"Tùy." Trần Huệ Hồng cứ như một game thủ vô tình, chăng thèm bận tâm đến quá khứ chua xót của NPC, chỉ chăm chăm vào tiến độ nhiệm vụ của mình.
Mặc dù có vẻ như chị ấy cũng chẳng có nhiệm vụ gì cần phải chạy KPI.
"Cảm ơn chị ạ." Huệ Nương hớn hở lẽo đẽo theo sau Trần Huệ Hồng, để cái bóng của mình chìm nghỉm vào bóng của chị ấy, cứ như làm vậy sẽ mang lại cảm giác an toàn tuyệt đối.
"Chị ơi, chị tên gì thế?"
"Chị tên là... Hồng Nương."
"Vậy chị họ gì ạ?”
"Nhóc họ gì?"
"Em họ Trần."
"Trùng hợp ghê, chị cũng họ Trần."
"Thế chị ơi, chị định đi đâu ạ?"
"Chị không biết." Nói tới đây, Trần Huệ Hồng dừng bước, hỏi ngược lại: "Chỗ nào... đông người, lại còn an toàn?”
Huệ Nương ngẫm nghĩ một lúc: "Bắc Bình."
"Hồi trước ông Hoàng đế ở đấy."
"Rồi sao nữa?"
"Rồi sau này chả còn ông Hoàng đế nào nữa." Huệ Nương đáp, "Nhưng có nhiều ông lớn khác lắm. Chị Xuân kể với em là lên tỉnh phố lỡ không may va phải mấy cô cậu tiểu thư thiếu gia, hay phu nhân lão gia gì đó là phải quỳ xuống dập đầu. Hồi trước gánh hát về làng em diễn, người trong tuồng gặp ông Hoàng đế cũng phải dập đầu, chắc ông Hoàng đế với mấy ông lớn kia cũng xêm xêm nhau thôi."
Trần Huệ Hồng cau mày: "Chị không thích quỳ lạy người khác.”
"Chị là tiểu thư mà, đương nhiên không phải dập đầu quỳ lạy ai rồi." Huệ Nương nói, nở nụ cười đầu tiên kể từ lúc gặp Trần Huệ Hồng, "Em cũng không thích dập đầu lạy người khác, mẹ cứ chửi em bày đặt, đầu óc có vấn đề. Ở làng cứ thấy lão địa chủ là em tránh đi đường khác, thế nên chị Xuân lên tỉnh đi làm thuê em đâu có thèm đi, bố mẹ đánh chết em cũng ứ đi."
Trần Huệ Hồng không nói gì, tiếp tục bước đi.
Huệ Nương cứ như cái bóng nhỏ bám riết lấy lưng chị ấy, theo sát không rời nửa bước.
"Chị ơi, chúng ta đi Bắc Bình ạ?"
"Chị không biết."
"Vậy mình đi đâu ạ?"
"Chị ơi, lạ ghê, rõ ràng em đang đói meo, mà hôm qua chị cho em ăn vỏ cây xong em hết đói luôn rồi."
"Vỏ cây chống đói mà."
"Có phải em sắp chết rồi không? Mấy người trong làng chạy nạn cùng nhà em cũng thế đấy, trước đó cứ kêu gào đói rã ruột, đến hôm sắp chết thì tự dưng hết đói, rồi lăn đùng ra chết."
"Không đâu, người sắp chết chẳng lắm mồm thế này đâu." Trần Huệ Hồng khựng lại, quay đầu liếc nhìn Huệ Nương, đầy miễn cưỡng moi trong người ra một mẩu vỏ cây to hơn đêm qua một tẹo, chìa cho con bé, "Ăn đi."
Huệ Nương nhận lấy mẩu vỏ cây nhét tọt vào miệng, bộ dạng bớt rụt rè và dứt khoát hơn hẳn hôm qua, thậm chí động tác nuốt cũng nhanh lẹ hơn đêm qua nhiều.
"Chị ơi, chị tốt bụng quá!"
Lại còn phát thẻ người tốt nữa chứ.
Trần Huệ Hồng cau mày, có vẻ rất ghét câu nói này, gắt gỏng: "Từ giờ tự đi mà kiếm đồ ăn."
“Chị ơi, em..."
Một tia sáng trắng lóe lên, Tần Hoài bị văng khỏi mộng cảnh.
"Ting, chúc mừng người chơi mở khóa Thẻ nhân vật."
Tần Hoài sau khi thoát khỏi mộng cảnh: ...
Tần Hoài sau một hồi suy ngẫm: ...?
Mặc dù giấc mơ thường muôn hình vạn trạng, kỳ quái lạ lùng, nhưng cái giấc mơ này của Trần Huệ Hồng cũng có phần quá chân thực rồi. Hành trình đi bộ mười mấy ngày trời kia vậy mà chẳng thèm tua nhanh lấy một giây, Tần Hoài đành phải cắn răng bám theo Trần Huệ Hồng ngắm cảnh đồng không mông quạnh suốt mười mấy ngày liền.
Hơn nữa giấc mơ này của Trần Huệ Hồng rốt cuộc mang ý nghĩa gì?
Từ tình mẹ con quay xe thành tình chị em à?
Ngoài đời là cặp mẹ con giàu nứt đố đổ vách chẳng biết phiền não là gì, vào mơ lại biến thành bộ đôi chết đói đi chạy nạn, đúng chuẩn phong cách trải nghiệm cuộc sống, tương phản đáng yêu cộng thêm motif nuôi dưỡng.
Mấu chốt quan trọng nhất là ——
Hồng tỷ, giấc mơ này của chị chưa xem hết cơ mài
Lại còn sập luôn cả thiết lập nhân vật nữa chứ.
Trần Huệ Hồng đâu phải cái kiểu người ngoài lạnh trong ấm như trong mơ. Nếu ví con người như sự vật, thì Trần Huệ Hồng chắc chắn là mặt trời, thiêu đốt bản thân để soi sáng toàn cầu, nhiệt tình như lửa, lại chẳng giống ngọn nến cháy một tí là rụi, thời lượng pin phải gọi là cực kỳ trâu bò.
Hơn nữa...
Giấc mơ này có hơi chân thực quá mức quy định rồi.
Tần Hoài nhớ lại những phân cảnh và bối cảnh nhìn thấy trong mơ, chân thực đến mức khó tin. Nếu không phải những đoạn hội thoại trong mơ chỉ rõ đó là thời Dân Quốc, Trần Huệ Hồng là phiên bản thời trẻ, còn Huệ Nương lại mang hình dáng của Trần Tuệ Tuệ ở độ tuổi hiện tại, thì Tần Hoài cũng phải nghỉ ngờ đây chăng phải là mơ, mà là ký quá khứ của Trần Huệ Hồng mất.
Cho dù là mơ, thì cũng giống hệt như một giấc mộng Nam Kha kiếp trước vậy.
Vừa suy tư, Tần Hoài vừa mở bảng giao diện game lên.
Trong mục Thẻ nhân vật đã mở khóa chễm chệ xuất hiện thêm một mục mới.
Thẻ nhân vật đã mở khóa: 1/12
Thẻ nhân vật được thắp sáng là ảnh đại điện của Trần Huệ Hồng, hắn nhấp vào.
Họ tên: Trần Huệ Hồng
Chủng tộc: ??? (Chờ mở khóa)
Mộng cảnh: 1/3
Thực đơn: Vỏ cây (Nhấp vào để xem chi tiết)
Quà tặng: Không có
Tần Hoài: Chủng tộc ??? là cái quái gì thế?!
Chẳng lẽ định nói cho hắn biết Trần Huệ Hồng không phải là người?
Cho nên cái hệ thống này thật ra không phải hệ thống kinh doanh thường ngày, mà là hệ thống linh khí khôi phục/ hệ thống tận thế giáng lâm/ hệ thống Quỷ Bí xâm lấn à?
Thế thì cho thực đơn để làm gì?
Linh khí khôi phục, tận thế giáng lâm, Quỷ Bí xâm lấn thì nấu ăn giải quyết được cái quái gì, vác cây cán bột ra gõ chết đối phương chắc? Hay là lấy khuôn đúc đập chết kẻ thù? Hoặc là nhét một đống điểm tâm vào mồm cho chúng nó no chết?
Tần Hoài mang theo một bụng dấu chấm hỏi mở thực đơn ra.
【Vỏ cây cấp F】
Người chế tác: Trần Huệ Hồng
LVQ8371