Phi Thường Mỹ Thực Ký

chương 28: trần huệ hồng không phải là người?! (2)

« Lùi Tiến »

Tần Hoài ngẫm nghĩ một lúc rồi nhắn lại: Hồng tỷ ơi, chị có nghiên cứu gì về vỏ cây không? Dạo này em đang mày mò về hương liệu, thấy vỏ cây du làm gia vị trộn salad có vẻ rất ổn, chị có hứng thú nếm thử giúp em không?

Trong khung chat, phía Trần Huệ Hồng hiện lên dòng chữ "đang soạn tin" dài đằng đẵng suốt ba phút đồng hồ, nhưng tuyệt nhiên chẳng có tin nhắn nào gửi tới, một sự im lặng chết chóc.

Cuối cùng, ba phút sau Trần Huệ Hồng cũng gửi tới một dòng tin nhắn mang đậm phong thái tráng sĩ chặt tay.

Trần Huệ Hồng: Rất sáng tạo [icon ngón tay cái] Có cơ hội nhất định chị sẽ nếm thử!

Nhìn thấy dòng tin nhắn này, khóe mắt Tần Hoài rưng rưng, những giọt nước mắt cảm động suýt chút nữa thì tuôn rơi.

Bất kể Trần Huệ Hồng có phải là người hay không, chỉ riêng cái tỉnh thần hảo cảm cao vút, chuyện gì cũng ủng hộ hết mình thế này thì chắc chắn chị ấy là nhân vật chính diện!

Kết thúc cuộc trò chuyện và những suy nghĩ vẩn vơ không hồi kết, Tần Hoài bắt đầu nghiên cứu danh sách Trần Huệ Hồng gửi.

Vân Trung Thực Đường dự kiến tuyển 2 đầu bếp, 5-6 nhân viên phục vụ, 1-2 tạp vụ. Bản danh sách Trần Huệ Hồng chuẩn bị có tận 15 người, tha hồ cho Tần Hoài lựa chọn.

Ứng viên cho vị trí cửa hàng trưởng được xếp ở vị trí đầu tiên là Hoàng Tịch, nữ, 34 tuổi, đã kết hôn và có con, tốt nghiệp đại học, có 11 năm kinh nghiệm trong ngành F&B, từng làm cửa hàng trưởng cho một chi nhánh nhà hàng chuỗi suốt 6 năm, profile cực kỳ đẹp.

Lý do nghỉ việc ở công ty cũ cũng rất đơn giản, công ty làm ăn sa sút nên đóng cửa hàng loạt, chi nhánh Hoàng Tịch làm việc bị dẹp tiệm, chỉ sau một đêm cô bị giáng từ cấp quản lý xuống nhân viên quèn, lương bị cắt giảm thê thảm nên đành phải xin nghỉ.

Đúng là nhân tài, Tần Hoài phen này vớ được vàng rồi.

Mức lương bên nhân sự deal cũng không quá cao, lương cửa hàng trưởng tính theo lương cứng cộng với phần trăm hoa hồng, tóm lại kiếm được bao nhiêu chủ yếu phụ thuộc vào doanh thu của quán. Có một cửa hàng trưởng chuyên nghiệp như Hoàng Tịch gia nhập, cái gánh xiếc rong chắp vá của Tần Hoài cũng có thể ra dáng chính quy hơn một chút, nâng cấp thành một gánh xiếc có nội quy và có quản lý bài bản đàng hoàng.

Còn về những nhân viên khác thì khá là bình thường.

Là một ông chủ mới nhậm chức mù tịt về khoản tuyển dụng, Tần Hoài chỉ nhìn vào kinh nghiệm làm việc và mức lương đề xuất. Tần Hoài chọn ra 2 đầu bếp dày dặn kinh nghiệm, 5 nhân viên phục vụ ngoại hình ưa nhìn từng làm trong ngành F&B, 1 tạp vụ thạo việc với mức lương yêu cầu thấp nhất, ngon bổ rẻ nhất, rồi tick vào danh sách gửi lại cho Trần Huệ Hồng, thế là xong khâu sếp lớn duyệt hồ sơ.

Gửi danh sách đi chưa đầy nửa tiếng, Hoàng Tịch đã chủ động add Wechat Tần Hoài, bàn bạc chi tiết về việc nhân viên mới thử việc và nấu thử món.

Doanh nghiệp lớn nhất mà Tần Hoài từng điều hành chính là tiệm ăn sáng của nhà hắn, giá trị thị trường hơn 8 vạn tệ (tính cả mặt bằng), điện tích rộng chừng 15 mét vuông, hắn chẳng hiểu khái niệm kinh doanh là cái quái gì, sổ sách thu chi đều do Triệu Dưng và Tần Tòng Văn quản lý, làm sao rành mấy chuyện này được. Thấy Hoàng Tịch làm việc chuyên nghiệp như vậy, hắn đứt khoát giao phó toàn bộ cho cô, còn mình chỉ lo quầy Điểm Tâm ở tầng 1.

Đối với cái thói làm sếp kiểu đem con bỏ chợ này của Tần Hoài, Hoàng Tịch đi làm thuê bao năm nay cũng đã quen rồi.

Thời buổi này mấy ông sếp không chõ mũi vào công việc đã được coi là sếp tốt rồi, chỉ sợ nhất là cái thể loại đã dốt lại còn thích chỉ tay năm ngón. Lúc thì đòi màu đen nhưng phải rực rỡ sắc màu, lúc thì đòi màu trắng nhưng phải lấp lánh ánh kim, đến lúc nhân viên vác hai bản thiết kế ra thì ổng nghểnh cổ ngắm nghía một hồi, vỗ đùi cái đét bảo kết hợp cả hai lại, làm cho tao một cái màu đen rực rỡ sắc màu pha với màu trắng lấp lánh ánh kim là chuẩn bài nhất, gặp cảnh đó thì người làm thuê chỉ muốn xách sáp wax lông tới lột sạch tóc trên đầu sếp cho bõ tức.

Dưới sự chuẩn bị khẩn trương và hiệu quả của Hoàng Tịch, dàn nhân viên mới của Vân Trung Thực Đường đã nhanh chóng hoàn thành việc thử việc, thử món và ký hợp đồng chính thức.

Mấy ngày tiếp theo, Tần Hoài không mấy khi ra khỏi nhà, cứ ru rú ở nhà nghiên cứu thực đơn Điểm Tâm cho ngày khai trương, đắn đo mãi đến tận ngày cuối cùng mới chốt đơn.

Hiện tại vạn sự đã sẵn sàng, chỉ chờ ngày 1 tháng 7 Vân Trung Thực Đường chính thức khai trương.

Ngày 1 tháng 7, trời nắng, nhiệt độ 26°C-33°C, chất lượng không khí tốt, vạn sự hanh thông, khai trương đại cát.

4 giờ sáng, trời vẫn chưa sáng, vầng trăng khuyết vẫn treo lơ lửng trên ngọn cây, ngoài cửa sổ là một mảnh tĩnh lặng, đến cả tiếng chim hót hay ve sầu kêu cũng chẳng có. Tần Hoài - người đã lâu lắm rồi không phải dậy sớm hấp bánh bao - bị tiếng chuông báo thức gọi dậy, hắn khó nhọc mở mắt, trở mình bò dậy khỏi giường.

Kỳ lạ thật, rõ ràng ước mơ của hắn và Tần Lạc là kiếm đủ tiền để nâng cấp tiệm ăn sáng ở nhà thành tiệm Điểm Tâm, từ đó về sau không bao giờ phải dậy sớm nữa, cứ ngủ một giấc đến khi tự tỉnh thì thôi. Thế mà bây giờ tiền từ trên trời rơi xuống rồi, sao hắn lại còn phải dậy sớm hơn cả trước kia thế này.

Tần Hoài ngồi trên giường trầm ngâm suy tư về nhân sinh.

Đột nhiên, điện thoại rưng lên bần bật, nhìn lại thì thấy Tần Lạc gọi đến.

Bắt máy, trong điện thoại lập tức truyền đến tiếng gào thét thảm thiết của Tần Lạc.

LVQ8371

« Lùi
Chương:
Tiến »