Phi Thường Mỹ Thực Ký

chương 25: năm tháng hạn hán mất mùa (2) (2)

"Người đi chạy nạn đông không?” Trần Huệ Hồng hỏi.

"Đông lắm ạ." Huệ Nương quả quyết gật đầu, "Hạn hán ròng rã ba năm rồi, mùa đông không có tuyết, mùa xuân chẳng có mưa. Lúc đầu còn thu hoạch được chút ít miễn cưỡng sống qua ngày, đến năm ngoái thì lúa mì mất trắng, đến thóc giống cũng chẳng còn."

"Lúa mì mất trắng mà tiền thuê ruộng vẫn phải trả, thuế vẫn phải nộp. Trong làng em nhiều nhà bỏ xứ đi hết rồi, nhà em có bốn sào ruộng, bốn sào ruộng đó định bụng giữ lại để sau này cho em trai lấy vợ, bố tiếc ruộng nên mới nấn ná mãi không chịu đi."

"Năm ngoái để lấy tiền nộp thuế bố mẹ đã bán chị cả đi, vốn tưởng năm nay thời tiết sẽ khá khẩm hơn. Ai dè năm nay từ đầu xuân đã chẳng có lấy một giọt mưa, thật sự không sống nổi nữa, ông bà nội sợ làm gánh nặng, cứ ăn đất Cao Lanh rồi chết."

"Tháng trước bố mẹ chôn cất ông bà xong, bán quách ruộng đi, dắt em với em trai cùng bỏ xứ."

"Thực ra năm ngoái bố định bán luôn cả em, nhưng mẹ bảo em ăn ít, lại biết làm việc, nuôi lớn thêm một tuổi thì bán được giá hơn, nên mới giữ lại đến năm nay. Kết quả năm nay bọn buôn người đến tận cửa lại chê em xấu xí, tốn cơm tốn gạo, cho không chúng cũng chẳng thèm lấy." Giọng Huệ Nương thản nhiên, cứ như đang kể chuyện gì đó bình thường lắm.

"Chị Xuân hàng xóm xinh xắn nên bọn buôn người nhận mua, trả cho hai bao lúa mì. Bọn buôn người bảo sẽ bán chị ấy lên Bắc Bình, chị Xuân mừng lắm, còn tặng lại em sợi dây buộc tóc màu đỏ, bảo là lên Bắc Bình khéo chị ấy lại được ăn bánh bao bột mì trắng, may mắn thì còn được ăn cả cơm tẻ nữa."

"Chị ơi, chị có biết bánh bao bột mì trắng vị như thế nào không? Làng em chỉ có Trương địa chủ mới được ăn loại bánh bao đấy thôi. Có lần em nhìn thấy rồi, vừa trắng vừa mềm, chắc chắn là mềm hơn cả mây trên trời. Người ta cứ bảo bánh bao bột mì trắng ngọt lắm, không cần cho thêm đường cũng ngọt ngào."

"Biết." Trần Huệ Hồng đáp: "Bánh bao bột mì trắng chẳng trắng đâu, bột cũng không trắng, nó màu xám xám, không ngọt."

Sự thành thật của Trần Huệ Hồng khiến ảo mộng của Huệ Nương hơi sụp đổ, nhưng con bé vẫn không nhịn được nuốt nước bọt ực một cái. Rõ ràng, so với những lời miêu tả hoàn toàn dựa vào trí tưởng tượng của Huệ Nương, thì lời của Trần Huệ Hồng nghe chân thực hơn hẳn.

Nghĩ đến chuyện Trần Huệ Hồng thế mà lại được ăn bánh bao bột mì trắng, ánh mắt Huệ Nương nhìn chị ấy càng thêm vẻ sùng bái, rụt rè hỏi: "Chị ơi, chị là tiểu thư trên tỉnh phố hả?”

Trần Huệ Hồng không trả lời, Huệ Nương cứ mặc định là chị ấy thừa nhận, tiếp tục hỏi: "Chị Xuân từng lên tỉnh đi làm con hầu, chị ấy bảo tiểu thư trên tỉnh phố bây giờ toàn học theo Thượng Hải, mặc đồ Tây, ăn món Tây, còn vào trường Tây học chữ Tây nữa. Vậy mấy cô tiểu thư trên tỉnh phố cũng ăn bánh bao bột mì trắng hả chị?"

Trần Huệ Hồng bị nghẹn họng một chốc, đáp: "Có ăn, ở đâu mà chẳng ăn bánh bao."

Ngẫm nghĩ một lúc, Trần Huệ Hồng lại bổ sung: "Cũng ăn cơm nữa."

"Gạo màu trắng."

Huệ Nương tò mò hỏi: "Tiểu thư trên tỉnh phố cũng phải đi chạy nạn ạ?”

"... Chạy chứ, ai cũng phải chạy."

Huệ Nương gật gù: "Chị Xuân cũng từng kể với em, ông chủ nhà chị ấy hầu hạ trước kia chết rồi, người trong nhà cũng xách dép bỏ chạy hết. Mấy bà vợ lẽ cướp được bao nhiêu là châu báu trang sức, chị Xuân còn nhặt được một cây trâm bạc, tiếc là bị lão quản gia phát hiện cướp mất."

Thấy chủ đề câu chuyện ngày càng đi xa, Trần Huệ Hồng chủ động mở miệng hỏi: "Bọn buôn người không chịu mua nhóc, sao lúc bố mẹ nhóc đi chạy nạn vẫn dắt nhóc theo làm gì?"

Câu hỏi này có thể nói là cứa thẳng vào tim đen, khiến Huệ Nương nín bặt.

Lát lâu sau, Huệ Nương mới lí nhí đáp: “Mẹ bảo, mẹ không nỡ.”

"Dù sao em ăn cũng ít, lại biết tự tìm đồ ăn, đi đường còn chăm sóc được cho em trai, thà cứ dắt theo, lỡ đâu... em cũng có lúc hữu dụng."

"Nhóc biết tìm đồ ăn kiểu gì?" Trần Huệ Hồng nhìn Huệ Nương.

Huệ Nương gật đầu lia lịa: "Biết ạ, em biết bới rễ cỏ dưới đất, em biết bắt sâu bọ, em còn biết tìm nước, hang chuột em cũng biết tìm. Có lúc hên không những bới được lương thực lũ chuột đen cất giấu mà còn tóm được cả chuột nữa cơ."

"Tuy nhiều sông cạn trơ đáy rồi, nhưng kiểu gì cũng có chỗ còn nước. Hạn hán có ác liệt cỡ nào thì đào giếng sâu xuống vẫn múc được nước." Nói đến đây, Huệ Nương lại lén lút quan sát Trần Huệ Hồng một lượt, "Chị ơi, hình như chị không có bình đựng nước."

"Vỡ rồi." Trần Huệ Hồng đáp qua loa, "Nói tiếp đi."

Huệ Nương ngẫm nghĩ, bổ sung thêm một câu: "Nếu không phải giá lương thực đắt cắt cổ, lương thực cứu trợ hứa hẹn mãi mà chẳng thấy tăm hơi, năm nay lại còn bắt đóng thêm thuế phụ thu, thì bố em cũng chẳng đến mức phải bán ruộng bỏ xứ đi chạy nạn."

"Chị biết." Trần Huệ Hồng nhạt giọng đáp, "Chị biết nông... nhà nông làm ruộng ở quê các nhóc, nhà nào có ruộng là coi như điều kiện khá giả rồi. Nhiều nhà không có ruộng toàn phải đi cày thuê cho địa chủ, không nộp đủ tô thì vay nặng lãi của địa chủ, lãi mẹ đẻ lãi con, vay cho đến lúc nhà tan cửa nát, bán vợ đợ con mới thôi."

Nói xong, Trần Huệ Hồng còn bồi thêm một câu: "Chị nghe người ta kể ở quán nước đấy."

"Giờ nhóc định đi đâu?" Trần Huệ Hồng hỏi.

Huệ Nương hơi ngơ ngác, lại có chút mong đợi, dùng ánh mắt như nai con rụt rè nhìn Trần Huệ Hồng: "Em không biết phải đi đâu nữa.”

"Chị ơi, em đi theo chị được không?"

"Chị cũng chả biết đi đâu, nhóc theo chị cũng vô ích." Trần Huệ Hồng bảo.

"Thế... em vẫn cứ đi theo được không?"

LVQ8371