Chỉ tiết món ăn: Tuy rất không muốn thừa nhận đây là một món ăn, nhưng cứ tạm coi là vậy đi. Khó ăn, khô khốc, nuốt không trôi, và không khuyến cáo ăn sống khi chưa qua xử lý. Trừ phi sắp chết đói, bằng không sẽ chẳng có ai muốn ăn món này, ăn quá 3g là có thể no bụng ngay lập tức, đúng chuẩn đồ ăn eat-clean. (Vì món này thật sự quá khó ăn, khuyến cáo nên dùng làm gia vị)
Số lượng có thể làm trong một ngày: 0/50g
Hay cho câu đồ ăn eat-clean, hay cho câu khuyến cáo dùng làm gia vị.
Tư bản nhìn thấy cũng phải vỗ tay bôm bốp.
Tần Hoài cứ tưởng dăm ba lá rau, chút xíu sốt salad, hai con tôm, một lát bơ thêm mớ đồ rẻ tiền trộn trộn lên rồi bán với giá ba bốn chục tệ cho một suất eat-clean đã là hút máu lắm rồi, không ngờ ở đây còn có thứ hút máu hơn.
Đoán xem là gì, dọn thăng vỏ cây lên luôn.
Lại còn no bụng nữa chứ.
Vừa tốt cho sức khỏe vừa giảm cân, đồ ăn eat-clean hàng real là đây chứ đâu.
Đồng thời cũng cực kỳ phù hợp với trình độ nấu nướng của Trần Huệ Hồng.
Bỏ mẹ, trong quá trình chuẩn bị cho Ngày hội nấu ăn gia đình, Trần Huệ Hồng sẽ không thật sự nổi hứng bốc đồng, mạnh dạn thử nghiệm, dũng cảm đổi mới, không ngại gian khổ mà lấy vỏ cây làm gia vị thật đấy chứ?
Cơ mà, mua vỏ cây ở đâu được nhỉ?
Vỏ cây bán trên Taobao ăn được không ta?
Chẳng lẽ lại xuống bồn cây dưới lầu tiểu khu bóc trộm?
Tần Hoài cảm thấy nếu hắn dám làm thế, trong vòng ba phút Trần Huệ Hồng sẽ tóm sống hắn tại trận, dù hắn có cái danh hiệu [Sự công nhận của Trần Huệ Hồng] đi chăng nữa thì chị ấy cũng tuyệt đối không vị nể.
Nghiên cứu xong thực đơn, Tần Hoài dùng sức chọc chọc vào nó, ai ngờ lại chọc ra thêm một dòng nhắc nhở thân thiện.
[Phần lớn vỏ cây đều có độc, không thể ăn được, khuyến cáo nên chọn vỏ cây du, vưi lòng lựa chọn cẩn thận. ]
Chu đáo gớm.
Nếu cho cái thực đơn nào bình thường hơn chút nữa thì càng chu đáo hơn.
Tần Hoài thoát khỏi giao diện game, lâm vào trầm tư.
Lượng thông tin hơi lớn, hắn cần xâu chuỗi lại một chút.
Đầu tiên, Trần Huệ Hồng không phải người.
Tiếp theo...
Thôi bỏ đi, làm gì còn cái tiếp theo nào nữa, Trần Huệ Hồng thế mà lại không phải là người!
KHÔNG! PHẢI! LÀ! NGƯỜI!
Đương nhiên cũng không hẳn là không phải người, dù sao mục chủng tộc vẫn đang hiển thị chờ mở khóa, nhỡ đâu mở khóa xong lại là con người thì sao?
Khoan bàn đến sự thật, chăng lẽ Trần Huệ Hồng không có lấy một phần vạn khả năng là con người sao?
Còn về chín ngàn chín trăm chín mươi chín phần vạn còn lại...
Tần Hoài cầm điện thoại, ngón tay miết nhẹ trên giao diện chat Wechat, hơi muốn nhắn tin thăm dò một chút, nhưng nhất thời lại chẳng nghĩ ra nên nhắn gì.
Kể từ khi biết cái hệ thống này là thứ gì, Tần Hoài đã có rất nhiều suy đoán về kịch bản mà mình đang cầm.
Đô thị thần hào, thương trường chìm nổi, học bá lội ngược dòng, xuyên thoi hai giới, y giả nhân tâm, trù vương mạnh nhất.
Chi có điều chưa từng nghĩ tới môtíp dị chủng xâm lấn, linh khí khôi phục.
Cái thể loại cốt truyện này đối với một sinh viên đại học bình thường nhà mở tiệm ăn sáng như hắn mà nói, có hơi vượt quá sức tưởng tượng rồi.
Bình thường Tần Hoài cũng chẳng mấy khi đọc thể loại tiểu thuyết này, không có kinh nghiệm.
Còn có... Đồ giám.
Tần Hoài mở lại giao diện game, nhìn mấy mục lớn trong đồ giám, ánh mắt dừng lại ở phần mộng cảnh, chằm chằm nhìn vào con số 1/3 ở cột mộng cảnh.
Những gì hắn vừa thấy, thật sự chỉ là một giấc mơ thôi sao?
Tần Hoài bắt đầu cố gắng nhớ lại từng phản ứng của Trần Huệ Hồng trong mơ.
Đúng là hơi kỳ lạ thật.
Chưa đến mức không giống con người, chỉ là hơi giống kiểu người chơi thuộc "Thiên tai thứ tư" (game thủ) vừa đặt chân đến một thế giới hoàn toàn xa lạ nên nhìn cái gì cũng thấy mới mẻ. Chẳng khác gì người hiện đại xuyên không đến thời tận thế đất rủa, hay người tương lai xuyên về thời cổ đại vậy.
Thiên tai thứ tư...
Tần Hoài lấy tay phải chống cằm, hít ngược một ngụm khí lạnh.
Toang rồi, mình sẽ không thật sự trở thành NPC đấy chứ?
Vậy bước tiếp theo là gì? Chủ Thần giáng lâm, trò chơi hòa làm một với thực tại, tai biến toàn cầu, người chơi xâm lăng à?
Không đúng, cũng chưa chắc đã là Thiên tai thứ tư.
Nếu đây là một câu chuyện mang đậm gu thẩm mỹ và tư duy kiểu Trung, thì Trần Huệ Hồng cũng có thể là một vị tu sĩ tu hành viên mãn đang nhập thế lịch kiếp.
Không đúng, tu tiên thì hơi ảo ma quá, chắc là yêu quái thôi.
Nhỡ đâu Liêu Trai Chí Dị mà Bồ Tùng Linh viết là văn học hiện thực thì sao?
Đang mải suy nghĩ miên man thì một tin nhắn của Trần Huệ Hồng gửi tới.
Trần Huệ Hồng: Tiểu Tần, đây là danh sách sơ tuyển nhân sự hôm nay, em xem rồi chọn đi. Có một bạn trẻ khá lắm, chị thấy rất hợp làm cửa hàng trưởng, em xem có cần không nhé.
Tần Hoài rep trong vòng một nốt nhạc: Dạ vâng Hồng tỷ, em cảm ơn Hồng tỷ, Hồng tỷ vất vả rồi ạ!
[Đã nhận tài liệu].
Mấy cái thứ Chủ Thần, trò chơi, tai biến, người chơi, tu sĩ, yêu quái gì đó đều vứt hết ra chuồng gà. Dù Trần Huệ Hồng có là yêu quái thành tinh từ trước khi lập quốc đi chăng nữa, thì chị ấy cũng là một con yêu quái tốt bụng, một lòng hướng thiện, thích giúp đỡ mọi người, còn giúp người ta tuyển nhân viên nữa.
Sống ở xã hội hiện đại, phải dùng tâm thái bao dung và thấu hiểu để nhìn nhận mọi việc.
Không phải con người thì đã sao?
Chuyện nhỏ, đừng có bé xé ra to, Tần Hoài tự nhủ hắn còn có cả hệ thống cơ mà.
LVQ8371