Một ông bác mặc áo ba lỗ kiểu cũ, ăn mặc gọn nhẹ, vừa nhìn đã biết là người dậy sớm chạy bộ đang thò đầu bước vào, thấy trong thực đường quả thực có người mới yên tâm đi vào.
"Khai trương chưa?" Ông bác hỏi, sau đó nhìn xuyên qua cửa sổ thấy các lồng hấp xếp cao thành ngọn núi nhỏ trong bếp.
Không đợi Hoàng Tịch trả lời, ông bác đi thẳng đến trước cửa sổ, đánh giá những tấm bảng món ăn đang treo.
"Bánh bao thịt lồng nhỏ 6 tệ một lồng, bánh bao thịt tươi 1 tệ rưỡi một cái, bánh bao nấm hương rau cải một tệ... Cũng khá rẻ đấy. Bánh bao Tam Đinh 25 tệ một lồng, một lồng hai cái. Bánh bao Ngũ Đinh 35 tệ một lồng, một lồng một cái... Hai loại này là cái gì mà bán đắt thế."
"Bánh bao nhân đậu đỏ đều 3 tệ, sao bánh bao đậu đỏ lại đắt hơn cả bánh bao thịt thế?" Ông bác mang vẻ mặt "tôi không phải là loại trọc phú ngu ngốc lắm tiền đâu, cô đừng hòng mà cứa cổ tôi".
Hoàng Tịch đang định mở miệng giải thích thì lại bị ông bác ngắt lời: "Đúng rồi, hai hôm trước tôi nhận được cái tờ rơi gì đó các cô phát ở cổng khu dân cư, nói là có tờ rơi thì được giảm giá 30%. Sáng nay tôi ra ngoài không mang theo, có thể trực tiếp giảm giá luôn được không?”
Cuối cùng Hoàng Tịch cũng tìm được cơ hội mở miệng, vội vàng đáp: "Tất nhiên là được ạ, tờ rơi của chúng cháu chỉ mang tính chất quảng cáo thôi, từ nay đến mùng 10, mọi thực khách đến quán ăn đều được giảm giá 30%."
Ông bác hài lòng gật gật đầu, lẩm bẩm: "Giảm 30% thì còn 24.5 tệ."
"Đắt quá."
"Nhưng mà được giảm 30% cơ mà."
"Nhỡ đâu lại ngon thì sao?”
"Không được, vẫn hơi đắt."
"Thôi bỏ đi, bánh bao súp gạch cua 35 tệ một cái còn ăn rồi, bánh bao 24.5 tệ một cái thì nhằm nhò gì, cho một lồng đi!"
"Cái bánh bao Tam Đinh gì đó cũng cho một lồng, thêm một ly sữa đậu nành nữa." Chẳng cần Hoàng Tịch phải lên tiếng, ông bác đã tự thuyết phục được chính mình.
Hoàng Tịch: "Dạ vâng, nhưng bánh bao của chúng cháu vẫn đang hấp, có thể phải phiền bác đợi thêm vài phút ạ."
Ông bác biết bánh bao vẫn chưa hấp xong, phải đợi thêm vài phút thì đi qua quầy thu ngân thanh toán lấy hóa đơn trước, bảo Hoàng Tịch rót cho ông một bát sữa đậu nành, sáng sớm chạy bộ nên khát khô cả cổ rồi.
Vào khoảnh khắc ông bác thanh toán, âm thanh thông báo của trò chơi vang lên trong đầu Tần Hoài.
"Ting, chúc mừng bạn đã hoàn thành nhiệm vụ chính tuyến [Thực đường khai trương], nhận được phần thưởng nhiệm vụ: Thu hút nhân khí +100."
"Ting, đã phát hiện nhiệm vụ chính tuyến tự chọn mới, vui lòng kiểm tra trong bảng nhiệm vụ."
Tần Hoài tiếp tục gói bánh bao, ông bác ngồi ở bàn số 9 gần cửa sổ nhất bắt đầu gọi điện thoại.
"Alo, cái gì mà gọi là tôi chạy bộ buổi sáng lại đến trễ hả? Hứa Đồ Cường tôi là cái loại người hay đi trễ sao? Hôm nay tôi vội ra ngoài, đến ngựm nước còn chưa kịp uống, tôi đi qua cửa hàng tiện lợi đối điện mua chai nước đã, 5 phút thôi, đến ngay, tôi đến ngay đây."
Cúp điện thoại, Hứa Đồ Cường hướng ra cửa sổ gọi lớn: "Chàng trai trẻ, cái bánh bao gì đó làm nhanh lên nhé, bên tôi đang có việc, đang vội."
Nói xong, Hứa Đồ Cường lại uống một ngụm lớn sữa đậu nành, xem ra là khát thật rồi.
Hứa đại gia à, trước khi chạy bộ buổi sáng thường không được khuyến khích ăn sáng đâu, rất dễ bị khó tiêu đấy.
8 phút sau, mẻ bánh bao Ngũ Đinh đầu tiên ra lò.
Trong tình huống bình thường, Tần Hoài không khuyến khích khách hàng ăn ngay bánh bao vừa mới hấp xong.
Không phải là bánh bao vừa hấp xong không ngon, mà chủ yếu là do nóng.
Nóng phỏng miệng.
Năm nào cũng có vài vị khách không tin vào tà môn nhất quyết đòi ăn lúc nóng hổi nhất, để rồi ngậm cái bánh bao trong miệng mà nhảy điệu Tap dance.
Hứa đại gia hiển nhiên là không thèm quan tâm, ông ấy ngay cả chuyện khó tiêu còn chẳng bận tâm thì huống hồ gì dăm ba cái phỏng miệng, Hoàng Tịch vừa bưng lồng hấp nhỏ lên bàn là ông đã vươn tay ra lấy luôn.
Cắn một miếng hết nửa cái bánh bao.
"Chà." Hứa đại gia thốt lên kinh ngạc.
CMN nóng quá đi mất!
Phản ứng đầu tiên của Hứa đại gia là nhả ngay cái bánh bao nóng hổi trong miệng ra, nhưng vừa há mồm thì lại không nhả ra nổi nữa.
Vì lưỡi đã nếm được mùi vị của nó rồi.
Tươi ngon.
Vỏ bánh bao mềm mà mịn, lớp vỏ bên trong ngấm đẫm nước thịt, lớp vỏ bên ngoài thì xốp mềm và hơi ngọt. Nước dùng bao bọc lấy nhân bánh, tràn ngập vị mềm mại của thịt tôm và độ tươi giòn của măng xắt hạt lựu, hải sâm trơn trượt xen lẫn bên trong đóng vai trò như một lớp đệm hoàn hảo nhất, hương vị của núi rừng và biển cả hòa quyện vào nhau trong một chiếc bánh bao nhỏ xíu, vị tươi ngon men theo đầu lưỡi lan tỏa khắp khoang miệng.
Hứa đại gia không kìm lòng được, rụt lưỡi lại nhai mạnh một miếng.
"Suýt ——"
Nóng thật đấy, cái bánh bao chết tiệt này sao lại nóng đến thế cơ chứ!
Nhưng mà...
Ngon quá đi mất!
Trước đây Hứa đại gia vẫn luôn cho rằng vỏ mỏng nhân nhiều chính là lời khen tuyệt vời nhất dành cho một cái bánh bao. Xét cho cùng thì bánh bao mà, có ngon thì cũng ngon đến mức nào được cơ chứ? Dù có ngon đến mấy thì nó cũng chỉ là một cái bánh bao mà thôi.
Thế nhưng bây giờ.
Cái này mà là bánh bao á?
Ngon đến mức này, mà nó lại là một cái bánh bao sao?!
Hứa đại gia cứ vừa hít hà vừa nhai như vậy, hơi nóng không ngừng phả ra từ trong miệng, không nỡ nhả ra mà cũng chẳng nỡ nuốt xuống, giằng co một hồi mới chịu nuốt, rồi uống ngụm sữa đậu nành hãm lại một chút để tiếp tục ăn.
Hai miếng sau, cái bánh bao đã hết sạch.
LVQ8371