"Alo, anh dậy chưa đấy? Em thảm quá đi mất, 3 rưỡi mẹ đã dựng đầu em dậy rồi, tối qua bố mẹ thức trắng đêm, cũng chẳng cho em ngủ nghê gì luôn. Mấy cái thau inox trong bếp em lau bóng đến mức soi gương được rồi, nhân bánh cũng lấy từ tủ đông ra rã đông hết, nhân thịt thì băm nát bét rồi, băm thêm tí nữa thành tương thịt luôn mất, bố bây giờ rảnh rỗi sinh nông nổi chỉ thiếu nước lôi củ cải ra tia hoa nữa thôi, bao giờ anh mới qua đây?”
"Nói linh tinh cái gì đấy, mẹ với bố mày là quen dậy sớm rồi." Giọng Triệu Dung vẳng tới.
"Hoài Hoài à, đừng nghe con Lạc nói linh tinh. Giờ vẫn còn sớm, con cứ từ từ mà đi đừng vội, nguyên liệu bố con đã thái sẵn hết rồi, bên ngoài trời vẫn còn tối, đi đường cẩn thận kẻo ngã nhé."
Tần Hoài bất lực cười đáp: "Mẹ ơi, trong tiểu khu chỗ nào cũng có đèn đường, sao mà ngã được, con qua ngay đây, đợi con 10 phút nhé."
Cúp máy, Tần Hoài cũng tỉnh ngủ hẳn, hắn vội vàng đánh răng rửa mặt, tiện tay thả tim cho bài đăng trên vòng bạn bè tối qua của Trần Huệ Hồng và Âu Dương, sau đó hối hả ra khỏi nhà, đi thẳng đến Vân Trung Thực Đường nằm cạnh cổng Đông tiểu khu.
Vân Trung Thực Đường lúc này đã sáng đèn rực rỡ.
Kể ra thì, Tần Hoài mang tiếng là ông chủ thực sự của Vân Trung Thực Đường, lại là thợ làm bánh duy nhất ở quầy Điểm Tâm tầng 1, nhưng lại là người ít lượn lờ đến quán ăn nhất. Tần Hoài chỉ ghé qua đúng hai lần lúc mới nhận bàn giao, sau khi sửa chữa xong thì bặt vô âm tín luôn.
Ấn tượng của Tần Hoài về quán ăn luôn là một không gian khá rộng rãi, phong cách thiết kế vẫn giữ nguyên hơi hướm Trung Hoa từ hồi Âu Dương mở quán lẩu cá.
Là một tay siêu cấp phá gia chi tử mở quán một năm lỗ sạch 660 vạn tệ, Âu Dương có thể nói là đã khô máu vào khâu trang trí, bản thân lỗ sấp mặt nhưng lại làm lợi cho người tiếp quản sau này.
Tần Hoài quét khuôn mặt để đi vào từ cửa trong.
Vân Trung Thực Đường có hai cửa trong và ngoài, cửa trong dành riêng cho cư dân Vân Trung Tiểu Khu sử dụng, chỉ có thể ra vào bằng cách quét khuôn mặt, còn cửa ngoài chính là cửa chính của nhà hàng như bình thường, hướng thăng ra mặt đường.
"Anh, cuối cùng anh cũng tới rồi, sáng nay nhà mình ăn gì vậy anh?" Tần Lạc đang nằm ườn trên bàn bấm điện thoại, vừa thấy Tần Hoài đến là tỉnh như sáo.
"Ăn bánh bao." Tần Hoài đáp gọn lỏn.
Nói xong, Tần Hoài đưa mắt quét một vòng quanh tầng 1, cảm thấy có vẻ khang khác bèn hỏi: "Bàn ở tầng 1 thay mới rồi à?"
Toàn là bàn gỗ mang phong cách vintage, Tần Hoài nhớ mang máng bàn cũ đâu phải kiểu này.
Tần Lạc gật đầu: "Hồng tỷ bảo tầng 1 đã bán Điểm Tâm thì bàn cũ không hợp phong cách nữa. Chỗ chị ấy vừa vặn có sẵn một lô bàn ghế hợp tông, thế là chị ấy đổi miễn phí cho nhà mình luôn, anh không biết à?”
Tần Hoài gật đầu không nói gì, âm thầm ghi nhớ ân tình này trong lòng, rồi đi vào phòng thay đồ, thay quần áo xong liền chui vào bếp bắt tay vào việc.
Tần Lạc lười thay đồ nên không vào bếp được, chỉ đành ráng ngồi xổm ngoài cửa bếp chầu chực nhìn vào từ xa.
Tần Tòng Văn thức trắng đêm đã chuẩn bị tươm tất mọi nguyên liệu cần thiết, các loại thực phẩm sau khi sơ chế được phân loại gọn gàng vào từng bát đĩa riêng biệt, ngay cả bột mì và nước ấm cũng đã chuẩn bị sẵn sàng, phải nói là cực kỳ chu đáo.
Ông bố chu đáo Tần Tòng Văn cũng chẳng chịu ngồi không, xách theo cái ghế đẩu con ra trước bàn bếp ngồi nặn bánh bao cùng Triệu Dung.
"Hoài Hoài à, khai trương ngày đầu tiên mà nhà mình nặn nhiều bánh bao thế này có bán hết không con?" Tần Tòng Văn vừa nặn bánh vừa lo lắng hỏi, miệng thì nói vậy nhưng tay vẫn thoăn thoắt không ngừng.
"Bán hết ạ." Tần Hoài không cần suy nghĩ đáp ngay.
Có buff thu hút khách hàng +200 chống lưng, Tần Hoài hoàn toàn tự tin vào doanh số hôm nay.
"Âu Dương đã thuê người đi rải tờ rơi mấy ngày nay rồi, cầm tờ rơi đến mua bánh bao được giảm giá 30%, chắc chắn là bán hết sạch."
"Nhưng Hoài Hoài ơi, buổi sáng nhà mình chỉ bán mỗi bánh bao nhân thịt tươi với bánh bao nhân nấm hương rau cải, thế có đơn điệu quá không? Cửa hàng tiện lợi đối diện bán đủ các loại bánh bao còn nhiều hơn nhà mình, nào là bánh bao bò cà ri, bánh bao thịt tươi, bánh bao miến, bánh bao đậu đỏ, ngót nghét cũng phải bảy tám loại, nhà mình bán có hai loại thì hơi ít nhỉ?"
"Hay là để bố con ở đây nặn bánh bao, mẹ đi gói chút Hoành Thánh, kẹt quá thì chiên ít Du Điều cũng được.” Nỗi lo của Tần Tòng Văn vừa dứt, lại đến lượt Triệu Dung lo sốt vó.
"Mẹ đừng lo, nhà mình bán rẻ hơn cửa hàng tiện lợi đối diện mà." Tần Hoài nói: "Bên này con còn phải làm thêm mấy món nữa, chủng loại không ít đâu."
Vân Trung Thực Đường không tốn chi phí thuê mặt bằng, nếu Tần Hoài muốn đánh khô máu về giá, hắn dư sức đánh cho toàn bộ các tiệm ăn sáng trong vòng mười dặm quanh đây tan tác tơi bời.
Đương nhiên, hắn cũng chẳng dại gì mà dùng cái chiến thuật giết địch một ngàn tự tổn thất tám trăm này.
Đua khô máu về giá thì cần phải có vốn, mà hắn thì đào đâu ra tiền.
Chiến lược của Tần Hoài là trọng chất chứ không trọng lượng.
Buổi sáng sẽ bán hai loại bánh bao cơ bản do Tần Tòng Văn làm, giá cả phải chăng, vừa ngon vừa rẻ, cùng với 2-3 loại Điểm Tâm do chính tay hắn làm, đắt nhưng xắt ra miếng, rất thích hợp để ăn sáng.
Tô Bính, bánh nướng, nướng vỏ cua, bánh rán - những loại Điểm Tâm cần dùng đến lò nướng và chảo dầu này sẽ được làm vào buổi sáng.
LVQ8371