Phi Thường Mỹ Thực Ký

chương 23: năm tháng hạn hán mất mùa (1) (2)

Nếu có ai hỏi hắn cảm thấy thế nào, thì nói thật là hắn chẳng có cảm tưởng gì sất. Nơi này là mộng cảnh của Trần Huệ Hồng, hắn không biết khát, không biết đói, không biết mệt cũng chăng biết buồn ngủ. Ngoại trừ cốt truyện hơi nhạt nhẽo và bối cảnh quá đỗi chân thật ra thì cảm giác chăng khác gì đi xem phim cả. Hơn nữa, trong 13 ngày này hắn cũng không phải là tay trắng, hắn nhận ra hình như Trần Huệ Hồng đang học hỏi một thứ gì đó.

Trần Huệ Hồng luôn cất công tìm kiếm tung tích của con người, nhưng lại không quá cố chấp vào việc phải tìm được người. Nhìn vào lộ trình di chuyển là biết ngay, nếu thật sự muốn tìm người để nhập hội, chị ấy đáng lẽ phải đi đường lớn, bét nhất cũng phải đi vào mấy con đường mòn do người ta dẫm thành nếp. Nhưng Trần Huệ Hồng lại không thích thế, chị ấy cứ đâm đầu vào mấy cái ngóc ngách nhìn là biết dẫn thẳng lên rừng rú hoang vu, nơi khỉ ho cò gáy mà đến mấy cái app bản đồ báo đời cũng chẳng thèm hiển thị đường.

May mà vùng này hạn hán đến mức cỏ dại cũng chẳng mọc nổi, chứ với cái kiểu đi mù đường này của Trần Huệ Hồng thì sớm muộn gì cũng chui tọt vào rừng thiêng nước độc cho mà xem.

Trần Huệ Hồng không cố chấp tìm người, nhưng lại cực kỳ có hứng thú với môi trường sống của con người.

Chỉ cần bắt gặp một ngôi làng, chị ấy nhất định phải mò vào từng căn nhà săm soi cho bằng hết. Từ bếp lò, giường chiếu, phòng chứa củi cho đến khoảng sân hẹp. Ngay cả khi bức tường đất bị thiêu cháy sụp đổ quá nửa, chẳng còn nhìn ra hình thù ban đầu, chị ấy vẫn phải đứng trên đống gạch vụn hoang tàn đó mà ngắm nghía cẩn thận một hồi.

Cái cảm giác này giống hệt như con người đang quan sát động vật nhỏ vậy.

Không biết, không hiểu, nhưng lại cực kỳ hứng thú.

Quá đỗi kỳ quái.

Lại một đêm nữa trôi qua.

Mây đen che khuất ánh trăng, "đưa tay không thấy năm ngón" đã trở thành một tính từ phản ánh chuẩn xác thực tại. Trần Huệ Hồng nằm nhắm mắt ngủ trên mặt đất, con ngựa gỗ nhét bên hông rơi tõm xuống đất, phát ra tiếng động khẽ khàng. Trần Huệ Hồng chẳng hề hay biết, lật người, tiếp tục ngáy o o.

Ngay sau đó, phía xa lại vọng đến một âm thanh khác.

Là tiếng bước chân.

Rất nhẹ, nhưng dường như lại rất lộn xộn.

Tần Hoài đứng dậy nhìn về phía phát ra âm thanh. Xuyên qua ánh trăng lờ mờ, hắn loáng thoáng thấy một bóng đen nhỏ xíu đang loạng choạng bước tới. Cứ như một chú nai con mới chào đời chưa lâu, vẫn chưa thạo việc đi lại, cứ thế liêu xiêu lao về phía Trần Huệ Hồng.

Chú nai con càng lúc càng tiến lại gần.

Đợi đến khi "chú nai con" chỉ cách Trần Huệ Hồng tầm bốn năm mét, hắn mới nhận ra đây chăng phải động vật gì sất, mà là một đứa trẻ. Một đứa trẻ gầy gò ốm yếu đến mức không đứng thắng nổi, chỉ có thể dùng cả tay lẫn chân nửa bò nửa chạy tới.

Trần Huệ Hồng đã tỉnh.

Chị ấy ngồi bật dậy, việc đầu tiên làm là nhặt con ngựa gỗ rơi dưới đất lên, sau đó nghiêng đầu nhìn chằm chằm vào đứa trẻ cách đó không xa. Đứa trẻ cũng nhìn thấy Trần Huệ Hồng đứng dậy, nhất thời sợ cứng người không dám nhúc nhích. Hai người cứ giằng co như vậy, mãi cho đến khi Trần Huệ Hồng lên tiếng: "Ai đấy?"

Là giọng nữ.

Lúc này đứa trẻ mới dám nhúc nhích, run rẩy đứng lên, ngẩng đầu cố nhìn cho rõ người trước mặt là ai. Nhưng vì trời tối đen như mực nên chỉ thấy lờ mờ một hình bóng đen ngòm, to lù lù, trông vừa cao vừa vạm vỡ.

Đương nhiên, vừa cao vừa vạm vỡ là do Trần Huệ Hồng đã nhồi một đống cỏ khô được tuyển chọn kỹ lưỡng vào trong áo. Đúng chuẩn phong cách của một "thánh nhặt ve chai” xuất sắc, đến cỏ khô chị ấy cũng chắng tha.

"Em tên Huệ Nương." Đứa trẻ run rẩy đáp lời, không biết vì sợ hãi hay vì lý do gì mà giọng nó khản đặc.

Trần Huệ Hồng nhìn Huệ Nương, hất cằm: "Lại đây."

Huệ Nương sợ không dám nhúc nhích.

"Sao nhóc lại ở đây?" Trần Huệ Hồng hỏi tiếp.

"Em... em..." Huệ Nương khẽ nghiêng đầu, có vẻ muốn nhòm xem xung quanh còn ai khác không. Mãi đến khi chắc chắn chỉ có mỗi Trần Huệ Hồng, con bé mới đánh bạo đáp: "Em bị lạc mất bố mẹ rồi."

Thấy Trần Huệ Hồng không ừ hử gì, Huệ Nương lại rụt rè hỏi: "Chị... chị ơi, chị cũng... bị lạc ạ?"

Trần Huệ Hồng vẫn nín thinh. Hai người một lớn một nhỏ cứ thế im lặng ngồi nhìn nhau, ai cũng chẳng nhìn rõ mặt ai mà cũng chẳng dám ho he nhúc nhích. Cứ như hai pho tượng đá tắm mình dưới ánh trăng, khiến cho kẻ bàng quan như hắn trông thật sự lạc quẻ.

Cuối cùng Trần Huệ Hồng cũng chịu mở miệng: "Ừ, chị cũng bị lạc."

Huệ Nương mừng rỡ ra mặt, cứ như vừa tìm được đồng loại. Con bé khép nép đứng lên, rón rén bước tới chỗ Trần Huệ Hồng. Thấy Trần Huệ Hồng không phản ứng gì, gan con bé cũng to dần lên, sấn sổ tới sát mặt rồi ngồi chễm chệ đối diện với chị ấy.

"Chị cũng là người huyện Ngu ạ?" Huệ Nương mở to hai mắt hỏi.

"Không phải." Trần Huệ Hồng lắc đầu, ngẫm nghĩ một lúc: "Chị ở... ngay sát vách."

Huệ Nương rõ ràng là kiểu con nít dễ lừa, nghe câu trả lời qua quýt thế mà cũng gật gù tin sái cổ, rồi lại hỏi tiếp: "Vậy chị định đi đâu ạ?"

"Không biết."

"Thế nhóc định đi đâu?" Trần Huệ Hồng hỏi vặn lại.

Huệ Nương nín lặng.

Dưới ánh trăng mờ ảo, không hiểu sao hắn lại thấy đường nét khuôn mặt của Huệ Nương quen quen.

"Em không biết." Giọng Huệ Nương càng khản đặc hơn, "Em bị lạc mất bố mẹ rồi."

"Sao lại bị lạc?" Chỉ qua dăm ba câu, Trần Huệ Hồng đã nắm gọn thế chủ động.

"Em đói quá, đi không nổi nữa nên ngủ thiếp đi mất." Giọng Huệ Nương run rẩy, "Lúc tỉnh dậy thì bố mẹ chẳng thấy đâu nữa."

LVQ8371