Sau đêm dài mất ngủ, đến khi tia nắng ban mai đầu tiên mắc lên rèm cửa sổ, cơn mệt mỏi không kháng cự được khiến Hô Diên Vân tựa người lên sofa, chìm sâu vào giấc mộng. Thế nhưng chẳng được bao lâu, trong khoảng thời gian chưa đủ để chiếu hết một tập phim truyền hình, quảng cáo đột nhiên xen vào một cách ngang ngược
“Thình thình thình... Thình thình thình.”
Tiếng gõ cửa vang lên từng hồi, thoạt nghe thì nhã nhặn nhưng sẽ không ngừng nghỉ một khi chưa đạt được mục đích, gọi giật thẳng anh dậy từ trên sofa một cách đáng thương.
Hô Diên Vân kéo mở cánh cửa nhà mình ra một cách giận dữ. Trước mặt anh là một gã béo ngồn ngộn trên mặt mang nụ cười mỉm, đang đứng ngoài sảnh nhà chung, cặp mắt hí như sợi chỉ bị ép đến nỗi mảnh hơn cả hàng lông mày.
“Cửa chính không khóa, tôi vừa đẩy cửa đã bước được vào ngay.” Gã béo giải thích.
Mặc dù bố Hô Diên Vân là một nhà báo công nghệ danh tiếng lẫy lừng, nhưng cả đời ông vùi đầu vào nghiệp vụ báo chí, đường công danh không thuận lợi, tiền kiếm được không nhiều. Nay lại thêm Hô Diên Vân chẳng hề có đầu óc kinh doanh, đến nỗi thực phẩm lên giá anh còn chẳng biết. Vài năm trước, lúc giá nhà còn rẻ thì anh không mua nhà, lúc chưa cần đấu giá biển số xe anh cũng chẳng mua xe, một gã trai hai mươi tám tuổi lớn tồng ngồng rồi mà còn mặt dày ở chung với bố me dưới một mái nhà. Về sau, bố anh phải cầu khẩn chủ đơn vị mãi, chủ đơn vị mới chịu cho anh thuê một phòng trong một căn hộ gồm hai phòng ngủ và một phòng khách. Phòng còn lại thuộc về một cô gái, cô gái ấy luôn ra khỏi nhà từ sáng sớm đến tối mịt mới về, thường ngày chẳng gặp nhau được mấy lần. Đôi khi cô uống quá chén, về đến nhà thường quên khóa cửa chính, nhờ đó gã béo trước mặt này mới có thể “phá cửa xông vào”.
“Anh là ai?” Hô Diên Văn hỏi xẵng với vẻ cộc cằn. Tên béo bước vào nhà không một chút khách sáo, ánh mắt gã quét qua một lượt: căn phòng rộng 18 mét vuông, bốn bề phủ sơn trắng. Một chiếc giường đơn kê sát tường phía Bắc, phủ ga giường màu lam nhạt. Một quyển sách tên Lỗ Tấn chốn nhân gian đặt bên cạnh gối. Một tấm bản đồ thế giới được dán trên mảng tường phía Tây. Một bộ sofa nếu kéo ra có thể dùng làm giường được đặt ở góc tường, trên ấy phủ tấm vải trải màu trắng thêu họa tiết hoa nhài. Hai kệ sách, một cao một thấp được đặt ngang nhau bên phía Đông; kệ sách cao hơn có gắn cửa kính, tủ sách thấp hơn nhìn cứ như thập niên 70 của thế kỷ trước, cực kỳ lộn xộn. Khung cửa sổ kính đang mở với chấn sắt màu lục. Một chậu xương rồng và một chậu hải đường tứ quý được đặt trên bệ cửa sổ. Kê ngay bên dưới bệ cửa sổ là một bàn viết màu be, phủ trên đó là tấm vải nhung màu xanh lục và tấm thủy tinh, khiến người ta cảm thấy chủ nhân đang kháng cự sự biến đổi của thời gian một cách ngoan cường. Ở ngay giữa nhà, phần lớn đều là sàn xi măng trống toang hoác, chỉ có một máy tập thể hình kiêm chạy bộ. Do phòng đã cũ, trần phòng rất cao, cộng thêm với việc cửa sổ kính phía Nam mở rất rộng nên ánh mặt trời rọi vào phòng rất sáng sủa. Chỉ tiếc là do nguyên nhân về góc độ, ánh nắng chỉ rọi được đến máy tập thể hình thì bị cắt ngang hoàn toàn, thế là căn phòng trông như bị chém ngang lưng, bị cắt đôi thành hai khúc nửa sáng nửa tối.
“Tôi cực kỳ thắc mắc”, gã béo đi đến trước kệ sách rồi bắt đầu liệt ra,“Đi tìm thời gian đã mất”, “Tuyển tập Camus”, “Từ trại tâm thần đến Prozac”, “Ánh sáng le lói lúc nửa đêm”, “Đi vào hẻm núi lớn nhất trên thế giới”... trong tủ sách của anh hình như ít có tiểu thuyết trinh thám.”
“Tiểu thuyết trinh thám chỉ có hai loại: loại mà tôi xem được một nửa đã đoán được kết quả và loại tôi phải xem đến trang cuối cùng mới đoán ra được chân tướng.” Hô Diên Vân nói, “Loại đầu tiên không xem cũng chẳng sao, loại sau thì chả có bao nhiêu quyển, vì vậy chỗ tôi đây chẳng có tiểu thuyết trinh thám gì. Nhưng trước tiên anh phải nói xem anh là ai đã chứ!”
Gã béo cười khẽ, ngồi xuống chiếc ghế xoay đặt trước bàn viết. Chiếc ghế xoay màu đen có một bánh xe bị hỏng, suýt nữa khiến gã té chỏng queo, nhưng gã vẫn kịp dùng cẳng chân béo ú để chống đỡ thân thể.
“Nghe danh đã lâu, cuối cùng tôi cũng đã gặp được vị thám tử đại tài.” Tuy gặp một cú “trở ngại”, nhưng trên mặt gã vẫn giữ nguyên nụ cười, “Tối qua tôi còn đang xem tập ba của bộ phim Sherlock Holmes trong văn phòng, tôi rất hiếu kỳ, diễn viên Cumberbatch thông qua việc quan sát một số tiểu tiết nhỏ nhặt không đáng kể, khám phá ra được nghề nghiệp, hoàn cảnh cuộc sống, thậm chí cả họ tên của một người chỉ trong khoảng thời gian vài giây, đấy thật sự không phải là một thủ pháp phóng đại trong nghệ thuật sao?”
Hô Diên Vân vốn đã giận sôi gan khi bị gọi tỉnh giấc, giờ đây tên này vô duyên vô cớ xông vào nơi ở của mình, ngôn ngữ lời nói lại đầy móc mỉa. Anh không kiềm nỗi cơn căm phẫn, bước đến trước mặt gã, thốt lên giận dữ, “Luật sư Trương Hạo của Văn phòng Luật sư Hạo Thiên, chỗ tôi không phải nơi để biểu diễn tiết mục suy luận, nếu anh có việc thì hãy mau nói, còn không thì mời anh ra ngoài cho tôi!”
Trương Hạo ngẩn người, rồi bất giác cười phá lên, cười đến nỗi hai con mắt hí như sợi chỉ biến mất không thấy đâu nữa, “Cả năng lực suy luận và tính cộc cằn đều danh bất hư truyền, xem ra thân chủ của tôi đã tìm đúng người.” Nói đoạn, gã móc ra một hộp danh thiếp từ túi trong của bộ áo vest, mở ra, lấy một tờ danh thiếp thoảng mùi đàn hương, trình cho Hô Diên Vân bằng hai tay, tự giới thiệu, “Tôi là Trương Hạo, Văn phòng Luật sư Hạo Thiên.”
“Tôi từng nghe nhắc đến anh.” Hô DiênVẫn không hề có ý tiếp lời. “Ai là người ủy quyền cho anh đến tìm tôi? Rốt cuộc là có chuyện gì?”
Trương Hạo đặt danh thiếp lên bàn viết, chỉ tay vào mảnh giấy ở đầu bên kia, chính mảnh giấy đã khiến Hô Diên Vân trằn trọc mất ngủ, “Văn bản này, tôi nghĩ hẳn anh đã xem qua, chính là do tôi gửi chuyển phát nhanh cho anh.”
Hô Diên Vân nhìn gã, không nói năng gì. Chiều tối hôm qua, nhân viên chuyển phát nhanh gửi cho anh một tập hồ sơ giấy kraft. Anh mở ra xem, bên trong chỉ có một mảnh giấy mỏng, thế nhưng sau khi đọc xong, anh lại giật mình bật ngửa. Đó là bản giám định tâm lý mà Lâm Hương Minh lập ra một năm về trước, nhắc trực tiếp đến một phạm nhân đang giam giữ, mang tính chất gây nguy hiểm nghiêm trọng đến xã hội và tài năng phạm tội không thể dự báo trước... Trong cùng một lúc, anh bị xâm chiếm bởi vô số cảm giác lẫn lộn đan xen, vừa nhớ đến người anh em tình nghĩa Lâm Hương Minh, vừa thấy khó lòng tưởng tượng nổi trên đời này lại có một nhân vật khiến Lâm Hương Minh cảm thấy không thể nắm bắt được.
Vì thế đêm qua, anh mới mất ngủ suốt một đêm.
“Bản giám định này thuộc hàng cơ mật cao độ, tôi phải tốn rất nhiều công sức mới nhờ được người bạn bên Cục Quản lý phạm nhân sao ra cho một bản, rồi gửi chuyển phát nhanh đến cho anh Hô Diên đây, hôm nay mạo muội đến nhà, đặc biệt là để nghe xem nhận định của anh thế nào.”
Hô Diên Vân vẫn không nói gì, chỉ nhìn vào gã. “Được thôi, nếu anh Hô Diên đã khó mở lời như vậy, thôi thì trước tiên để tôi nói cho rõ ràng vẫn hơn.” Trương Hạo cười bảo, “Không biết anh đã từng nghe cái tên Vu Dược chưa?”
Hô Diên Vân lắc đầu.
“Anh Hô Diên chưa từng nghe phải không? Đây cũng là điều thường tình, bởi vì ông Vu Dược thực sự chỉ là một thương nhân phổ thông đến không thể phổ thông hơn, bình thường đến không thể bình thường hơn: một khuôn mặt của diễn viên quần chúng, một bộ trang phục trên gánh hàng ven đường, một đôi giày da bán trong Vân Bá hay Thượng Phẩm Chiết Khấu, thậm chí đến chiếc xe ông ấy lái cũng là Volkswagen, mẫu xe mà mỗi người thuộc tầng lớp trung lưu đều muốn đổi thành một chiếc khác... Thế nhưng, vị thương nhân bình thường này lại có một đứa con trai vô cùng không tầm thường. Tên của cậu ấy là Vu Văn Dương, được mệnh danh là học sinh phổ thông nổi tiếng nhất, vì cậu ấy đã gặt hái được nhiều giải thưởng và vinh danh mà rất nhiều người chỉ dám nghĩ tới trong mơ bằng chính sự cần mẫn và nỗ lực của bản thân: quán quân Olympic Toán học, giải thưởng hạng nhất cuộc thi Sudoku quốc tế, á quân cuộc thi Bay Tự Do toàn Trung Quốc, quán quân cuộc thi viết văn Khái Niệm Mới, giải thưởng Phát Minh Edison, huy chương nhiều hạng mục thi đấu ở Đại hội Thể thao học sinh trung học thành phố, Đoàn viên ưu tú của Đoàn Thanh niên Cộng sản thành phố...”
Trông vẻ mặt không hề hứng thú của Hô Diên Vân đối với cả chuỗi thành tích trên, Trương Hạo nói tiếp, “Nói chung, dù có so sánh bằng tiêu chuẩn nghiêm khắc nhất thì Vu Văn Dương vẫn được xem là một học sinh tốt, phát triển toàn diện ở các mặt đạo đức, trí tuệ, thể chất, mỹ thuật, lao động. Điều khiến người ta khâm phục nhất là, cậu ấy còn hăng hái tham gia các hoạt động công ích xã hội, đảm nhiệm rất nhiều chức vụ xã hội. Trong số đó, chức vụ quan trọng nhất là Trưởng ban cán sự của Trưởng Thành Xanh - Hội Tự lực thanh thiếu niên thành phố. Hội Tự lực này là tổ chức học sinh mang tính tự phát, chuyên phòng ngừa tội phạm vị thành niên, đấu tranh với bạo lực học đường và hỗ trợ về mặt tâm lý cho các nạn nhân.”
Lâm Hương Minh chỉ cảm thấy một cú nhói trước ngực, hai hàng chân mày lá liêu khẽ chau lại.
Trừ khi cậu nhúng tay vào.
Chỉ có cậu mới có thể phát hiện ra điểm đáng nghi mà đến tớ cũng không phát hiện được.
Thế nhưng, tớ đã không còn đường quay Hô Diên à. đầu nữa rồi, Hô Diên à.
Không hiểu vì sao, trong đầu Hô Diên Vân bất chợt hiện ra những hình ảnh trong giấc mơ đêm qua. Anh chậm rãi hướng ánh mắt ra ngoài cửa sổ, tòa nhà lầu thấp bốn tầng màu xám với mái nhà dốc và một mọc lên, là công trình xây dựng thời kỳ những năm 50 của thế kỷ trước, kết hợp với tòa nhà gạch đỏ kiểu những năm 60 của thế kỷ trước mà bản thân anh đang sinh này, cùng nhau tạo nên một hệ thống tuyến đường song song của những năm tháng xưa cũ, hồ như chuyên dùng cho buồng xe cáp đong đầy kí ức trượt trên ấy để đi đi về về. Nằm giữa hai tòa nhà là vài ngọn cây bạch dương sum sê, ba bốn luống hoa hình tròn và bảng thông tin khu phố dán các kiểu tờ rơi quảng cáo nhỏ. Xa hơn về phía Tây là một sân bóng mềm màu vàng đất rất lớn, vài ba ông bà già dậy sớm đang bình thản đánh bóng mềm. Thời cấp ba, hầu như mỗi buổi tối, anh đều vai kề vai đi khắp khu vực này với Hương Minh, dường như để cho nỗi hoang mang và sầu muộn càng đắm chìm đậm đặc hơn trong bóng tối...
Mãi đến lúc Trương Hạo gọi mấy lần, anh mới hướng ánh mắt về gã với vẻ đờ đẫn.
“Chắc hẳn anh Hô Diên cũng đã biết, kiểu học sinh tuổi thanh niên ưu tú như cậu Vu Văn Dương này sẽ không thể nào thỏa mãn với việc chỉ đạt danh hiệu ‘trạng nguyên’ gì đấy trong kì thi đại học rồi được Đại học Bắc Kinh hay Thanh Hoa tranh giành tuyển vào thôi đâu nhỉ? Trước đó, cậu ấy đã xin được suất du học tại Viện Công nghệ Liên bang Thụy Sĩ, đồng thời đã qua được các vòng thi có nội dung liên quan, sẽ lên máy bay để đến Thụy Sĩ, chính thức nhập học trong vòng một tuần nữa.”
“Tôi nghĩ chuyến đi này của luật sư Trương không phải chỉ để khiến tên học lực loại yếu, chỉ có thể kẹt lại trong nước là tôi đây phải bẽ mặt xấu hổ chứ?” Hô Diên Vân nói lạnh tanh.
“Không không không, không phải thế, anh Hô Diên hiểu nhầm rồi”, Trương Hạo vội xua tay. “Được rồi, vậy tiếp theo tôi sẽ nói thẳng vào đề. Thế này, điều khiến chúng tôi lo lắng là, cậu Vu Văn Dương này có khả năng không thể đáp được chuyến bay đến Thụy Sĩ...”
“Vì sao?” Hô Diên Vân hỏi.
“Trong hoảng thời gian một tuần tới đây, cậu ấy có khả năng sẽ bị mưu sát.”
Mí mắt Hô Diên Vân - nãy giờ vẫn đang cụp xuống một nửa - bỗng mở lên nhanh như chớp.
Trương Hạo mở chiếc cặp da của mình, lấy ra một hộp nhựa Lock&Lock hình vuông. Chiếc hộp được niêm phong rất chặt, nhìn từ ngoài có thể thấy được một miếng bánh ngọt nhỏ nằm bên trong, bên trên vẫn đang cắm một que tăm không màu trong suốt. Thế nhưng điều khiến người ta cảm thấy kỳ lạ là, thông thường, khi dùng tăm để cắm lấy thức ăn, chỉ cần đầu nhọn của que tăm cắm vào thức ăn không quá sâu là được, đằng này đầu nhọn của que tăm này lại cắm xuyên qua cả thức ăn, nhô ra khỏi đầu kia một đoạn rất dài, hệt như một xiên nướng chỉ còn sót lại một miếng thịt...
Trương Hạo mở hộp ra, nắm lấy đầu tròn của que tăm, lấy nó ra khỏi hộp rồi đưa cho Hô Diên Vân.
Hô Diên Vân cầm lấy, sau khi xem hồi lâu thì ngẩng đầu lên hỏi, “Có lẽ không phải anh mời tôi ăn đâu nhỉ?”
“Dĩ nhiên là không” Trương Hạo nói, “Anh Hô Diên thấy cái này giống thứ gì?”
Hô Diên Vân gãi đầu, “Giống loại trước cửa tiệm Vị Đa Mỹ, Hảo Lợi Lai, Kim Phượng Trình Tường, cứ đến chiều tối thường xuyên có nhiều nhân viên cầm khay, mời những người qua đường ăn thử sản phẩm mới...”
“Đúng thế”, Trương Hạo nói. “Bình thường anh Hô Diên có ăn không?”
Hô Diên Vân nói, “Thỉnh thoảng đi ngang, buồn miệng thì tiện tay nhón một miếng”
“Cậu nhóc Vu Văn Dương đặc biệt thích ăn đồ ngọt, vì vậy mỗi khi đi ngang qua tiệm bánh ngọt gần tiểu khu nhà, chỉ cần trông thấy có hoạt động thử món, cậu ấy chắc chắn sẽ lấy một miếng lên ăn thử, nếu thấy ngon thì sẽ vào tiệm để mua một miếng”, Trương Hạo nói. “Thứ sáu tuần trước, sau khi tan học, cậu ấy đánh tennis một lúc trong trung tâm thể thao, đến lúc rời khỏi đã là 8 giờ tối. Cậu ấy đi về nhà, dọc đường ngang qua tiệm bánh ngọt, trong tiệm đã tắt đèn khóa cửa hết, vậy mà vẫn có một nhân viên cầm khay mời người qua đường thử ăn bánh ngọt. Thế là cậu ấy tới lấy, nhân viên nọ đưa một miếng cho cậu ấy. Ngay lúc cậu ấy sắp ăn, đột nhiên có một cậu bé chơi ván trượt sơ ý va vào sau hông, khiến cậu ấy run tay làm miếng bánh rơi xuống đất. Lúc đó, bố mẹ cậu bé vừa hay đang ở gần đấy, bèn hối hả đến xin lỗi. Cậu ấy cũng không để bụng lắm. Nhưng ngay lúc sắp rời khỏi, ánh mắt cậu ấy bỗng vô tình lướt qua miếng bánh này dưới đất - miếng bánh rơi ngay vào chỗ trung tâm quầng sáng của một ngọn đèn âm đất, cậu ấy cảm thấy có điều bất thường. Thông thường, nếu để bánh ngọt trên khay, cắm que tăm vào đấy từ trên xuống dù cắm kiểu gì thì đầu nhọn cũng không thể nào nhô ra khỏi đầu bên kia của miếng bánh được, nhưng miếng bánh này lại ngược đời như vậy. Thế là cậu ấy cầm miếng bánh lên, khi quay đầu lại thì nhân viên nọ đã lặn mất tăm từ khi nào.”
Hô Diên Vân trầm ngâm một lúc, “Xem ra miếng bánh ngọt này đã được nhân viên đó chuẩn bị sẵn từ trước, xiên que tăm xuyên qua miếng bánh ngọt này, đặt nằm ngang ở một góc của khay, chờ lúc Vu Văn Dương đến thì đưa cho cậu ta. Trong bóng tối, Vu Văn Dương sẽ không xem kĩ lưỡng, bản thân que tăm lại trong suốt không màu, mang một hiệu ứng tàng hình nhất định, nếu cắn vào một miếng, rất có thể que tăm sẽ đâm thủng hàm trên của cậu ta. Vì vậy, trên đầu nhọn của que tăm hẳn đã bị tẩm độc, đúng chứ?”
Trương Hạo lấy hai tờ giấy ra khỏi chiếc cặp da, “Đây là báo cáo giám định, trên đầu nhọn của que tăm bị tẩm kali xyanua.”
“Tôi không hiểu lắm, nếu muốn mưu sát Vu Văn Dương, nhân viên đó bỏ kali xyanua vào miếng bánh ngọt rồi đưa trực tiếp cho cậu ta là được mà, vì sao phải tẩm chất độc lên trên que tăm...” Bỗng mắt anh sáng lên, “Anh bảo Vu Văn Dương nhìn thấy mẩu bánh xong thì cảm thấy bất thường, chẳng lẽ trước đó còn xảy ra điều gì khác khiến cậu ta cảm thấy bất thường, nên mới cảnh giác cao độ thế?”
“Anh Hô Diên nhạy bén quá.” Trương Hạo nói, “Trước đó đã xảy ra hai vụ việc tương tự như thế rồi.”
“Hai vụ?” Hô Diên Vân dần ý thức được mức độ nghiêm trọng của sự việc.
Trương Hạo gật đầu, “Lần đầu tiên là xảy ra trong quán lẩu, Vu Văn Dương cùng các bạn gọi món lẩu uyên ương. Một lúc sau, nồi nước dùng được mang lên, nhưng không ai bật lửa giúp. Một người bạn vặn nút công tắc xoay của bếp điện, nào ngờ sau tiếng “tạch”, một ngọn lửa dữ dội bùng lên ngay trước mắt Vu Văn Dương, suýt nữa thì thiêu cháy toàn bộ phần trán cậu ấy. May là cậu nhóc này giỏi thể thao, tránh ngay sang một bên nên mới không gặp họa lớn. Lúc ấy ai cũng tưởng là tai nạn ngoài ý muốn, về sau phân tích ra mới thấy, có khả năng ai đó đã bôi một chất sơn hóa học ở phần đáy nồi hướng về phía Vu Văn Dương, chỉ cần bật lửa lên thì sẽ bùng cháy...”
“Kẻ gây án chính là nhân viên phục vụ đã mang nồi đặt lên bàn rồi.” Hô Diên Vân nói, “Chỉ có hắn mới có khả năng đặt phía đáy nồi có bôi chất sơn về hướng đúng ngay vị trí mà Vu Văn Dương đang ngồi.”
“Đúng thế, nhưng sau khi nhân viên phục vụ này đem nồi nước dùng lên thì đã lặn mất tăm. Về sau, khi cảnh sát vào cuộc điều tra, có nhân viên phục vụ nhớ ra đúng là có một kẻ như thế mặc đồng phục nhân viên phụ bưng món ăn ở bếp sau, mọi người ai cũng tưởng hắn là nhân viên thử việc vừa được tuyển vào, nhưng sự thực là bất kỳ ai cũng có thể đi vào quán ăn theo lối bếp sau, thay đồng phục nhân viên được mắc sẵn trên giá áo để giả làm nhân viên phục vụ.”
Hô Diên Vân ngồi xuống sofa đối diện Trương Hạo, điều này cho thấy anh có hứng thú nghe Trương Hạo tiếp tục câu chuyện.
“Vụ thứ hai xảy ra trong giải thi đấu khách mời vòng quanh núi, ở ngay khu đồi núi phía Tây Nam của thành phố này. Vu Văn Dương là người yêu thích bộ môn đạp xe leo núi nên đã ghi danh tham dự, vừa xuất phát không lâu, lúc đạp đến một đoạn đường lên dốc, bỗng nhiên cậu ấy phát hiện có một khúc gỗ đang lăn từ trên dốc xuống. Theo bản năng, Vu Văn Dương thực hiện một động tác bốc đầu xe để tránh va vào khúc gỗ, ai ngờ trong nháy mắt, bánh trước rời ra khỏi trục, cậu ấy gần như ngã văng ra ở tư thế lăn lông lốc. May là nhờ nhanh tay lẹ mắt, cậu ấy nắm được một luống cỏ dại mới không bị lăn xuống vực. Về sau, khó khăn lắm cậu ấy mới bò được về đường cái, kiểm tra lại xe của mình thì phát hiện một điều vô cùng kinh hoàng: chiếc xe đạp của cậu ấy là xe mới, nhưng mỏ kẹp của bánh trước đã bị hỏng, kết cấu giảm xóc đã bị bào mòn một cách nghiêm trọng!
Sau khi sự việc xảy ra, Vu Văn Dương đã báo cảnh sát. Phía cảnh sát tiến hành điều tra, chiếc xe đạp leo núi của cậu ấy là xe xịn, do nhân viên chuyên nghiệp trong cửa hàng xe lắp ráp. Trong lúc lắp ráp, camera theo dõi trong cửa hàng cho thấy, mỏ kẹp của bánh trước chắc chắn là hàng mới, rất hiển nhiên là về sau đã bị ai đó thay thế. Mỏ kẹp được sử dụng trong lúc thi đấu là chiếc mỏ kẹp đã hỏng, lúc đạp xe ở đường bằng phẳng không có dốc nghiêng thì rất ổn định, nhưng đi vào đường núi, chịu lực từ dốc nghiêng, mỏ kẹp sẽ bị lỏng, nếu gặp tình trạng khẩn cấp, bốc bánh trước lên thì sẽ bị rơi ra!”
Hô Diên Vân nói, “Bình thường xe của cậu ta để ở đâu?”
“Xe của Vu Văn Dương là xe mới, chuyên dùng để tham dự giải đấu, do đó ngày thường không đạp ra đường, chỉ gửi trong ga-ra xe đạp ở tiểu khu mà cậu ấy ở...”
“Trong ga-ra xe đạp có camera giám sát không?” Hô Diên Vân hỏi.
“Không có.” Trương Hạo lắc đầu, “Thế nhưng chúng tôi phân tích được rằng, người đã thay chiếc mỏ kẹp và sắp đặt khúc gỗ là cùng một người, mà để lăn được khúc gỗ xuống từ trên dốc núi đúng thời điểm, trước đó chắc chắn đã tìm hiểu lộ trình của giải đấu khách mời, đến hôm thi đấu thì trà trộn vào đoàn người sớm một chút để xác nhận rằng Vu Văn Dương có mặt. Vì vậy, chúng tôi đã xin đoạn phim ghi hình hôm thi đấu mà phóng viên ghi được từ đài truyền hình, phát hiện ra một khuôn mặt quen thuộc... Chúng tôi tìm lại nhân viên ở tiệm lẩu mà hôm trước từng chạm mặt với nhân viên giả mạo kia, người đó đã xác nhận đúng là hắn. Còn ‘nhân viên cửa hàng cầm khay thử bánh ngọt’ về sau kia, do trời đã tối, hắn lại đeo khẩu trang nên không ai nhìn thấy khuôn mặt hắn, nhưng chúng tôi suy đoán, người này có lẽ cũng chính là kẻ đã gây ra hai vụ tai nạn ngoài ý muốn trước đây.”
“Đúng thế, phương pháp phạm tội cũng như nhau, đều là muốn gây ra hiệu quả ngoài ý muốn.” Hô Diên Vân gật đầu rồi đứng dậy, bước đi chậm rãi quanh phòng, “Như thế sẽ giải thích được vì sao hắn bôi chất độc lên đầu nhọn của que tăm mà không bỏ thuốc độc vào miếng bánh ngọt. Trời nhá nhem tối, người ta không thấy que tăm thực ra đã xuyên qua bánh ngọt, cắn một miếng, tăm nhất định sẽ đâm vào hàm trên. Lúc này, người ta sẽ nghĩ do mình bất cẩn, theo thói quen quẳng que tăm xuống đất, rời đi, đến lúc chất độc phát tác và tử vong thì kẻ phạm tội đã nhặt que tăm đi từ lâu, phía cảnh sát còn chẳng thu thập được chứng cứ...” Anh ngừng lại trước bàn làm việc, cầm tờ giấy có in nội dung giám định của Lâm Hương Minh lên, “Xem ra kẻ tạo ra cả một chuỗi sự việc ngoài ý muốn mà anh nói đến, chính là người đã khiến Lâm Hương Minh làm ra bản giám định này.”
Trương Hạo gật đầu.
“Đoàn Tân Nghênh.” Hô Diên Vân đọc một lượt tên của người được giám định, “Sao tôi cảm thấy cái tên này quen quen... rốt cuộc hắn là người thế nào? Sát thủ chuyên nghiệp? Tội phạm nghiệp dư đã phạm tội nhiều lần hay là ác quỷ biến thái? Bản giám định này được thực hiện đối với người đang bị giam giữ, một tên tội phạm như thế, sao được mãn hạn ra tù sớm thế?”
Trương Hạo nói, “Anh Hô Diên hiểu lầm rồi, người này trước khi vào tù chỉ là một công nhân mất việc, hơn nữa thời hạn thi hành án của hắn chỉ có ba năm mà thôi.
Hô Diên Vân càng kinh ngạc hơn, “Chỉ xử có ba năm thôi sao? Vậy có lẽ không phải là tội gì nghiêm trọng rồi, sao Lâm Hương Minh lại có thể làm ra một bản giám định như thế?”
“Nói thật lòng, tôi lại cho rằng, đây là bản giám định chính xác nhất, tuyệt vời nhất, tài ba nhất mà anh Lâm Hương Minh từng làm ra.” Trương Hạo nói.
Hô Diên Vân nhìn gã với vẻ không hiểu.
“Anh Lâm Hương Minh đã viết hết sức rõ ràng trong bản giám định, sự đáng sợ của tên Đoàn Tân Nghênh này không nằm ở hành vi phạm tội trước khi vào tù, mà là ở nguy cơ sau khi ra tù - không phải một tên hữu dũng vô mưu dám chém dám giết, mà là một kẻ chuyên dùng tâm kế và mưu mô quỷ quyệt! Không phải hắn sở hữu các vũ khí giết người tân tiến đến mức nào, mà là hận thù trong lòng ngùn ngụt như lửa địa ngục...” Trương Hạo nhấn giọng, “Nói một cách đơn giản, ngay hiện tại, ngay trước mắt, ngay trong vài tháng từ sau khi hắn mãn hạn ra tù, hắn đã thực hiện ba vụ mưu sát không thành công đối với Vu Văn Dương, mà dù có là chúng tôi hay phía cảnh sát cũng đều không thể nắm được một chút chứng cứ nào!”
“Thế thì, tôi phải hỏi”, Hô Diên Vân lại ngồi xuống sofa, “nguyên nhân nằm ở đâu?”
Trương Hạo thở một hơi dài thườn thượt, “Anh Hô Diên có thể thưởng cho tôi một ngụm nước chứ?”
Hô Diên Vân rót một ly nước lọc, đưa cho Trương Hạo.
“Trong đầu anh Hô Diên có lẽ là một kho dữ liệu các vụ án với dung lượng siêu lớn nhỉ?”, Trương Hạo tâng bốc một câu trước. “Thế thì anh có còn nhớ, ba năm trước, trong thành phố ta xảy ra một vụ, người cha do cái chết của con gái nên đã trút giận lên một học sinh trung học, chém cậu ta trọng thương”
Hô Diên Vân suy nghĩ một thoáng, “Hình như có xảy ra sự việc này, tuy nhiên, nó chỉ chiếm một vị trí nhỏ như miếng đậu phụ trên báo thôi chứ nhỉ? Vì vụ việc thực sự quá bình thường. Điều duy nhất mà tôi cảm thấy nghi hoặc là, nếu nguyên nhân cái chết của cô con gái không có mối quan hệ trực tiếp với học sinh trung học kia, sao người cha lại phải chém trọng thương cậu ta chứ?”
“Tôi sẽ kể đại khái quá trình xảy ra sự việc cho anh Hô Diên nhé”, Trương Hạo nói, “người tên Đoàn Tân Nghênh này là người ở thành phố ta, không đậu cấp ba, đi học ba năm ở một trường nghề rồi bắt đầu đi làm, làm nghề sửa chữa đồ điện hay máy tính gì đó, thời gian ngoài giờ làm còn không ngừng theo học các khóa học có liên quan, về sau vào làm ở một tòa cao ốc, chuyên phụ trách bảo trì điện nước. Khi khủng hoảng tài chính xảy ra, các công ty đều không thuê nổi mặt bằng làm văn phòng làm việc nên lần lượt dời ra khỏi cao ốc. Chẳng bao lâu sau, hắn thất nghiệp, đến vợ hắn cũng bỏ hắn chạy theo người khác, trong nhà chỉ còn lại một người cha già và một cô con gái bốn tuổi rưỡi...” Trương Hạo thấy Hô Diên Vân nghe mà tối mắt tối mũi, vội thở lấy một hơi rồi nói tiếp, “Thực sự hắn cũng rất đáng thương, người cha già của hắn sức khỏe không tốt, bệnh nằm liệt giường suốt ngày, đứa con gái lại bị hen suyễn, trong nhà chỉ nương tựa hết vào một mình hắn. Hắn lúc nào cũng sầu lo, suốt ngày uống say bí tỉ, có lúc nằm gục ngay bên đường. Con gái hắn tuy còn nhỏ nhưng rất biết điều, thấy cha không về thì đi tìm, trông thấy cha uống quá chén ngủ say bên đường bèn năn nỉ một ông chú đứng cạnh cõng cha về nhà. Những người gần đấy đều bảo đứa con hiếu thảo.
Câu chuyện xảy ra vào cuối mùa xuân năm ấy. Một buổi chiều nọ, đứa con gái ra ngoài chơi, đến chiều tối vẫn chưa về nhà. Đoàn Tân Nghênh ban đầu tưởng rằng con mình mải chơi nên quên về, nhưng đến rất khuya vẫn không thấy bóng dáng đâu, hắn bắt đầu lo lắng, đi tìm khắp mọi nơi mà vẫn không thấy. Lúc này, hàng xóm gợi ý với hắn, nếu đã tìm gần nhà mà không thấy thì hãy đến tiểu khu sang trọng gần đó - khu Hồng Đô để tìm thử. Hắn vội vàng phóng sang đấy ngay, người bảo vệ giữ cửa nói rằng hình như có nhìn thấy một bé gái như vậy, đi theo hai học sinh trung học vào trong tiểu khu một trong hai học sinh trung học đó là cư dân ở ngay trong khu Hồng Đô. Do vậy nên Đoàn Tân Nghênh mới - được cho vào tiểu khu, cuối cùng phát hiện ra thi thể con mình ngay trong nhà để xe đạp dưới hầm....
Báo cáo khám nghiệm tử thi cho thấy, đứa con chết do lên cơn hen suyễn cấp tính, trước khi tử vong dường như từng vận động dữ dội, đó là nguyên nhân trực tiếp dẫn đến cơn hen suyễn cấp tính, nhưng không có bất kỳ hiện tượng xâm hại và quấy rối tình dục nào.” Trương Hạo nói, “Đoàn Tân Nghênh nhớ lại rằng, do bệnh tình của đứa con khá nặng nên lúc nào cũng mang thuốc theo người, tuy nhiên cảnh sát không tìm thấy thuốc trên người đứa bé lẫn khu vực xung quanh.”
“Hai cậu học sinh trung học kia khai thế nào?” Hô Diên Vân hỏi.
“Hai học sinh ấy bảo, buổi chiều hôm đó, bọn chúng đang chơi xe mô hình điều khiển bên ngoài tiểu khu thì bé gái ấy đến gần, đứng xem say mê, rồi bằng lòng chơi cùng bọn chúng. Cả bọn chơi được một lúc, sau đó cảm thấy lượng xe hơi đi ngang dọc ngoài đường quá đông, không an toàn nên đã mang xe vào khu Hồng Đô. Bé gái cũng đi theo vào, muốn chơi cùng với chúng. Chúng muốn thử xem bộ điều khiển có thực sự điều khiển được chiếc xe ngay cả ở những nơi tín hiệu không tốt như sách hướng dẫn sử dụng đã nói hay không, bèn vào trong nhà để xe đạp dưới tầng hầm. Ga-ra xe rất rộng, xe đạp lại ít, do đó thích hợp cho xe điều khiển lao băng băng. Mới đầu chúng chơi rất vui, bé gái theo dấu xe điều khiển, vừa chạy vừa nhảy mừng rỡ, thế nhưng đột nhiên thở không ra hơi, trên mặt hiện lên màu xanh tím tái, làm hai đứa học sinh sợ hãi không biết phải làm sao. Trong hai đứa, có một đứa là dân cư trong khu Hồng Đô, chính là Vu Văn Dương, tên béo còn lại tên Cao Chấn thì sống ở một tiểu khu khác. Vu Văn Dương lên lầu để gọi điện thoại cấp cứu, để lại cậu béo trông chừng bé gái. 120 nhận được cuộc gọi cấp cứu, lập tức điều xe sang, thế nhưng gặp ngay giờ cao điểm buổi tối nên gần như đã đến ga-ra xe đạp cùng lúc với Đoàn Tân Nghênh, lúc ấy thì đã quá trễ...”
Hô Diên Vân trầm ngâm bảo, “Nghe có vẻ như chỉ là một sự việc ngoài ý muốn đơn thuần.”
“Đúng vậy, sự việc ngoài ý muốn đơn thuần.” Trương Hạo cố tình nhấn giọng vào hai chữ “đơn thuần”, “Thế nhưng dù thế nào thì Đoàn Tân Nghênh cũng không chấp nhận được, nhìn thấy thi thể của con gái thì khóc đến chết ngất, bác sĩ cứu chữa cho tỉnh lại rồi vẫn khóc tiếp, lúc khóc cạn cả nước mắt thì gào khan, vừa gào vừa dùng hai bàn tay không ngừng cào xé cổ họng mình, đến nỗi máu chảy thành dòng trên cổ, trông hãi cả người.... Từ đó trở đi, hắn không gượng dậy nổi nữa, ngay cả sức để lo liệu việc tang lễ cũng không còn. Sau khi bé gái được mang đi hỏa táng, ông nội của bé gắng gượng đứng dậy khỏi giường bệnh, mang hũ tro cốt về nhà, rồi lại nằm xuống giường bệnh trở lại.
Vốn tưởng câu chuyện chấm dứt ở đấy, nhưng ai ngờ ngay sau ngày cúng tuần đầu của cô bé, Đoàn Tân Nghênh mang một con dao làm bếp đến, ngồi thụp trước cổng trường trung học, vừa thấy hai học sinh kia bước ra khỏi cổng liền cầm dao bổ thẳng đến, trúng má trái của cậu béo Cao Chấn, xén mất một mảnh thịt, máu chảy ra như suối. May mà Vu Văn Dương quẳng cặp sách sang các học sinh đang tan học khác dũng cảm xông vào đánh quật Đoàn Tân Nghênh - bọn học sinh trung học ngày nay đứa nào cũng cao lớn vạm vỡ, nhiều đứa còn vạm vỡ hơn cả người trưởng thành - nhờ vậy Cao Chấn mới không bị giết chết...”
Hô Diên Vân nói, “Xem ra, Đoàn Tân Nghênh cho rằng chính hai học sinh này đã hại chết con gái hắn... Vóc người cậu Vu Văn Dương ấy cao lắm à?”
Trương Hạo sững người, không biết vì sao anh lại hỏi một câu như thế, “Không hề cao, vóc dáng bình thường của một học sinh trung học thôi.”
Hô Diên Vân khẽ nhíu mày, rồi ra hiệu cho gã nói tiếp. Trương Hạo nói, “Cuối cùng thì Cao Chấn cũng giữ được tính mạng, nhưng khuôn mặt ấy thì chẳng còn ra gì, đành phải thôi học nghỉ ở nhà. Đoàn Tân Nghênh do phạm tội cố ý gây thương tích nên bị xử phạt tù có thời hạn ba năm, cách đây ít lâu vừa được mãn hạn tù. Nhưng cũng chính từ đó, Vu Văn Dương bắt đầu phải đối mặt với các mối đe dọa chết người liên miền vô tận. Một tai nạn ngoài ý muốn ba năm về trước, nhưng lại khiến Vu Văn Dương phải gánh chịu hiểm nguy đến tính mạng do không cứu giúp được đứa bé kịp thời. Anh Hô Diên, theo anh thì điều này có hợp lẽ không?”
Giọng nói của gã nâng lên đột ngột, đôi mắt hí mở to cực đại.
“Không cần tỏ ra kích động”, Hô Diên Vân nói lạnh tanh, “nỗi kích động của luật sư cũng giống như cơn phẫn nộ đầy chính nghĩa của một số chính khách vậy, đều là biểu diễn cả.”
Trương Hạo bỗng đỏ mặt.
Hô Diên Vân dường như không nhìn thấy vẻ ngượng ngùng của gã, “Anh nói tiếp đi, nói hết những gì anh cần nói.”
Trương Hạo chớp chớp mắt, “Khi chúng tôi phát hiện ra bóng dáng của Đoàn Tân Nghênh trong đoạn phim của đài truyền hình, chúng tôi nghi ngờ người đã bôi chất sơn dễ cháy lên đáy nồi lẩu, người đã thay mỏ kẹp của xe đạp, người đã giả làm nhân viên tiệm bánh đứng trước cửa tiệm bánh ngọt và tẩm kali xyanua lên que tăm, chính là người này! Để làm rõ hơn sự việc, gia đình nhà họ Vu đã ủy thác cho tôi đến Cục Quản lý phạm nhân thành phố để tìm hiểu biểu hiện của Đoàn Tân Nghênh trong thời gian chấp hành hình phạt, kết quả là có được cái này...”
Gã chỉ lên bản báo cáo giám định trên mặt bàn, “Đầu năm ngoái, anh Lâm Hương Minh phát động Chiến dịch tìm hiểu những nhân cách bất thường đầu tiên trong cả nước, có lẽ anh cũng biết sơ lược. Giáo viên của anh ta - nhà khoa học hành vi hàng đầu thế giới John Douglas, bắt đầu từ năm 1977, cũng tiến hành phỏng vấn đối với khoảng mười tên trọng phạm giết người biến thái đang bị giam giữ trong tù ở Mỹ, hiểu rõ sự hình thành và đặc điểm của nhân cách biến thái ở chúng, từ đó sáng lập ra một kĩ thuật điều tra hình sự quan trọng là phác họa tính cách tội phạm. Lâm Hương Minh cũng muốn tiến hành phỏng vấn đặc biệt đối với những tên trọng phạm, sát nhân biến thái đang bị giam giữ trong tù ở Trung Quốc, để nghiên cứu xem hành vi biểu hiện của bọn giết người biến thái ở Trung Quốc có gì khác biệt so với những tên tội phạm cùng loại ở nước ngoài. Nào ngờ vừa mới bắt đầu, chiến dịch phỏng vấn đã không thể tiếp tục tiến hành, anh Hô Diên có biết nguyên nhân vì sao không?”
Hô Diên Vân nghĩ một lúc rồi nói, “Không lẽ là vì... tội phạm giết người biến thái ở Trung Quốc đều đã bị bắn chết?”
Trương Hạo vỗ đùi đánh đét, “Biết ngay là không thể giấu được anh! Tội phạm giết người biến thái đang bị giam giữ ở các bang không áp dụng luật tử hình ở Mỹ thì sẽ không bị xử tử. Dù là những bang có áp dụng luật tử hình thì sau khi bị phán quyết án tử, kẻ đó cũng có thể vì các nguyên nhân khác nhau mà sau mười mấy, hai mươi năm mới phải ngồi lên ghế điện. Vì thế, John Douglas có cơ hội rất tốt để phỏng vấn mặt đối mặt với bọn tội phạm mang đầy nợ máu hung hãn tàn bạo. Nước ta thì lại là một chuyện khác, những tên tội phạm như Dương Tân Hải, Bạch Bảo Sơn, Long Trị Dân, vừa bị bắt không bao lâu sau đã bị đem đi hành quyết, trong số phạm nhân đang giam giữ, có cực kỳ ít kẻ đã giết mười mấy mạng người mà vẫn được sống ung dung nhàn nhã trong tù. Vì thế, Lâm Hương Minh đành phải thay đổi kế hoạch, khoanh vùng xác định phạm vi những đối tượng phỏng vấn là phạm nhân đang bị giam giữ với thủ đoạn phạm tội đặc biệt tàn nhẫn. Trong danh sách do Cục Quản lý phạm nhân cung cấp có tên của Đoàn Tân Nghênh, một con dao làm bếp mà xén ngọt nửa bên mặt của người ta, thật sự là quá tàn nhẫn.” Gã uống một ngụm nước rồi nói tiếp, “Mãi cho đến mùa hè năm ngoái, trước khi anh Lâm gặp chuyện, anh ấy đã thực hiện tất cả chín cuộc phỏng vấn với chín phạm nhân đang bị giam giữ. Sau mỗi cuộc phỏng vấn, anh ấy sẽ cho ra một biên bản giám định. Tôi vất vả lắm mới xin được bản của Đoàn Tân Nghênh đây,
Sau khi xem xong cảm thấy kinh hãi cực kỳ. Bởi tôi hiểu rất rõ khả năng phác họa cá tính của anh Lâm, đến cả anh ấy mà cũng nhận định rằng không thể đoán trước được khả năng phạm tội của Đoàn Tân Nghênh, đồng thời chỉ thẳng ra rằng tính nguy hại từ hành vi phạm tội của hắn rất lớn, bấy nhiêu đã đủ cho thấy sự đáng sợ của Đoàn Tân Nghênh.”
Hô Diên Vân gật gật đầu, “Thế thì, có khả năng xin trích được biên bản phỏng vấn của Lâm Hương Minh với Đoàn Tân Nghênh không? Nếu có biên bản phỏng vấn, thiết tưởng chúng ta chắc chắn sẽ hiểu được rõ ràng, triệt để hơn Đoàn Tân Nghênh muốn làm gì và làm như thế nào.”
“Sau chuyện xảy ra với anh Lâm Hương Minh, tất cả tư liệu, hồ sơ, ghi chú của anh ấy đều đã bị cất giữ niêm phong, tôi không thể trích xuất ra được.” Trương Hạo cười gượng, “Xem xét từ những lần đã thực hiện hành vi phạm tội, phương pháp phạm tội của Đoàn Tân Nghênh tuy vẫn chưa đủ khiến người nghe rợn tóc gáy, nhưng rõ ràng mang một xu hướng không ngừng nâng cấp, nói cách khác là ngày càng xảo trá hơn, sức sát thương ngày càng lớn hơn. Lần ra tay ở tiệm lẩu chưa chắc đủ để thiêu chết Vu Văn Dương, cùng lắm chỉ làm cậu ấy bị phỏng lần ra tay với mỏ kẹp đã có tính nguy hiểm tương đối không khéo có khả năng ngã mà tàn tật nửa người cũng nên; còn lần ra tay với que tăm này thật sự đã nguy hiểm đến tính mạng. Trong ba lần phạm tội, hai lần đầu dễ bị nhầm lẫn, xem là tai nạn ngoài ý muốn, lần thứ ba nếu không phải Vu Văn Dương bị va phải, làm que tăm rơi xuống đất thì đến lúc chết vì ngộ độc vẫn không biết bị hạ độc như thế nào. Hơn nữa, dù là đoạn ghi hình của đài truyền hình hay lời chứng của nhân viên quán lẩu đã chứng kiến tận mắt Đoàn Tân Nghênh, đều chỉ là chứng cứ gián tiếp mà không phải là chứng cứ trực tiếp, chỉ bằng những chứng cứ này thì đừng nói là bắt giữ, đến cả triệu tập hắn cũng không thể... Vì vậy, tôi mới nhận ủy thác của ông Vu Dược, tìm đến anh Hô Diên, hy vọng anh Hô Diên có thể sử dụng năng lực suy luận siêu việt của mình để tìm ra thời gian, địa điểm và cách thức phạm tội tiếp theo của Đoàn Tân Nghênh, thậm chí tìm ra bằng chứng phạm tội đanh thép của hắn!”
Nói xong, Trương Hạo nhìn Hô Diên Vân chăm chú, ánh mắt tràn đầy vẻ mong mỏi và trông chờ.
Nhưng điều làm ga thất vọng là, Hô Diên Vân nói gọn ghẽ dứt khoát, “Các anh tìm người khác đi, vụ này tôi không nhận.”
“Vì sao?” Trương Hạo sững sờ, nhưng gã lập tức nhận ra vấn đề nằm ở đâu,“Ôi, xin lỗi, tôi quên nói, trước khi tôi đến, ông Vu Dược đặc biệt nhờ tôi chuyển lời cho anh Hô Diên, về mặt chi phí anh hoàn toàn không phải lo, anh chỉ cần ra giá, chúng tôi tuyệt đối không mặc cả.” Hô Diên Vân nói, “Anh hiểu nhầm rồi, tôi sẽ không nhận một vụ vì tiền, cũng sẽ không từ chối một vụ vì tiền.”
“Thế…. thế vì sao anh lại không nhận vụ này?” Trương Hạo vẫn không hiểu nổi.
“Bởi vì…”, Hô Diên Vân đứng dậy khỏi sofa, chậm rãi gập người xuống, nhìn thẳng vào mắt Trương Hạo, nói rõ từng chữ một, “Bởi vì trong những lời anh nói ban nãy có quá nhiều, quá nhiều lời nói dối.”