Phục Thù

cứa cổ

Sao lâu thế rồi mà gã vẫn chưa chết

Lâm Hương Minh nắm chặt con dao, máu men theo lưỡi dao nhỏ xuống từng giọt từng giọt, chẳng mấy chốc đã tụ thành một vũng nhỏ màu đỏ trên mặt đất.

Ngưu Cốc nằm trên bãi cỏ cách đó không xa, trên cổ có một vết thương rất sâu, như một cái miệng to đầy máu mở toang hoác. Lúc này, máu từ trong vết thương gần như đã chảy ra sạch sẽ, bắt đầu nhả những bọt máu một cách tinh nghịch: tí tách, tí tách... Hai chân gã giống hệt như ếch khi bị giải phẫu, hòa chung với nhịp điệu bọt máu rạn vỡ, cứ cách một lúc lại co giật một lần.

Một cơn gió lùa qua rừng cây, vẳng lên một luồng âm thanh xào xạc êm tai giữa bầu trời, nghe như tiếng cười đùa chẳng đượm lo âu của bọn thiếu nhi.

Lâm Hương Minh gỡ cặp kính râm xuống, ngẩng đầu lên nhìn bầu trời xanh thẳm. Một đám mây trắng được ánh nắng chiều tà khảm lên đường viền màu vàng kim, như bị mắc chặt vào ánh mắt nên cứ trôi lãng đãng qua lại một cách lười nhác.

Ngày tháng tốt đẹp biết bao, cuộc sống đại học sắp sửa bắt đầu, tất cả mọi thứ đều như ngọn cây non mới nhú mùa xuân, tươi xanh mơn mởn.

Vì vậy, không thể đột nhiên bị vẽ một dấu lặng cắt ngang được. Tuyệt đối không được.

Lâm Hương Minh chậm rãi bước đến cạnh Ngưu Cốc, khom người xuống, nhìn gã với một vẻ hiếu kì. Dường như Ngưu Cốc vẫn còn một chút ít tri giác, đôi môi gã mấp máy khe khẽ, phát ra những âm thanh thều thào yếu ớt:

“Cứu... cứu tôi...”

Được thôi, dù gì mi cũng chưa chết, để mi chống chọi thêm một lúc vậy, đằng nào thì mi cũng cận kề cái chết rồi.

Đau lắm ư? Muốn ta giúp mi chấm dứt đau khổ để được giải thoát sớm hơn chút à?

Không đời nào.

Lâm Hương Minh đặt con dao xuống đất, ngắm nhìn mảnh địa hình mà cậu ta đã quan sát qua vô số lần trước đó này một lúc.

Mảnh đầm lầy này nằm ở nơi sâu nhất trong rừng, bị các cây rừng ở khắp phía Đông, phía Nam và phía Bắc che chắn tương đối kín đáo, chỉ có lùm cây bụi ở phía Tây là hơi thấp một chút, nhưng lùm cây bụi ấy lại mọc vô cùng dày đặc, sẽ không có ai sẵn sàng chấp nhận nguy cơ bị cứa rách quần áo khi mạo hiểm đi xuyên qua đó.

Vì thế, đối với những người bên ngoài rừng cây, tiếng thét hãi hùng lúc nãy của Ngưu Cốc nghe có vẻ giống với tiếng la ó của một chú quạ tìm không ra tổ hơn.

Ánh chiều tà rọi những luồng sáng tím sắp tàn xuống mặt đất mang màu đỏ của máu, dệt nên một mảnh gấm sặc sỡ đến phát ngán.

Không gian tĩnh mịch khác thường, tựa như các khoảng lặng nằm giữa những tiếng kêu của chim cu buổi sáng... Nếu phải chọn một bài hát để làm nhạc đệm, bài The wings of Icarus sẽ là lựa chọn tốt nhất.

Vậy thì, trong tiếng nhạc du dương mộng ảo này, hãy thả cho nhịp điệu chậm lại, thả lỏng tinh thần, bắt đầu tiến hành suy đoán đối với tất cả những việc sắp xảy đến nào.

Thứ nhất, ai sẽ là người đầu tiên phát hiện ra hiện trường vụ án?

Lúc này là 5 giờ chiều. Ít khi có ai đặt chân đến nơi này ngoại trừ những cặp đôi yêu sớm trong trường học, nếu bọn chúng có đến thì cũng đa phần vào sau giờ học buổi tối, trong khoảng một giờ đồng hồ sau đó - chính là lúc 6 giờ chiều - lén lút vào đây để dốc bầu tâm sự, hoặc nếu không kiềm chế được lượng hormone tiết ra của tuổi trẻ, hôn một cái hay sờ một phát gì đó. Hiển nhiên, nơi đầm lầy được lá cây che chắn dày đặc kín đáo này sẽ là lựa chọn số một.

Sau đó, chúng sẽ phát hiện ra xác chết này. Giống như mọi học sinh cấp ba khác, chúng sẽ la toáng lên và bỏ chạy.

Chúng có báo cảnh sát không? Có chứ, phát hiện ra thi thể là một việc vô cùng đáng để “tán dương”, mà một hàm nghĩa lớn của tuổi thanh xuân chính là không thể kháng cự được bất kỳ sự tán dương nào.

Sau đó, cảnh sát sẽ đến ngay...

Không đúng! Chốc nữa, người đầu tiên chạy đến có lẽ sẽ là giáo viên trong trường, dù sao thì “có người chết” là một thông tin cần phải kiểm chứng, xã hội nhỏ của người vị thành niên như trường trung học thế này chưa bao giờ thích sự có mặt của cảnh sát để giải quyết vấn đề. Nếu như cảnh sát đến mà nhận ra đây chỉ là báo án nhầm, thế thì dù là phòng giáo vụ hay phòng bảo vệ đều sẽ bị một phen bẽ mặt.

Sự có mặt của bọn chúng sẽ chỉ phá hỏng hiện trường phạm tội.

Có lẽ, sẽ có vài học sinh từng đọc Thám tử lừng danh Conan hoặc các tiểu thuyết trinh thám khác la ó “Bảo vệ hiện trường phạm tội!”, cản trở những tên ngốc còn ngốc hơn cả chúng đi vào rừng cây nhỏ này. Thế nhưng ngoài các cơ quan có thẩm quyền ra, hàng ngàn năm nay vẫn chưa có lực lượng thường dân nào có thể ngăn cản được lòng hăng hái đứng vây quanh hóng hớt của người Trung Quốc cả.

Vì vậy, mình không cần thiết phải xử lý dấu chân quá kỹ, ắt sẽ có hàng loạt dấu chân che phủ lên thôi...

Có nhiều kẻ phạm tội, chính vì cố ý ngụy tạo dấu chân nên đã để lại “dấu ấn cá nhân”, làm lộ danh tính của chính mình.

Cứ để mọi thứ tự nhiên.

Được rồi, tiếp theo, sau khi nhà trường xác định có thi thể, họ báo cảnh sát.

110 nhận báo án, thông báo tin án mạng đến Đồn công an gần hiện trường phạm tội nhất, Đồn công an lại điều nhân viên đến. Hai lần thử nghiệm vào tháng trước đã cho thấy, cần ít nhất mười lăm đến hai mươi phút cho khoảng thời gian này.

6 giờ 50 phút tối, công an đến hiện trường, kiểm tra tình hình.

Án mạng mưu sát không thuộc phạm vi xử lý của công an ở đồn khu vực, theo quy trình thủ tục, phải lập tức thông báo cho Chi đội Điều tra Hình sự cấp 1 của quận.

Lúc Chi đội Điều tra Hình sự đến nơi có lẽ là vào khoảng 7 giờ 10 phút, họ sẽ chăng những sợi dây cách ly màu trắng vàng xen kẽ xung quanh hiện trường, bắt đầu công tác khám nghiệm hiện trường phạm tội.

Một cách bình tĩnh và chậm rãi, ánh mắt của Lâm Hương Minh quét qua cánh rừng nhỏ tịch mịch. Trước mắt cậu ta như đang chiếu một bộ phim điện ảnh, phát ra cảnh tượng sống động của một nhóm lớn các viên cảnh sát đang bận rộn tại nơi đây...

Đèn halogen chuyên dụng của cảnh sát rọi ánh sáng trắng như tuyết khắp khu rừng, bóng lá cây đổ xuống giống như miếng thảm trải sàn bị cắt nát, những bước chân mang bọc giày màu xanh lam đi ngang dọc trên đấy không ngừng, ngoài tiếng ong ong phát ra từ đoàn người đứng xem vây quanh, tiếng tạch tạch của cửa trập camera chụp ảnh thi thể nghe rõ đến lạ, từng chiếc thẻ đánh dấu vật chứng màu vàng có hình dáng giống quả núi, ghi chú từng dấu vết chống cự hay lon rỗng trên mặt đất dựa trên số hiệu, cứ như dán lên cho chúng nhãn giá ưu đãi trong siêu thị. Nhân viên pháp y căng mí mắt của thi thể ra để kiểm tra đồng tử nhằm xác định thời gian tử vong. Vết máu đã khô từ lâu lại một lần nữa bốc lên mùi tanh dữ dội dị thường như thể bãi tha ma bị xới lên...

Cây gậy gỗ bị vứt dưới đất kia có vân tay của mình, có cần xử lý chút không?

Không cần thiết, dù gì nó cũng đã ở đấy rồi, cứ để đó thôi.

Cứ để mọi thứ tự nhiên.

Đồng thời, bên cạnh khám nghiệm hiện trường, cảnh sát sẽ còn điều động thêm nguồn nhân lực kha khá để điều tra các giáo viên và học sinh, xem ai có quan hệ tương đối gần gũi với Ngưu Cốc, nhất là những người tiếp xúc thân thiết với gã vì các nguyên nhân khác nhau trong thời gian gần đây, cùng những kẻ có mối thâm thù với gã.

Nếu cứ như thế thì cảnh sát sẽ tìm ra mình rất nhanh, thời gian có lẽ là vào khoảng 9 giờ tối.

Mình sẽ được xem là kẻ tình nghi quan trọng, thậm chí sẽ bị thẩm vấn, dù có được bỏ qua một cách tạm thời đi nữa thì về sau cũng sẽ bị điều tra không lúc nào ngưng nghỉ. Thế nhưng…

“Lâm Hương Minh? Cậu ấy tuyệt không thể nào là hung thủ giết chết Ngưu Cốc được!”

Sẽ có nhiều giáo viên và bạn học làm chứng cho mình. Nhưng có một điều khá phiền phức, ban nãy lúc cứa đứt cổ họng của Ngưu Cốc, máu đã bắn lên tay phải áo sơ mi của mình.

May là mình đã chuẩn bị từ trước.

Lâm Hương Minh cúi người, tháo găng tay cao su ra, mở dây kéo khóa cặp, cởi áo sơ mi, lấy từ trong cặp ra một chiếc áo sơ mi y hệt như chiếc áo đang mặc trên người rồi thay vào, sau đó nhét chiếc áo sơ mi vấy máu cùng với găng tay cao su vào trong cặp.

Chỉ bằng chi tiết này thôi, phía cảnh sát sẽ suy theo hướng hoàn toàn sai lầm.

Thế thì, đối với bốn chi tiết quan trọng trong công tác khám nghiệm hiện trường: dấu vết, vật chứng, thẩm vấn, mình đều đã thực hiện xong các biện pháp ứng phó, chỉ còn một điều quan trọng nhất, là cảm giác.

Cảm giác, đây mới là thử thách lớn nhất đối với kẻ thực hiện hành vi phạm tội. Theo thống kê cho thấy, 80% các vụ giết người, cảnh sát hình sự đã tìm ra đúng hung thủ từ cảm giác đầu tiên, về sau điều đó được khẳng định chắc chắn trong quá trình tìm kiếm chứng cứ. Vì thế, đám cảnh sát hình sự lão luyện đặc biệt thích nhấn mạnh một từ: cảm giác đầu tiên - “Cảnh sát lão luyện đưa mũi hít một hơi là đã có thể nghe ra mùi kẻ phạm tội, dựa vào đâu? Chính là cảm giác đầu tiên!”.

Thế nhưng lần này, tôi sẽ khiến cái cảm giác đầu tiên của các người mất hiệu lực hoàn toàn.

“Cảm giác hoàn toàn không đúng, không thể nào là học sinh này được...”

Chắc chắn cảnh sát sẽ ngấm ngầm bàn luận như vậy.

Lâm Hương Minh vừa nghĩ, vừa đi ra sau một thân cây khá lớn ở hướng Nam.

Cậu ta rút một chiếc khăn tay từ trong túi ra, có một số thứ được bọc bên trong.

“Kẻ phạm tội lộ diện, phần lớn là do làm những điều dư thừa để che đậy hành vi phạm tội.”

Câu nói này không xuất xứ từ bất kỳ sách giáo khoa điều tra hình sự nào, mà đó là điều tâm đắc mình đã rút ra được sau khi đọc và suy ngẫm vô số sách giáo khoa điều tra hình sự.

Hành vi này của mình có dư thừa không nhỉ? Cứ để mọi thứ tự nhiên...

Không, không phải, hành động này sẽ gây nhầm lẫn lớn cho phía cảnh sát, biến chúng thành một lũ chó nghiệp vụ bị mất đi khứu giác trong cửa hàng gia vị.

Cậu ta mở khăn tay ra một cách từ từ, rải những thứ bên trong xuống mặt đất phía sau gốc cây.

Bây giờ, chỉ còn lại một thứ duy nhất cần xử lý - hung khí.

Lâm Hương Minh nhìn con dao đang nằm trên mặt đất, đầu lưỡi dao đã ngưng nhỏ máu từ lâu, nhưng lưỡi dao hãy còn bám màu đỏ tươi như mới.

Vết thương trên cổ họng Ngưu Cốc đã hoàn toàn không còn nổi bọt máu, chỉ có phần chân gã vẫn co giật nhè nhẹ, trông như cả mặt đất run rẩy vì sợ hãi.

Lâm Hương Minh lại đeo vào một đôi găng tay cao su mới, cầm con dao lên.

Màu trời ảm đạm, mờ mịt nửa như trong suốt, tựa như nước dãi trong miệng các loài dã thú, chảy thành dòng một cách nham hiểm khó lường ở nơi sâu thẳm trong rừng rậm.

Nghĩ thêm nữa xem, có sơ hở gì không?

Có lẽ là không, hoàn hảo đến mức như một hình tròn vẽ ra bằng compa. Trừ khi...

Lâm Hương Minh chỉ cảm thấy một cú nhói trước ngực, hai hàng chân mày lá liễu khẽ chau lại.

Trừ khi cậu nhúng tay vào.

Chỉ có cậu mới có thể phát hiện ra điểm đáng nghi mà đến tớ cũng không phát hiện được.

Thế nhưng, tớ đã không còn đường quay đầu nữa rồi, Hô Diên à.

Trên khuôn mặt tuấn tú khôi ngô của Lâm Hương Minh bỗng thoáng qua một vẻ kiên định và quyết đoán đặc biệt của tuổi mười tám, cậu ta nhắm con dao vào đúng cẳng chân bên phải của Ngưu Cốc, chọc xuống một cách tàn nhẫn...

---❊ ❖ ❊---

Một cú chuột rút bên cẳng chân phải khiến Hô Diên Vân đau đến mức bừng tỉnh!

Anh cong gập đầu gối lại, dùng phương pháp mà mẹ dạy lúc nhỏ, ra sức vặn ngón cái theo hướng ngược lại. Thế nhưng thớ cơ kéo dài từ gót chân lên cẳng chân vẫn đau đớn kịch liệt như bị xé rách, như thể chính bản thân cơn đau đã trở thành một nạn nhân yếu đuối vậy. Điều này khiến toàn bộ câu chuyện mang đầy vẻ hài hước và hoang đường, cứ như vừa ăn cướp vừa la làng...

Cuối cùng, trải qua cơn co rút trong khoảng thời gian một phút hay thậm chí lâu hơn, cơ chân anh thả lỏng trở lại, nhưng toàn cẳng chân phải vẫn nhức nhối và yếu ớt như cũ, được đặt nằm yên trên chăn.

Thì ra tất cả đều chỉ là một giấc mơ.

Anh chậm rãi ngồi dậy, hướng ánh mắt ra ngoài cửa sổ.

Đêm đã khuya hẳn, trên bầu trời đêm đen kịt không có chút ánh sáng nào từ những ngôi sao, chỉ có thể nhìn thấy ống khói đang đứng thẳng một cách lặng yên và vô dụng, như thể khúc ruột thừa của đêm tối trên mái nhà dốc của tòa lầu đối diện.

Nhát dao chọc xuống cẳng chân phải của Ngưu Cốc, có phải cũng đau đớn khôn thấu như vậy chăng? Hay là lúc ấy gã đã tắt thở, không còn cảm giác gì nữa...

Cảnh tượng xảy ra nhiều năm trước lại tái diễn trong đầu anh lần nữa.

Buổi tối hôm ấy...

---❊ ❖ ❊---

Buổi tối hôm ấy, sau khi dùng bữa, Hô Diên Vân đi dạo nhàn nhã trên đường Tăng Quang phía sau trung tâm thương mại Cam Gia Khẩu. Đến một cửa hàng sách đối diện Tiệm cá Giang Phong, cậu thấy mấy cuốn tiểu thuyết khoa học viễn tưởng Wisely vừa xuất bản, bèn đạp xe lao về phía nhà Lâm Hương Minh với vẻ đầy phấn khích, định chia sẻ những cuốn sách này với người bạn thân nhất của mình.

Vừa bước vào cửa nhà Lâm Hương Minh, cậu đã cảm thấy có điều gì không ổn. Bà nội của Lâm Hương Minh đang đứng trong góc nhà với vẻ sợ sệt, hai người đàn ông đang lục lọi khắp bốn phía để tìm kiếm thứ gì đó.

“Bà ơi, có chuyện gì thế ạ?” Cậu hỏi bà nội của Lâm Hương Minh.

Bà lão cứ như gặp được vị cứu tinh, “Ôi chao Hô Diên, cháu đến rồi à? Ban nãy một đám cảnh sát đến, không hiểu sao lại mang Hương Minh đi mất...”

“Đừng nói bừa!” Một viên cảnh sát hình sự với khuôn mặt rỗ lên tiếng trách móc, trừng mắt nhìn Hô Diên Vân rồi hỏi với giọng nghiêm khắc, “Cậu làm gì đấy?”

Hô Diên Vân thoáng nhìn anh ta, rồi nói với vẻ bình tĩnh, “Vụ án xảy ra trong khu rừng nhỏ ở khu đồi sau trường học ấy, có lẽ em giúp được các anh.”

Bà lão bật ra một tiếng “Ơ” với vẻ bất ngờ.

Hai viên cảnh sát hình sự gần như nhảy đến trước mặt Hô Diên Vân, trên mặt lộ rõ vẻ căng thẳng, như thể nhân viên an ninh khi mở chiếc cặp da ra và phát hiện quả bom hẹn giờ đang nhảy số giây vậy.

Chỉ mới hai tiếng trước, Đội Điều tra Hình sự nhận được cuộc gọi từ Đồn công an, nói rằng nhận được tin báo án từ trường học. Hai học sinh trường Trung học Hoa Viên Lý đi tản bộ ở khu đồi sau trường vào sau giờ tự học phát hiện ra một thi thể trong khu rừng nhỏ. Đội Điều tra Hình sự lập tức lao đến hiện trường, thông qua công tác điều tra đối với những người xung quanh - chủ yếu là giáo viên và học sinh trong trường, đã tìm ra thân phận của nạn nhân. Nạn nhân tên Ngưu Cốc, giới tính nam, học sinh lớp 12 của trường, nguyên nhân dẫn đến tử vong là mất máu sau khi bị một con dao săn cứa đứt cổ họng.

Một học sinh từng tận mắt trông thấy, vào khoảng 4 giờ rưỡi chiều hôm ấy, một học sinh của trường tên là Lâm Hương Minh đi theo Ngưu Cốc về hướng ngọn đồi sau trường.

Lâm Hương Minh cũng là học sinh lớp 12, có người phản ánh rằng cậu ta bị Ngưu Cốc bắt nạt trong thời gian dài, có khả năng cậu ta thù ghét Ngưu Cốc vô cùng. Vì thế, trong lúc triển khai công tác khám nghiệm hiện trường, Đội Điều tra Hình sự đã sai vài nhân viên cảnh sát đến nhà Lâm Hương Minh để dẫn cậu ta đi thẩm vấn, hai cảnh sát khác ở lại khám xét nhà cậu ta, tìm chứng cứ phạm tội.

Vấn đề là, học sinh đang đứng trước mặt này làm sao biết được có án mạng xảy ra trong khu rừng nhỏ ở ngọn đồi sau trường? Để tránh rút dây động rừng, phía cảnh sát đã ngăn chặn mọi thông tin lọt ra ngoài một cách nghiêm ngặt, số lượng giáo viên và học sinh biết được án mạng xảy ra trong khu rừng nhỏ có hạn, đều đã được cách ly riêng, họ không hề liên lạc với thế giới bên ngoài.

“Nói mau, làm sao cậu biết được chuyện về vụ án!"Viên cảnh sát mặt rỗ nói với vẻ hung dữ.

Hô Diên Vân khẽ nhún vai, như cảm thấy không cần thiết phải giải thích.

“Đi với tôi một chuyến!” Viên cảnh sát mặt rỗ nắm lấy vai cậu và xô thật mạnh.

Hô Diên Vân nhìn thẳng vào anh ta rồi đi ra ngoài.

“Dẫn em đến hiện trường vụ án đi, có lẽ Hương Minh cũng đang ở đó nhỉ!”

Trong khu rừng nhỏ ở ngọn đồi sau trường, vài ngọn đèn halogen chuyên dụng của cảnh sát rọi sáng trưng cả một vùng đầm lầy, bóng lá cây đổ xuống như mảnh thảm trải sàn bị cắt nát, làm xác chết nằm trên ấy nổi bật lên với một vẻ quỷ quái, tà ác. Trên khuôn mặt trắng nhợt như loại giấy vệ sinh rẻ tiền, đôi mắt tam giác mang vẻ hung dữ khác thường khi còn sống nay vẫn mang vẻ giang hồ lông bông, nhắm hờ không chặt; cặp môi mỏng dính đang há một nửa, để lộ ra những chiếc răng cửa bị ố vàng bởi thuốc lá, vết dao cứa trên cổ họng vẫn mở như thể đang cười, các mảng máu khô trông như những vệt son bôi quá dày. Các viên cảnh sát hình sự mang bọc giày màu xanh lam đi qua đi lại xung quanh gã, có người đang viết ghi chú vào sổ tay điều tra, có người lại chụp ảnh phát ra những tiếng tách tách, có người thì đang đánh số cho các vật chứng bỏ lại ở hiện trường bằng thẻ vật chứng hình núi, còn có người đang đứng bàn bạc điều gì đó ở nơi mà ánh sáng không rọi đến.

Tuy các vết máu ngoằn ngoèo trên mặt đất đã khô từ lâu, nhưng mùi tanh mãnh liệt của máu vẫn vất vưởng trong cả khu rừng như ban nãy...

Một bác sĩ pháp y ngồi thụp xuống bên cạnh xác chết, suốt nãy giờ vẫn đang vạch to mí mắt của gã để kiểm tra đồng tử, lúc này đứng dậy, nói với người chỉ huy đội công tác khám nghiệm hiện trường là Diêu Đại Bàng, “Khớp quai hàm đã xuất hiện hiện tượng co cứng của tử thi, đồng tử mắt trở nên trắng, theo phán đoán sơ bộ thì thời gian tử vong có lẽ trong khoảng 5 đến 6 giờ chiều.”

“Cái này còn phải đợi anh nói sao!” Diêu Đại Bàng gãi gãi chiếc mũi diều hậu của ông với vẻ sốt ruột, “Có người tận mắt chứng kiến cậu này đi vào rừng lúc 4 giờ rưỡi, xác chết được phát hiện lúc 6 giờ rưỡi, thời gian tử vong còn không phải từ 5 giờ đến 6 giờ nữa ư?”

Ông quay đầu hỏi viên cảnh sát đang đứng cạnh, “Có thể khẳng định đây là hiện trường đầu tiên không?”

“Có thể khẳng định thế, không phát hiện dấu vết di chuyển thi thể ở hiện trường” Viên cảnh sát hình sự nói, “Do một phần giáo viên học sinh và cư dân xung quanh hay tin đến xem, vì vậy dấu chân xung quanh khá hỗn loạn.”

“Người Trung Quốc đúng là hay hóng hớt!” Diêu Đại Bàng hơi tức giận, “Cô gái ấy đã nói gì chưa?”

“Cô gái? Cô gái nào?” Viên cảnh sát ngẩn người.

“Làm sao thế!” Diêu Đại Bàng tỏ vẻ vô cùng bất mãn, “Chính cái cô tóc ngắn, trông rất đẹp ấy, cái cô gái mà các cậu điều tra rồi bảo rằng hay bị Ngưu Cốc bắt nạt ấy, không phải đang bị thẩm vấn khẩn cấp trong xe cảnh ít ngoài bìa rừng kia sao?”

“Đấy là con trai mà!” Viên cảnh sát dở khóc dở cười, “Tên cậu ấy là Lâm Hương Minh.”

“Con trai?” Diêu Đại Bàng ngớ người, rồi bực dọc lẩm bẩm, “Con trai mà sao nhìn xinh đẹp thế... Thôi kệ đi, cậu ta đã nói gì chưa?”

Viên cảnh sát trả lời, “Hình như cậu ấy sợ lắm, không chịu nói gì mấy, hỏi câu nào trả lời câu ấy. Cảm giác đầu tiên của tôi là cậu ấy không thể nào là kẻ giết người, một học sinh cấp ba, không thể lừa dối ánh mắt của chúng ta được.”

Diêu Đại Bàng gật gật đầu.

“Cậu ta đã thừa nhận, tan học hôm nay, cậu ấy đã đi cùng Ngưu Cốc đến đây. Cậu ấy nói, những năm học cấp ba này, Ngưu Cốc thường xuyên tìm tới cậu ấy, sai cậu ấy cùng tập luyện kiếm đạo gì đó, thường xuyên đánh đập cậu ấy đến nỗi thương tích khắp người.” Viên cảnh sát nói, “Đồng chí bên Đồn công an bảo, Ngưu Cốc là tên du côn trường học nổi tiếng trong vùng, trấn lột tiền, đánh nhau, bắt nạt nữ sinh, không điều xấu xa nào là không làm. Cậu rất cường tráng, từng đạt được cấp bậc cao trong cả nhu đạo lẫn kiếm đạo, hơn nữa lại là ngôi sao bóng đá, do sở trường sút bằng chân phải nên còn tự xưng là Ngưu Beckham không chút ngượng ngùng”

“Cậu Lâm Hương Minh ấy đã nói chuyện gì xảy ra sau khi đến đây với Ngưu Cốc hồi chiều tối nay chưa?” Diêu Đại Bàng hỏi.

“Nói rồi. Sau khi đến đây, Ngưu Cốc đưa cho cậu ấy một cây gậy gỗ, rồi tự mình cũng nhặt một cây lên, bảo là luyện tập kiếm đạo. Kết quả là chỉ sau mấy đường, cậu ấy đã bị đánh gục, xin tha mãi Ngưu Cốc mới chịu cho đi.” Viên cảnh sát bảo, “Tại hiện trường phát hiện một nhóm dấu giày, đối chiếu với đế giày mà Lâm Hương Minh đang mang trên chân thì hoàn toàn trùng khớp, dưới đế giày không dính máu; ngoài ra, chúng tôi lấy được dấu vân tay của cậu ấy trên một thanh gậy gỗ; còn nữa, đường vân trên cây gậy gỗ mà Ngưu Cốc cầm trong tay có kết quả so sánh trùng khớp với vết thương trên lưng Lâm Hương Minh. Tất cả chỉ cho thấy những điều cậu ấy nói là sự thực, còn điều gì đã xảy ra sau khi Lâm Hương Minh rời khỏi thì cậu ấy không biết.”

“Các giáo viên đánh giá học sinh này thế nào?” Diêu Đại Bàng hỏi.

Viên cảnh sát giở một quyển sổ tay ra, lật lật vài trang rồi đọc, “Bố mẹ Lâm Hương Minh đã ly hôn từ khi cậu ấy còn rất nhỏ, cậu ấy sống nương tựa cùng với bà nội. Thành tích học tập của cậu ấy luôn cực kỳ tốt, các giáo viên và học sinh đánh giá cậu ấy là rất thành thật, rất hiền lành, thậm chí có chút yếu đuối. Cậu ấy không thích tham gia các hoạt động thể thao, xương cốt khá yếu, vì vậy trong trường hay bị các thành phần học sinh xấu bắt nạt...”

“Với hình thể nhỏ nhắn và dáng vẻ yếu như sên ấy của cậu ta, nhìn đã biết không phải đối thủ của Ngưu Cốc rồi.” Diêu Đại Bàng nói, “Anh hãy hỏi thêm các giáo viên học sinh biết rõ sự tình một cách kĩ lưỡng, xem còn người nào khác khả nghi hay không”

Viên cảnh sát gật đầu, nhưng anh cầm quyển sổ trên tay mà không nhúc nhích.

“Sao thế? Còn vấn đề khác à?” Người chỉ huy chau mày.

Viên cảnh sát “Vâng” một tiếng, rồi tiếp tục đọc từ trong sổ tay, “Có học sinh chứng kiến cảnh Lâm Hương Minh và Ngưu Cốc đi vào rừng, trong lúc điều tra, học sinh ấy có phản ánh với chúng tôi một tình trạng - trong lớp của Lâm Hương Minh có một nam sinh họ Hồ chơi rất thân với Hương Minh, từng đánh nhau với bạn học khác chỉ vì để bảo vệ cậu ấy...”

“Anh đang nghi ngờ, nam sinh họ Hô đã giết Ngưu Cốc để bảo vệ Lâm Hương Minh?”

“Vâng, không loại trừ khả năng này.”

“Quả thật nên điều tra thêm.” Diêu Đại Bàng trầm ngâm trong giây lát, rồi hỏi, “Cậu ta tên gì?”

Viên cảnh sát mượn ánh sáng phát ra từ đèn halogen, nghiêng quyển sổ tay theo hướng thẳng lên để xem, “Tôi đã ghi lại tên của cậu ta, cậu ta họ Hô, tên là...” “Họ Hô Diên, tên là Hô Diên Vân!”

Tiếng nói vô cùng vang dội, làm viên cảnh sát giật mình, suýt nữa đánh rơi cả quyển sổ tay xuống đất.

Diêu Đại Bàng ngước mắt lên trông ra, chỉ thấy một người đang đứng cách đấy không xa, với hàng lông mày đậm và cặp mắt nhỏ, đầu tóc bù xù, trên khuôn mặt đang ngẩng cao mang đầy vẻ ngạo nghễ đặc trưng ở độ tuổi của cậu. Sau lưng cậu là viên cảnh sát mặt rỗ được phân công đến nhà Lâm Hương Minh để soát tìm vật chứng thần sắc anh ta vô cùng căng thẳng.

“Đây là?” Diêu Đại Bàng chỉ vào Hô Diên Vân mà hỏi. Viên cảnh sát mặt rỗ báo cáo sơ lược về tình hình. Vẻ mặt Diêu Đại Bàng cũng đột ngột biến sắc, đoạn, ông nói với Hô Diên Vân bằng giọng điệu đanh thép khác thường, “Cậu hãy thành thật khai báo toàn bộ quá trình gây án cho tôi ngay lập tức, nếu cậu thành khẩn thì sẽ được khoan hồng, còn kháng cự thì sẽ có biện pháp nghiêm khắc...”

“Cháu đâu phải hung thủ giết người, có gì đâu mà khai báo?” Hô Diên Vân nói.

“Cậu không phải hung thủ giết người, thế sao cậu biết được có án mạng xảy ra trong khu rừng này?” Diêu Đại Bàng trừng mắt nhìn cậu.

Hô Diên Vân chỉ tay vào viên cảnh sát mặt rỗ đã dẫn cậu đến, “Vị cảnh sát cấp dưới này của chú đã bảo với cháu đấy chứ.”

“Láo toét!” Viên cảnh sát mặt rỗ bỗng nổi giận đùng dùng, “Tôi bảo chuyện này với cậu hồi nào?!”

Hô Diên Vân chỉ vào giày của anh ta, “Mặc dù nhà Lâm Hương Minh hỗn loạn, nhưng đó là do các anh tạo ra trong quá trình lục soát chứ không có chút dấu vết giằng co bạo lực nào, vì vậy nhà cậu ấy không phải hiện trường phạm tội. Trong lúc lục soát, anh lại đang mang bọc giày màu xanh lam, mà vị cảnh sát còn lại thì không mang, chứng tỏ anh đi thẳng từ hiện trường vụ án đến đấy, chỉ là quên cởi bọc giày ra mà thôi. Phần viền quanh đế giày của anh không chỉ dính đất đỏ mà còn dính xỉ than đá màu đen, ngày nay trong thành phố không còn nhiều nơi chứa đồng thời cả hai vật chất này nữa. Trong quận chúng ta, nơi duy nhất em có thể nghĩ đến mà đồng thời có mối liên hệ mật thiết nhất với Lâm Hương Minh thì chỉ có ngọn đồi sau trường trung học bọn em mà thôi, vì dọc đường đến khu đồi sau trường học cần phải đi ngang qua một bãi than rất lớn. Sau đó, em lại thấy vài mảnh lá bám trên chiếc cúc đính ở vai anh, chứng tỏ anh đã đi xuyên qua khu rừng rậm rạp.

Nếu thấy tất cả những điều này mà em còn không nghĩ ra rằng hiện trường phạm tội nằm ở ngọn đồi phía sau trường học, thì em đúng là ngốc hết chỗ nói.”

Các cảnh sát đều đứng sững trân trối.

Qua một hồi lâu, viên cảnh sát mặt rỗ không kiềm được bèn hỏi, “Cứ cho là thế đi, nhưng làm sao cậu biết được là có án mạng đã xảy ra?”

“Anh thử nhớ kĩ lại xem, em có nói là án mạng đâu, em nói là vụ án.” Hô Diên Vân nói, “Có một vật hình trụ tròn dày cộm đang được nhét trong túi quần anh, nó thon hơn lon coca, có vòi xịt màu nâu lộ ra ngoài, nhỏ hơn vòi xịt diệt muỗi hay côn trùng. Trong lúc thực hiện công việc, anh không ngại cấn vướng mà nhét trong túi suốt, chắc chắn nó là vật được dùng trong công tác của cảnh sát hình sự, em chỉ có thể đoán đó là dung dịch thử luminol [1] . Nhà Lâm Hương Minh đã không phải là hiện trường án mạng, dung dịch luminol đó có lẽ là do trong quá trình khám nghiệm hiện trường, anh được giao nhiệm vụ lục soát chứng cứ mà quên lấy ra nên đã mang luôn sang đấy. Như thế, chắc chắn là trong khu rừng ở ngọn đồi sau trường đã xảy ra vụ án gì đấy, mà vụ án nghiêm trọng đến mức nào, là giết người hay gây thương tích, thì em chưa dám kết luận thêm. Mạo muội xin hỏi, suy luận của em có chính xác không?”

“Hay lắm!” Viên cảnh sát đang cầm sổ tay bất giác buột miệng.

Hô Diên Vân thoáng nhìn viên cảnh sát, “Thả bạn cháu ra đi, cậu ấy không thể nào là hung thủ giết người được.”

“Cậu có chứng cứ gì chứng tỏ cậu ta không phải hung thủ giết người không? Trong lúc vụ án xảy ra, cậu đang đi cùng với cậu ta à?” Diêu Đại Bàng nói.

“Không cần gài bẫy cháu đâu, chú chưa hề nói với cháu thời điểm xảy ra vụ án.” Hô Diên Vân phá tan mưu mô chẳng chút khách sáo, khiến vẻ mặt Diêu Đại Bàng hơi ngượng ngùng, “Chỉ là cháu vô cùng hiểu rõ và tin tưởng bạn cháu, cháu biết cậu ấy không hề giết người, sau này cũng sẽ không giết người. Nếu chú đồng ý để cháu xem qua hiện trường, có lẽ cháu có thể giúp chú tìm ra hung thủ thật sự.”

“Đủ rồi đấy!” Viên cảnh sát mặt rỗ nói, “Cậu thật sự tưởng mình là Sherlock Holmes à? Cậu xem phim truyền hình nhiều quá rồi đấy. Tôi hỏi cậu trước nhé, trong khoảng từ 5 giờ đến 6 giờ chiều tối nay, cậu ở đâu?”

“Xem ra đây chính là thời điểm xảy ra vụ án nhỉ.” Hô Diên Vân nói, “Hôm nay em có việc nên về trước giờ tan học, còn đi đâu, làm gì thì không cần thiết phải bảo với anh.”

Viên cảnh sát mặt rỗ bỗng nổi trận lôi đình, đang lúc mở miệng định mắng thì Diêu Đại Bàng kéo giật anh ta lại, rồi bước đến bên người Hô Diên Vân, nhẹ giọng nói với vẻ ôn hoà, “Nơi đây đúng là đã xảy ra án mạng giết người, đúng là xảy ra trong khoảng từ 5 giờ đến 6 giờ, còn hung thủ có phải Lâm Hương Minh hay không thì tôi không dám khẳng định chắc chắn, nhưng nếu cậu không chứng tỏ được vào thời gian ấy cậu hoàn toàn không ở hiện trường phạm tội thì tôi có thể khẳng định cậu sẽ gặp phiền phức lớn đấy.”

Những lời nói êm dịu nhưng vô cùng hiểm ác như thể có giấu lưỡi dao, nhưng Hô Diên Vân lại không hề nao núng, “Xin lỗi, cháu thật sự không thể nói với chú.”

“Còng tay nó lại!” Diêu Đại Bàng ra một mệnh lệnh lạnh băng

Mặt rỗ rút ra chiếc còng tay màu bạc, cơ hội còng tay Hô Diên Vân đã đến. Hô Diên Vân né người qua một bên.

“Sao, chú mày muốn trốn lệnh bắt à?” Mặt rỗ nổi trận lôi đình.

“Còng tay nó lại!” Diêu Đại Bàng nhấn mạnh giọng hơn.

“Chú”, Hô Diên Vân nhìn Diêu Đại Bàng nói, “chú bảo các cảnh sát khác đứng xa ra, cháu chỉ nói được với một mình chú thôi.”

Diêu Đại Bàng vô cùng nghi hoặc, nhưng thực sự tò mò quá đỗi, vì vậy ông hạ lệnh cho các thuộc cấp đứng xa ra, sau đó bảo, “Chú mày nói đi.”

“Lúc ấy, cháu đang ở Cục Công an thành phố.”

Diêu Đại Bàng trừng mắt, chẳng nói chẳng rằng cả nửa phút, cả khuôn mặt hệt như con cua đang nằm trên ngăn lồng của nồi hấp, càng lúc càng đỏ hơn, cuối cùng nở đến mức như bùng nổ đến nơi. Ông thét lớn, “Mẹ mày, dám giỡn mặt với tao à!” Tiếng thét vang vọng ù ù, làm cả một bầy chim đêm giật mình đến nỗi bay hết ra khỏi nơi sâu thẳm trong rừng.

Hô Diên Vân nhún vai, “Không tin thì chú cứ gọi cho Cục phó Hứa Thụy Long - chủ quản công tác điều tra hình sự ở Cục Công an thành phố xem, bác ấy có thể làm chứng cho cháu.”

Diêu Đại Bàng đứng nghệt ra một lúc. Ông cảm thấy Hô Diên Vân dường như không phải đang lừa mình, thế nhưng tên học sinh phổ thông trung học này đến Tổng đội Điều tra Hình sự Cục Công an thành phố để làm gì? Ông biết Cục phó Hứa Thụy Long, ông ấy trên ông đến mấy cấp bậc, nếu vô cớ gọi điện cho ông ấy, lỡ như Hô Diên Vân đang giỡn mặt với mình thì chắc chắn sẽ bị mắng một trận ra hồn...

Thôi kệ, cứ cắn răng gọi một cú điện thoại, ông vẫn muốn xem thử tên này muốn chơi trò gì với mình.

Diêu Đại Bàng trừng mắt nhìn Hô Diên Vân với vẻ dữ tợn, sau đó xoay ra sau một ngọn cây, gọi tới Cục Công an thành phố để xin số điện thoại của Hứa Thụy Long rồi gọi vào số đó. Âm chờ vang hồi lâu mới có người bắt máy, giọng nói nặng nề, trầm khàn và đầy vẻ cộc cằn, vừa nghe đã biết người ở đầu dây kia vừa tỉnh dậy sau giấc ngủ, mệt mỏi vô cùng.

“Ai đấy?”

Diêu Đại Bàng tự giới thiệu vắn tắt, rồi nói, “Trong một khu rừng nhỏ gần trường Trung học Hoa Viên Lý xảy ra một vụ án mạng, theo phán đoán sơ bộ của pháp y, thời gian tử vong trong khoảng 5 giờ đến 6 giờ chiều tối nay, chúng tôi phát hiện ra vài kẻ tình nghi phạm tội...”

“Nói vấn đề chính!” Hứa Thụy Long hơi mất kiên nhẫn. Là Cục phó chủ quản công tác điều tra hình sự của Cục Công an thành phố, nếu mỗi một vụ án mạng trong thành phố này đều cần có ông đến tìm hiểu và chỉ đạo công tác điều tra, thì có đến mười người như ông cũng sẽ bị đuối sức mà chết.

“Vâng!” Diêu Đại Bàng nói, “Trong số đó có một kẻ tình nghi có thái độ rất tiêu cực, chúng tôi hỏi cậu ta làm gì trong thời gian xảy ra án mạng, cậu ta sống chết không chịu nói, đến khi bị hỏi dồn thì bảo có người có thể chứng minh cho cậu ta, người này chính là... ông”

“Láo lếu!” Tiếng Hứa Thụy Long như nẹt ra lửa, “Các anh bị bại não à, để mặc cho thằng đấy giỡn mặt?”

“Vâng vâng vâng…” Diêu Đại Bàng trông thảm hại vô cùng, mồ hôi túa ra trên trán ông, “Tên học sinh cấp ba này quá đáng ghét, tôi sẽ bắt cậu ta lại ngay lập tức, xem cậu ta còn dám nói bậy bạ gì nữa không!”

“Chờ đã!” Giọng nói trong điện thoại đột nhiên thay đổi, “Anh nói gì? Học sinh cấp ba? Tên gì?”

“Tên cậu ta là Hô Diên Vân.” Diêu Đại Bàng nói.

“Anh lập tức chuyển máy đến cậu ta!” Hứa Thụy Long nói.

Hô Diên Vân nhận lấy chiếc điện thoại do Diêu Đại Bàng đưa sang, vừa cầm lên tai “alố” một tiếng, đầu dây bên kia đã truyền đến một câu trách móc, “Hô Diên, đã bảo với nhau rồi, chuyện cậu phá án giúp chúng tôi không được nói ra ngoài.”

“Còn không nói nữa là cháu bị còng tay đấy.” Hô Diên Vân nói, “Hơn nữa cháu chưa hề nói chuyện giúp các bác phá án, chỉ nói rằng bác có thể làm chứng cho cháu.”

Hứa Thụy Long thở hắt ra một hơi. Dạo gần đây, tại một khu đô thị công nghệ cao mới phát triển liên tiếp xảy ra nhiều vụ án cướp giật đối với các nạn nhân nữ đi làm về muộn, các tên tội phạm luôn trốn thoát khỏi hiện trường một cách nhanh chóng, do đó phía cảnh sát nhận định rằng kẻ tình nghi có khả năng là các nhân viên từng làm những công việc như lao công, bảo vệ trong khu vực này. Cảnh sát đã phân công lực lượng lớn để điều tra nhưng lại không có kết quả gì. Hô Diên Vân xem xong chương trình Thời pháp trị hiện đại, gọi điện đến cho cảnh sát, nói, “Tất cả khung hình mà tên tội phạm lọt vào camera giám sát đều không quay được ngay mặt. Nói cách khác, tên tội phạm không phải quen thuộc tình hình đường sá trong khu vực, mà là quen thuộc hệ thống camera trong khu vực.” Sau đó, cậu kiến nghị phía cảnh sát thử điều tra công ty lắp đặt hệ thống camera cho khu vực này ở gần đó. Kết quả là khi cảnh sát vừa đặt chân vào công ty nọ thì một nhân viên đã bật khóc mà thú nhận...

Chiều nay, Cục Công an thành phố mời Hô Diên Vân đến, phát giấy khen thưởng cho cậu. Trong khoảng từ 5 giờ đến 6 giờ, Hứa Thụy Long đang dặn dò cậu trong văn phòng, rằng tuyệt đối không được tiết lộ thông tin cậu hỗ trợ phía cảnh sát phá án ra ngoài. Nếu để bên ngoài biết được vụ án lại được cậu học sinh cấp ba này phá được, không chờ đến lúc người ngoài cười nhạo, bản thân phía cảnh sát đã cảm thấy ngượng chết.

Giờ đây, nghe Hô Diên Vân nói thế, Hứa Thụy Long cũng đành chịu, đã vậy tên nhóc này còn được đằng chân lân đằng đầu, “Cục phó Hứa này, vụ án mạng ở khu đồi sau trường trung học chúng cháu, cấp dưới của bác đã bắt giữ một người bạn của cháu, cháu có thể tham gia công tác khám nghiệm hiện trường, trả lại sự trong sạch cho người bạn này không?”

Vừa phá được án lớn nhờ sự trợ giúp của cậu, ơn này không trả không được, thế là Hứa Thụy Long bảo cậu chuyển máy cho Diêu Đại Bàng, rồi bảo Diêu Đại Bàng, “Lúc ấy quả thực cậu ta đang ở Cục Công an thành phố, cụ thể là làm gì thì đấy là thông tin mật. Thế nhưng, vụ án các cậu đang làm trước mắt, nếu cậu ta có đề ra yêu cầu gì thì có thể mời cậu ta xem qua hiện trường, nhưng tất nhiên là phải chú ý giữ nguyên tắc điều tra.” Sau đó cúp máy.

Nguyên tắc lớn nhất của khám nghiệm hiện trường phạm tội là không được để những người không liên quan đến vụ án can thiệp vào, lời của Hứa Thụy Long mâu thuẫn cả hai đầu, khiến Diêu Đại Bàng thực sự không biết phải làm sao, đành bảo Hô Diên Vân, “Cậu chứng minh được bản thân mình không liên quan là được, mau về nhà đi!”

Hô Diên Vân nói với giọng cứng rắn, “Cháu muốn xem hiện trường phạm tội.”

Đây được coi là “đề ra yêu cầu” rồi, Diêu Đại Bàng nén cơn giận trong bụng, “Dựa vào đâu mà đòi xem? Chẳng lẽ chú mày còn tìm được cả hung thủ thực sự?”

Hô Diên Vân nhìn sang khu rừng đang bị ánh đèn halogen nhuộm thành màu xanh biếc, “Ít ra, cháu có thể chứng minh rằng Lâm Hương Minh vô can.”

Cậu đi một vòng quanh hiện trường phạm tội. Sau khi trở ra, cậu vừa cởi bọc giày vừa nói, “Cá nhân cháu kiến nghị các chú đi điều tra hai việc, một là Lâm Hương Minh có từng tập Lăng Ba Vi Bộ hay không, hai là Lâm Hương Minh đạt cấp mấy trong kiếm đạo.”

Diêu Đại Bàng ngẩn người, “Vì sao phải điều tra những chuyện này?”

Hô Diên Vân nói, “Lúc Lâm Hương Minh bị bắt, chắc chắn trên áo không có vết máu nhỉ? Nếu có thì ban nãy chú đã không nói không dám khẳng định Lâm Hương Minh là hung thủ rồi.”

“Không…. sao thế?” Diêu Đại Bàng nói.

Hô Diên Vân chỉ vào thi thể dưới đất, “Nạn nhân có lẽ chết vì mất máu quá nhiều sau khi động mạch cổ bị đứt, hầu như có thể khẳng định sẽ dẫn đến hiện tượng máu bắn tung tóe. Trừ khi hung thủ có luyện Lăng Ba Vi Bộ, nếu không phần áo trên sẽ bị bám vết máu phun từ nạn nhân, đúng chứ?”

Nhân viên pháp y “ừm” một tiếng, bị Diêu Đại Bàng trừng mắt một cách hung tợn. Ông nói, “Hung thủ đâu phải tên ngốc đâu, sau khi giết người, phát hiện trên áo có vết máu, không lẽ hắn không biết thay áo?”

“Cháu nhớ, hôm nay Hương Minh mặc một chiếc áo jean màu xanh lam đậm, vì vậy chỉ cần xem trên áo cậu ta có vết máu hay không là được...”

“Nếu trước đó cậu ta đã chuẩn bị một chiếc áo y hệt thì sao?” Diêu Đại Bàng hỏi dồn.

“Các bạn học của cả lớp đều có thể làm chứng, trưa nay chúng cháu có bữa tiệc liên hoan trước tốt nghiệp Hương Minh có mua một lon Coca, lon Coca ấy có lẽ đã bị rung lắc dữ dội trong quá trình vận chuyển, nên vừa bật nắp thì nước ngọt đã phun lên cả người cậu ấy, nếu cậu ấy thay áo sau khi giết người, trên áo hẳn sẽ không có dấu vết của nước ngọt phun lên.”

“Dẫn Lâm Hương Minh qua đây!” Diêu Đại Bàng nói với vẻ gay gắt.

Chỉ một chốc, Lâm Hương Minh đã được dẫn đến. Trên khuôn mặt nhỏ nhắn khôi ngôi giờ đây cắt không còn giọt máu, đôi mắt thanh tú mang đầy vẻ bàng hoàng và bất an, trông cậu không như cố tình nặn ra vẻ im lặng, cũng không dụng tâm để lộ vẻ sợ sệt, tất cả biểu hiện đều vô cùng bình thường, giống như một chiếc lá phong bị gió thu vô tình cuốn rơi xuống đất.

Khoảnh khắc trông thấy Hô Diên Vân, trong mắt cậu ta lập tức ngời lên vẻ mừng rỡ.

Trong thoáng chốc, biểu cảm của Hô Diên Vân trở nên vô cùng phẫn nộ. Cậu nghiến răng, bước lên nắm lấy vai cậu ta, “Cậu không sao chứ?”

Lâm Hương Minh nhẹ nhàng lắc đầu, rồi hạ giọng nói với Hô Diên Vân, “Tớ không giết người...”

Diêu Đại Bàng vừa trông đã thấy trên chiếc áo jean màu xanh lam của cậu ta có bám một vết ố màu xanh đen do nước ngọt bắn vào. Ông nhất thời á khẩu, mất một lúc mới lại hỏi, “Ban nãy cậu nói cấp bậc kiếm đạo của Lâm Hương Minh là như thế nào?”

Lâm Hương Minh ngớ ra, “Hô Diên, tớ chưa hề đạt cấp bậc nào trong môn kiếm đạo cơ mà?”

Hô Diên Vân nói với Diêu Đại Bàng, “Chết do cứa cổ thường gặp ở các vụ tự sát, rất ít gặp ở các vụ giết người, đôi khi cũng có thể gặp trên thân thể của người đang ngủ. Bởi vì khi thực sự xảy ra giằng co, đâm xuyên bụng hoặc chặt xuống cổ sẽ dễ dàng hơn rất nhiều. Do trên cổ có cổ áo che chắn, nên việc cắt hay cứa rất mất công, hơn nữa một khi điều này xảy ra, trên vết thương thường mang nhiều vết cứa bằng dao, trên tay nạn nhân thường có vết thương do phản kháng, ở hiện trường chắc chắn sẽ còn lưu lại lượng lớn dấu vết vật lộn, giằng co... Thế nhưng chú xem vết thương hiện giờ của nạn nhân xem, một nhát dao đoạt mệnh, đôi tay của cậu ta không có vết thương do phản kháng, ở hiện trường cũng không có dấu vết vật lộn, điều này chứng tỏ người giết chết cậu ta nhất định là một cao thủ kiếm đạo - đối với Lâm Hương Minh, người chưa từng đạt bất kỳ cấp bậc nào, thậm chí cái gọi là huấn luyện cũng chỉ là chịu đòn thì phương thức giết người này, theo chú có khả năng do cậu ấy gây ra không?!”

Diêu Đại Bàng nghe mà thấy ngỡ ngàng. Ông đưa mắt nhìn sang , nhân viên pháp y, nhân viên pháp y khẽ gật đầu.

“Ngoài ra, cháu còn có một chứng cứ thuyết phục hơn, chứng minh rằng Lâm Hương Minh không dính líu gì đến vụ này” Hô Diên Vân lại mang bọc giày, đi vào giữa khu rừng rồi hỏi, “Hương Minh này, lúc cậu tập luyện kiếm đạo cùng với tên khốn Ngưu Cốc ấy, có phải là mặt cậu hướng về phía Tây, còn mặt cậu ta hướng về phía Đông?”

Lâm Hương Minh khẽ gật đầu.

“Dấu chân bị phát hiện trong khám nghiệm hiện trường có phải cũng nói lên điều tương tự, phần lớn dấu chân Lâm Hương Minh chứng tỏ cậu ấy đứng đối mặt với Ngưu Cốc, hầu như chưa từng bước đến vị trí phía Tây của Ngưu Cốc?” Hô Diên Vân lại hỏi.

Diêu Đại Bàng phát ra một tiếng “Ừm”.

"Hôm nay trời trong, không mù không mây cũng không mưa, thời gian xảy ra án mạng là từ 5 giờ đến 6 giờ chiều, xin hỏi trong khoảng thời gian này, mặt trời nằm về phía nào?”

Diêu Đại Bàng hừ một tiếng rồi chỉ tay, “Cái này còn phải hỏi sao? Đương nhiên là ở...”

Tiếng nói khựng lại đột ngột, ông bỗng vỡ lẽ ra!

Nhưng viên cảnh sát mặt rỗ lại mù tịt không hiểu, “Sao tôi nghe mà không hiểu?”

“Lúc đánh cầu lông buổi chiều, anh hay đưa mặt về phía Tây sao?” Hô Diên Vân nói với vẻ khinh thường, vừa nói vừa cúi đầu, lom khom tìm kiếm gì đó, “Phía Tây là một lùm bụi gai, không có gì để che chắn, ánh nắng mặt trời chiếu thẳng vào mắt Lâm Hương Minh, cho dù cậu ta là cao thủ kiếm đạo tuyệt đỉnh đi nữa thì cũng làm gì có khả năng nhắm dao đúng vào cổ Ngưu Cốc? Vì thế, hung thủ thực sự có lẽ sẽ ẩn náu ở... đây!”

Cậu đứng sau một gốc cây lớn nằm tại phía Nam, ở đó vương đầy tàn thuốc, “Tối qua có mưa, nhưng trên những tàn thuốc này không hề có dấu vết bị nước mưa thấm ướt, do đó chắc chắn bị để lại trong hôm nay. Ai đó đã đứng náu sau cây, không ngừng hút thuốc, hiển nhiên là đang chờ người đến...”

“Điều này trùng khớp với lời khai của Lâm Hương Minh!” Viên cảnh sát cầm sổ tay nói với vẻ phấn khích,

“Sau khi Lâm Hương Minh đi, Ngưu Cốc không hề rời khỏi khu rừng, xem ra đúng là đã có hẹn trong rừng, không ngờ người hẹn đã đến trước một bước, chờ đến khi Lâm Hương Minh đi thì đột nhiên nhảy ra rồi cho cậu ta một nhát dao!”

Diêu Đại Bàng thở dài thườn thượt, nói với Lâm Hương Minh, “Thôi cậu về nhà trước đi, nếu có việc, chúng tôi sẽ tìm cậu bất kỳ lúc nào.”

Lâm Hương Minh dường như vẫn không tin nổi rằng mình lại được tự do nhanh đến thế, trên mặt cậu ta lộ ra một biểu cảm kì quái, đan xen giữa nghi hoặc, vui mừng và sợ sệt.

“Đi thôi, đi về nhà, tớ đã mua tiểu thuyết Wisely đem sang cho cậu đọc nữa đấy.” Hô Diên Vân kéo theo Lâm Hương Minh đi ra khỏi rừng.

Vẳng đến bến tại tiếng Diêu Đại Bàng phân công công việc cho các cảnh sát, “Tên Ngưu Cốc này không phải tự xưng là Ngưu Tiểu Bối sao, xem chừng lúc đá bóng thì sở trường sút bóng bằng chân phải, con dao gây án bị cắm ngay trên chân phải cậu ta, có phải đang ngụ ý điều gì đó không? Thí dụ như hung thủ là người kết oán với cậu ta trong lúc đá bóng. Cần phải điều chỉnh hướng điều tra, phải điều tra xem trong số những người thường đá bóng với Ngưu Cốc, có ai tập luyện kiếm đạo hay không….”

Hô Diên Vân nhìn Lâm Hương Minh đang đi sánh vai với mình, nhìn khuôn mặt tuấn tú tranh tối tranh sáng dưới ánh sáng đèn và bóng cây, nhìn theo nét cười pha lẫn chút bị ai giữa hàng lông mày và khóe miệng trong lòng cậu cuộn trào nỗi kiêu căng và tự hào vô biên. Dùng suy luận xuất sắc để giúp gột sạch tội danh cho người bạn thân nhất của mình, còn có công lao nào vĩ đại hơn thế nữa chăng!

Giá mà lúc ấy, cậu không quay đầu lại thì tốt.

Lúc ấy, lúc ấy... lúc ấy cậu nghe một viên cảnh sát phụ trách thu thập vật chứng nói với Diêu Đại Bàng, “Đội trưởng này, tôi đã đựng hết đầu thuốc lá sau gốc cây vào túi ni-lông rồi”, bèn vô thức quay đầu lại nhìn.

Chỉ một ánh nhìn thôi, cậu đã như bị sét đánh trúng, toàn thân ớn lạnh, ngây ra như trời trồng!

Sao có thể như thế được? Không lẽ không lẽ tất cả những suy luận của mình, đều là... sai?

Cậu quay đầu lại một cách cứng đờ, nhìn Lâm Hương Minh. Gương mặt Hương Minh vẫn tranh tối tranh sáng bởi ánh đèn và bóng cây giao nhau, giữa hàng lông mày và khóe miệng vẫn mang nụ cười pha lẫn chút bi ai, tựa như niềm may mắn vừa được tỉnh dậy từ cơn ác mộng…

---❊ ❖ ❊---

Hô Diên Vân xuống khỏi giường, bước đến trước bàn viết. Ánh trăng rọi xuyên qua rèm cửa sổ màu trắng thêu hình ngọn tre, hắt một quầng sáng sặc sỡ lên bậu cửa sổ và tấm kính trên mặt bàn...

Bên dưới tấm thủy tinh, nhiều tấm ảnh được ốp chặt xuống bàn, trong đó có một tấm đặt ở ngay giữa, đó là tấm ảnh chụp chung của anh với bạn bè trong chuyến du lịch đến vùng biển Thanh Đảo năm học cấp ba: mây đen giăng kín, một đám thiếu niên không sợ trời đất đang ngồi trên mỏm đá cheo leo, trên mặt mỗi người đều mang đầy vẻ chí khí ngất trời, không ngại gian khó. Chỉ có Hương Minh, Hương Minh ngồi bên cạnh anh, lúc nào cũng mang trên mặt nụ cười lẫn chút bi ai...

Những ngày tháng năm xưa, kí ức không thể nào chôn vùi, những hình ảnh thời thiếu niên, tất cả đều giống như ánh trăng rọi này, rõ ràng mà mơ hồ, lững lờ mà đông đặc, muốn nói gì đó rồi lại ngưng, mê ảo mà tỉnh thức...

Chẳng lẽ thật sự không thể biết được buổi chiều hôm ấy rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì trong rừng nữa rồi sao?

Hô Diên Vân nhìn xuống bức ảnh dưới bàn thủy tinh. Một hồi lâu, mãi đến lúc ánh trăng đã dịch đi dần dần, hình ảnh tựa như một tờ giấy thấm đẫm nỗi buồn, chìm dần xuống đáy giếng đen tối...

Ánh trăng dời đổi, soi bóng một tệp hồ sơ giấy kraft để phía bên trái trên bàn viết, tựa hồ như đang nhắn nhủ: đây mới là thực tại mà anh không thể né tránh.

Hô Diên Vân thở dài một hơi, cầm lấy tệp hồ sơ ấy, chầm chậm mở ra.

Trong đó chỉ có một mảnh giấy mỏng

Mặc dù chỉ là bản sao, nhưng vẫn cực kỳ rõ nét.

Hàng chữ trên cùng là thể chữ in: Bản giám định phân tích hành vi phạm nhân đang giam giữ.

Toàn bộ dưới đó là chữ viết tay, nét chữ thanh nhã đẹp mắt, vừa nhìn đã biết là nét bút của Lâm Hương Minh.

Dòng dưới cùng là ngày tháng năm, thời gian cụ thể là một năm trước, ở mục “Cán bộ giám định” là chữ ký của Lâm Hương Minh, bên cạnh còn đóng dấu đỏ lớn của Cục Công an thành phố.

Đúng thế, người bạn thân thuở thiếu niên, cuối cùng đã trở thành giáo sư khoa học hành vi và chuyên gia tâm lý tội phạm đứng đầu cả nước, dù các thành phần tội phạm có độc ác, cay nghiệt, gian xảo quỷ quyệt đến đâu, dưới ánh mắt thúc ép nghiêm nghị mà trí tuệ của cậu ta, cũng sẽ bỏ cuộc gục ngã, lộ ra nguyên hình.

Đột nhiên, ánh trăng đang rọi lên giấy bỗng run nhòe đi, trong thoáng chốc đã mất dạng, cả căn phòng như thể bị ngoạm lấy, chìm hẳn vào bóng tối.

Đưa mắt nhìn lên, một áng mây dày che phủ lấy mặt trăng.

Trong nhà, hay là tận đáy lòng, cuộn trào lên một luồng hơi lạnh.

Hô Diên Vân cảm thấy lạnh người.

Rốt cuộc là tội phạm như thế nào mới có khả năng khiến Lâm Hương Minh viết ra dòng chữ giám định Cực kỳ tàn ác, sau khi ra tù có khả năng tái phạm rất cao, đồng thời hoàn toàn không thể đoán biết trước thủ đoạn phạm tội trên bản giám định chứ?