Phi Thường Mỹ Thực Ký

chương 6: mua sắm

"Anh... à không, Tần Hoài, tôi muốn ăn bánh bao thịt” Âu Dương cũng buột miệng thốt ra.

Vừa nói dứt lời Âu Dương liền hối hận ngay, ăn bánh bao thịt cái nỗi gì, những lúc thế này chắc chắn là phải ăn bánh nướng vỏ cua, bánh bao ngũ đinh, sủi cảo tứ hỉ, bánh đậu Hà Lan, bánh lừa lăn tuyết với cả bánh sương bạch ngọc chứ.

Mặc kệ là vị gì, cứ gọi hết mấy món chưa từng ăn một lượt rồi tính.

Thấy hai người kia đều gọi món xong, Trần Huệ Hồng ngẫm nghĩ một lát rồi nói: "Bánh bao nhân đậu đỏ đi, Tuệ Tuệ thích ăn đồ ngọt."

Trần Tuệ Tuệ gật đầu.

"Được, vậy chốt ba món này nhé. Em sẽ gói thêm ít hoành thánh nhỏ, 6 giờ 30 tối nay, mời mọi người qua nhà em ăn bữa cơm tân gia." Tần Hoài vỗ tay quyết định, chuyện này cứ chốt như vậy đi.

Ăn trưa xong, Trần Huệ Hồng đưa Trần Tuệ Tuệ về nhà nghỉ ngơi. Triệu Dung cảm thấy nhà cửa dọn dẹp chưa đủ sạch, tối lại có khách đến chơi nên kéo luôn Tần Tòng Văn về tổng vệ sinh lần hai. Tần Hoài và Tần Lạc xuống siêu thị dưới tầng hầm B1 của trung tâm thương mại để mua nguyên liệu nấu ăn, Âu Dương còn hơn một tiếng nữa mới tới giờ làm nên rảnh rỗi cũng lon ton đi theo.

Siêu thị ở tầng hầm B1 là một đại siêu thị cực lớn, khu thực phẩm tươi sống bày bán phong phú chẳng khác nào ngoài chợ. Tất nhiên, giá cả cũng "phong phú" không kém, trực tiếp làm cho Tần Lạc - đứa ngày thường chẳng mấy khi đi chợ mua rau, mù tịt về vật giá - nhìn mà choáng váng.

"Vải... 128 tệ một hộp á? Một hộp có... 1, 2, 3... 9 quả. Anh ơi, vải ở siêu thị này bán 14 tệ một quả luôn kìa!" Tần Lạc kinh ngạc thốt lên.

Tần Hoài không định mua vải, cũng chẳng thèm nhìn, chỉ mải mê chọn rau chân vịt ở khu rau củ cách đó không xa. Phải công nhận là siêu thị này tuy đắt đỏ nhưng kiểm soát chất lượng rất tốt, giữa trưa nắng thế này mà vẫn chọn được những mớ rau chân vịt tươi mơn mởn, chất lượng ăn đứt cái chợ cóc ở cổng sau khu dân cư dưới quê, nơi mà cứ qua 8 giờ sáng là bạn có thể ngẫu nhiên bị mấy bà bán hàng nhét cho đủ loại rau dập nát để qua đêm.

Nhưng được cái ngoài chợ bán rẻ, lại còn mặc cả được, nói chung mỗi bên đều có cái lợi và cái hại riêng.

"Anh ơi, quả vải 14 tệ thì nó phải có vị gì vậy trời!" Tần Lạc vẫn chôn chân nhìn chằm chằm vào hộp vải.

"Thế là em không hiểu rồi, đây là dòng vải mà năm xưa Dương Quý Phi từng ăn, đương nhiên phải đắt chứ. Có người nổi tiếng bảo chứng mà, mùi vị thì y hệt loại vải thiều Phi Tử Tiếu giá 8 tệ một cân em ăn ở nhà thôi." Tần Hoài đáp.

Tần Lạc bừng tỉnh ngộ, tiếp tục trân trân nhìn hộp vải.

Âu Dương đứng giữa hắn và Tần Lạc, cái người mù tịt khoản chọn đồ ăn nhưng lại thích hóng hớt: ...

Không phải chứ, Lạc Lạc lại tin tưởng ông anh cô bé đến thế sao? Cái loại vải kia rõ ràng là giống vải Quải Lục, trên nhãn mác ghi rành rành ra đó, 128 tệ một hộp đã là giá khuyến mãi đặc biệt rồi, hai chữ "khuyến mãi” to lù lù thế kia mà không nhìn thấy à?

Đương nhiên, Âu Dương chọn cách ngậm miệng, dù sao thì sau này cậu ta vẫn muốn được ăn bánh nướng vỏ cua mà.

Cậu ta vừa mới lên mạng tra cứu một vòng, bánh nướng vỏ cua có vị mặn nhân mỡ hành, thịt tươi, gạch cua, tôm bóc vỏ, và cả vị ngọt nhân đường trắng, hoa hồng, đậu đỏ, chà là, tóm lại là một loại bánh nướng ngàn lớp.

Nhìn trong ảnh, lớp vỏ vàng ươm giòn rụm, rắc đầy hạt vừng trắng.

Nếu như vừa mới nướng xong, thừa lúc còn nóng hôi hổi mà cắn một miếng...

Chậc!

Cái hương vị đó, nghĩ thôi đã thấy thèm nhỏ dãi rồi!

Âu Dương nắm chặt túi tôm sống vừa chọn.

Mớ tôm này đều do chính tay cậu ta lựa từng con một, con nào con nấy to đùng nhảy tanh tách, nhìn là biết tươi rói. Quan trọng nhất là trong khu thủy hải sản có bốn năm loại tôm thì loại này đắt nhất, làm bánh nướng vỏ cua chắc chắn sẽ cực kỳ ngon!

Tần Hoài thông minh như vậy, chắc chắn có thể hiểu được ẩn ý của cậu ta!

"Tần Hoài này, Lạc Lạc nhà cậu thật sự rất nghe lời cậu đấy, cậu nói nhăng nói cuội gì con bé cũng tin sái cổ.” Âu Dương chỉ có thể lân la lại gần hắn lặng lẽ cảm thán.

Nghe Âu Dương nói vậy, Tần Hoài cất mớ rau chân vịt đã chọn vào túi, gật đầu đồng ý: "Đúng là vậy."

Bao nhiêu người lớn trong nhà nhồi sọ Tần Lạc suốt bao năm qua, không thể nào lại chẳng có chút tác dụng gì.

Nói đến chuyện nhồi sọ này, đôi khi bản thân Tần Hoài cũng cảm thấy rất ảo ma.

Tần Gia không chỉ có Tần Tòng Văn nhiều năm hiếm muộn, mà em gái ruột của ông là Tần Tú Lệ cũng kết hôn nhiều năm vẫn chưa có con. Cả hai anh em đều bị như vậy, người ngoài khó tránh khỏi nghi ngờ họ mắc bệnh gì đó, thậm chí ngay cả bản thân Tần Nãi Nãi cũng từng tự hỏi, có phải hồi trẻ mình làm việc quá sức làm tổn hại cơ thể, dẫn đến sức khỏe hai đứa con đều không tốt, tự mình hại con hay không. Suốt bao năm qua, bà luôn chìm trong sự dằn vặt và tự trách.

Đi ra ngoài cũng chẳng dám ngẩng mặt lên.

Kết quả là Tần Tòng Văn vừa nhận nuôi Tần Hoài chưa đầy nửa năm, Triệu Dung đã mang thai.

Tần Lạc còn chưa chào đời, Tần Tú Lệ cũng đã cấn bầu.

Năm đó, Tần Nãi Nãi chỉ hận không thể cầm loa mỗi sáng đi từ đầu làng đến cuối xóm, hét toáng lên cho bõ tức những uất ức phải chịu suốt hơn mười năm qua.

LVQ8371