Trong khoảng thời gian nhà ăn Vân Trung không có ai tiếp quản, Trần Huệ Hồng vẫn luôn lo liệu mọi việc vặt ở đây. Sau khi xác nhận hắn sẽ tiếp quản, chị đã dùng các mối quan hệ của mình để giúp hắn đăng tin tuyển dụng. Sợ cây kim tiền trong nhà ăn không ai chăm sóc, chưa kịp khai trương đã héo thì xui xẻo, chị còn trực tiếp bê luôn cây kim tiền về ủy ban khu phố để mỗi ngày tưới tắm chăm bẫm. Biết hắn quyết định mua sắm đồ điện gia dụng để chuyển đến ở, bố mẹ và em gái cũng sang phụ giúp, chị chủ động ngỏ lời rằng mình có một căn hộ trống trong khu dân cư chưa cho thuê, có thể để người nhà họ Tần ở tạm cho đỡ tốn tiền khách sạn. Đúng là một người vô cùng nhiệt tình.
Âu Dương lo lắng hắn vì thấy Trần Huệ Hồng quá tốt, sợ không nhận nhà ăn sẽ gây rắc rối cho chị ấy nên mới nhắm mắt làm liều, âu cũng không phải là không có lý.
"Thật sự không phải vì Hồng tỷ đâu." Tần Hoài giải thích: "Tôi thật sự cảm thấy nhà ăn cộng đồng này có tiềm năng nên mới nhận, dù sao cũng có sẵn mà chẳng tốn đồng nào, cứ thử xem sao."
Ánh mắt Âu Dương nhìn hắn lập tức biến thành kiểu "Lão Tần, cậu không sao chứ, mấy năm không gặp đầu óc bị lừa đá rồi à?".
"Cậu có biết mở một cái nhà ăn lớn như vậy ở quanh đây tốn bao nhiêu chi phí không?" Âu Dương thấy hắn có vẻ chưa đâm đầu vào tường chưa chịu quay lại, liền bẻ ngón tay tính toán cho hắn: "Nhà ăn hai tầng trên dưới, diện tích thực tế hơn 700 mét vuông, ít nhất cậu cũng phải thuê hai đầu bếp chứ?"
"Một đầu bếp tôi tính cậu trả lương 15 ngàn một tháng, vậy là mất 30 ngàn rồi. "
"Nhân viên phục vụ, 5 người không quá đáng chứ? Dù sao cũng phải có người múc thức ăn, thu ngân, dọn mâm chứ? Tôi tính một tháng 8 ngàn, à không, 7 ngàn thôi, chỗ này lại thêm 35 ngàn nữa."
"Tạp vụ, người phụ việc rửa bát trong bếp, tôi tính hai người, một tháng 6 ngàn, vậy là 12 ngàn."
"Còn cả lao công nữa, tìm mấy cô lớn tuổi giá rẻ thì ít nhất cũng phải 4, 5 ngàn. Diện tích lớn thế này cậu trả 5 ngàn chưa chắc người ta đã chịu làm. Cho dù cậu tìm được người dọn dẹp giá 5 ngàn, thì nội tiền lương một tháng cậu đã phải trả hơn 80 ngàn rồi, mấy khoản điện nước còn lại tôi chưa thèm tính cho cậu đâu đấy."
"Nếu cậu làm ăn 'tốt', ba tháng là bay xấp xỉ hơn 200 ngàn."
"Đương nhiên, tôi biết cậu còn được thừa kế một căn nhà, nhưng cậu đâu thể vì một cửa hàng mà bán luôn cả căn nhà khu học chánh chứ?”
Tần Hoài thấy Âu Dương phân tích đâu ra đấy, ngay cả ba tháng lỗ cụ thể bao nhiêu cũng tính ra được, liền nhíu mày, chợt cảm thấy chuyện này không hề đơn giản.
"Cậu... đừng nói là... từng lỗ rập mặt rồi nhé?"
Âu Dương: ...
"Năm đó tốt nghiệp đại học, tuổi trẻ ngông cuồng chưa hiểu sự đời." Âu Dương chỉ cảm thấy khóe mắt mình rưng rưng: "Tiền thân của nhà ăn Vân Trung, thực ra chính là quán lẩu cá của tôi đấy."
"Ba tháng lỗ hơn hai trăm ngàn sao?" Tần Hoài hỏi.
"Tính cả tiền sửa chữa, một năm lỗ 6 triệu 6." Âu Dương nghẹn ngào nói: "Bố tôi còn tưởng tôi ôm tiền đi đánh bạc mà không dám nhận, suýt chút nữa thì đánh chết tôi."
Âu Dương ngửa đầu lên để nước mắt không trào ra: "Tần Hoài à, mở quán ăn ở khu này, thực sự rất khó sống!"
"Cái gì khó cơ?" Tần Lạc cầm một gói bim bim khoai tây vị nguyên bản và chai hồng trà đá Âu Dương nhờ mua quay lại, đưa chai nước cho cậu ta: "Anh, lát nữa chúng ta đi ăn ở đâu thế?"
"Anh Dương của em bảo bây giờ tìm người dọn dẹp mà không trả 5 ngàn một tháng thì không tìm nổi, khó lắm." Tần Hoài trả lời qua quýt: "Ăn đồ xào, ở ngay cạnh trung tâm thương mại gần đây thôi, anh thấy ảnh chụp thiết kế quán cũng không tồi."
Tần Lạc lập tức sáng rực hai mắt: "5 ngàn! Làm lao công mà được 5 ngàn sao! Anh ơi, sau khi nhà ăn của anh khai trương thì thuê em làm dọn dẹp đi, tháng 9 em mới nhập học cơ, em lấy 4 ngàn thôi."
"Cùng lắm thì 3 ngàn rưỡi cũng chốt!"
Tần Lạc vừa mở miệng ra là đã bắt đầu phá giá thị trường rồi.
Âu Dương: ... Đứa nhỏ này có phải lọt hố tiền rồi không?
"Nhà cậu đã khó khăn đến mức này rồi cơ à?" Âu Dương nhỏ giọng hỏi hắn.
Khó khăn đến độ con gái ruột vừa thi chuyển cấp xong đã phải ra ngoài làm lao công kiếm tiền phụ giúp gia đình sao?
Tần Hoài: "... Chuyện đó thì không có, chủ yếu là Lạc Lạc đang nợ tôi một khoản tiền lớn."
Ánh mắt Âu Dương nhìn hắn lập tức biến thành kiểu "Đồ cầm thú, đến tiền của em gái mà cũng lừa, cậu có còn là người không vậy?".
"Để đốc thúc Lạc Lạc học hành, bố mẹ tôi đã đặt ra quy định, con bé chỉ khi nào thi đạt được thứ hạng nhất định mới được phép gọi món điểm tâm theo ý thích, nếu không thì chỉ được ăn bánh bao nhà bán."
"Nhưng Lạc Lạc lại hay thèm ăn, không được ăn là bắt đầu khóc lóc ầm ĩ, nằng nặc đòi lấy tiền tiêu vặt với tiền mừng tuổi ra mua. Kết quả là ba năm cấp hai thành tích học tập của con bé vẫn luôn lẹt đẹt, mua mãi mua mãi, tính đến thời điểm hiện tại con bé đã nợ tôi..." Tần Hoài mở điện thoại ra nhìn vào ghi chú: "18.612 tệ."
Âu Dương: ?
"Nhà cậu ngày thường ăn Mãn Hanh Toàn Tịch chắc?"
"Cũng đâu có, chỉ là một vài món điểm tâm đơn giản thôi, như bánh nướng vỏ cua, bánh bao ngũ đinh, sủi cảo tứ hỉ, bánh đậu Hà Lan, bánh lừa lăn tuyết, bánh sương bạch ngọc, bánh định thắng, bánh phù dung, bánh bát trân, viên bột ngó sen, bánh xốp phật thủ, xíu mại tơ vàng, bánh nướng đường, bánh cuộn đậu gà các loại ấy mà. Tôi định giá đều rất bình dân, chủ yếu là do số lượng nhiều, ăn riết rồi mới nợ tôi nhiều tiền như vậy."
Âu Dương: ???
LVQ8371