"Em đói quá, khát nữa. Em muốn đi tìm bố mẹ nhưng trời tối om chả nhìn thấy gì. Hình như em đi nhầm đường rồi, sau đó thì gặp chị."
Trần Huệ Hồng nhìn cái bóng dáng nhỏ thó gầy gò trước mặt, ngẫm nghĩ một chốc, rồi moi từ trong áo ra một mẩu vỏ cây. Chị ấy do dự một lúc mới cấu một mẩu bé xíu chìa cho Huệ Nương.
"Chỉ có chừng này thôi đấy."
"Gần đây có cái giếng hoang, chắc vẫn múc được nước. Sáng ra nhóc tự đi mà lấy... Chị sẽ nghĩ cách giúp nhóc." Nói xong, Trần Huệ Hồng lăn ra nằm luôn, "Ngủ đi, đừng làm ồn chị."
Thấy Trần Huệ Hồng cứ thế nằm thẳng cẳng xuống, Huệ Nương sững sờ mất một lúc. Con bé ngó mẩu vỏ cây trong tay chần chừ một chút, rồi tọng vào mồm cố nhai nuốt một cách khó nhọc. Xong xuôi, nó mới rón rén nằm cạnh Trần Huệ Hồng, ánh mắt thấp thỏm nhìn chị ấy. Mãi đến khi nghe thấy tiếng thở đều đều của Trần Huệ Hồng, chắc chắn chị ấy đã ngủ say, con bé mới yên tâm nằm ngay ngắn lại rồi nhắm mắt.
Chăng mấy chốc, Huệ Nương đã chìm vào giấc ngủ.
Trời đã tờ mờ sáng, Trần Huệ Hồng đáng lẽ vẫn đang ngủ bỗng mở mắt ra, mượn chút ánh nắng yếu ớt quan sát Huệ Nương một chốc, rồi xoay người, nhặt con ngựa gỗ nhỏ lại vừa rơi xuống cầm vào tay, tiếp tục ngủ.
Sau lưng Trần Huệ Hồng là Tần Hoài đang trợn tròn mắt như chuông đồng.
Ánh nắng dù yếu ớt thì cũng sáng hơn ánh trăng, đủ để cho Tần Hoài nhìn rõ khuôn mặt của Huệ Nương.
Đây là một khuôn mặt tiêu chuẩn của trẻ con xuất thân từ gia đình nghèo khổ: gầy gò, nhỏ thó lại còn đen nhẻm, suy dinh dưỡng cực độ khiến ngũ quan chưa phát triển hết, chưa đến mức gọi là xấu nhưng tuyệt đối không hề dễ nhìn.
Nhưng khuôn mặt này thì Tần Hoài lại quá đổi quen thuộc.
Đây chính là Trần Tuệ Tuệ cơ mà!
Ban ngày lúc vừa gặp, con bé vẫn còn buộc tóc hai bên, mặc váy liền, trắng trẻo đáng yêu, ngoan ngoãn hiểu chuyện, hoạt bát vui vẻ, luôn tràn đầy năng lượng tích cực, đúng chuẩn đứa con ngoan nằm mơ cũng hay thấy mẹ.
Thế mà vừa chui vào giấc mơ của mẹ mình, con bé đã biến thành dân tị nạn luôn rồi.
Nhìn hai mẹ con "dân tị nạn" đang ngủ say, Tần Hoài không khỏi cảm thán: "Đây thật đúng là..."
"Một giấc mơ mẫu từ tử hiếu mà."
Lúc trời sáng hẳn, Trần Huệ Hồng tỉnh dậy đúng giờ.
Dường như chưa quen với việc bên cạnh có thêm một đứa trẻ, phản ứng đầu tiên của Trần Huệ Hồng sau khi ngồi dậy là nhai vỏ cây rồi định bỏ đi, suýt chút nữa thì giẫm luôn lên người Huệ Nương. Nhìn thấy Huệ Nương rồi chị ấy mới muộn màng phản ứng lại, nhớ ra tối qua quả thực có một người như thế xuất hiện.
Thấy Huệ Nương mãi không tỉnh, Trần Huệ Hồng đợi một lát liền đâm ra mất kiên nhẫn, đi trước một bước, tìm đến cái giếng hoang phát hiện hôm qua, bắt đầu múc nước.
Dọc đường đi, phần lớn những cái giếng mà Trần Huệ Hồng tìm thấy đều đã khô cạn hoàn toàn, đáy giếng chỉ toàn bụi đất với bùn cát, một giọt nước cũng chẳng múc lên nổi.
Một số ít giếng chưa khô hắn thì nước cũng ít đến đáng thương, lớp nước mỏng dính rỉ ra còn không kịp với tốc độ bốc hơi, chỉ có sáng sớm mới múc được một chút nước bẩn đục ngầu.
Đủ thấy tình hình hạn hán nghiêm trọng đến mức nào.
Trần Huệ Hồng thả gàu ba bốn lần, mới múc được từ dưới giếng lên một lớp nước đục ngầu. Không có bình chứa, chị ấy đành xách thẳng cái thùng đi về.
Cũng may đám dân chạy nạn đi ngang qua cái giếng hoang này không tiện tay cuỗm luôn cả dây thừng với cái thùng rách đi, nếu không Trần Huệ Hồng lại phải tự ngồi bện dây thừng rồi đi kiếm thùng.
Lúc Trần Huệ Hồng quay lại, Huệ Nương đã tỉnh, đang ngồi ngẩn tò te dưới đất, vẻ mặt đờ đẫn hệt như một con rối gỗ. Thấy Trần Huệ Hồng đi tới, Huệ Nương mừng rỡ bò dậy, lảo đảo chạy ào về phía chị ấy, trái ngược hoàn toàn với cái điệu bộ lê lết chẳng khác gì zombie tập đi tối hôm qua.
"Nước đây." Trần Huệ Hồng nói gọn lỏn, đặt cái thùng xuống đất, "Hơi bẩn, đợi nó lắng xuống một lúc rồi hẵng uống."
Nói xong Trần Huệ Hồng liền ngồi xuống, Huệ Nương cũng ngoan ngoãn gật đầu ngồi theo.
"Chị muốn hỏi em chuyện gì ạ?" Huệ Nương biết Trần Huệ Hồng có chuyện muốn hỏi mình.
"Mọi người chạy nạn thì đi về hướng nào?"
Huệ Nương cúi đầu suy nghĩ một lúc: "Lúc đầu mẹ bảo chạy về phía Bắc, nghe nói bên đó hạn hán không nghiêm trọng bằng chỗ mình, lại còn có mưa, giá lúa mì chưa tới 20 đồng bạc trắng một thạch, sang bên đó bán mình đi cày thuê thì không cần vay nặng lãi mua lương thực, có khi còn kiếm được miếng cơm bỏ bụng."
"Nhưng bố không chịu, bảo phía Bắc đang có chiến tranh, chết chóc nhiều lắm, thổ phỉ cũng lắm, khéo đang đi nửa đường đã mất mạng rồi. Dù càng đi về phía Nam hạn hán càng dữ, nhưng nhà em có người họ hàng làm thợ mộc ở huyện Lâm, sang đó nương nhờ chắc cũng có miếng ăn." Nói đến đây, Huệ Nương nãy giờ vẫn cúi gằm mặt bỗng ngẩng lên lén nhìn Trần Huệ Hồng.
Trần Huệ Hồng đang mải nghĩ chuyện của mình, hoàn toàn không để ý tới Huệ Nương, bèn hỏi: "Rồi nhóc đi huyện Lâm à?"
Huệ Nương lắc đầu: "Huyện Lâm bùng dịch hạch, chết nhiều người lắm, họ hàng nhà em cũng chết rồi. Mấy ngôi làng bị dịch nặng đều bị thiêu rụi bằng một mồi lửa, chẳng ai dám lại gần."
"Em cũng không biết bố mẹ định đi đâu, có thể là đi Bắc Bình, cũng có thể đi vùng Thiểm Tây. Nhưng trên đường đi bọn em nghe người ta bảo bên Thiểm Tây cũng hạn hán, lại có người bảo Bắc Bình không cho dân tị nạn vào thành, toàn chặn hết ở ngoài. Bố em định bám đuôi tàu hỏa đi về phía Nam, nhưng bao nhiêu người rơi xuống chết tươi, có người còn bị bắn chết thẳng cẳng, bố sợ em trai bị ngã chết nên thôi không bám tàu nữa."
LVQ8371