đựng này, gọi là siêu nhân cũng chẳng ngoa.
Trần Huệ Hồng cứ thế cắm đầu đi suốt 6 ngày trời.
Nếu Trần Huệ Hồng đang chạy nạn, xét về mặt địa hình thì chắc chị ấy đi đúng hướng rồi.
Tuy mặt đất vẫn khô nứt nẻ, mặt trời vẫn chói chang, cát bựi và luồng nhiệt trong không khí vẫn chăng hề thuyên giảm, nhưng hắn có thể nhận ra một tia sinh cơ le lói từ vùng đất khô cằn, lòng sông cạn trơ đáy, ruộng đồng hoang hóa, những túp lầu đất tồi tàn và cái giếng cũ bỏ hoang.
Nơi này từng có người sinh sống.
Nhưng vì nạn đói do hạn hán kéo dài, người dân buộc phải dắt díu nhau bỏ xứ mà đi. Trần Huệ Hồng trông chẳng khác nào một người chơi nhàn nhã đi lạc vào game sinh tồn nơi hoang dã, cứ đi ngang qua một ngôi làng là lại mò vào trong lục lọi đồ đạc.
Đương nhiên là cũng chẳng bới ra được món đồ gì ngon nghẻ.
Quần áo với thức ăn thì chắc chắn là không có rồi. Nước thì thỉnh thoảng múc được một ít từ mấy cái giếng sâu, cơ mà toàn là nước đục ngầu bẩn thỉu, Trần Huệ Hồng múc lên một lần rồi đổ ụp xuống luôn.
Trong nhà nông dân bình thường, từ cái bát, cái thìa, đôi đũa đến khúc gỗ đều là tài sản quý giá. Trần Huệ Hồng có lục tung nhà lên thì cũng chỉ nhặt được mấy mẩu gỗ mục nát vứt đi nhóm lửa cũng chê, mấy mớ cỏ khô lót sàn miễn cưỡng giữ ấm, đá vụn và một đống rác rưởi cháy đen thưi chẳng nhìn ra hình thù gì.
Tất nhiên, cũng không phải là hoàn toàn trắng tay.
Trần Huệ Hồng cạy được mấy đồng xu đồng từ khe tường của một ngôi nhà ngói rõ ràng là của địa chủ, nhặt được hai món đồ chơi bằng gỗ đã hỏng - một hình nhân bằng gỗ lờ mờ nhìn ra hình người nhưng cụt tay cụt chân, và một con ngựa gỗ chỉ còn nửa thân. Trên người con ngựa vẫn còn vương chút sơn đỏ, nhìn là biết từng là một món đồ chơi rất tinh xảo.
Mấy món đồ xịn xò này, Trần Huệ Hồng đều cẩn thận nhét vào trong áo, giấu sát vào người. Chẳng khác gì mấy game thủ đi thám hiểm thế giới ảo, thấy cái gì cũng muốn nhặt nhét đầy balo.
Cứ như vậy, Trần Huệ Hồng vừa đi vừa nhặt mót suốt 13 ngày trời.
Tần Hoài cũng lẽo đẽo bám theo Trần Huệ Hồng suốt 13 ngày.
LVQ8371