Phi Thường Mỹ Thực Ký

chương 5: bữa cơm tân gia

Nhà cậu không phải mở tiệm ăn sáng sao?

Tiệm ăn sáng ở huyện Việt Tỉnh nhà cậu, bán mấy thứ này à?

Lúc ăn cơm trưa, trong đầu Âu Dương chỉ toàn là bánh nướng vỏ cua, bánh bao ngũ đinh, sủi cảo tứ hỉ, bánh đậu Hà Lan, bánh lừa lăn tuyết và bánh sương bạch ngọc, ngay cả trên bàn ăn mọi người đang nói cái gì cậu ta cũng chẳng buồn nghe.

Cái gì cơ, cậu muốn hỏi mấy món điểm tâm còn lại Âu Dương không thích sao? Cậu ta chỉ có thể nói là quá nhiều, không nhớ nổi.

"Tiểu Âu, cậu thấy suy nghĩ của Tiểu Tần thế nào?"

Âu Dương với cái đầu chứa đầy bánh nướng vỏ cua bị câu nói của Trần Huệ Hồng kéo về thực tại, chậm chạp "A" lên một tiếng: "Suy nghĩ gì cơ ạ?”

"Tiểu Tần cảm thấy nhà ăn Vân Trung diện tích lớn như vậy, trên dưới hai tầng chỉ làm nhà ăn cộng đồng thì lãng phí quá. Không bằng tầng một bán điểm tâm, tầng hai để khách ngồi ăn cơm, vừa tăng thêm sự đa dạng lại vừa có nét đặc sắc riêng. Chị thấy ý này rất hay, khu vực này của chúng ta nhà hàng thì không ít, nhưng tiệm điểm tâm thì lại chẳng có mấy, chỗ có diện tích ngồi ăn lớn như vậy lại càng hiếm. Tiểu Tần bảo cậu từng nếm thử tay nghề của em ấy rồi, cậu có tiếng nói nhất đấy." Trần Huệ Hồng nói.

Âu Dương không hề nghĩ ngợi mà tiếp lời ngay: "Tay nghề làm bánh trái của Tần Hoài thì chắc chắn là miễn chê rồi. Hồng tỷ, chị bây giờ cứ đến trường bọn em mà hỏi thăm xem, khéo vẫn còn mấy cậu em năm tư nhớ đến món bánh bao thịt thương hiệu Hoài đại sư đấy."

Trần Huệ Hồng nổi hứng thú: "Các cậu còn từng bán điểm tâm trong trường nữa à?"

"Không phải bán đâu chị, là có một năm trường em theo phong trào tổ chức cuộc thi nấu ăn, hình như là do người thầu nhà ăn số 6 đứng ra làm chủ nhà. Top 10 đều được cộng điểm rèn luyện, hạng 2 đến 4 có tiền thưởng, hạng 1 không chỉ có tiền thưởng mà còn nhận được thẻ ăn trọn gói miễn phí một năm tại nhà ăn số 6." Tần Hoài nói.

"Rồi em giành được giải nhất à?" Trần Huệ Hồng tò mò hỏi, ngay cả Trần Tuệ Tuệ vừa hạ sốt không lâu, sắc mặt còn chút nhợt nhạt, chán ăn và thiếu sức sống cũng nghiêng đầu nhìn về phía hắn.

"Không ạ, em đứng thứ hai. Chắc là vì em làm bánh nên dễ chia, các bạn khác xào rau thì một phần cũng chỉ được chừng đó. Các bạn học từng ăn bánh em làm rất nhiều, nên mọi người có ấn tượng khá sâu đậm với em."

Âu Dương xua tay, giành lấy câu chuyện: "Dễ chia cái gì mà dễ chia, cái người giành giải nhất là cháu trai của chủ thầu nhà ăn số 6, là có sắp xếp ngầm mới giật được giải đấy. Món cá luộc cay của anh ta ăn một miếng là biết ngay dùng gói gia vị pha sẵn, mùi vị y hệt mẹ tôi làm. Tôi ăn 20 năm rồi, nếm thử là nhận ra đúng cái hãng đó không sai được. Sao có thể so sánh với bánh bao của Tần Hoài chứ. Bánh bao thịt cậu làm vỏ mỏng nhân to, nước thịt thấm đẫm vào vỏ bánh mà không hề bị ngấy mỡ, vỏ lại dai ngon, ăn đứt cái bánh bao thịt để qua đêm của nhà ăn số 6 cả tám trăm con phố được không?"

Nói đoạn, nước miếng của Âu Dương suýt nữa thì rớt xuống, vẻ mặt đầy hoài niệm: "Tiếc thật đấy, Tần Hoài chỉ làm mỗi lần đó. Sau này câu lạc bộ hoạt động, để Tần Hoài xuống bếp, cái món cậu ấy xào... Ài, thôi không nói nữa."

Tần Hoài: ?

Nghe Âu Dương nói vậy, Tần Lạc đồng tình gật đầu: "Anh em xào rau đúng là dở tệ, còn chẳng ngon bằng quán cơm bình dân 10 tệ cạnh nhà em. Mẹ em bảo rồi, cái này gọi là ông trời mở cho bạn một cánh cửa thì sẽ đóng sập của bạn một cánh cửa sổ.”

Tần Hoài: ??

Nghe hai người nói vậy, Trần Huệ Hồng cười bảo: "Vậy ý tưởng của Tiểu Tần đúng là có thể thử xem sao. Nghe hai đứa kể mà chị cũng muốn nếm thử rồi đây."

Chưa kịp quăng ra ba dấu chấm hỏi, câu nói của Trần Huệ Hồng đã khiến nét mặt hắn khẽ biến đổi.

Trong bảng nhiệm vụ phụ tuyến của hắn vẫn còn đang nằm im cái nhiệm vụ 【Sự công nhận của Trần Huệ Hồng】 cơ mà.

Tuy danh hiệu [Sự công nhận của Trần Huệ Hồng] chưa chắc đã có tác dụng gì, nhưng phần thưởng thu hút lượng khách +100 thì hắn vẫn thấy rất ngon nghẻ.

Lúc nãy Âu Dương nói thực ra không sai, bản thân nhà ăn thì không mất tiền thuê, nhưng chi phí nhân công, điện nước các kiểu cũng là một khoản chi tiêu không nhỏ. Ngành F&B quanh đây cạnh tranh khốc liệt như vậy, nhà ăn cộng đồng chưa chắc đã kiếm ra tiền.

Những lúc thế này, việc thu hút khách hàng khi mới khai trương là cực kỳ quan trọng.

20 năm trước khi tiệm ăn sáng Tần Ký của Tần Tòng Văn khai trương, ông còn biết tung chiêu mua bánh bao tặng sữa đậu nành, tiện thể đốt mấy chục phong pháo để hâm nóng bầu không khí hút khách cơ mà.

Tần Hoài đang sầu não không biết làm thế nào để làm thân với Trần Huệ Hồng, từ đó mớm lời nhắc đến "Ngày hội nấu ăn gia đình", câu nói này của Trần Huệ Hồng quả thực giống như buồn ngủ vớ được chiếu manh.

"Hồng tỷ, nếu chị có hứng thú thì tối nay nếm thử luôn cũng được. Trình độ xào nấu của em có thể đúng là hơi í ẹ, nhưng làm điểm tâm thì cũng không đến nỗi nào. Sẵn tiện chuyển nhà phải làm bữa cơm tân gia, nếu mọi người không chê thì tối nay đến nhà em ăn chút điểm tâm thay cơm tối, coi như là sưởi ấm căn nhà mới cho em luôn.” Tần Hoài cười nói.

"Cháu có món gì muốn ăn không?" Nói rồi, hắn còn nhìn thoáng qua Trần Tuệ Tuệ, cười híp mắt lặp lại câu hỏi.

Trần Tuệ Tuệ khá nhút nhát, thấy hắn nhìn mình chằm chằm liền vội rụt cổ lại, theo bản năng đưa mắt nhìn mẹ mình là Trần Huệ Hồng.

"Anh, em muốn ăn sủi cảo tứ hỉ!" Tần Lạc không đợi được mà gọi món ngay.

LVQ8371