Theo quan niệm ở quê Tần Gia, vợ chồng hiếm muộn nhiều năm sau khi nhận con nuôi lại đột nhiên mang thai, thì đó là do đứa con nuôi có số rước em trai em gái tới, đứa bé trong bụng là do con nuôi mang đến. Tần lão gia tin sái cổ chuyện này, vì thế còn cắn răng chi hẳn 5 tệ mời một ông thầy bói về xem.
Nể tình 5 tệ cộng thêm một bữa cơm, ông thầy bói phán rằng trong số mệnh Tần Hoài có một em gái và một em trai.
Hai tháng sau, Tần Lạc cất tiếng khóc chào đời.
Mấy tháng sau, Biểu Đệ của Tần Hoài và Tần Lạc là Hà Thành cũng ra đời.
Từ đó Tần Hoài một bước thành danh, trở thành "thánh thủ" trị vô sinh hiếm muộn nức tiếng cả vùng.
Sau này biết mình, Tần Tú Lệ muốn có thêm con gái, liền cất công đi tìm lại ông thầy bói năm xưa, định nhờ ông ta xem thử trong số mệnh Tần Hoài còn có cô em họ nào không. Tìm mãi không thấy, bà đành ngày ngày nhìn đứa con trai báo thủ từ nhỏ đã trượt môn Toán nhà mình mà thở dài.
Hồi Cao Trung, Tần Hoài còn nghiêm túc suy nghĩ xem cái hệ thống mãi chưa kích hoạt của mình có phải là hệ thống Thánh thủ khoa phụ sản hay không. Lúc điền nguyện vọng thi đại học, hắn thậm chí còn do dự không biết có nên hy sinh mái tóc để học y không.
Sau đó bột mì vì thiếu điểm nên rớt.
Nghĩ tới đây, Tần Hoài có chút thất vọng.
Hệ thống Y Sinh dù nghĩ thế nào cũng ngầu hơn hẳn cái hệ thống trù nghệ này.
Nếu như hắn bỏ tự nhiên theo ngành y, trở thành một thế hệ thánh thủ, thì trăm năm sau biết đâu lại trở thành một giai thoại ở địa phương.
"Haiz." Tần Hoài thở dài một hơi.
Sắc mặt Âu Dương căng thẳng, cứ tưởng Tần Hoài nhìn chằm chằm vào túi tôm trên tay mình mà thở dài, vội vàng hỏi: "Tôi chọn tôm sai à?"
"Chẳng lẽ loại tôm này chỉ dùng để xào, không thể làm nhân Điểm Tâm sao? Tần Hoài, tôi hỏi cậu một chút, nhân tôm tươi của bánh nướng vỏ cua thường dùng tôm gì thế, dạo này mẹ tôi đang định học làm."
Âu Dương cảm thấy mình gợi ý thế là quá rõ ràng rồi.
"Tôm á? Bánh nướng vỏ cua không phải nhân thịt băm sao? Tôm tươi... tôi không biết." Tần Hoài nhìn túi tôm trong tay Âu Dương: "Âu Dương, tôm này cậu mua cho mẹ cậu đúng không? Tôm cậu chọn ngon đấy, lát nữa tôi cũng ra lấy một ít, tối nay Hoành Thánh sẽ làm nhân tôm tươi."
"Cậu cầm giúp tôi túi rau chân vịt này trước nhé, tôi qua kia chọn ít thịt chân giò." Nói xong, Tần Hoài đi thẳng tới khu thịt tươi, bỏ lại Âu Dương đứng ở khu rau củ điên cuồng lướt điện thoại tra xem bánh nướng vỏ cua rốt cuộc có nhân tôm tươi hay không.
Cậu ta đã ám chỉ rõ ràng đến thế rồi, vậy mà Tần Hoài lại hoàn toàn không hiểu ý!
"Âu Dương Ca, anh trai em không biết làm bánh nướng vỏ cua nhân tôm tươi đâu." Tần Lạc đã ngắm xong hộp vải, đồng thời cảm thấy trình độ mớm lời của Âu Dương quá tệ thà đừng nói còn hơn, liền đi về phía cậu ta: "Nếu anh muốn ăn thì phải bảo thẳng với anh ấy, để anh ấy lên mạng tìm công thức mà học."
"Tìm công thức trên mạng á?"
"Đúng vậy ạ." Tần Lạc gật đầu như chuyện thường tình: "Trước giờ toàn thế mà, em muốn ăn điểm tâm gì thì cứ bảo với anh ấy, anh ấy sẽ lục sách dạy nấu ăn ở nhà hoặc lên mạng tra, tự học một thời gian là làm được ngay.”
Âu Dương ngơ ngác: "Mấy món này, không phải đều do sư phụ cầm tay chỉ việc dạy sao?"
"Đều là bí kíp gia truyền, nào là truyền thống gia tộc, truyền nhân môn phái gì đó, trong tiểu thuyết toàn viết thế mà. Công thức trên mạng có đáng tin không vậy?"
Tần Lạc cũng chẳng biết trả lời ra sao, chỉ đành nói: "Anh em bảo... có cái đáng tin, có cái không ổn lắm, nhưng không ổn thì tự sửa lại là được."
"Bố em bảo tay nghề làm bánh bao là do trời phú, bố bán bánh bao hai ba chục năm rồi mà làm còn không ngon bằng anh em hồi cấp hai phụ giúp ở nhà nữa."
"Cũng có thể do trước đây ở cô nhi viện anh ấy đã rèn luyện nền tảng vững rồi, anh ấy kể từ năm lớp bốn, bánh bao trong cô nhi viện đều do một tay anh ấy làm hết.”
Âu Dương lại càng lú hơn, cậu ta vẫn luôn đinh ninh Tần Hoài là con nhà nòi, tiệm bánh bao nhà hắn chính là môn phái ẩn dật trong truyền thuyết, kiểu Tần Tòng Văn là truyền nhân đời thứ 13 của dòng bánh bao XX nào đó.
Báo hại cậu ta mong đợi bao lâu nay, từ lúc Tần Tòng Văn đến vẫn luôn vắt óc suy nghĩ xem nên mở lời thế nào để nhờ Thúc trổ tài cho mọi người lác mắt một phen.
Ai dè Tần Lạc lại nói cho cậu ta biết Tần Hoài hoàn toàn là tự học thành tài.
"Hồi Cao Trung thành tích học tập của anh em rất bình thường, chỉ khá hơn em... một xíu thôi. Lúc đó bà cô ba và Đại Cữu đều khuyên bố mẹ gửi anh đi nơi khác học nghề, hình như ở Hàng Thành có cái tiệm gì đó, sư phụ bên ấy đang nhận học việc. Cậu Đại Cữu có thể nhờ vả quan hệ để lo lót cho anh vào đó, học xong về biết đâu tiệm bánh bao nhà em lại được đổi thành tiệm Điểm Tâm."
"Cơ mà sau đó biết mình, anh ấy không đi."
Đang nói chuyện thì Tần Hoài đã chọn xong thịt và tôm quay lại. Tay trái xách thịt đùi sau và tôm sống, tay phải xách thịt nạc vai và thịt ba chỉ, trên ngón út còn lủng lẳng thêm một túi thịt mỡ nhỏ xíu.
"Oa, mua nhiều thế." Âu Dương thốt lên kinh ngạc.
"Để xay thịt đấy." Tần Hoài giải thích, giơ tay trái lên: "Khâu quan trọng nhất của sủi cảo Tứ Hỉ Giảo chính là xay thịt."
Thấy Âu Dương có vẻ không hiểu, Tần Hoài giải thích cặn kẽ hơn: "Bình thường nhân sủi cảo sẽ dùng thịt đùi sau, nhân bánh bao dùng thịt nạc vai. Thịt đùi sau săn chắc, ít gân, ăn rất ngon."
LVQ8371